Lại là một đêm lao động vất vả.
Cuối cùng Vân Trì cũng khai khẩn được một mảnh đất, sau đó trồng một cây cỏ chuyển hóa lên đó.
Hu hu hu, khó quá đi mất.
Nhưng Tần Triều đã chuẩn bị thuốc cho cậu từ trước, chỉ có một viên, Vân Trì do dự ba giây, cuối cùng vẫn tự mình uống.
Haiz.
Vân Trì thở dài, cậu đối xử với Tần Triều ngày càng tốt rồi, đứng trước viên thuốc hồi sinh đầy máu mà cậu vậy mà còn do dự tận ba giây, tận ba giây đấy, cậu đúng là quá lương thiện rồi!!!
Nhóc AI lương thiện hồi sinh đầy máu, lại là một ngày tràn đầy sức sống nha.
Vân Trì: Hiệp sĩ nón xanh, hôm nay vui không?
Vân Đại Hải: Tao đệt tổ tông nhà mày.
Vân Trì: Cứ tự nhiên đệt đi, cửa nhà tôi luôn rộng mở, dang rộng vòng tay chờ ông.
Vân Đại Hải: Đệt.
Buổi sáng, trai bao của Cao Đại Soái lại ôm hoa tới tặng cho Trần Nhược Lan, kết quả bị Vân Đại Hải bắt gặp tại trận.
"Mẹ nó mày là ai vậy? Ai bảo mày tới?" Vân Đại Hải cố gắng kiềm chế cơn giận, không để mất kiểm soát.
Trai bao của Cao Đại Soái mặt đầy kinh ngạc: "Thì ra em có ông già rồi à? Sao không nói sớm." Sau khi nhìn Vân Đại Hải một cái, trai bao thở dài nói với Trần Nhược Lan đang hoảng hốt: "Chúc em hạnh phúc." Nói xong để lại một tấm danh thiếp rồi ôm hận rời đi.
"Tôi không quen cậu ta, anh đừng hiểu lầm." Trần Nhược Lan vội vàng giải thích.
"Không quen?" Vân Đại Hải cầm tấm danh thiếp của một hội sở nổi tiếng trong thành phố, nghiến răng nói: "Được, không quen thì không quen, tốt nhất là cô đừng lừa tôi."
...
Giá trị nghẹn khuất tăng vọt lên một trăm năm mươi.
Vân Trì hoàn toàn ngây người, trước đây Trần Nhược Lan tới gây phiền phức cho cậu và mẹ cậu, cậu diễn trước mặt Vân Đại Hải đến mức thảm hại như thế, giá trị nghẹn khuất của Vân Đại Hải cũng chỉ mới một chữ số, bây giờ chẳng qua chỉ là chút ly gián, vậy mà Vân Đại Hải đã khó chịu đến thế sao?
Vân Trì nghiến răng.
Phi, đồ đàn ông tồi.
Với tiểu tam là chân ái đúng không?
Tần Triều lững thững đi tới, nghiêng người tựa vào mép bàn: "Bên kia đòi phần tiền còn lại, tổng cộng năm vạn, đưa tiền đây."
"Cái gì?" Vân Trì kinh ngạc nhìn hắn, "Bao nhiêu?"
"Năm vạn." Tần Triều nhướng mày, chìa tay về phía cậu, "Đưa tiền."
"..." Vân Trì ghé lại gần hắn, nhỏ giọng nói: "Tôi không có tiền, nhưng con trai tôi có tiền, tôi bảo con trai tôi đưa cho cậu được không?"
Bàn tính trong đầu cậu bắn thẳng vào mặt người ta luôn rồi.
Tần Triều hừ lạnh một tiếng, đẩy đầu cậu ra rồi bỏ đi.
Đi ngang qua lớp ba, Trần Hủ vẫy tay với hắn, Tần Triều đi tới: "Làm gì?"
"Hello, Wendy."
"What? Mày bị bệnh à?"
"Wendy, là tên mới của mày." Trần Hủ cười với hắn, "Anh em cong thành nhang muỗi, gọi tắt là Wendy."
"Tôi đệt ông nội cậu." Tần Triều cạn lời đến mức không trợn trắng mắt nổi, "Tôi phục cậu luôn rồi, đầu óc bị lừa đá à, cậu với Vân Trì đúng là nên thành một đôi... Phi." Hai người bọn họ sao có thể thành một đôi được, phi phi phi, phi ba cái, lời vừa rồi coi như không tính.
Trần Hủ thò nửa người ra ngoài, nghiêm mặt nói: "Này, mày là dính hơi thở phú quý, chơi trò mới lạ cho vui, hay là thật sự cong thành nhang muỗi rồi?"
"Mày thấy sao?" Tần Triều dựa vào tường, khoanh tay trước ngực nhìn cậu ta.
Trần Hủ liếc hắn một cái, Tần Triều là kiểu người nhìn thì cà lơ phất phơ không câu nệ tiểu tiết, nhưng thật ra làm việc rất nghiêm túc, cũng rất có trách nhiệm... Cho nên khả năng cao không phải là dính phải thói hư tật xấu gì.
Trần Hủ không nhịn được lo lắng: "Nhà hào môn như nhà mày mà lại xuất hiện một Wendy như mày, có bị trói lại đánh không? Cha mày có lấy mấy triệu ném trước mặt Kén Tằm rồi bảo rời xa con trai tôi đi, số tiền này là của cậu không?"
Tần Triều lập tức không còn biểu cảm.
Mẹ nó, lão Tần mà ném tiền cho Kén Tằm, e là Kén Tằm sẽ hận không thể quỳ xuống dập đầu một cái tại chỗ ấy chứ? Thậm chí còn có thể biểu diễn ngay tại chỗ một màn kén tằm ngọ nguậy chọc lão Tần vui vẻ.
Tần Triều bị chính tưởng tượng của mình làm tức đến bốc khói trên đầu, răng hàm sau cũng cắn chặt lại.
Trần Hủ: "?" Biểu cảm này của Wendy là đang sợ sao?
"Mày cũng đừng lo lắng quá, giai đoạn hiện tại vẫn nên lấy việc học làm trọng." Trần Hủ an ủi hắn, "Tao sẽ đứng về phía mày, cũng sẽ tránh xa cậu ấy thật xa, cố gắng không đi quyến rũ cậu ấy, haiz, sức hút của tao lớn quá, bản thân tao cũng không kiểm soát được, mày thông cảm nhé, Wendy."
"Bớt tự luyến đi." Tần Triều lười để ý tới cậu ta, phàm là từ đó không phải là từ vợ, đổi thành từ khác thì Tần Triều kiểu gì cũng cho Trần Hủ nếm thử mùi vị rồi, nhưng từ vợ thì không được, con kén tằm kia sẽ tin là thật.
Trần Hủ sờ sờ mặt mình, Tần Triều ghen tị với cậu ta, thôi vậy, không k*ch th*ch hắn nữa, lỡ k*ch th*ch đến phát bệnh thì không hay.
"Vậy sau này mày định làm thế nào?"
"Mày biết bây giờ mày giống cái gì không?"
"Cái gì?" Trần Hủ khó hiểu.
"Giống như gặp một cô bé trên đường, còn chưa hỏi tên người ta mà đã nghĩ xong tên con rồi." Sau này á? Con kén tằm đó là nguyên một thằng thiểu năng, còn sau này gì nữa, có cái rắm mà sau này.
Tần Triều càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất, lúc quay về đi ngang qua bàn của Vân Trì, giơ tay búng một cái thật mạnh lên đầu cậu, trực tiếp búng đến mức trên trán Vân Trì đỏ lên một mảng.
"Cậu bị bệnh à." Vân Trì ôm trán tức giận chửi theo bóng lưng hắn, "Đồ thần kinh thất thường sáng nắng chiều mưa."
Giang Thư Ý chứng kiến toàn bộ: "..."
...
Thứ bảy chỉ học nửa ngày, buổi chiều không có tiết, vừa tan học, Vân Trì đã xáp lại bên cạnh Tần Triều: "Hôm nay gặp Đản Đản được không? Tôi nhớ nó rồi."
Tần Triều liếc cậu một cái, chậm rãi thu dọn cặp sách: "Ồ, giờ lại không chửi tôi nữa à? Không muốn nhìn thấy cậu, tránh xa tôi ra."
Vân Trì quay đầu bỏ đi ngay.
"Quay lại."
Vân Trì quay đầu rồi đi trở lại.
Tần Triều: "..."
"Tôi có phải rất nghe lời không, gia chủ?" Vân Trì nhìn hắn như đang tranh công.
Tần Triều: "..." Loại nhóc AI thế này rốt cuộc làm sao có thể thi đứng nhất được vậy?
Tần Triều dẫn Vân Trì đi bắt taxi trước, sau đó báo cho Vân Đản Đản ra cổng khu dân cư chờ.
Khoảng thời gian này Vân Đản Đản sống cực kỳ thoải mái, người nhà họ Tần đều bận, ban ngày chỉ có nó và Diệp Tiếu ở nhà, Diệp Tiếu tuy không vừa mắt nó, nhưng đứa cháu riêng này lại rất thích bám lấy Tần Triều, bà đã nhiều lần nhìn thấy nó chui vào phòng Tần Triều, có lúc còn ngủ luôn trong phòng hắn, Diệp Tiếu liền tự an ủi bản thân một phen, đứa cháu riêng này thân với Tần Triều còn hơn thân với Tần Thư Văn và Tần Thư Duyệt, như vậy vẫn tốt hơn, nên nhìn nó cũng thuận mắt hơn nhiều.
Đương nhiên rồi, thằng nhóc này miệng ngọt quá mức, quá biết dỗ người, Diệp Tiếu cũng có phần chống đỡ không nổi, ngoài chuyện mỗi lần nó gọi bà là bà nội làm bà thấy nghẹn khuất, những lúc khác đúng là đứa cháu trong mơ.
Đứa cháu riêng đeo cặp sách đứng bên đường, vừa nhìn thấy Vân Trì đã gào lên lao tới, hai cha con ôm chầm lấy nhau, cảm động đến tận trời xanh, cứ như tám trăm năm rồi chưa gặp mặt vậy.
Tần Triều một tay xách một người ném lên xe.
Vừa lên xe, hai người đã bắt đầu trao đổi đồ ăn vặt, Vân Đản Đản nhét số đồ ăn vặt mình tích cóp được vào cặp Vân Trì, Vân Trì thì nhét số đồ ăn vặt Tần Triều mang cho mình mà không nỡ ăn vào cặp Vân Đản Đản.
Tần Triều ngồi ghế phụ nhìn không nổi nữa, quay đầu bất lực nói: "Giống nhau mà, hai người mở to mắt ra nhìn đi, đều giống nhau cả đấy!!! AI có phải đều thiểu năng không?"
"Cậu không hiểu đâu." Hai người đồng thời nghiêng đầu trừng hắn.
"Tôi..." Tần Triều cạn lời, "Được được được, tôi không hiểu, tôi không hiểu."
"Món này ngon nhất." Vân Đản Đản bóc kẹo nhét vào miệng Vân Trì, "Con cố ý để dành cho cha đấy, không thì lát nữa con ăn sạch hết luôn rồi."
Vân Trì ôm lấy nó: "Cảm ơn Đản Đản."
Tần Triều: "..." Đau mắt.
Ba người cùng đi đến trung tâm thương mại, Vân Đản Đản cứ luôn miệng đòi chơi game thùng, nhưng người cha cấp ba của nó không có thời gian dẫn nó tới, hôm nay vừa hay có cơ hội.
Trước khi đi chơi game thùng, ba người đi lấy số chờ ăn buffet trước.
Để ăn cho đáng tiền, trước khi vào, Vân Trì còn lấy điện thoại ra để Ngu Mỹ Nhân và chủ nhân đi tìm tài nguyên một vòng, tiêu hao bớt giá trị no bụng, tám mươi phần trăm no bụng vừa hay thích hợp để ăn buffet.
"Ăn no quá rồi khó chịu cũng là cậu thôi." Tần Triều bất lực.
"Tôi cứ muốn chiếm món hời này đấy, được không?" Vân Trì hùng hồn nói.
"Được được được, cứ chiếm đi, lát nữa đừng ăn no đến phát khóc là được."
Một nhà ba người mang theo cái bụng hơi đói bước vào nhà hàng buffet.
Vân Đản Đản trực tiếp càn quét nguyên một dãy đồ ăn, ôm cả đống đĩa khiến không ít người ngoái nhìn, Vân Trì thấy vậy liền nhỏ giọng nói với Tần Triều: "Có phải hơi mất mặt không?"
Tần Triều nhìn cậu một cái, đưa tay sờ trán cậu: "Mặt trời mọc đằng tây rồi à? Cậu cũng biết giữ thể diện cơ đấy?"
"Ai không biết giữ thể diện?" Vân Đản Đản đặt chồng đĩa còn cao hơn cả mình xuống bàn.
"Không có ai không biết giữ thể diện cả, ai cũng có thể diện." Vân Trì chống cằm nói, "Người nhà chúng ta ai cũng có mặt."
"Đương nhiên rồi." Vân Đản Đản đắc ý ngẩng đầu, "Mặt con đẹp nhất."
"Cha đẹp thứ hai." Vân Trì lập tức tiếp lời, còn nhìn Tần Triều một cái.
Tần Triều mệt tim cầm kẹp lên bắt đầu nướng thịt: "Hai người đẹp, hai người đều đẹp, tôi không đẹp, hài lòng chưa?"
"Đừng nói thế." Vân Đản Đản lập tức lên tiếng, "Sao cha có thể không đẹp được chứ, cha không đẹp thì con dẫn cha ra ngoài mất mặt lắm, còn làm người ta tưởng mắt nhìn người của cha con không tốt nữa."
Tần Triều: "..."
Vân Trì giơ ngón tay cái với Vân Đản Đản.
Tần Triều ngậm miệng nướng thịt, hầu hạ hai người ăn cơm.
Vân Trì và Vân Đản Đản lâu ngày không gặp, vừa tụ lại một chỗ đã ríu rít nói mãi không hết chuyện, đặc biệt là khi nghe Vân Đản Đản kể nào là Tần Thư Văn thế này, Tần Thư Văn thế nọ, mắt Vân Trì đều sáng lên.
Ánh mắt Tần Triều không nhịn được cứ hướng về phía gương mặt cậu, Vân Trì khi ở cùng Vân Đản Đản, biểu cảm trên mặt phong phú hơn bình thường một chút, dáng vẻ cong cong khóe mắt mỉm cười đặc biệt đẹp, khiến người ta không dời mắt nổi.
"Cha ơi, cha con nhìn cha đến mức chảy máu mũi rồi kìa..." Vân Đản Đản đột nhiên gào lên, "Cha con bị sắc đẹp làm mờ mắt rồi à?"
Vân Trì ngẩng đầu lên, liền thấy Tần Triều ngửa đầu ra sau, dùng khăn giấy bịt mũi, máu đỏ tươi đã thấm ra ngoài.
Thấy Vân Trì nhìn sang, Tần Triều lập tức quay lưng đi, đỡ để con kén tằm này nhìn đến ngất luôn.
Vân Trì vội vàng nhắm mắt lại bình tĩnh tinh thần.
Tần Triều đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, ánh mắt Vân Đản Đản dõi theo hắn, cảm thán nói: "Hóa ra thật sự có người nhìn một người đến mức chảy máu mũi nha, cha ơi, cha con thật sự là chân ái của cha đó, cha."
Vân Trì nhíu mày, khoảng thời gian này cậu chỉ toàn thấy người ta chảy máu mũi, Trần Hủ chảy xong đến Tần Triều chảy, Tần Triều chảy xong có phải sẽ đến lượt Giang Thư Ý không?
Vân Trì đi theo vào nhà vệ sinh, rút một tờ giấy đưa cho Tần Triều đang cúi người: "Cậu không sao chứ?"
"Cậu đang quan tâm tôi à?" Giọng Tần Triều nghèn nghẹt.
"Ừm." Vân Trì gật đầu, "Đương nhiên là quan tâm cậu rồi."
Tần Triều nghiêng đầu nhìn cậu: "Sợ tối nay tôi không làm việc cho cậu à?"
Bên cánh mũi Tần Triều vẫn còn sót lại chút vết máu, Vân Trì nheo mắt nghiêng đầu tránh đi, nhưng ngón tay lại đưa tới chạm một cái.
"Làm gì vậy, bẩn chết đi được." Tần Triều tránh tay cậu, "Ra ngoài đi, lát nữa ngất ở đây, tôi không cõng cậu đâu."
Vân Trì rút tay về, đứng bên cạnh không nói gì, chỉ nhìn hắn.
Tần Triều rửa sạch xong liền đứng thẳng người dậy, Vân Trì lập tức hỏi: "Khó chịu không?"
"Chảy máu mũi thì có gì mà khó chịu." Tần Triều hơi cúi người ghé lại gần, đối diện với mắt Vân Trì, thấp giọng nói, "Để tôi xem mắt AI có thật sự đang quan tâm tôi không."
Vân Trì nhìn người ở ngay trước mắt, chớp chớp mắt: "Cậu phán đoán thật giả kiểu gì?"
Khóe môi Tần Triều hơi cong lên: "Vậy cậu nói trước đi, cậu có thật sự quan tâm tôi không?"
"Có." Vân Trì gật đầu.
Tần Triều cười khẽ một tiếng, ghé sát bên tai Vân Trì: "Tôi tin, thì lời cậu nói là thật, tôi không tin, thì lời cậu nói là giả."
Vân Trì mím môi, nhịn ba giây rồi vẫn không nhịn được: "Chẳng phải là nói nhảm sao?"
Tần Triều nheo mắt lại, Vân Trì lùi một bước: "Lời cậu nói đều đúng."
Tần Triều lập tức tiến lên một bước, lưng Vân Trì dán vào tường không còn đường lui, Tần Triều nhìn cậu, môi khẽ động đậy, dường như có chút do dự, nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt, cuối cùng vẫn mở miệng: "Nếu tôi nói chỉ cần cậu lừa tôi thì tôi sẽ tin, cậu có bằng lòng ở bên tôi mãi mãi không?"
"Hả?" Miệng Vân Trì kinh ngạc há thành hình chữ O.
"Được rồi, cậu đừng nói nữa." Tần Triều lập tức hối hận, lúng túng nói, "Coi như tôi chưa từng nói những lời vừa rồi, cậu không nghe thấy gì hết." Hắn đúng là chảy máu mũi đến hỏng đầu rồi.
Tần Triều ảo não đi ra ngoài, sau đó bị người ta kéo lấy cánh tay.
"Ngậm miệng đừng nói gì nữa, rồi buông tôi ra." Tần Triều không quay đầu lại.
"Tần Triều, tôi cảm thấy hình như cậu thật sự rất thích tôi." Vân Trì nói.
"Đệt." Tần Triều đột ngột quay đầu, một tay bịt miệng cậu lại, cả khuôn mặt lập tức đỏ bừng, "Mẹ nó cậu không biết nói chuyện thì có thể đừng nói được không, đừng! Nói! Nữa!" Não Tần Triều sắp thiếu oxy rồi.
Vân Trì bình tĩnh kéo tay hắn xuống: "Cậu theo đuổi tôi đi."
"Cái gì cơ?" Tần Triều trợn to mắt, nhất định là hắn nghe nhầm rồi.
"Tôi nói, cậu theo đuổi tôi đi."
"Cậu bị bệnh à." Tần Triều bị chọc tức đến ngơ người, "Cậu không thích tôi, tôi còn theo đuổi, tôi bị bệnh à?" Hắn đúng là định theo đuổi thật, nhưng chuyện này không nên được nói ra từ miệng người bị theo đuổi chứ, không biết xấu hổ à?
"Cậu không theo đuổi thì sao biết không theo đuổi được?"
"Hừ." Tần Triều tức đến bật cười, "Vậy cậu nói xem, tôi theo đuổi cậu có theo đuổi được không?"
"Tôi không biết." Vân Trì lắc đầu, cũng có chút tức giận rồi, "Cậu không theo đuổi, mẹ nó tôi làm sao biết cậu có theo đuổi được hay không?"
Nhà vệ sinh lập tức yên tĩnh, kim rơi cũng nghe thấy.
Tần Triều nhìn Vân Trì, đầu óc trống rỗng, đã hoàn toàn không biết suy nghĩ nữa.
Thấy hắn không nói gì, Vân Trì giơ tay búng tay một cái trước mắt Tần Triều để hắn hoàn hồn: "Tôi còn chưa từng được người ta theo đuổi đâu, rốt cuộc cậu có theo đuổi không?" Nói tới nói lui, Vân Trì đã có chút nóng lòng muốn thử rồi.
"Theo đuổi thế nào?" Tần Triều lắp bắp.
"Không biết, tôi chưa từng được người ta theo đuổi, cũng chưa từng bị người ta theo đuổi thành công, cậu thử xem." Vân Trì càng nghĩ càng hưng phấn, "Theo đuổi đi, theo đuổi đi, cho dù không theo đuổi được, cậu cũng có kinh nghiệm rồi, sau này có thể đi theo đuổi người khác."
"Im miệng." Tần Triều theo bản năng trừng cậu một cái, đầu óc cũng tạm thời quay lại, cảnh giác hỏi, "Vân Trì, không phải cậu lại muốn lừa tôi lợi dụng tôi đấy chứ?"
"Những gì cậu vừa nói cậu quên hết rồi à?" Vân Trì không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Cái gì?"
"Cậu nói chỉ cần tôi ở bên cậu, cho dù lừa cậu cả đời cũng được." Vân Trì có chút mất kiên nhẫn rồi, "Cho nên, cậu quản tôi có lừa cậu hay không làm gì." Với năng lực logic, năng lực ngôn ngữ, năng lực ghi nhớ thế này mà còn thi đại học à, đồ cặn bã.
Tần Triều: "..." Nói cũng có lý đấy.
"Theo đuổi hay không?" Vân Trì giơ tay vén một lọn tóc trước trán Tần Triều đã bị nước làm ướt, cố chấp nói, "Cho một câu chắc chắn đi."
Tần Triều thở dài một tiếng, cúi đầu tựa trán lên vai Vân Trì.
Vân Trì: "?"
"Tôi đúng là kiếp trước mắc nợ cậu."
Vân Trì nhướng mày, hắn đồng ý rồi.