Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 50: Địa vị của chủ gia đình.

Sau khi chớp mắt bảy mươi hai lần, Trần Hủ hiểu rồi.

Anh em của cậu ta cong rồi, còn cong về phía một cái kén tằm.

Mặc dù cậu ta không kỳ thị đồng tính, nhưng việc anh em mình đột nhiên chẳng hiểu ra sao lại cong vẫn khiến cậu ta có chút trở tay không kịp, đến mức không biết nên phản ứng thế nào.

Nhưng chuyện đó vẫn còn là chuyện nhỏ, bởi vì còn có chuyện chấn động hơn nữa, đó là cái kén tằm mà anh em cậu ta thích lại thích mình!!!

Hắn yêu cậu ấy, cậu ấy lại yêu cậu ta.

Trần Hủ nhắm mắt lại, haizz, trách cậu ta quá có sức hút thôi.

Trần Hủ cầm cặp sách lặng lẽ đi mất, cậu ta cần một chút thời gian để sắp xếp lại những thông tin chấn động này, cũng như suy nghĩ xem sau này phải đối mặt với mối tình tay ba phức tạp này như thế nào.

Vân Trì mím môi, tiếc nuối nói: "Trần Hủ đi rồi."

Người vợ sắp tới tay cứ thế bay mất.

Tần Triều: "..."

Vân Trì quay đầu nhìn Tần Triều: "Kế hoạch A, thuê một diễn viên đẹp trai đóng vai tỷ phú đi quyến rũ nhân tình của cha tồi nhà tôi, chọc ông ta tức chết, Kế hoạch B, làm một bản giám định huyết thống giả nói rằng con trai của nhân tình không phải con ruột của ông ta, Kế hoạch C, đưa Vân Đản Đản qua đó giả làm con riêng của nhân tình, cậu thấy cái nào tốt hơn?"

Cái nào chắc cũng đủ chọc cha tồi tức chết nhỉ?

"..." Tần Triều nghe đến tối sầm mặt hết lần này đến lần khác, "Cậu không thấy mấy ý tưởng này có gì không ổn à?"

"Không ổn chỗ nào?" Vân Trì chân thành hỏi.

Tần Triều nhíu mày: "Tôi cũng không nói được là không ổn chỗ nào, chỉ có cảm giác giống như bị chó cắn rồi quay lại cắn chó vậy."

"Cậu mắng tôi là chó à?" Vân Trì nắm ngay trọng điểm.

"Cút đi." Tần Triều trừng cậu một cái, "Tôi thấy cậu mới là đồ mù chữ đấy."

Vân Trì hừ nhẹ một tiếng: "Lấy đạo của người trả lại cho người, tôi chắc chắn không sai."

"Đúng đúng đúng, cậu không sai." Tần Triều lười tranh cãi với cậu, "Nhà này ai là người quyết định?"

"..." Vân Trì không vui, "Vậy cậu nói xem phải làm sao?"

"Cho tôi chút thời gian, để tôi nghĩ đã." Tần Triều nói.

"Vậy cậu nhanh lên, tôi không muốn trồng trọt." Vân Trì bĩu môi.

Nói đến đây, Vân Trì nhớ ra hôm nay còn chưa xem điện thoại, lập tức lấy điện thoại ra xem, tối qua Tần Triều thu hoạch được bảy cây cỏ chuyển hóa, hai hạt giống cỏ chuyển hóa.

"Oa, bảy cây lận, tối qua cậu tới đích rồi à?"

"Rồi." Tần Triều thở dài, "Dược liệu trong ruộng thuốc phải dùng xẻng đào lên, tối qua tôi không mang xẻng, dùng tay không đào nửa ngày mới đào được một cây, cho dù có xẻng thì chắc cũng là công trình lớn, nhất định không dễ đào."

"À, vậy chẳng phải cũng chẳng khác gì tôi vung cuốc sao." Vân Trì đưa tay sờ tay Tần Triều, "Vậy tay cậu có đau không?"

Cũng chẳng nghe hắn kêu đau gì cả, nếu không đau thì tối nay đổi cho nhau? Để Tần Triều đi trồng trọt?

Tần Triều cúi mắt nhìn động tác v**t v* trên tay mình của Vân Trì, đau không à?

Hay cậu thử dùng tay không đào hố cả đêm xem có đau không?

Tần Triều đã chẳng biết đây là lần thứ mấy mình thở dài rồi, hắn co ngón tay lại gõ lên mu bàn tay Vân Trì một cái: "Đừng có mẹ nó sờ loạn nữa."

Vân Trì ôm bàn tay bị đánh đau ngẩng đầu nhìn hắn: "Chẳng phải có thuốc hồi phục đầy máu sao, cậu ăn một viên đi."

Tần Triều nheo mắt: "Cậu quan tâm tôi ghê nhỉ."

"Đương nhiên rồi." Vân Trì gật đầu, "Tôi không quan tâm cậu thì quan tâm ai..."

Vân Trì còn chưa nói hết câu đã bị Tần Triều bóp cằm, Tần Triều cúi người xuống mặt đối mặt với cậu: "Học bá à, cậu không biết chế thuốc đó như thế nào đúng không? Hôm qua cho cậu hồi phục đầy máu nên cậu nếm được ngon ngọt rồi đúng không? Mẹ nó tôi vất vả lắm mới làm ra được một viên thuốc, bản thân còn chẳng nỡ ăn, giờ cậu lại tính toán lên đầu tôi rồi."

Còn giả vờ quan tâm hắn nữa, đúng là khôn hết phần thiên hạ.

Vân Trì nghĩ ngợi rồi lắc lắc đầu rút cằm khỏi tay hắn, sau đó đứng dậy bỏ đi: "Không cho thì không cho thôi, nổi nóng làm gì."

"Đệt." Tần Triều siết siết ngón tay, thật sự muốn đánh người quá.

Hai người đến trường đúng như dự đoán là đã muộn, cho nên chỉ có thể trèo tường.

Cái kén tằm phế vật yếu ớt gãy tay này chắc chắn không trèo nổi, Tần Triều chỉ có thể ngồi xổm xuống cho cậu giẫm lên chân mình trèo lên, thế mà cái đồ chó má này còn la lên: "Cậu có được không vậy, cao thêm chút nữa đi, tôi trèo không qua..."

Ý nghĩ muốn đánh người của Tần Triều càng lúc càng mãnh liệt, sau khi đưa người qua được, bản thân hắn cũng trèo qua, việc đầu tiên là kéo người lại, hôm nay hắn nhất định phải đánh cậu một trận...

Vân Trì thuận theo lực kéo của hắn ôm lấy eo hắn, sau đó ngẩng đầu hôn lên môi hắn.

Tần Triều lập tức sững người.

Sao tự nhiên lại hôn nhau rồi?

Vân Trì đẩy hắn dựa vào tường rồi áp sát tới, cắn môi hắn, chậm rãi l**m nhẹ.

Đầu óc Tần Triều trống rỗng, chỉ theo bản năng ôm người vào lòng rồi hung hăng hôn lại.

Hai người lặng lẽ trao cho nhau một nụ hôn thật dài ở góc khuất phía sau nhà vệ sinh sân thể dục.

Sau khi hôn xong, Vân Trì đẩy hắn ra, khóe mắt ửng đỏ như vẽ nên một đường chỉ đỏ kéo dài.

"Thật ra sau này lúc cậu muốn đánh tôi có thể chọn hôn tôi, tôi không phản kháng."

Nói xong, Vân Trì xách cặp sách dưới đất lên rồi quay người đi mất.

May mà đầu óc cậu xoay nhanh, nếu không hôm nay đã bị đánh rồi.

Tần Triều dựa ở đó điều chỉnh lại hơi thở, cũng điều chỉnh lại bộ não đang mất kiểm soát.

Rất lâu sau, Tần Triều chậc một tiếng.

Đệt, có lẽ hắn đã trở thành một con mồi trong mắt nhóc AI này rồi.

Một nhóc AI có tên WeChat là "Tôi Yêu Cha Tôi", một nhóc AI vì trả thù cha tồi mà "bất chấp thủ đoạn", một nhóc AI làm bất cứ chuyện gì cũng có mục đích rõ ràng.

Cái gọi là "tình yêu" trong mắt con người chẳng qua chỉ là một thủ đoạn săn mồi của nhóc AI mà thôi.

Bị đùa giỡn rồi.

Hôm qua đã biết mình bị đùa giỡn, hôm nay lại mất kiểm soát mà tự dâng tới cửa để tiếp tục bị đùa giỡn, Tần Triều à Tần Triều, đúng là đồ yêu đương mù quáng.

Ngón tay buông thõng bên người của Tần Triều chậm rãi miết vào nhau.

Hắn còn không tin tà nữa đấy.

Chưa chắc ai mới là con mồi của ai đâu.

Tần Triều nghĩ thông suốt rồi, cả người cũng trở nên thông thoáng hẳn, hôn thì hôn thôi, mẹ nó ai chiếm tiện nghi của ai còn chưa chắc đâu.

Tần Triều đi tới lớp học, trực tiếp tới bên cạnh bàn Vân Trì, co ngón tay gõ gõ mặt bàn, Vân Trì ngẩng đầu nhìn hắn một cái rồi đặt điện thoại vào tay hắn.

Tần Triều mắt nhìn thẳng đi mất.

Vân Trì quay đầu nhìn theo một cái, thái độ gì thế?

Tần Triều thích cậu, cậu chủ động lao vào lòng hắn, chẳng lẽ Tần Triều còn không hài lòng?

Gần đến giờ tan học buổi trưa, Vân Trì đột nhiên cảm thấy tinh thần chấn động, cả người hoàn toàn nhẹ nhõm, hồi phục đầy máu.

Vân Trì không nhịn được cong khóe môi một cái, hoàn hảo, Tần Triều chỉ hung dữ ngoài miệng thôi.

Tan học buổi trưa, Vân Trì đi tìm Tần Triều lấy lại điện thoại.

Tần Triều trả điện thoại cho cậu, Vân Trì lại nhìn hắn bằng ánh mắt mong chờ: "Cậu kiếm được sim rác không?"

"Lấy cái đó làm gì?"

"Thực hiện kế hoạch ABC."

"Cậu..."

"Ôi thôi, im miệng đi." Vân Trì bịt miệng hắn lại, "Đâu ra lắm nhân nghĩa đạo đức thế, tôi chỉ biết người không phạm tôi thì tôi không phạm người, chó cắn tôi thì tôi sẽ không cắn lại đâu, tôi đâu có ngốc, tôi sẽ trực tiếp cầm dao đâm."

Tần Triều: "..."

Tần Triều sợ cậu gây chuyện, chỉ đành dẫn cậu tới chỗ anh trai ở tiệm net mua một cái sim rác, lại tốn thêm mấy trăm tệ mua cho cậu một chiếc điện thoại nhái.

Hai người vào phòng riêng trong tiệm net, Vân Trì lắp sim vào rồi lập tức gửi cho Vân Đại Hải một tin nhắn.

—— Con trai ông thật sự là con trai ông sao?

—— Trần Nhược Lan thật sự trung thành với ông sao?

—— Quá khứ của Trần Nhược Lan ông đều hiểu rõ sao?

Tần Triều ngồi tựa lưng vào ghế nhìn, cạn lời trợn trắng mắt.

Vân Đại Hải rất nhanh đã trả lời tin nhắn: Cậu là ai?

Vân Trì trả lời: Người tốt số một thế giới, sự kết hợp giữa Bao Công, Conan và Địch Nhân Kiệt.

Vân Đại Hải: Cậu bị bệnh à?

Vân Trì trả lời: Con trai ông tên Trần Mộ Vân, người phụ nữ của ông tên Trần Nhược Lan, Bao Công Conan Địch Nhân Kiệt đang theo dõi ông.

"..." Tần Triều không nhịn được quay đầu cười ngắn một tiếng, hắn phục rồi.

Vân Đại Hải: Rốt cuộc cậu là ai? Mẹ nó cậu bị tâm thần đúng không?

Vân Trì: Chuyển cho tôi năm vạn tệ, tôi cho ông ảnh nóng độc quyền.

Vân Đại Hải: Cút đi, đồ thần kinh.

Vân Trì: Nghĩ kỹ rồi thì tìm tôi, đội thám tử thần kỳ luôn phục vụ ông.

Vân Trì cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn Tần Triều đang ngồi cao hơn mình một đoạn: "Cậu nói xem ông ta có mắc câu không?"

Tần Triều cúi mắt: "Trước hết đừng nói ông ta có mắc câu hay không, tôi chỉ hỏi cậu, cái ảnh nóng độc quyền đó cậu lấy từ đâu ra?"

Vân Trì nhìn hắn: "Cảm ơn cậu, Tần Triều."

"Hả?" Tần Triều nhíu mày, "Cảm ơn tôi cái gì?"

"Cảm ơn cậu đã cho tôi ảnh nóng độc quyền."

"Phi." Tần Triều không nhịn được cúi người phi một tiếng về phía Vân Trì.

Vân Trì lau mặt một cái, không sao cả, hôn còn hôn rồi, bị phun đầy mặt thì tính là gì.

Vân Trì lại gần hắn: "Có lợi cho cậu mà, kéo cha tôi vào đây để ông ta giúp cậu đi phó bản."

"Hừ." Tần Triều tức đến bật cười, "Rồi tôi giúp cậu trồng trọt đúng không?"

Vân Trì không nói gì, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay buông bên người của Tần Triều: "Giúp người cũng là giúp mình, tôi còn có thể phụ đạo cho cậu nữa."

"Cút đi, bớt vẽ bánh cho tôi ăn." Tần Triều hất tay cậu ra, "Nếu cậu định photoshop ảnh thì cha cậu chỉ cần tìm người xem là biết giả ngay."

"Không giả." Vân Trì ngoắc ngoắc tay với hắn.

Tần Triều nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà cúi người ghé tai tới bên môi cậu.

Vân Trì ôm cổ hắn rồi thì thầm một hồi.

"Đệt." Tần Triều kinh ngạc ngẩng đầu lên, "Cậu có đạo đức không thế?"

Vân Trì mím môi nhìn chằm chằm hắn: "Cậu mắng tôi thêm một câu nữa thử xem."

Tần Triều liếc cậu một cái, im lặng vài giây rồi đưa tay xoa đầu cậu một cái: "Không mắng cậu, đúng rồi, tôi vẫn chưa biết chuyện nhà cậu, kể tôi nghe đi."

Vân Trì nghĩ ngợi: "Rất đơn giản, cha tôi sau khi kết hôn với mẹ thì có nhân tình, đứa em trai kia cậu gặp rồi đó, chỉ nhỏ hơn tôi hai tuổi, hơn mười năm nay mẹ tôi vẫn không hề biết."

"Đệt, thế mà còn không ly hôn? Ly chưa?"

Vân Trì nhìn hắn một cái rồi lắc đầu.

Tần Triều nhíu mày: "Cũng phải, bây giờ ly hôn không dễ, cần tôi tìm luật sư giúp cậu không?"

Ánh mắt Vân Trì lóe lên, hơi cúi đầu xuống, giọng điệu mềm đi: "Cảm ơn, tạm thời chưa cần, mẹ tôi thật sự rất đáng thương, cha tôi với nhân tình đáng bị thiên đao vạn quả, tôi cũng rất đáng thương, cậu nói đúng không?"

Tần Triều gật đầu, đúng là khá thảm thật, cha tồi đúng là không ra gì...

Không đúng, với khả năng gây chuyện của nhóc AI này, cuộc hôn nhân đó có thể không ly được sao?

Tần Triều đưa tay nâng cằm cậu lên bắt Vân Trì ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào mắt cậu: "Cậu nói cho tôi biết, sao lại không ly được?"

Vân Trì bị ép ngẩng đầu: "..."

Khó lừa thật đấy, sao tự nhiên hắn lại trở nên tinh khôn thế nhỉ?

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tần Triều nghiến răng nghiến lợi: "Mẹ nó trong miệng cậu có được một câu thật lòng không?"

Vân Trì nghĩ ngợi rồi nói: "Tại sao cậu phải quan tâm trong miệng tôi có lời thật hay không? Quan hệ giữa chúng ta, cậu chỉ cần quan tâm tôi..."

Vân Trì khựng lại một chút.

Tần Triều nhíu mày: "Cái gì cơ?"

Vân Trì hơi nhổm người dậy, chân dài bước qua trực tiếp ngồi lên đùi Tần Triều.

Tần Triều không kịp đề phòng, bị Vân Trì đẩy một cái, cả hai cùng ngã xuống ghế sofa.

Tần Triều theo bản năng ôm chặt eo cậu để tránh cậu bị va đập, Vân Trì đã nâng mặt hắn lên hôn tới, trong miệng mơ hồ nói: "Cậu chỉ cần quan tâm miệng tôi có ngon hay không là được, chuyện khác đừng lải nhải nữa, được không?"

Tần Triều thật sự quá khó đối phó, hơn nữa còn cứ lặp đi lặp lại thất thường, lãng phí của cậu biết bao thời gian và tế bào não.

Không thể nghe lời cậu được sao???

!!!

Tần Triều đẩy người trên người mình ra, nghiêng đầu tránh môi cậu: "Cậu, cậu cậu, cậu, cậu... ưm..."

Haizz!

Tần Triều thở dài không thành tiếng, dừng ba giây rồi đổi khách thành chủ, giam chặt người trong lòng, tay đè sau đầu cậu ép sát về phía mình.

Phòng riêng trong tiệm net rất tối, môi Vân Trì rất mềm, Tần Triều chỉ nhìn thấy gương mặt trước mắt này, có vài khoảnh khắc hắn thậm chí còn cảm thấy mình đã trở lại trong cái kén tằm ở trong mơ, Tần Triều theo bản năng vén áo khoác đồng phục của Vân Trì lên.

Trời thu đã rất lạnh rồi, tay Tần Triều cũng có chút lạnh.

Hô hấp của Vân Trì khựng lại, rúc sâu hơn vào lòng hắn.

"Tần Triều, tôi hơi khó chịu, cậu giúp tôi được không?" Vân Trì áp sát tai hắn thở nhẹ.

Trước khi lý trí sụp đổ, Tần Triều kéo người khỏi người mình, mắt đỏ ngầu nhìn cậu: "Giữa ban ngày ban mặt ở tiệm net, cậu biết xấu hổ một chút được không?"

"Vậy cậu giúp tôi tìm trai bao đi..."

"Im miệng." Tần Triều bịt miệng cậu lại, trừng mắt nhìn cậu.

Vân Trì yên lặng một lát, hai tay vòng qua cổ Tần Triều rồi lại dựa tới: "Thật ra ôm nhau khá dễ chịu, cậu ôm tôi một chút đi."

"..." Tần Triều thở dài, kéo người trở lại lòng mình.

Hai người lặng lẽ ôm nhau, bình ổn lại phản ứng cơ thể của riêng mình.

"Cậu giúp tôi tìm trai bao được không?" Vân Trì hôn lên tai hắn một cái.

"Được." Tần Triều đã mất hết sức lực.

...

Loại người như trai bao chỉ cần có tiền là tìm được, anh trai ở tiệm net quen biết rộng, rất nhanh đã liên hệ được một người cao ráo đẹp trai không sợ rắc rối, có tiền là nhận mọi việc, người đó buổi chiều ôm hoa, lái chiếc xe thể thao thuê tới cửa hàng quần áo nơi Trần Nhược Lan làm việc, quỳ một gối tặng bà ta một bó hoa, sau đó lái xe nghênh ngang rời đi.

Bốn giờ chiều, Tần Triều nhận được ảnh rồi chuyển cho Vân Trì.

"Cái này cố ý quá rồi đấy?" Tần Triều đưa cho cậu một bình giữ nhiệt, "Trứng của cậu gửi cho cậu đó."

"Cố ý thì có cố ý một chút, chủ yếu là tôi gấp mà." Vân Trì mở hộp cơm ra, "Oa."

Tầng trên là bào ngư với hải sâm, tầng dưới là cháo tổ yến.

Quả trứng của cậu ăn được đồ ngon mà vẫn không quên người cha này, cảm động quá đi mất.

"Rồi sao nữa, cứ thế gửi cho ông ta à?" Tần Triều lại hỏi.

Vân Trì nhìn bức ảnh, tấm ảnh này hơi vượt ngoài dự liệu của cậu, bởi vì trong ảnh Trần Nhược Lan đối diện với người xa lạ đột nhiên tới tặng hoa lại cười vô cùng rạng rỡ.

Thế này cũng dễ lừa quá rồi đấy chứ.

"Chỉ cần nảy sinh hạt giống nghi ngờ, thì khó tránh khỏi cãi nhau." Chỉ cần cãi nhau, chẳng lẽ Vân Đại Hải không thấy nghẹn khuất?

Cậu thử trước xem sao, không được thì lại nghĩ cách khác.

"Cảm ơn." Vân Trì cười với Tần Triều, sau đó bị Tần Triều bóp miệng, "Đừng có mẹ nó làm cái vẻ mặt đó với tôi."

Vân Trì trợn trắng mắt, thật sự, người này đúng là khó chiều quá mức, phiền chết đi được.

Cũng chỉ có lúc hôn là dễ chịu hơn một chút thôi...

Vân Trì gửi tấm ảnh cho Vân Đại Hải.

Vân Đại Hải lập tức gọi điện tới.

Vân Trì cúp máy.

Vân Đại Hải: Đây là mày cố ý tìm người dàn dựng chụp ảnh đúng không, mày tưởng tao là đồ ngốc à? Rốt cuộc mày có mục đích gì?

Vân Trì: Tin hay không tùy ông, ông thật sự cho rằng trên đầu mình là màu đen sao? Ông nhìn bà ta cười vui vẻ biết bao đi, có giống hồi ở bên ông không?

Vân Trì: Có bản lĩnh thì đi chất vấn bà ta đi, xem bà ta có chột dạ không, e là ông không dám hỏi đâu nhỉ, hiệp sĩ nón xanh.

Vân Trì: Năm đó bà ta cũng từng cười với tôi như vậy, sau đó vừa quay mặt đi đã lên xe của ông, nỗi đau khổ ngày đó của tôi hôm nay phải để ông nếm gấp trăm lần, hiệp sĩ nón xanh!!!

Vân Trì: Hiệp sĩ nón xanh hiệp sĩ nón xanh hiệp sĩ nón xanh!!!

Gửi đến đây, Vân Trì đột nhiên nhớ tới nội dung trong cuốn tiểu thuyết xuyên sách ở trong điện thoại, không khỏi lại có chút tiếc nuối, cuộc đời của mẹ đã làm lại một lần rồi, tại sao không thể sớm hơn một chút, sớm đến trước khi kết hôn, mở ra một cuộc đời mới, vậy mà lại là sau khi kết hôn, hơn nữa hệ thống này của cậu thật ra cũng chẳng giúp được bà điều gì, bà vẫn đang lặp lại cuộc đời trước đây.

Buổi tối về đến nhà, Vân Trì đem bó hoa hồng đỏ mua được ở tiệm hoa trước cổng trường vẫn chưa đóng cửa tặng cho Ninh Quân, Ninh Quân vô cùng bất ngờ: "Cảm ơn con trai."

Vân Trì nhìn bà: "Mẹ, mẹ cảm thấy bây giờ mình hạnh phúc không?"

"Hạnh phúc chứ." Ninh Quân tìm bình hoa để cắm hoa, "Sao vậy, con cảm thấy mẹ bây giờ không hạnh phúc à?"

"Vậy mẹ cảm thấy hạnh phúc là vì có một đứa con như con sao?"

Ninh Quân quay đầu nhìn cậu.

Đối diện với đôi mắt trong sáng của Vân Trì, Ninh Quân khựng lại một chút rồi mới cong môi cười: "Không phải, có một đứa con thông minh hiểu chuyện lại ngoan ngoãn như con, mẹ quả thật rất hạnh phúc, nhưng nhiều hơn là vì cuối cùng mẹ đã trở thành chính mình, có tự do, có tương lai, không còn chỉ là vợ và mẹ nữa, có thể tự do tự tại sống trong thế giới rộng lớn này nên mới hạnh phúc."

Vân Trì bật cười: "Con sợ nhất là mẹ nói có con chính là hạnh phúc lớn nhất của mẹ."

"Không phải." Ninh Quân đi tới, ôm lấy Vân Trì cao hơn bà cả một cái đầu, nhìn chiếc đồng hồ treo tường, "Mẹ không phải vật phụ thuộc của bất kỳ ai, mẹ có quyền lựa chọn cuộc đời mình, cho nên, cho dù một ngày nào đó con rời xa mẹ, mẹ cũng sẽ sống rất tốt rất tốt."

Vân Trì ôm lấy bà, trước đây có lẽ là cậu quá hẹp hòi rồi, không gặp Vân Đại Hải thì Ninh Quân cũng có thể gặp một gã đàn ông tồi khác, vì vậy điều quan trọng nhất là có năng lực lựa chọn và khởi động lại cuộc đời vào bất cứ lúc nào.

"Mẹ, chúng ta đi đổi họ đi, con theo họ mẹ, không họ Vân nữa, con tên là Ninh Trì được không?"

Ninh Quân vỗ đầu cậu: "Đừng nghĩ lung tung, họ Vân rất tốt mà."

"Con không muốn theo họ Vân Đại Hải." Vân Trì nói, "Không theo họ Ninh cũng được, con có thể tùy tiện chọn một họ mà mình thích, dù sao đây là tên của con, con cũng có quyền tự do lựa chọn."

Ninh Quân cong môi: "Họ Vân rất tốt, con có thể đổi góc độ suy nghĩ, ví dụ như Vân Đại Hải thật ra là theo họ của con, như vậy chúng ta không cần phải làm thủ tục đổi họ nữa, bây giờ đổi họ cũng khá phiền phức."

Vân Trì: "..." Mẹ cậu còn thoáng hơn cả cậu.

Ninh Quân vỗ cậu: "Được rồi, con nên đi học bài đi, đừng thức khuya, ngủ sớm một chút."

Ngủ sao?

Ngủ đồng nghĩa với việc trồng trọt, Vân Trì ủ rũ đi vào phòng ngủ.

Mở điện thoại lên, Vân Trì trước tiên xem các loại chỉ số, Tần Triều chơi game quả thật giỏi hơn cậu, hơn nữa hôm nay Tần Triều chơi suốt cả ngày, trong nhà cuối cùng cũng có lương thực dự trữ.

Giá trị nghẹn khuất: 50

Ha, ha ha...

Vân Trì nhướng mày, cậu đã bảo kế ly gián có tác dụng mà, Vân Đại Hải không ổn rồi, đối với tình yêu đích thực là tiểu tam của mình sao có thể không có chút lòng tin nào như thế chứ.

Ngu Mỹ Nhân giá trị sinh mệnh 98?

Giá trị sinh mệnh sao lại giảm được?

Trong game bị thương vẫn luôn được hiển thị bằng giá trị ngoại thương và nội thương, dán băng cá nhân là có thể hồi phục, từ lúc chơi game đến giờ, giá trị sinh mệnh vẫn luôn là một trăm chưa từng thay đổi, sao giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân lại biến thành 98 rồi?

Chẳng lẽ là tối hôm qua mệt quá?

Vân Trì lấy thuốc cho Ngu Mỹ Nhân uống.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, đau lòng cho ông xã à? Ông xã không bị thương, không cần uống thuốc, em tự uống đi.]

Phi.

Vân Trì suy nghĩ hồi lâu, nhìn thấy trong hòm thuốc có cỏ sinh mệnh, thế là bấm vào một cái, giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân biến thành 99.

Vân Trì cạn lời, cái game rách này rốt cuộc còn bao nhiêu thứ ẩn nữa đây, đúng là biết hành người mà, cỏ sinh mệnh chỉ có hai cây, Vân Trì lại cho Ngu Mỹ Nhân ăn thêm một cây nữa, giá trị sinh mệnh biến thành 100.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Vân Trì gửi tin nhắn vào nhóm.

Kẻ ngọ nguậy: Tần Triều, Tần Triều, cậu chuẩn bị xong chưa?

Tần Triều vừa vô duyên vô cớ chảy máu mũi rồi lại vô duyên vô cớ hết chảy ném khăn giấy đi, dựa vào khung cửa gõ chữ.

Gọi anh giao bánh trứng: Chuyện ban ngày cậu suy nghĩ kỹ chưa?

Vân Đản Đản: Chuyện gì chuyện gì chuyện gì? Có chuyện gì mà trứng không được biết sao?

Kẻ ngọ nguậy: Suy nghĩ kỹ rồi, gia chủ Tần, sau này trong nhà đều do cậu quyết định, vậy tối nay cậu có vào phó bản không?

Tần Triều nhìn màn hình, chậm rãi nhíu mày, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, cái chức chủ gia đình này của hắn có phải hơi hèn quá rồi không?

Tần Triều gửi tin nhắn thoại, hung dữ nói: "Còn cần cậu phải nói à, tôi vào hay không tự tôi có tính toán, tôi tự quyết định."

Vân Trì: "?"

Tần Triều lại nói: "Bây giờ nghe tôi chỉ huy, tối nay tôi vào phó bản, cậu vào trồng trọt, cái cuốc tôi đã nâng cấp cho cậu rồi, còn làm một viên thuốc hồi sinh đầy máu, sáng mai tỉnh dậy cậu ăn vào."

Vân Trì cạn lời, đồ thần kinh.

"Được thôi." Vân Trì gửi tin nhắn thoại, "Tần Triều, cậu giỏi quá đi mất."

Tần Triều: "Cút đi, bớt mẹ nó dùng đạn bọc đường với tôi, tôi không ăn cái trò đó."

Vân Trì: "Được rồi, cút ngay đây, đều nghe theo cậu."

Phi.

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn