Có lẽ bức thứ hai sẽ khác, Vân Trì ôm hy vọng mở ra.
Vân Trì:
Xin chào.
Đây là bức thư tình thứ hai tôi viết cho cậu.
Ký tên: Tần Triều.
Bức thứ ba, thứ tư, khác biệt duy nhất chỉ là số một hai ba bốn năm, còn lại mọi chữ đều giống hệt nhau.
???
Vân Trì ngẩng đầu trừng Tần Triều: "Vậy nên, với kiểu thư tình này, tại sao lại không có ngày 9 và ngày 11?"
Trọng điểm này đúng là cố chấp thật.
Tần Triều ấn đầu cậu xuống lại, không nhìn ánh mắt bất mãn đó: "Vì ngày 9 tôi đã vắt óc suy nghĩ làm sao để viết ra một bức thư tình khác biệt, kết quả thất bại, ngày 11 tôi lại tiếp tục vắt óc suy nghĩ, vẫn thất bại, cho nên cuối cùng tôi bỏ cuộc."
Vân Trì: "..." Tức chết đi được.
Vân Trì hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi: "Viết thư tình chẳng phải nên tự tay dùng bút viết sao?"
Tần Triều cong môi: "Đó là viết cho người, cậu đâu phải người."
Vân Trì hoàn toàn nổi giận, đứng dậy đá một cái lên chân hắn, quay đầu bỏ đi.
Tần Triều dựa ở đó cười, còn hướng theo bóng lưng người ta mà gọi: "Tôi đúng là thiên tài theo đuổi người khác mà."
Vân Trì lại quay đầu đi trở về, cúi người nhổ một bãi nước bọt lên mặt hắn.
Tần Triều lau mặt một cái, con kén tằm này điều hay không học, chỉ học toàn tà môn ngoại đạo.
*
Vân Đại Hải cảm thấy mình trúng tà rồi.
Hơn một tháng nay, mỗi ngày Vân Đại Hải đều đói khát đến khó chịu.
Rất khát, nhưng uống bao nhiêu nước cũng không thể giải được cơn khát này, rất đói, nhưng ăn bao nhiêu vẫn đói, thậm chí vừa đói vừa nôn ra ngoài, đồ ăn đã lên đến cổ họng nhưng vẫn đói, vẫn đói vô cùng...
Điều đáng sợ hơn là mỗi đêm ông ta đều vào một vùng đất hoang xa lạ để cuốc đất, tỉnh dậy thì đau lưng mỏi người như thể thật sự đã cuốc đất cả đêm vậy.
Chỉ mơ một lần thì còn đỡ, nhưng hơn một tháng nay ngày nào ông ta cũng mơ kiểu như vậy, chuyện này quá quái dị.
Ông ta thậm chí không dám ngủ vào ban đêm, nhưng mỗi lần đến giờ, ông ta đều không khống chế được mà đùng một cái ngủ thiếp đi, sau đó tự động làm việc, hoàn toàn không kiểm soát nổi.
Hơn một tháng trôi qua, Vân Đại Hải như già đi mười tuổi, râu ria xồm xoàm, tiều tụy vô cùng.
Về phần trai bao của Cao Đại Soái, về phần Vân Trì có phải con ruột ông ta hay không, ông ta đều chẳng còn tâm trí mà nghĩ nữa, mỗi ngày chỉ chống chọi với cơn đói và cơn khát đã tiêu hao toàn bộ tinh lực của ông ta.
"Tiểu đường, cao huyết áp." Bác sĩ nhìn phiếu xét nghiệm, "Chỉ số tiểu đường hơi cao rồi, gần đây ông có phải ăn uống vô độ không? Điều quan trọng nhất đối với bệnh tiểu đường là kiểm soát ăn uống, hút thuốc uống rượu ít lại, vận động nhiều hơn... Không thể chỉ dùng thuốc khống chế nữa, phải tiêm insulin."
"Gần đây cha tôi lúc nào cũng rất đói rất khát, ăn rất nhiều cơm, uống rất nhiều nước, có phải ông ấy còn mắc bệnh gì khác không?" Trần Mộ Vân đứng bên cạnh hỏi bác sĩ.
"Bệnh nhân tiểu đường sẽ xuất hiện tình trạng ăn nhiều, uống nhiều, tiểu nhiều..."
"Không phải ăn nhiều, mà là ăn uống vô độ." Trần Mộ Vân cắt ngang lời bác sĩ.
Bác sĩ có chút không vui: "Trên phiếu xét nghiệm chỉ thể hiện những vấn đề này, nếu cậu không yên tâm thì kiểm tra thêm bệnh khác đi."
Vân Đại Hải làm một cuộc kiểm tra sức khỏe toàn diện, phát hiện ra rất nhiều bệnh, nhưng đều là những bệnh thường gặp, ngoài tiểu đường và cao huyết áp ra còn có nhân tuyến giáp, axit uric cao, còn có cả bệnh trĩ...
Đều chỉ là những bệnh vặt mà thôi.
"Trúng tà rồi, nhất định là tôi trúng tà rồi." Vân Đại Hải đột nhiên nhớ tới lời Ninh Quân nói, anh sẽ gặp báo ứng, tối nay sẽ gặp báo ứng...
Chính là bắt đầu từ câu nói đó của Ninh Quân.
Vân Đại Hải tới tìm Ninh Quân chất vấn: "Rốt cuộc cô đã làm gì tôi?"
"Tôi làm gì anh?" Ninh Quân nhíu mày, "Tôi có thể làm gì anh chứ?"
"Có phải cô đã yểm bùa nguyền rủa tôi không?"
"Tôi nguyền rủa anh?" Ninh Quân nhìn bầu trời xanh mây trắng bên ngoài một cái rồi bật cười, "Đây là bầu trời của năm 2024 sao?"
Vân Đại Hải nhìn Ninh Quân đầy ngạo nghễ trước mặt, nhớ tới người phụ nữ dịu dàng nhu thuận, còn có phần đáng thương mỗi khi gặp ông ta trước đây, chỉ cảm thấy như gặp quỷ vậy.
"Anh có chỗ nào không khỏe à?" Ninh Quân suy tư đánh giá Vân Đại Hải, Vân Đại Hải khom lưng nhìn có vẻ rất yếu ớt, nhưng mặt ông ta bóng dầu, sắc mặt hồng hào, không giống người bị bệnh.
Vân Đại Hải giơ tay chỉ Ninh Quân, Ninh Quân nhấc nồi đất lên: "Nào, anh tới đi."
Ngửi thấy mùi thơm của bún gạo, Vân Đại Hải lập tức không khống chế nổi, không nhịn được tiến lên bê một nồi bún gạo ra ngoài, ngồi xuống ăn ngấu nghiến.
Ninh Quân: "..." Đây là bị quỷ đói nhập vào người rồi sao?
Vân Đại Hải ăn liền ba bát bún gạo, no đến mức không đi nổi, Ninh Quân nhìn người đang nằm vật trên ghế, mặt đầy dầu mỡ, chỉ cảm thấy buồn nôn.
Với tình trạng hiện tại, Vân Đại Hải thật sự không còn tâm trạng đi tranh cãi chuyện đứa con là của ai với Ninh Quân nữa, rời khỏi quán bún gạo, ông ta đi tìm Lưu Bán Tiên ở phố trung Học, danh tiếng của Lưu Bán Tiên vẫn rất lớn, trước đây ông ta từng mời Lưu Bán Tiên tới công ty mình xem phong thủy.
"Tôi có thể đã bị nguyền rủa." Vân Đại Hải nói.
Mắt Lưu Bán Tiên sáng lên, nghe xong lời Vân Đại Hải nói, mắt lại tối xuống.
Trước đó không lâu, thằng nhóc Tần Triều chết tiệt kia tới tìm ông ta nói gặp quỷ, ông ta không xử lý được, suýt nữa còn bị thằng nhóc đó chỉnh chết, bây giờ lại gặp thêm một Vân Đại Hải đầu óc có bệnh nữa...
Lưu Bán Tiên ho khan một tiếng: "Tình huống của anh hơi khó xử lý, tôi chỉ có thể nói là sẽ cố gắng thử xem."
"Được được được." Mắt Vân Đại Hải sáng lên, "Chỉ cần giải quyết được thì thế nào cũng được."
Lưu Bán Tiên mỉm cười với ông ta, vẻ mặt cao thâm khó lường.
Người này dễ nắm thóp hơn thằng nhóc Tần Triều chết tiệt kia.
...
Vân Trì không biết Vân Đại Hải đã tới, thật ra với tính cách của cậu, cậu sẽ rất vui vẻ đi tham quan thảm trạng của Vân Đại Hải, nhưng những điều cần biết cậu đều đã biết từ chỗ Tần Triều rồi, nhìn Tần Triều thú vị hơn nhìn Vân Đại Hải nhiều, thế nên cậu chẳng còn hứng thú nữa.
Đương nhiên, Vân Đại Hải chắc chắn thảm hơn Tần Triều nhiều, bởi vì trước đây Vân Trì chưa từng táng tận lương tâm đến mức không cho Ngu Mỹ Nhân ăn cơm, còn với Vân Đại Hải... Đây đều là thứ ông ta đáng phải chịu, giá trị nghẹn khuất của Vân Đại Hải mỗi ngày đều tăng lên.
Sau hơn một tháng lao động chăm chỉ của Vân Đại Hải, toàn bộ đất hoang đã được khai khẩn xong, tổng cộng ba mươi mảnh đất, mỗi mảnh đều được trồng cỏ chuyển hóa, công việc hiện tại của Vân Đại Hải là mỗi tối vào tưới nước, bắt sâu và nhổ cỏ.
Còn ban ngày, người đi thu thập tài nguyên cũng đổi thành Vân Đại Hải, sau khi được Tần Triều chơi qua, bên ngoài hang động đã xây được nhà gỗ, cũng có nhà bếp và xưởng mộc, mọi người đều đã nâng cấp, còn hiện tại Vân Trì đem tất cả những thứ có thể nâng cấp đều dùng lên người Vân Đại Hải, như vậy chỉ dựa vào một mình Vân Đại Hải không ngừng thu thập tài nguyên cũng có thể nuôi sống cả gia đình.
Tỷ lệ chuyển hóa của Vân Đản Đản đã biến thành 53%, còn hơn một tháng nữa, nếu không có gì bất ngờ, quá trình chuyển hóa của Vân Đản Đản sẽ thuận lợi hoàn thành.
Vân Trì nhìn chằm chằm vào giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân.
Giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân: 100.
Vân Trì có chút bực bội ném điện thoại sang một bên.
Giá trị no bụng về 0 thì người không sao, nhưng nếu giá trị sinh mệnh vốn luôn không thay đổi mà về 0 thì người sẽ ra sao?
Qua Tết Dương lịch, chẳng mấy chốc sẽ đến kỳ nghỉ đông, cũng có nghĩa là kỳ thi cuối kỳ sắp tới rồi, bảng đen mỗi ngày đều thay đổi con số đếm ngược đến kỳ thi đại học.
Có điều tâm trạng bồn chồn của Vân Trì cũng đỡ hơn một chút, bởi vì giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân thay đổi không lớn, cậu chỉ cần tiện tay kiếm vài cây cỏ sinh mệnh là có thể bổ sung lại.
"Lần thi cuối kỳ này tao vẫn sẽ vượt mày." Trần Hủ ngồi trong quán bún gạo tới học phụ đạo, nhìn Tần Triều ngồi đối diện mà hạ chiến thư.
"He he." Tần Triều khinh thường cười nhạo một tiếng.
"Cậu đang mỉa mai cái gì?" Vân Trì ngồi bên cạnh hắn quay đầu nhìn hắn, "Học kỳ này, lần nào thi tháng cậu cũng không bằng cậu ấy, rốt cuộc cậu đang đắc ý cái gì?"
Tần Triều: "..."
Tần Triều xoay đầu cậu quay lại: "Im miệng, cảm ơn, đây là lòng tự trọng của đàn ông."
Vân Trì trợn trắng mắt, lần nào cũng thi không bằng người ta, lòng tự trọng ở đâu? Ở trên miệng à?
Trần Hủ gõ gõ mặt bàn: "Nào, Wendy, hai ta cược một ván đi."
Khoảng thời gian này Trần Hủ vẫn luôn gọi Tần Triều là Wendy, chẳng ai biết có ý gì, hỏi cậu ta, Trần Hủ cũng chỉ cười mà không nói, dùng ánh mắt rất đáng ăn đòn nhìn Tần Triều.
"Tôi cược Trần Khỉ Đột thắng." Vân Trì lập tức giơ tay.
"Tôi cũng vậy." Giang Thư Ý cũng giơ tay.
Tần Triều ấn tay Vân Trì xuống, Vân Trì lại giơ tay còn lại lên.
Tần Triều nghiến răng trừng cậu một cái, đúng là chiều hư cậu rồi.
Trần Hủ vui vẻ: "Lần này nếu tao vẫn thi tốt hơn mày, mày mời bọn tao ăn một bữa lớn, nếu mày thi tốt hơn tao..."
"Quỳ xuống gọi tao một tiếng cha." Tần Triều nói.
"Không được."
"Mày nghĩ đẹp thật đấy."
Vân Trì và Trần Hủ đồng thời lên tiếng.
Ba người quay đầu nhìn Vân Trì, người vừa nói "Không được".
Trần Hủ lùi về sau một chút, Vân Trì đúng là yêu thật lòng với cậu ta mà, không cho phép Tần Triều nói cậu ta một câu không hay nào, may mà cậu ta không thích đàn ông, nếu không chẳng phải anh em trở mặt thành thù sao? Chậc.
"Cậu nói lại lần nữa xem?" Tần Triều nheo mắt chỉ vào Vân Trì.
Vân Trì trừng hắn một cái: "Cậu có con trai của riêng cậu rồi, cậu lén nó ra ngoài nhận con hoang, xem nó không cào chết cậu đi."
Tần Triều thu tay đang chỉ người lại, khoác lên vai Vân Trì, vắt chân lắc lư, ánh mắt khinh miệt liếc Trần Hủ: "Cũng đúng, con hoang quả thật không thể nhận."
Đệt.
Trần Hủ đứng dậy: "Nào, mày đứng lên, hai ta đánh một trận."
Tần Triều đứng dậy, sau đó trước mắt hoa lên, cơ thể lảo đảo hai cái rồi bịch một tiếng ngồi trở lại.
Vân Trì lập tức quay đầu nhìn Tần Triều, tay cũng nắm lấy cánh tay hắn, có chút hoảng hốt: "Cậu làm sao vậy? Cậu yếu thế à?"
Tần Triều vốn chỉ hơi choáng, bị Vân Trì chọc cho tỉnh hẳn, đưa tay bóp miệng cậu, nghiến chặt răng: "Cậu im miệng đi, tôi thật sự chịu thua cái miệng thối này của cậu rồi."
Vân Trì gạt tay hắn ra, quay đầu cầm điện thoại lên mở ra xem, giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân là 98, lại giảm 2 điểm.
Vân Trì ném điện thoại sang một bên, không nhịn được mà quát Tần Triều một câu: "Cậu phiền quá đi."
Nói xong quay đầu tức giận bắt đầu làm đề.
Người như Tần Triều thật sự lắm chuyện quá đi! Phiền chết được!!!
Tần Triều giơ tay lên định cốc đầu cậu một cái: "Tôi lại chọc gì cậu nữa?" Dừng một chút, tay lại thu về, thôi, không chọc cậu nữa.
Giang Thư Ý ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Vân Trì một cái, tính cách Vân Trì rất nhạt, chỉ có cậu chọc tức người khác, rất hiếm có người, không, là chưa từng có ai có thể chọc tức được cậu.
Giang Thư Ý lại nhìn Tần Triều một cái, nhướng mày, nói không chừng Tần Triều thật sự có thể thành công đấy.
"Ê." Tần Triều không nhịn được lại ghé sang, dùng khuỷu tay huých Vân Trì một cái, "Giảng cho tôi bài này đi."
Vân Trì nhìn một cái, bực bội nói: "Ngu chết đi được, đơn giản thế này mà cũng không biết, đầu óc cậu để làm cảnh à?"
"..." Tần Triều nghiến nghiến răng, cái kén tằm này đúng là chẳng chừa cho hắn chút mặt mũi nào.
Trần Hủ hả hê huýt sáo một tiếng, còn gì vui hơn nhìn anh em theo đuổi người ta mà liên tục vấp váp chứ? Hay thật, thích xem thật, làm ơn biểu diễn thêm đi, cảm ơn.
Vân Trì nghiêng đầu nhìn Trần Hủ đang cười tươi rói, mặt không cảm xúc: "Cậu cũng có tư cách cười nhạo người khác à, hai người các cậu, so tới so lui chẳng phải chỉ hơn kém nhau vài điểm thôi sao? Với cái đầu óc này thì thi đại học gì, đi nướng khoai lang đi."
"..."
Nụ cười của Trần Hủ cứng đờ.
Ánh mắt Vân Trì dịch từ mặt Trần Hủ sang mặt Giang Thư Ý đang hóng chuyện: "Cậu, tuy cũng tạm được, nhưng vẫn kém tôi mấy chục điểm, vượt mức chuẩn còn chưa chắc thi được cùng trường với tôi, chẳng lẽ cậu muốn thi cùng trường với hai tên cặn bã này à? Không thấy mất mặt sao."
"... Không muốn." Giang Thư Ý lập tức cúi đầu đọc sách, nhỏ giọng nói, "Không muốn thi cùng trường với cặn bã."
Tổ hợp hai tên cặn bã: "..."