Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 55: Thân thế thật sự của Vân Trì.

Tần Triều cảm thấy dạo gần đây Vân Trì rất nóng nảy, không, là cực kỳ nóng nảy.

Tính khí thay đổi xoành xoạch, một giây trước còn bình thường, giây sau đã đột nhiên đổi sắc mặt không báo trước, Tần Triều cầm tờ kết quả xét nghiệm của cậu xem đi xem lại rất nhiều lần, AI này có phải thật sự mắc cái gọi là hội chứng trước kỳ thi kia không?

Ngoài tính tình không tốt ra, ngày nào cậu cũng đòi tiền hắn, lúc thì ba trăm, lúc thì năm trăm, lúc thì một nghìn.

Học sinh cấp ba theo đuổi người ta tốn tiền đến vậy sao?

Nếu hắn không có nhiều tiền như thế thì thôi đi, nhưng hắn lại vừa khéo có mà...

Theo đuổi một AI còn phải là thiếu gia hào môn trước đã, nếu không nuôi không nổi AI, cho nên ông trời đã sắp xếp hết rồi, để trước khi gặp AI thì hắn tìm lại được gia đình hào môn.

Sao đây lại không phải là logic kín kẽ chặt chẽ cơ chứ.

Kỳ nghỉ đông vừa bắt đầu chưa được mấy ngày là sắp đến Tết, nhưng học sinh cấp ba không được phép thả lỏng, đặc biệt là Tần Triều, người đang "nằm mơ giữa ban ngày" muốn thi vào cùng một trường với Vân Trì, hắn tìm một trung tâm luyện thi đăng ký lớp học nhóm nhỏ, một giáo viên dạy bốn học sinh, hắn trả tiền cho cả bốn người, kéo luôn Trần Khỉ Đột, Giang Tiên Thảo và Vân Kén Tằm vào.

Tần Triều giơ cao cánh tay hô lớn: "Mục tiêu của chúng ta là thi đỗ vào ngôi trường mà Vân Trì học."

Giang Thư Ý và Trần Hủ nhìn hắn, không nói một lời.

"..." Tần Triều lại vung tay thêm hai cái, "Con người phải có ước mơ, không có ước mơ thì khác gì cá muối."

Giang Thư Ý và Trần Hủ vẫn nhìn hắn.

Tần Triều hạ tay xuống: "Được rồi, đừng nhìn nữa, học đi."

Vân Trì nằm bò trên bàn phía dưới, uể oải không có sức sống, Tần Triều ngồi xuống bên cạnh cậu, thuận tay xoa đầu cậu một cái: "Đáng đời, bảo cậu đi học tán đả làm gì, có thời gian đó còn không bằng đọc thêm vài cuốn sách, đầu óc có hố."

Vân Trì cười khẩy: "Tôi là người có ước mơ, không có ước mơ thì khác gì cá muối."

"Ước mơ của cậu là gì?" Tần Triều khó hiểu, "Điểm số của cậu đã coi thường toàn bộ thí sinh cả nước rồi, cậu còn có ước mơ gì nữa."

Vân Trì liếc hắn một cái, không nói gì.

Phía trước, Giang Thư Ý nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Khuyên cậu đừng hỏi, hỏi thì chỉ có đáp án là giẫm lên mặt cậu."

Lần này Tần Triều thật sự dốc hết sức để học hành, Trần Hủ nhìn mà thấy khá mới lạ, cảm khái nói: "Gậy gộc của cha mẹ cũng không bằng sức mạnh của tình yêu đâu, tiếc thật đấy, nếu sớm biết sẽ có ngày hôm nay thì đáng lẽ mày nên chăm chỉ học hành từ trong bụng mẹ rồi."

Tần Triều đứng dậy, dùng mũ áo phao chụp lên đầu Trần Hủ rồi ấn cả người cậu ta xuống sách giáo khoa, lắm mồm thật mẹ nó.

Vân Trì kéo khóe miệng, Tần Triều đúng là tràn đầy sức sống thật mẹ nó.

Ban ngày Vân Trì đi học phụ đạo nửa ngày, cách một ngày lại tới võ quán học tán đả nửa ngày, buổi tối theo Tần Triều vào phó bản hái dược thảo, cuộc sống vô cùng phong phú.

Ruộng linh thảo do Vân Đại Hải khai hoang trồng hạt giống cỏ chuyển hóa cứ mỗi mười ngày lại trưởng thành một lần, mỗi lần có thể thu hoạch mười mấy đến hai mươi cây cỏ chuyển hóa, cộng thêm số Tần Triều thu thập được, Vân Đản Đản vậy mà hoàn thành chuyển hóa sớm vào đêm giao thừa.

[Chúc mừng hệ thống con số 444, quả trứng của bạn đã hoàn thành chuyển hóa một trăm phần trăm, hiện tại nó đã là một con người hoàn chỉnh.]

[Bắn pháo hoa, đùng.]

Cho dù Vân Trì có bình tĩnh đến đâu, vẫn không nhịn được reo lên một tiếng, sau đó lập tức gọi video cho Tần Triều.

Bên kia bắt máy cực nhanh, video vừa kết nối, không đợi Vân Trì lên tiếng, Tần Triều đã sốt ruột kêu lên trước: "Vân Trì, quả trứng đó ngất rồi."

"Ngất rồi?" Vân Trì sửng sốt.

Tần Triều đưa điện thoại hướng về phía Vân Đản Đản.

Trong khu vườn phía sau biệt thự nhà họ Tần, Vân Đản Đản mặc áo phao dày cộp, co người trên ghế bập bênh, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, phía sau cậu bé là những chùm pháo hoa bắn lên trời rồi nở rộ thành những sắc màu rực rỡ.

"Vừa nãy còn ở đây ầm ĩ đòi tìm cậu, đột nhiên chẳng có dấu hiệu gì đã ngất xỉu rồi." Tần Triều vẫn đang lo lắng.

Vân Trì đưa ngón tay lên môi làm động tác suỵt, hạ thấp giọng nói: "Tần Triều, có lẽ hôm nay mới là ngày Vân Đản Đản được sinh ra, từ hôm nay trở đi quả trứng của chúng ta thật sự đã biến thành một con người bằng xương bằng thịt rồi."

"Hoàn thành chuyển hóa rồi à?" Gương mặt Tần Triều xuất hiện trên màn hình, có chút kích động.

Vân Trì gật đầu với hắn, khóe mắt chân mày đều cong lên: "Tần Triều, đây là quả trứng mà hai chúng ta cùng mang thai ba tháng mới sinh ra đấy, sau này không cần vào phó bản nữa, cậu vui không?"

Tần Triều quay đầu nhìn quả trứng kia một cái, cởi áo khoác của mình đắp lên người cậu bé, sau đó ngồi xuống bên chân cậu bé, khẽ thở dài: "Không nói rõ được là cảm giác gì, rất kỳ diệu, cũng khá là... thỏa mãn."

"Tôi cũng vậy." Vân Trì nằm bò trên bàn nhìn màn hình, "Tuy nuôi trứng rất vất vả, nhưng thật ra... tôi cũng chẳng nuôi nó bao nhiêu."

Tần Triều trừng mắt nhìn cậu.

Vân Trì đưa ngón tay lên, cách màn hình chỉ chỉ hắn, cong môi cười: "Hợp tác vui vẻ nhé."

Thật ra Vân Trì rất ít khi cười, nụ cười bất ngờ này khiến Tần Triều ngây người nhìn mất mấy giây, hoàn hồn lại thì có chút không tự nhiên động đậy cơ thể, đột nhiên hỏi: "Còn cậu thì sao, cậu cũng được sinh ra như vậy à?"

"Tôi?" Vân Trì sửng sốt.

Đúng rồi, tình huống của cậu và Vân Đản Đản dường như không giống nhau.

Ting—

[Thí nghiệm sinh con của hệ thống đã kết thúc viên mãn, nhiệm vụ cuộc đời rực rỡ của ký chủ Ninh Quân chính thức khởi động, đếm ngược một trăm tám mươi ngày.]

Chiếc thìa tráng men trong tay Ninh Quân rơi xuống đất vỡ thành nhiều mảnh.

Vân Trì từ trong phòng chạy ra, Ninh Quân đứng trong bếp quay đầu lại, một sợi chỉ vàng lấp lánh từ đầu ngón tay Vân Trì kéo dài ra, xuyên qua phòng khách đến trước mặt Ninh Quân, quấn lấy ngón út của bà rồi biến mất không thấy nữa.

Vân Trì nhìn tay mình, ngẩn người trong chốc lát rồi lại nhìn Ninh Quân.

Ninh Quân cụp mắt xuống, khẽ thở dài.

Trong nhà yên lặng một lúc, Vân Trì chần chừ đi tới trước mặt Ninh Quân: "Mẹ, mẹ đều biết hết rồi phải không?"

Ninh Quân giơ bàn tay hơi run rẩy lên sờ mặt Vân Trì rồi gật đầu.

Vân Trì bảo Ninh Quân ra ngoài, thu dọn những mảnh vỡ của chiếc thìa tráng men dưới đất, lúc đi ra lại thì trên tay cầm một cốc sữa nóng.

Cảm xúc của Ninh Quân đã bình ổn lại, sau khi nhận lấy cốc sữa liền chỉ vào ghế sofa: "Ngồi đi, hai mẹ con mình nói chuyện một chút."

Vân Trì ngồi xuống, hai người nhìn nhau dò xét.

Khoảng thời gian này thật ra Vân Trì vẫn luôn có nghi ngờ, nhưng biểu hiện của Ninh Quân khá bình thường, hơn nữa chuyện của cậu thật sự quá nhiều nên cũng không đào sâu tìm hiểu, còn bây giờ thì tình hình đã rất rõ ràng rồi.

"Mẹ vẫn luôn biết con..." Vân Trì là người mở lời trước.

Ninh Quân lắc đầu: "Mẹ cũng chỉ mới nhớ lại thôi."

Vân Trì nhíu mày: "Không hợp lý lắm." Ký chủ và hệ thống sao có thể cùng lúc ngủ say được?

"Là con làm chậm trễ mẹ sao?" Vân Trì đưa ra suy đoán hợp lý, "Theo lý thì con phải giúp mẹ thay đổi cuộc đời, nhưng con đã không làm được."

"Không phải." Ninh Quân lắc đầu, "Không phải như vậy, chuyện này phải kể từ đầu."

Tiếng chuông mười hai giờ đêm vang lên, trong tivi mọi người đang reo hò chào đón năm mới, còn Vân Trì cũng nghe được "bí mật thân thế" thuộc về mình.

Không khác lắm với những gì trước đây cậu đọc được trong điện thoại, một câu chuyện về gã đàn ông tồi và người vợ tào khang.

"Sau khi biết ông ta ngoại tình, tinh thần mẹ suy sụp, bao nhiêu năm như vậy, một mình mẹ chăm lo cho gia đình đó, chăm sóc cha mẹ ông ta, chăm sóc đứa con đáng thương mãi mãi chỉ có trí tuệ của đứa trẻ ba tuổi, vậy mà ông ta lại tiêu dao tự tại bên ngoài, trong lòng mẹ vô cùng mất cân bằng, mẹ bắt đầu khóc lóc, bắt đầu làm loạn khiến cả nhà không được yên ổn. Mẹ từng nói với con rồi, cha con, không, Vân Đại Hải là người rất coi trọng thể diện, mẹ làm loạn như vậy khiến ông ta rất mất mặt."

"Giàu sang mà không về quê thì khác nào mặc gấm đi trong đêm, một thằng nghèo dựa vào năng lực bản thân mà ngóc đầu lên được, điều ông ta muốn nhất chính là trước mặt bà con làng xóm có thể ưỡn thẳng tấm lưng trước đây luôn phải khom xuống, còn mẹ và con trai lại trở thành tảng đá cản đường khiến ông ta không thể đứng thẳng."

Vân Trì đi tới ngồi bên cạnh Ninh Quân, vòng tay ôm lấy vai bà.

Ninh Quân lại khá bình tĩnh, không rơi nước mắt cũng không khóc lóc, chỉ mỉm cười với Vân Trì: "Cho nên ông ta bắt đầu nghĩ cách thoát khỏi mẹ một cách thể diện, con trai vô tình rơi xuống sông chết đuối, còn mẹ vì cú sốc quá lớn mà phát điên, bị đưa vào bệnh viện tâm thần."

Vân Trì nheo mắt lại, trong mắt bùng lên một luồng lạnh lẽo.

"Những ngày tháng ở bệnh viện tâm thần trôi qua mơ mơ hồ hồ, mỗi ngày chỉ uống thuốc rồi ngủ, không thấy ánh mặt trời, cũng chẳng biết đã qua bao lâu, có một ngày mẹ đột nhiên tỉnh táo lại." Ninh Quân nhìn Vân Trì, "Mẹ còn nghe thấy một tiếng ting, có người nói chuyện trong đầu mẹ."

"Hệ thống?"

"Đúng vậy, nó nói nó là hệ thống số 444, nếu mẹ đồng ý, nó muốn làm một giao dịch với mẹ."

Hệ thống số 444?

Vân Trì mở to mắt, cha ruột của cậu sao?

"Giao dịch?"

"Đúng, giao dịch, nếu mẹ đồng ý giúp nó nuôi con, nó sẽ cho mẹ một cơ hội được sống lại."

"Nuôi con?" Lần này thật sự vượt ngoài dự liệu của Vân Trì, "Chẳng phải nên là con là hệ thống, mẹ là ký chủ sao?"

Ninh Quân lắc đầu: "Thật ra mẹ không có tư cách được sống lại, chỉ là vì hệ thống số 444 đó cảm thấy mẹ là một người mẹ tốt, là một người tốt, nên mới bằng lòng làm giao dịch này với mẹ."

"Không có tư cách?"

"Đúng vậy, vì chưa đủ thảm." Ninh Quân giải thích, "Hệ thống số 444 đó nói, kiểu 'vợ tào khang' vì đàn ông mà đánh mất bản thân như mẹ thật sự quá nhiều, người còn thảm hơn mẹ cũng có cả đống, hơn nữa loại người như bọn mẹ sau khi sống lại có lẽ cũng chỉ đổi một người đàn ông khác rồi tiếp tục làm 'vợ tào khang', thật sự chẳng có gì mới mẻ, cho nên không đủ tư cách nhận được cơ hội quý giá như vậy."

Vân Trì: "..."

Đúng là cha ruột, miệng độc thật.

"444 còn nói đứa bé này là do nó vô tình tạo ra, không biết phải nuôi thế nào nên mới nghĩ ra cách này, nếu mẹ đồng ý thì sẽ có được một cơ hội sống lại."

Đứa bé vô tình tạo ra?

Cậu nhớ lúc Vân Đản Đản ra đời từng có nhắc nhở rằng Vân Đản Đản là đứa con thứ hai của hệ thống và loài người, vậy đứa đầu tiên chẳng phải chính là cậu sao?

Vân Trì xâu chuỗi lại một lượt rồi nhíu mày: "Mẹ đồng ý à?" Mẹ chắc là bị lừa rồi, làm gì có sống lại? Cuộc đời của bà chưa từng thay đổi, vẫn lấy tên khốn đó, còn lại bị phản bội thêm một lần nữa.

"Khi đó mẹ thật sự hận đến cực điểm, chỉ muốn trả thù Vân Đại Hải, cho nên không hề do dự mà đồng ý, chuyện sống lại rồi bắt đầu cuộc đời mới gì đó mẹ đều không quan tâm cũng không muốn, mẹ chỉ muốn dây dưa với Vân Đại Hải đến cùng."

Vân Trì: "..."

Khác hoàn toàn với người mẹ điềm đạm ung dung trong ấn tượng của cậu.

"Cứ như vậy mẹ mang theo con sống lại."

"Sau đó mất trí nhớ?" Vân Trì hỏi.

"Không biết có tính là mất trí nhớ hay không, đó cũng là một điều kiện thỏa thuận giữa mẹ và 444, 444 nói sát khí của mẹ quá nặng, sợ không nuôi tốt được đứa con của nó, cho nên phải đến thời cơ thích hợp mới hoàn thành nguyện vọng của mẹ, khoảng thời gian trước buổi tối mẹ luôn nằm mơ, sau đó..." Ninh Quân không nói tiếp nữa, chỉ dùng ánh mắt phức tạp nhìn Vân Trì một cái, có lẽ đây chính là thời cơ thích hợp.

"Ồ, con hiểu rồi." Cuối cùng Vân Trì cũng xâu chuỗi được toàn bộ mọi chuyện, "Mẹ, chắc chắn mẹ bị 444 lừa rồi, đây mà gọi là sống lại gì chứ, rõ ràng là lợi dụng mẹ thôi."

Ninh Quân xoa đầu cậu, không nói gì.

Tựa như một giấc mộng lớn, trong mộng bà ở bệnh viện tâm thần, cuồng loạn, đầy oán hận, chỉ muốn giết Vân Đại Hải để hả giận, nhưng khi tỉnh mộng, bà lại nằm trong căn phòng sáng sủa sạch sẽ, trở thành một phiên bản khác của chính mình trong cùng thời kỳ đó.

Đứa con trai này của bà từ nhỏ đã khác người, luôn "ăn nói điên rồ", bà nghe thấy buồn cười, sau đó suy nghĩ kỹ lại thì lại cảm thấy những lời nó nói dường như cũng rất có lý.

Chưa từng có ai nói với bà những lời ấy, cũng chưa từng có ai dạy bà phải làm thế nào để thành tựu bản thân, điều bọn họ nói với bà nhiều nhất chính là "phúc khí lớn nhất của người phụ nữ trong đời là lấy được một người chồng tốt".

Bây giờ nghĩ lại, chẳng phải đây cũng là một kiểu sống lại khác hay sao.

Chỉ là...

Ninh Quân nhìn Vân Trì bằng ánh mắt phức tạp, những nguyện vọng đó bà không muốn thực hiện nữa, nhưng nhiệm vụ vẫn đang tiếp tục.

Ninh Quân do dự một lúc rồi vẫn nói: "Tiểu Trì, vừa rồi mẹ nhìn thấy một dòng chữ, nói rằng thí nghiệm sinh con của hệ thống đã kết thúc viên mãn, nhiệm vụ cuộc đời rực rỡ của ký chủ Ninh Quân chính thức khởi động, đếm ngược một trăm tám mươi ngày, con có biết điều đó có nghĩa là gì không?"

"Thí nghiệm sinh con của hệ thống? Ồ..." Vân Trì gật đầu, thờ ơ nói, "Có lẽ là lấy con làm đối tượng thí nghiệm thôi, mẹ, con cũng tự mày mò làm ra một đứa con." Nghĩ như vậy thì có lẽ cậu đã mượn cơ thể của Vân Trì ban đầu mới trở thành một con người, còn Vân Đản Đản lại thật sự sở hữu cơ thể của riêng mình, đây chắc chính là cái gọi là thí nghiệm sinh con của hệ thống.

Ninh Quân: "..."

Tuy đã sớm đoán được, nhưng nghe chính miệng cậu nói ra vẫn cảm thấy tâm trạng rất phức tạp, những hệ thống này đều thích mày mò tạo trẻ con như vậy sao?

Vân Trì mở điện thoại, mở cuốn tiểu thuyết xuyên sách kia ra, quả nhiên nhiệm vụ trong điện thoại cũng đã được cập nhật, giống hệt những gì Ninh Quân nói, xuất hiện thêm đồng hồ đếm ngược.

"Vậy đồng hồ đếm ngược đó có ý nghĩa gì?" Ninh Quân dè dặt hỏi.

"Chính là thúc giục con làm việc." Vân Trì thở dài, phiền chết đi được, trước đó lúc làm chuyển hóa cho Vân Đản Đản đã đếm ngược ba tháng, bây giờ vừa chuyển hóa xong trứng lại bắt đầu đếm ngược tiếp, còn để người ta sống không vậy? Có thể để cậu yên tâm thi đại học được không?

"Mẹ đừng lo, con biết chừng mực mà." Vân Trì đặt điện thoại xuống, còn thở phào nhẹ nhõm, nói rõ ra còn hơn là đoán già đoán non lẫn nhau, như vậy cậu cũng có thể tìm cơ hội đưa quả trứng về nuôi bên cạnh mình.

Ninh Quân mím môi, muốn nói lại thôi, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì sao?

Vân Trì quay đầu thương lượng với Ninh Quân: "Mẹ, con đưa đứa con do con mày mò tạo ra về nhà được không?"

Ninh Quân thu lại cảm xúc, mỉm cười: "Đương nhiên là được."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn