Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 52: Bức thư tình đầu tiên.

Người bị theo đuổi vui vẻ và người theo đuổi chẳng hiểu ra sao ăn cơm xong thì dẫn theo Đản Đản của bọn họ đi chơi game thùng, dạo trung tâm thương mại, còn cùng nhau xem một bộ phim.

Lúc Vân Trì về đến nhà vẫn chưa tới giờ cơm tối, trong quán bún gạo, Ninh Quân đang vừa nhặt rau vừa xem phim.

Vân Trì mở hộp bánh kem nhỏ mang về đặt trước mặt Ninh Quân: "Mẹ, để con nhặt."

"Không cần con." Ninh Quân cười nhìn cậu, "Sao rồi, chơi vui không?"

"Vui lắm." Vân Trì ngồi xuống đối diện bà, đôi mắt cong cong, "Mẹ, mẹ nếm thử cái này đi, ngon lắm."

"Được, cảm ơn con trai." Ninh Quân rửa tay rồi ngồi xuống ăn bánh, Vân Trì vừa nhặt rau vừa như vô tình hỏi: "Mẹ, cha con để tâm nhất đến điều gì?" Tuy đã k*ch th*ch Vân Đại Hải rồi, nhưng giá trị nghẹn khuất cũng mới chỉ một trăm năm mươi, còn cách năm trăm xa lắm, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, không biết có chuyện gì có thể một đòn chí mạng hay không.

"Ý con là sao?"

"Ý là có chuyện gì khiến ông ấy nghe xong sẽ cực kỳ khó chịu cực kỳ bực bội cực kỳ uất ức cực kỳ tức giận ấy."

"Sao lại phải làm ông ấy tức giận?" Ninh Quân khó hiểu.

"Ừm..." Vân Trì nghĩ ngợi, "Con nghĩ tới việc ông ấy sống vui vẻ là con lại tức giận, không cam lòng, ảnh hưởng tâm trạng, nên muốn làm ông ấy không vui một chút."

Bàn tay cầm thìa của Ninh Quân khựng lại, ngẩng đầu nhìn Vân Trì.

Vân Trì có chút chột dạ, ho khan một tiếng rồi dời mắt đi.

Ninh Quân nhìn Vân Trì một lúc, chiếc thìa vô thức khuấy vài cái trên chiếc bánh kem nhỏ xinh đẹp, sau đó khẽ thở dài: "Mẹ đột nhiên nhận ra con đã lớn rồi, Tiểu Trì."

"Con sắp mười tám tuổi rồi, đương nhiên là lớn rồi." Vân Trì dùng tay đo lên trán, "Còn cao hơn mẹ rất nhiều."

"Vẫn chỉ là học sinh cấp ba thôi." Ninh Quân đưa tay xoa đầu cậu, "Biết sớm thế này... mẹ đã không mua điện thoại cho con rồi."

"Hả?" Vân Trì sửng sốt.

"Không có gì." Ninh Quân lắc đầu, khóe môi cong lên, đổi đề tài, "Muốn làm cha con tức giận thì đơn giản lắm, mẹ nghĩ cho con một cách, có thể làm ông ta tức chết ngay."

"Cách gì?" Mắt Vân Trì lập tức sáng lên.

"Đàn ông ấy mà, bản thân có thể ngoại tình, có thể nuôi tiểu tam, có thể ăn chơi trác táng bên ngoài, nhưng người phụ nữ trong nhà thì không được, nhất định phải tam tòng tứ đức, trung trinh như một với ông ta, cho nên chỉ cần để ông ta biết con không phải là con ruột của ông ta, có khi ông ta tức đến xuất huyết não luôn."

"..." Vân Trì há hốc miệng, "... Không ổn lắm đâu, đả thương địch một ngàn tự tổn hại tám trăm?" Mẹ đúng là mẹ của cậu, mạch não đúng là cùng một đường.

"Ai tự tổn hại?" Ninh Quân cười nhìn cậu.

"Nếu truyền ra ngoài thì không tốt cho mẹ..." Vân Trì lắp bắp.

Ninh Quân có chút kinh ngạc: "Con... từ thời nhà Thanh tới à?"

Vân Trì: "..."

Ninh Quân đột nhiên đập bàn một cái: "Con trai, nghĩ kỹ lại thì sướng thật đấy."

Vân Trì: "..."

Vân Trì trơ mắt nhìn Ninh Quân cầm điện thoại lên gọi cho Vân Đại Hải: "Tôi nói với anh một chuyện, thật ra Vân Trì không phải là con ruột của anh, xin lỗi nhé." Nói xong liền cúp máy.

Vân Trì há hốc miệng nhìn bà, hồi lâu không nói nên lời, mẹ cậu sao còn dũng hơn cả cậu thế?

Khoảnh khắc này Vân Trì đột nhiên hiểu được tâm trạng của Tần Triều khi nhìn cậu, kiểu như... đúng là có chút "bệnh" trong người thật nhỉ?

Vân Trì nuốt nước bọt: "Mẹ, mẹ làm thế này, ông ta sẽ kéo tới gây chuyện đấy chứ? Ông ta sẽ không đánh mẹ đấy chứ? Chưa ly hôn thì đánh mẹ cũng chỉ tính là bạo hành gia đình..."

"Ông ta sẽ không đâu." Ninh Quân không biết nghĩ tới điều gì, "Ông ta sĩ diện, sẽ không làm ầm lên cho ai cũng biết đâu, chỉ biết giở trò sau lưng, từ từ ép người ta phát điên..." Ninh Quân cười nhạo một tiếng, khẽ thở dài.

"Mẹ, mẹ không sao chứ?" Vân Trì luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

"Không sao." Ninh Quân lắc đầu, "Chỉ là mấy ngày nay ngủ không ngon lắm, cứ hay nằm mơ, đúng rồi, đứa bé hôm nọ gọi mẹ là bà nội đâu rồi?"

"À, đang ở nhà bạn con."

"Nó đáng yêu lắm, mẹ khá thích nó, đợi nghỉ học con có thể dẫn nó tới chơi."

"Vâng." Vân Trì máy móc đáp lời Ninh Quân, trong đầu toàn nghĩ Vân Đại Hải sẽ không thật sự kéo tới chứ, trước đây cậu thấy mẹ quá hiền, bây giờ mẹ dũng cảm lên rồi, cậu hình như có hơi không chịu nổi.

Vân Đại Hải thật sự xông tới, lúc đến đúng giờ cơm tối, trong quán bún gạo có rất nhiều khách, Vân Đại Hải lao vào bếp sau, hướng về phía Ninh Quân hạ thấp giọng quát: "Ý cô nói trong điện thoại là sao?"

"Chính là ý đó." Ninh Quân đứng đó, vừa bỏ bún gạo vào nồi đất vừa thản nhiên nói.

"Mẹ nó cô nói lại lần nữa xem?" Vân Đại Hải khó giấu nổi cơn tức giận, xông tới trước mặt Ninh Quân, Vân Trì lập tức chắn trước mặt bà: "Có gì... từ từ nói." Chuyện sao lại phát triển đến mức này vậy?

Ninh Quân đưa tay gạt Vân Trì sang một bên, nhìn Vân Đại Hải: "Chẳng lẽ anh không nhận ra Tiểu Trì chẳng giống anh chút nào sao?"

Ánh mắt Vân Đại Hải theo bản năng rơi lên gương mặt Vân Trì, Vân Trì từ nhỏ đã giống Ninh Quân bảy phần, Vân Đại Hải chưa từng nghĩ theo hướng đó, hơn nữa Ninh Quân sao có thể làm chuyện như vậy được? Đàn ông có con riêng thì đơn giản, phụ nữ muốn có con riêng lại rất khó, dù sao cũng phải mang thai mười tháng, trước khi lấy ông ta Ninh Quân tuyệt đối không có thai, vậy thì là sau khi lấy ông ta mới...

Vân Đại Hải càng nghĩ sắc mặt càng khó coi, cũng càng không dám tin, thậm chí lúc nhìn lại Vân Trì còn phát hiện Vân Trì dường như cũng không còn giống Ninh Quân nữa.

Vân Đại Hải hít sâu một hơi: "Chắc chắn cô đang cố ý lừa tôi."

"Anh cho rằng tôi lừa anh thì cứ coi là tôi lừa anh đi." Ninh Quân cười cười, "Không sao cả."

"Không sao cả?" Giọng Vân Đại Hải đột nhiên cao vọt lên, căm hận nhìn Ninh Quân, "Rốt cuộc cô có ý gì?"

"Ý gì à?" Ninh Quân nghĩ ngợi, "Có lẽ là muốn nói cho anh biết, chúng ta không còn con trai nữa rồi, đứa con trai trước mắt này không phải con trai của anh."

Vân Đại Hải bị k*ch th*ch, giơ tay định đánh người, Vân Trì lập tức tiến lên... Sau đó lại bị Ninh Quân đẩy sang một bên, Ninh Quân dùng kẹp gắp đang giữ nồi đất chỉ vào Vân Đại Hải: "Nào, anh tới đi."

Vân Đại Hải phanh gấp tại chỗ...

Vân Trì: "..."

Vân Trì lặng lẽ chắn bên cạnh Ninh Quân, mẹ ơi, người mẹ đang quật khởi của con ơi, cái nồi đất này không thể đập được, đập rồi có khi mẹ phải vào trong kia ngồi hai ngày đấy.

Vân Đại Hải bị Vân Trì đuổi ra ngoài, cũng đúng như Ninh Quân nói, vì giữ thể diện nên ông ta không nói một lời, nhưng tay vẫn luôn túm lấy cánh tay Vân Trì, muốn kéo tóc cậu đi làm giám định quan hệ cha con, kết quả bị Vân Trì đá một cước văng ra.

Vân Trì thầm thở dài, vốn dĩ cậu muốn dùng phương pháp văn minh để đối phó với Vân Đại Hải, không ngờ mẹ cậu vừa vào trận đã tung đại chiêu, may mà cậu đã học tán đả được vài ngày, nếu không còn chẳng đá ra nổi một cú chuẩn như thế.

Chỗ này phải cảm ơn bạn học Tần Triều đã khích lệ cậu đi học tán đả.

Ninh Quân đi theo ra ngoài, đứng trên bậc thềm: "Vân Đại Hải, con người sẽ gặp báo ứng, anh cứ chờ mà xem, tối nay anh sẽ gặp báo ứng."

Vân Đại Hải tức giận bỏ đi, Vân Trì quay đầu lại, Ninh Quân hỏi cậu: "Vui chưa?"

Vân Trì: "... Vui."

"Nếu chưa vui thì lại nói với mẹ, mẹ còn có cách làm con vui hơn nữa." Ninh Quân quay đầu, thong dong đi vào trong quán.

Vân Trì: "?"

Vân Trì lấy điện thoại ra, sau đó trợn tròn mắt, đệt, giá trị nghẹn khuất trực tiếp tăng vọt lên 1000.

Mẹ đúng là mẹ, bái phục.

Vân Trì lập tức nhấn thêm vào.

[Ngày tận thế đến, nhân vật chính lựa chọn dẫn cha cùng sinh tồn (khấu trừ năm trăm điểm nghẹn khuất)]

[Có □ Không □]

Vân Trì chọn Có.

[Bắt đầu ghép đôi cha...]

Đinh-

[Phản diện cha tồi ghép đôi thành công, xin hãy tận tình hành hạ ông ta đi.]

Trên màn hình, ngoài một nhà ba người ra còn xuất hiện thêm một người đàn ông cao một mét bảy ba.

Vân Trì nhướng mày, Bàn Tay Vàng này quả thật là nhắm vào cha tồi mà tới nhỉ.

Phản diện cha tồi

Giá trị no bụng 100

Giá trị đủ nước 100

Tâm trạng 100

Tinh thần 100

Giá trị sinh mệnh...87

"87?" Vân Trì lẩm bẩm thành tiếng, 87, vì sao giá trị sinh mệnh của cha tồi lại là 87?

Vân Trì theo bản năng nhìn sang giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân, 98? Giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân lại biến thành 98 rồi.

Trong khi giá trị sinh mệnh của cậu và Vân Đản Đản thì vẫn luôn không thay đổi.

Chẳng lẽ đây là sự khác biệt giữa con người và hệ thống?

Vân Trì không hiểu, trước tiên để cha tồi đi tìm kiếm tài nguyên, giống như trước đó, các chỉ số no bụng, đủ nước, tâm trạng, tinh thần đều có giảm xuống, nhưng giá trị sinh mệnh lại không hề nhúc nhích.

Vân Trì luôn cảm thấy có gì đó không đúng, giá trị sinh mệnh, giá trị sinh mệnh, thật ra ý nghĩa rất dễ hiểu, chỉ là rốt cuộc đây là giá trị ảo trong game hay là giá trị thật trong hiện thực?

Vì có thêm cha tồi, tối hôm đó Vân Trì không chút khách sáo ném ông ta vào ruộng linh thảo bắt đi trồng trọt, còn bản thân thì tổ đội cùng Ngu Mỹ Nhân tiến vào phó bản.

[Xin chỉ định đội trưởng]

A. Chồng - B. Bản thân

Vân Trì do dự một chút xíu, sau đó chọn A.

Tần Triều không ngờ Vân Trì lại vào phó bản cùng mình, càng không ngờ cậu lại giao quyền chủ động cho mình, con kén tằm này bị run tay rồi sao?

[Gặp nguy hiểm, ai sẽ xông lên trước?]

A. Chồng - B. Bản thân - C. Cả hai cùng lên

Tần Triều nhìn câu hỏi trắc nghiệm này, khựng lại một chút rồi không nhịn được chửi một tiếng, đệt.

Chọn B.

Cả hai cùng lên để con kén tằm đi chịu chết rồi còn phải cõng nó leo tiếp à?

Cũng chẳng biết con kén tằm này vào đây làm gì, tới kéo chân sau hắn sao?

Hơn nữa hắn tuyệt đối không thể chọn Chồng!!! Con kén tằm đừng hòng làm chồng!!!

[Bị tập kích, ai đứng phía trước?]

A. Chồng B. - Bản thân - C. Cả hai cùng lên

B.

Vân Trì nhìn lựa chọn của Tần Triều, cảm thán, Tần Triều đúng là não yêu đương quá đi thôi.

Tần Triều chơi được hai ngày nên đã có kinh nghiệm rồi, hơn nữa trang bị các thứ cũng đầy đủ, dẫn theo Vân Trì một đường thăng tiến, rất thuận lợi đến được mục tiêu.

Thuận lợi như vậy, Vân Trì còn hơi có chút tiếc nuối, được Ngu Mỹ Nhân cõng leo núi thật ra cũng khá thú vị.

[Đã đến ruộng dược liệu, xin chọn loại dược liệu bạn muốn thu hoạch.]

A. Cỏ chuyển hóa - B. Cỏ sinh mệnh

Vân Trì mở to mắt, vậy mà lại có hai lựa chọn.

Ngu Mỹ Nhân nhanh chóng chọn cỏ chuyển hóa, sau đó hì hục bắt đầu làm việc.

Do dự trong chốc lát, Vân Trì chọn cỏ sinh mệnh.

Sau khi trang bị xẻng liền bắt đầu đào hố, Vân Trì máy móc vung xẻng từng cái một, từng cái một, rồi lại từng cái một...

*

Sáng hôm sau, Vân Trì vừa tỉnh dậy còn chưa kịp ngồi dậy thì điện thoại đã reo.

Vân Trì nhận máy, mơ màng nói: "Làm gì?"

"Cậu bị bệnh à." Đầu bên kia truyền tới giọng nói hơi khàn của Tần Triều.

Vân Trì khựng lại, chậm rãi mở mắt: "Đây là chiêu theo đuổi tôi của cậu à? Tôi phải trả lời thế nào đây?"

"Tôi..." Một câu của kén tằm đã làm Tần Triều tức đến tỉnh ngủ hẳn, bực bội nói, "Cậu đi theo vào đó để chơi đúng không? Ai xông lên trước, ai đỡ đòn thay, cậu biết chọn, đến cuối cùng cỏ chuyển hóa với cỏ sinh mệnh thì không hiểu nữa hả?" Hắn tận mắt thấy bên kia chọn cỏ sinh mệnh, lại chẳng dùng, vậy chọn làm gì?

Vân Trì ngồi dậy dựa vào đầu giường, từng chữ từng chữ nói: "Tôi thích, cậu quản được à."

Tần Triều tức đến nửa ngày không nói nên lời, trong điện thoại chỉ còn tiếng hít thở.

Vân Trì nhỏ giọng nói: "Tần Triều, cậu có thấy không khỏe không?"

"Tôi chỗ nào cũng không khỏe." Tần Triều cạn lời, "Ngày nào đó tôi chết, trên bia mộ khắc mã QR, quét mã xem một người bị một con kén tằm chọc tức chết như thế nào."

"..." Vân Trì cảm thấy có lẽ mình đã quen bị Tần Triều mắng rồi, vậy mà không hề tức giận, còn rất nghi hoặc, "Tần Triều, cậu phiền tôi đến thế rồi, sao vẫn thích tôi?"

Tần Triều cúp điện thoại.

Vân Trì: "..." Đúng là một người đàn ông khó hiểu.

Vân Trì mở ngón tay vàng ra, giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân là 98, của cha tồi là 87, đều không thay đổi.

Vân Trì nhíu mày suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn cho Ngu Mỹ Nhân ăn hai cây cỏ sinh mệnh mà tối qua khó khăn lắm mới đào được, để giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân lại trở về 100.

Tối qua nhận được tám cây cỏ chuyển hóa và ba hạt giống cỏ chuyển hóa, Vân Trì cho Vân Đản Đản ăn cỏ chuyển hóa, tỷ lệ chuyển hóa của Vân Đản Đản hiện giờ đã đạt 7,2%.

Còn cha tồi thì...

Ha ha ha.

Giá trị no bụng và đủ nước đều đã về không.

Muốn ăn cơm à?

Nằm mơ đi.

Giá trị thỏa mãn của mẹ là 100, chuyện hôm qua khiến bà có cảm giác thỏa mãn, nhưng so với 1000 điểm nghẹn khuất của Vân Đại Hải, sự thỏa mãn của mẹ thật ra không cao.

Vân Trì mở cửa đi ra ngoài, Ninh Quân đang ngồi trên ghế sofa ngẩn người, vậy mà không nghe thấy tiếng mở cửa.

"Mẹ?"

Ninh Quân quay đầu lại, sửng sốt một chút rồi mới cười: "Dậy rồi à?"

"Vâng." Vân Trì gật đầu, "Mẹ đang nghĩ gì thế? Mẹ yên tâm, cha con chắc không có thời gian tới gây phiền phức cho mẹ đâu."

"Mẹ không sợ ông ta, con không cần lo cho mẹ." Ninh Quân lắc đầu, "Được rồi, mau đi rửa mặt rồi đến trường đi."

Vân Trì đáp một tiếng rồi đi về phía nhà vệ sinh, lại quay đầu nhìn Ninh Quân đầy suy tư, cậu luôn cảm thấy mẹ có gì đó không đúng.

Lúc đánh răng, Vân Trì nhìn bản thân trong gương, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, với tư cách là ký chủ của hệ thống, mẹ thật sự không biết gì sao?

*

Có thêm Vân Đại Hải tham gia, Vân Trì thoải mái hơn nhiều, mỗi ngày đều để Vân Đại Hải vào khai hoang, khai hoang rất khó, vung cuốc cả một đêm mới khai được một mảnh đất.

Còn Vân Trì thì đi phó bản cùng Tần Triều, giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân không thay đổi nữa, vẫn luôn là 98, của Vân Đại Hải cũng không đổi, Vân Trì mãi vẫn chưa hiểu rốt cuộc giá trị sinh mệnh này là chuyện gì, luôn cảm thấy bất an trong lòng, cho nên thường là một đêm chọn cỏ chuyển hóa, một đêm chọn cỏ sinh mệnh.

"Cậu nghĩ thế nào vậy?" Tần Triều ngồi trên khán đài sân vận động, nhìn người đang chống cằm ngồi bên cạnh mình, "Thời gian chuyển hóa của Vân Đản Đản chỉ có ba tháng thôi, cậu đi theo vào đó chơi à?"

"Tôi biết, tôi tính cả rồi." Vân Trì nghiêng đầu, đưa tay chạm nhẹ vào mũi Tần Triều.

Tần Triều gạt tay cậu ra: "Nói bao nhiêu lần rồi, đừng động tay động chân."

Vân Trì rút tay về, nhìn những người đang chạy nhảy trên sân, buồn phiền vô cùng.

"Cậu sao thế?" Tần Triều bóp cằm cậu xoay mặt lại, nhíu mày, con kén tằm này từ trước tới nay luôn là chỉ khiến người khác khó chịu còn bản thân thì vui vẻ, đúng chuẩn "AI chủ nghĩa vị kỷ", vậy mà cũng có lúc gặp chuyện phiền lòng sao?

"Tôi..." Vân Trì mím môi, bực bội xua tay, "Thôi bỏ đi, thật ra tôi cũng chưa hiểu rõ, đợi tôi hiểu rõ rồi nói sau vậy, mà này, chẳng phải cậu bảo sẽ theo đuổi tôi sao? Cũng mấy ngày rồi, sao chẳng có động tĩnh gì thế?"

"..." Tần Triều cạn lời, "Lần đầu tiên thấy người ép người khác theo đuổi mình đấy."

"Cũng là lần đầu tiên tôi thấy có người thích AI." Vân Trì lập tức đáp trả.

"..." Tần Triều bị chặn họng đến một chữ cũng không nói ra được.

"Được, cậu thắng rồi." Mặt Tần Triều lại bắt đầu đỏ lên, ho khan một tiếng, "Thật ra tôi có chuẩn bị một thứ, cậu muốn không?"

Vân Trì mang vẻ mặt khó nói thành lời: "Thôi khỏi, cậu tự giữ đi."

Tần Triều sờ sờ cổ, tay thò vào trong áo khoác.

Đã là đầu mùa đông rồi, bên ngoài đồng phục học sinh Tần Triều còn khoác thêm một chiếc áo gió, túi áo gió rất lớn, Tần Triều lấy từ bên trong ra một chiếc máy tính bảng đưa tới trước mặt Vân Trì.

Vân Trì nhìn logo trên máy tính bảng mà trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc vui mừng: "Wow, Tần Triều, cậu tặng tôi một cái máy tính bảng luôn à? Thương hiệu này đắt lắm đấy, đúng là cậu có tiền thật."

"..."

Tần Triều nghiến răng nghiến lợi: "Trong mắt cậu chỉ có tiền thôi đúng không?"

"Không thì sao? Cái logo to đùng ở đây còn gì, nhìn là biết đắt rồi, tôi không khen có tiền thì nói gì? Nói cậu có lòng à?" Vân Trì cạn lời, "Theo đuổi người ta chẳng phải là phải tặng đúng thứ người ta thích sao? Cậu tặng đúng thứ tôi thích rồi, tôi thích kiểu này mà..."

Vân Trì nhìn Tần Triều: "Này, sau này khi cậu thừa kế gia sản, lúc theo đuổi tôi có thể tặng tôi một chiếc xe thể thao với một căn nhà được không?"

Tần Triều mệt tim vô cùng: "Đợi tôi thừa kế gia sản? Hóa ra tôi phải theo đuổi cậu mấy năm, mấy chục năm cơ à?"

Vân Trì: "... Nếu cậu có thể theo đuổi mãi thì cũng không phải không được..."

"Sao tôi lại quý cậu đến thế được?" Tần Triều bóp cằm cậu, như trút giận mà lắc mạnh hai cái, "Làm cậu đẹp mặt quá rồi đấy, đầu tôi đâu có hố, nhiều nhất cậu cũng chỉ hấp dẫn tôi được mười ngày nửa tháng thôi, theo đuổi không được thì thôi."

"..." Vân Trì bĩu môi, "Loài người, đúng là vô tình."

Tần Triều chậc một tiếng: "Đúng là sống lâu cái gì cũng thấy, một AI không có tim lại còn không biết xấu hổ đứng đây nói loài người vô tình, còn nói đầy lý lẽ nữa chứ."

"Vì tôi thông minh, hiểu lòng người mà." Vân Trì nhấn nút nguồn, mở máy tính bảng lên, sau màn hình khởi động, toàn bộ giao diện chỉ có đúng một ứng dụng.

"Thư tình gửi Tiểu AI Kén Tằm?" Vân Trì đọc thành tiếng, sau đó nghiêng đầu nhìn Tần Triều với vẻ mặt kinh ngạc, "Đây là cái gì?"

"Bất ngờ không?" Tần Triều chống hai tay ra sau, duỗi dài đôi chân, vẻ mặt đắc ý, "Tôi đặc biệt tìm người sửa lại đấy, cả cái máy tính bảng chỉ có đúng một APP, mà APP đó cũng chỉ có một tác dụng, chính là nhận thư tình, ngoài ra chẳng làm được gì hết." Tần Triều nghĩ đến sự sáng tạo của mình, càng nghĩ càng đắc ý, khóe mắt chân mày đều đầy vẻ hớn hở.

"..." Vân Trì nghe không hiểu, "Cái gì gọi là chỉ nhận thư tình, ngoài ra chẳng làm được gì?"

Tần Triều cong môi: "Chính là chỉ nhận thư tình, ngoài ra chẳng làm được gì."

Vân Trì: "..."

Vân Trì tìm trên màn hình một vòng, không có bất kỳ biểu tượng nào khác, chỉ có đúng một APP "Thư tình gửi Tiểu AI Kén Tằm", mà logo còn là ảnh tự sướng của Tần Triều.

Vân Trì nhấn mở ra, giao diện rất đơn giản, giống như ứng dụng đọc tiểu thuyết.

Bức thư tình thứ nhất gửi Tiểu AI Kén Tằm (07/11/2024)

Bức thư tình thứ hai gửi Tiểu AI Kén Tằm (08/11/2024)

Bức thư tình thứ ba gửi Tiểu AI Kén Tằm (10/11/2024)

Bức thư tình thứ tư gửi Tiểu AI Kén Tằm (12/11/2024)

Vân Trì nhíu mày: "Tại sao không có ngày 9 và ngày 11?"

"Cậu tưởng viết thư tình là chuyện đơn giản lắm à, còn có thể viết mỗi ngày?" Tần Triều cạn lời, "Trọng điểm của cậu có thể đừng lúc nào cũng kỳ lạ như thế được không?"

"Được thôi." Bây giờ Vân Trì cảm thấy cái máy tính bảng này khá thú vị rồi, cậu nghiêng người ngồi, lưng dựa vào người Tần Triều, co đôi chân dài lại, giơ máy tính bảng lên, mở bức thư tình đầu tiên.

Ánh nắng đầu đông buổi chiều rơi lên gương mặt nghiêng của cậu, tạo thành một quầng sáng nhàn nhạt.

Tần Triều co ngón tay lại gõ lên trán cậu một cái.

Vân Trì hắng giọng: "Vân Trì, xin chào..."

"Cậu ngậm miệng cho tôi." Tần Triều lập tức ngồi thẳng người, đưa tay bịt miệng cậu lại, vành tai đỏ bừng, "Cậu, cậu... tôi... cậu, tôi đệt..."

Bị bịt miệng, Vân Trì thuận thế ngả đầu lên vai Tần Triều, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào máy tính bảng.

Vân Trì:

Xin chào.

Đây là bức thư tình thứ nhất tôi viết cho cậu.

Ký tên: Tần Triều.

Vân Trì chớp chớp mắt, chậm rãi hiện lên một dấu hỏi.

Loại thư tình thế này, tại sao ở giữa còn có thể cách tận hai ngày?

Với trình độ văn chương thế này mà Tần Triều còn thi đại học?

Với thái độ thế này mà còn muốn theo đuổi bạn trai?

Với kiểu thư tình thế này mà còn xấu hổ không cho người ta đọc?

Chỉ vậy thôi á?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn