Nhóm học bá và tổ cặn bã học mãi tới chiều tối, gần đến giờ ăn cơm, Tần Triều thu dọn đồ đạc rời đi.
Vân Trì đi theo sau hắn ra ngoài, Tần Triều ra vẻ đại gia phất phất tay: "Không cần tiễn, về đi."
Vân Trì từ phía sau đá hắn một cái.
Tần Triều quay đầu: "Vân Trì, cũng chỉ vì bây giờ tôi thích cậu thôi, chứ không thì kiểu gì cũng phải đánh cậu một trận."
"Ngày mai Chủ nhật, cậu tới tìm tôi." Vân Trì nói.
"Đi công viên giải trí đi, quả trứng kia còn chưa từng tới công viên giải trí đâu." Tần Triều nói.
"Không, đi bệnh viện."
"Đi bệnh viện?" Tần Triều quay đầu, kinh ngạc, "Đi bệnh viện làm gì? Kiểm tra xem quả trứng đó có thật sự là trứng không à?"
"..." Vân Trì cạn lời kéo kéo khóe miệng, "Tôi cảm thấy mình mắc hội chứng trước kỳ thi, nên phải tới bệnh viện kiểm tra."
"Cái gì cơ? Hội chứng trước kỳ thi? Từ ngữ mới lạ gì thế này?"
"Bảo cậu mù chữ thì cậu đúng là mù chữ." Vân Trì ghét bỏ nói, "Hội chứng trước kỳ thi chính là trước khi thi sẽ căng thẳng, mệt mỏi, lo âu, bực bội..."
"Khoan đã." Tần Triều ngắt lời cậu, tiến lên một bước mặt đối mặt với cậu, "Cậu nói ai căng thẳng mệt mỏi lo âu bực bội, nói rõ xem nào, đầu óc tôi ngu, nghe không hiểu." Ai lo âu thì lo âu, chứ đến lượt cậu lo âu à.
"Tôi." Vân Trì dùng ngón tay chống lên trán hắn đẩy hắn ra, "Tôi cảm thấy mình có bệnh, ngày mai phải đi kiểm tra, cậu đi cùng tôi, sáng mai đúng tám giờ tới đón tôi, vậy đi, cậu có thể lui xuống được rồi."
Tần Triều: "..."
Con nhộng gay AI này càng ngày càng thần kinh rồi.
Tần Triều nhìn trái nhìn phải, trời mùa đông tối rất sớm, lúc này trời đã tối hẳn, hắn mượn màn đêm che giấu tiến lên một bước, nhỏ giọng nói: "Cậu hôn tôi một cái, tôi sẽ đồng ý."
Vân Trì nhấc mí mắt nhìn hắn: "Quan hệ gì mà tôi phải hôn cậu?"
Tần Triều nở nụ cười vô lại: "Lúc hai ta chưa có quan hệ thì chuyện làm còn nhiều lắm, cậu cần chứng cứ không? Tôi có một quả trứng."
Vân Trì trợn trắng mắt, sau đó ngẩng đầu hôn lên môi Tần Triều.
Tần Triều lập tức sững sờ.
Vân Trì cắn môi hắn rồi l**m một cái, sau đó nghiêng đầu ghé sát vành tai Tần Triều: "Được chưa?"
Tần Triều đưa tay muốn ôm cậu, bị Vân Trì không chút lưu tình đẩy ra: "Hôn xong rồi, mai gặp, cậu có thể cút được rồi."
Tần Triều: "..."
Vốn dĩ cậu có thể trực tiếp bảo hắn cút, nhưng cậu còn hôn hắn một cái, sao có thể nói đây không phải chân ái chứ.
Tần Triều sờ môi, mơ mơ màng màng bước đi.
Vân Trì xoay người đi vào trong quán bún gạo, ánh mắt chạm phải Ninh Quân chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở góc khuất.
Vân Trì dừng bước, nhìn Ninh Quân chớp chớp mắt.
Ninh Quân do dự một lát: "Hai đứa... hai đứa..."
"Cậu ấy theo đuổi con." Vân Trì đi tới bên cạnh bà, nhỏ giọng nói, "Nhưng con chưa đồng ý, mẹ, con sẽ không yêu sớm đâu, mẹ yên tâm, con cũng sẽ không ảnh hưởng đến thành tích học tập."
"?" Một phen kinh ngạc của Ninh Quân còn chưa qua, lại bị lời con trai làm cho kinh ngạc tiếp, đây là trọng điểm à?
"Nhưng vừa rồi con..." Ninh Quân có chút ngại nói, nhưng Vân Trì thông minh đã hiểu ý, cậu gật đầu: "Tuy con có hôn cậu ấy, nhưng bọn con không yêu nhau, không ở bên nhau, mẹ đừng lo."
"?" Đầu óc Ninh Quân không biết nên phát triển theo hướng nào nữa, "Con không sợ mẹ tức giận à?"
"Mẹ tức giận sao?" Vân Trì sửng sốt, "Tại sao phải tức giận? Vì có con trai theo đuổi con à? Nhưng con đâu có đồng ý với cậu ấy, là vấn đề của cậu ấy, không phải vấn đề của con."
Hai mẹ con nhìn nhau, nhất thời chẳng ai nói gì.
Một lúc lâu sau, Ninh Quân bật cười một tiếng, bà khoác tay Vân Trì đi vào trong quán: "Vậy cậu ấy theo đuổi con, tại sao con không đồng ý?"
"Vì chưa theo đuổi được."
Ninh Quân ngẩn người một lúc rồi nhanh chóng bắt kịp mạch não của con trai: "Cậu ấy chưa theo đuổi được con, vậy chứng tỏ con không thích cậu ấy, thế tại sao còn hôn cậu ấy?"
"Cậu ấy muốn con hôn cậu ấy, con sợ không hôn thì cậu ấy sẽ không theo đuổi con nữa." Vân Trì nói như lẽ đương nhiên.
Ninh Quân: "..." Xin lỗi, mạch não vẫn chưa theo kịp.
"Được người ta theo đuổi cũng khá thú vị." Vân Trì tự đưa ra đáp án, "Nên con định để cậu ấy theo đuổi thêm một thời gian nữa, đợi khi nào con thấy phiền rồi thì không cần cậu ấy theo đuổi nữa." Cho nên để phòng ngừa trước khi cậu thấy chán mà Tần Triều đã bỏ cuộc không theo đuổi nữa, đương nhiên phải cho hắn chút ngọt ngào để treo hắn lại.
"..." Ninh Quân cười khan, "... Cũng tốt, nhưng con trai à, nhớ bảo vệ bản thân cho tốt, đừng để bị đánh."
"Con biết." Vân Trì gật đầu, "Kỳ nghỉ đông con sẽ tiếp tục luyện tán đả." Sẽ có một ngày cậu giẫm lên mặt Tần Triều.
Ninh Quân không nhịn được quay đầu nhìn một cái, trên con phố dài đã không còn thấy bóng dáng Tần Triều nữa.
Những thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, có lẽ chỉ là ham mới lạ mà thôi, bây giờ trẻ con từ tiểu học đã bắt đầu yêu đương, một học kỳ yêu vài người, làm gì có nhiều tình sâu nghĩa nặng đến thế.
Hơn nữa con trai bà nào dễ dàng hiểu được tình yêu nam nữ như vậy...
Ninh Quân vỗ vỗ đầu Vân Trì, khẽ nói: "Cũng tốt, hãy cảm nhận thật kỹ mối tình đơn thuần nhất của tuổi thanh xuân đi."
"Không yêu đương." Vân Trì sửa lại, "Mẹ, con sẽ không yêu sớm đâu."
Ninh Quân: "..." Đây là đang tìm lỗi trong quy tắc à?
Đôi khi bà cũng rất cạn lời với đứa con trai này, có điều cậu nam sinh đang theo đuổi nó... rất có mắt nhìn đấy, giữa biển người mênh mông lại phát hiện ra một người đặc biệt nhất.
...
Hôm sau là Chủ nhật, sáng sớm Tần Triều đã tới đón bạn học nhộng tằm tôn quý này đi bệnh viện.
Vân Trì cầm chứng minh thư của cả hai cùng đi đăng ký khám.
"Tại sao tôi phải đi kiểm tra cùng cậu?" Tần Triều khó hiểu, "Hơn nữa, tôi thấy cậu không có bệnh... Không, cậu đúng là có bệnh, người không bệnh mà cứ nhất quyết tới bệnh viện kiểm tra thì không phải có bệnh là gì... Khoan đã, một AI như cậu thật sự chắc chắn có thể làm kiểm tra à?" Tần Triều càng nói càng thấy hoang đường, túm lấy tay cậu đưa ra ánh sáng nhìn, "Ơ, có mạch máu này."
Vân Trì kéo tay hắn lên thang máy: "Tôi sợ, cậu đi cùng tôi."
Tần Triều: "..."
Tuy không biết con nhộng tằm này lên cơn gì, nhưng cậu nói mình rất sợ...
Tần Triều khoác vai Vân Trì vỗ vỗ: "Đừng sợ, ông xã ở đây mà."
Vân Trì liếc hắn một cái, nhịn rồi lại nhịn, không phun vào mặt hắn.
Tần Triều chậc một tiếng, trái tim con nhộng tằm đã bị hắn chinh phục rồi, chỉ là vì sĩ diện nên không chịu thừa nhận thôi, theo đuổi được cậu chỉ còn là chuyện sớm muộn.
Bác sĩ kê phiếu kiểm tra, hai người cùng đi lấy máu.
Tần Triều đứng bên cạnh, dùng tay che mắt Vân Trì, ấn đầu người vào bụng mình.
Cánh tay đau nhói, Vân Trì giật mình một cái, Tần Triều vội vỗ vai cậu rồi ôm chặt hơn một chút, sau đó nhìn dòng máu đỏ tươi mà nhíu mày, con nhộng tằm này sợ đau mà còn tới kiểm tra sức khỏe, chẳng lẽ thật sự có chỗ nào không khỏe? AI cũng biết bị bệnh sao?
Vân Trì nắm lấy tay áo Tần Triều, trước mắt tối đen một mảnh, cảm giác đau đớn rõ ràng khiến cậu có một thoáng mơ màng, rốt cuộc vì sao cậu phải tới chịu tội thế này? Chỉ vì tò mò giá trị sinh mệnh kia là gì thôi sao?
Mà cũng đúng, từ trước đến nay lòng hiếu kỳ của cậu vẫn luôn rất mạnh.
Haiz, tò mò hại chết AI mà.
Xét nghiệm máu xong lại đi xét nghiệm nước tiểu.
Tần Triều cười xấu xa: "Có cần tôi đỡ cho rồi hầu hạ cậu không?"
Vân Trì nhìn hắn một cái, mặt không cảm xúc: "Tần Triều, cậu biết mình rất dầu mỡ không? Dầu mỡ đến mức tôi muốn cào nát mặt cậu." Vân Trì đá bản sao Ngu Mỹ Nhân ra ngoài rồi đóng cửa buồng vệ sinh lại.
Tần Triều vào một buồng khác, huýt sáo.
Bên này Vân Trì nghiến răng: "Cậu qua đây đi, tôi tè vào mặt cậu."
"Thôi khỏi, hưởng không nổi." Cũng không biết Tần Triều nghĩ tới cái gì, ở bên kia chậc chậc mãi không thôi.
Làm xong tất cả các hạng mục kiểm tra, hai người tới trung tâm thương mại gần bệnh viện ăn một bữa lẩu, lúc quay lại vừa hay lấy kết quả.
Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi cơ thể khỏe mạnh vô cùng, không có bất kỳ vấn đề gì, ngay cả nguyên tố vi lượng cũng không thiếu.
Vân Trì nhìn tờ kết quả xét nghiệm, không biết nên phản ứng thế nào.
Giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân cậu không tăng thêm, tối qua lại giảm 2 điểm, trước khi kiểm tra là 96.
Rốt cuộc là giá trị sinh mệnh không liên quan tới bệnh tật, hay là vì giá trị sinh mệnh quá cao nên không kiểm tra ra được?
"Cậu nghĩ gì thế?" Tần Triều đưa tay quơ quơ trước mặt cậu, "Tôi thấy cậu cứ như người mất hồn ấy."
Vân Trì bực bội hất tay hắn ra: "Cậu đừng làm phiền tôi."
Tần Triều không nhịn được bóp cằm cậu xoay mặt cậu lại, nheo mắt nhìn cậu: "Rốt cuộc cậu bị làm sao, nói thật với tôi đi."
Con nhộng tằm gay này hắn vẫn hiểu được đôi chút.
Từ trước tới nay chưa từng làm chuyện vô ích.
Vân Trì nhìn hắn, bình tĩnh nói: "Cậu muốn thi vào một trường đại học tốt không?"
Sao lại kéo tới chuyện thi đại học rồi?
"Thừa lời." Tần Triều nói, "Đèn sách khổ cực bao nhiêu năm như vậy, ai mà không muốn thi vào một trường đại học tốt."
"Cậu có à? Không nhìn ra." Vân Trì hất tay hắn xuống, xoay người đi ra ngoài, "Bình thường lêu lổng chẳng ra đâu vào đâu, chẳng nhìn ra cậu thích học hành."
Tần Triều đuổi theo: "Không thích học thì tôi cũng học rồi, nếu không sao xứng với những trận đòn tôi ăn từ nhỏ tới lớn vì học hành được?"
Nghĩ tới điều gì đó, mắt Tần Triều sáng lên, túm lấy cánh tay Vân Trì: "Có phải cậu muốn tôi thi cùng một trường đại học với cậu không? Cậu muốn thì cứ nói thẳng đi, tôi nhất định sẽ làm cậu hài lòng."
"Ha." Vân Trì không nhịn được bật cười chế giễu, vẻ mặt ghét bỏ, "Tôi muốn cậu thi cùng một trường đại học với tôi là cậu có thể thi cùng một trường đại học với tôi sao? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
Tần Triều ho khẽ một tiếng, chuyện này đúng là không thể phản bác được, với số điểm của hắn thì tuyệt đối không thể trong nửa năm ngắn ngủi đạt tới trình độ có thể thi cùng một trường đại học với Vân Trì.
Quả thật có hơi mất mặt, so với con nhộng tằm IQ cao thì dường như không môn đăng hộ đối lắm.
"Tôi sẽ cố gắng." Tần Triều nhỏ giọng nói, "Tôi sẽ cố thử xem có thể vừa vặn chạm ngưỡng để đăng ký cùng một trường với cậu không."
Vân Trì liếc hắn một cái, Tần Triều nhìn thẳng vào mắt cậu.
Ánh nắng buổi chiều rơi trên gương mặt thiếu niên, nóng bỏng mà dịu dàng.
Vân Trì giơ tay vuốt lên mặt Tần Triều, đôi môi mỏng khẽ hé: "Nằm mơ giữa ban ngày."
Tần Triều: "..."
Vân Trì lên xe buýt, trên xe rất đông người, Tần Triều nắm tay vịn đứng quay lưng về phía Vân Trì, không muốn nói chuyện với cái tên AI không hiểu phong tình lại còn miệng lưỡi độc địa này.
Vân Trì chen chúc theo dòng người... sau đó nhíu mày chui xuống dưới khuỷu tay Tần Triều rồi đứng đối diện với hắn.
Tần Triều chỉ có thể vòng tay ôm lấy cậu, chắn cậu vào vị trí cạnh cửa sổ xe.
Vân Trì hơi cúi người về phía trước, cằm tì lên vai Tần Triều, hai tay buông thõng bên người, cơ thể vô thức đung đưa theo những cú xóc của xe buýt.
Có phải cậu nên mặc kệ giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân giảm xuống, sau đó lại dẫn Tần Triều tới bệnh viện kiểm tra không?
Không, thôi bỏ đi.
Bất kể giá trị sinh mệnh này có liên quan đến bệnh tật hay không, dựa theo kết quả kiểm tra hôm nay mà nói, chỉ cần cậu tăng chỉ số cho hắn lên thì Tần Triều sẽ không có vấn đề gì, vậy tạm thời đừng giày vò nữa, mọi chuyện đợi sau kỳ thi đại học rồi tính.
Chỉ là cậu phải mỗi ngày đi thu thập cỏ sinh mệnh...
Phiền quá đi.
Tần Triều đúng là đồ chuyên gây phiền phức.
Thôi vậy, coi như cậu cảm ơn Tần Triều vì khoảng thời gian này đã giúp cậu nuôi trứng.
Cậu đúng là một AI tốt biết báo đáp ân tình.
Vân Trì quay đầu ghé sát bên tai Tần Triều, nhỏ giọng nói: "Chuyển cho tôi một nghìn tệ ngay lập tức."
Tần Triều: "..." Đúng là một AI thần kinh.