Vân Trì để Ngu Mỹ Nhân vào phó bản, còn mình thì không cam tâm không tình nguyện đi tới ruộng linh thảo.
Biết làm sao được, trứng là do chính cậu sinh ra, không thể không nuôi.
Đúng như Vân Trì dự đoán, vào ruộng linh thảo chính là phải làm ruộng, hơn nữa còn khó hơn cậu tưởng rất nhiều.
Bởi vì không phải chỉ gieo hạt tưới nước, mà là phải khai hoang.
Vân Trì cầm cuốc đứng bên bờ ruộng, bày tư thế rồi bổ một cuốc xuống, phát hiện mảnh đất cứng như đá kia không hề nhúc nhích.
Nhưng Vân Trì không thể khống chế bản thân, chỉ có thể máy móc vung cuốc, một lần rồi một lần lại một lần...
Còn Tần Triều sau khi vào Vùng Đồng Cỏ Xanh thì khá thuận lợi, cấp độ tăng lên rồi, lúc gặp lại nhà thám hiểm, không thể nói là áp đảo người ta, nhưng ít nhất cũng không còn như trước, hoàn toàn không có năng lực phản kháng.
Tần Triều lảo đảo suốt dọc đường, không bò lê bò trườn trong bóng tối nữa mà đi thẳng bằng hai chân tới đích.
Điểm đích là một ruộng dược liệu, đập vào mắt toàn là cỏ chuyển hóa, niềm vui đến quá nhanh khiến Tần Triều có chút không kịp phản ứng.
Đơn giản thế sao? Vậy chẳng phải muốn hái bao nhiêu thì hái bấy nhiêu sao?
Tần Triều tiến lên nắm lấy một gốc cỏ, ủa, kéo không nổi.
[Nhắc nhở! Nhắc nhở! Vui lòng sử dụng xẻng]
Xẻng?
Không có.
Tần Triều đứng trước một đống cỏ chuyển hóa, đã tới đây rồi, chẳng lẽ lại tay không trở về?
Tần Triều thở dài không tiếng động, xắn tay áo lên.
*
Vân Trì khai hoang cả một đêm, đào ra được một cái hố rồi mở mắt, sắp chết người rồi...
Sáu giờ rưỡi, Vân Trì cố gắng giãy giụa rửa mặt đánh răng xong, xách cặp sách mở cửa phòng, tập tễnh đi ra ngoài.
Khó chịu quá, còn chẳng bằng bò lê trong bóng tối, cánh tay coi như phế luôn rồi.
Vừa ngẩng đầu lên, Vân Trì kinh ngạc há to miệng.
Tần Triều đang dựa vào tường, nhìn cậu.
Vân Trì sững sờ mấy giây, rồi mới không thể tin nổi lắp bắp: "Sao cậu lại ở đây?"
Tần Triều nheo mắt đánh giá cậu từ trên xuống dưới một lượt, nhếch môi cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai.
Mỉa mai rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.
Khóe miệng Vân Trì giật giật: "Cậu từ xa chạy tới đây chỉ để cười nhạo tôi thôi à?"
Đúng là một người đàn ông nhàm chán.
Tần Triều không nói gì.
Vân Trì nhìn hắn, chờ hắn mở miệng, nhưng Tần Triều mãi không lên tiếng, Vân Trì cạn lời, xoay người đi xuống lầu.
Chân vừa bước xuống bậc thang đã đau đến hít hà một tiếng.
"Cõng cậu xuống dưới, thế nào?" Người phía sau cuối cùng cũng lên tiếng.
Vân Trì chậm rãi quay đầu, nheo mắt: "Điều kiện là gì?" Cậu đâu có ngốc.
Cuối cùng Tần Triều cũng nhướng mày, khóe môi cong lên.
Có vấn đề.
Vân Trì nghĩ ngợi rồi nói: "Điều kiện của cậu là muốn tôi đồng ý theo đuổi của cậu sao?"
!!!
Tần Triều trừng mắt nhìn cậu, tên nhóc AI này đúng là không nói thì thôi, nói ra là kinh người.
Trong đầu cậu ta rốt cuộc chứa những thứ kỳ quái gì vậy?
Tần Triều bị một câu nói của cậu làm cho suýt không thốt nên lời, rất lâu sau mới tức giận nói: "Nằm mơ đẹp thật đấy."
"?" Vân Trì cạn lời, "Vậy cậu muốn làm gì?"
Tần Triều khoanh tay trước ngực, cố gắng nhanh chóng tìm lại nhịp độ của mình: "Tối qua tôi đã nghĩ rồi, quả trứng này thật ra không liên quan nhiều đến tôi, là cậu hại tôi, là cậu ép buộc tôi, tôi vô tội và bị ép buộc, tôi không có nghĩa vụ nuôi trứng."
Xin lỗi nhé, Vân Đản Đản, những lời này cha con nói đều trái với lương tâm, phi phi phi.
Vân Trì nhíu mày, tuy rằng như vậy nhưng lời Tần Triều nói cũng không sai.
"Vậy cậu không muốn nuôi nữa à?"
"Ừ." Tần Triều gật đầu, nhướng mày chờ xem phản ứng của Vân Trì.
Không ngờ biểu cảm của Vân Trì không hề thay đổi, ngược lại còn vô cùng thản nhiên hất cằm về phía hắn: "Rồi sao nữa?"
Tần Triều sững người: "Rồi sao là sao?"
Vân Trì bước lên một bậc thang đi tới trước mặt Tần Triều, đưa bàn tay đang run rẩy ra chọc vào ngực hắn: "Hay là để tôi phụ đạo ngữ văn cho cậu đi, trước khi nói chuyện cậu không chú ý ngữ cảnh trước sau sao? Cậu muốn giăng bẫy tôi thế nào thì nói thẳng luôn đi, tôi đều đồng ý với cậu, tôi rất dễ nói chuyện."
May mà Vân Đản Đản không di truyền bộ não của Tần Triều, vẫn là một quả trứng thông minh.
"..." Tần Triều thật sự mệt tim rồi, tên nhóc AI này đúng là AI, chẳng có chút hơi người nào.
"Đừng động tay động chân." Tần Triều dùng bàn tay cũng đang run rẩy của mình gạt bàn tay đang run rẩy của Vân Trì ra, mặt không cảm xúc, "Được, vậy tôi nói thẳng, muốn tôi nuôi trứng thì phải đồng ý với tôi một chuyện."
"Được thôi, cậu nói đi, đâu chỉ một chuyện, mười chuyện tôi cũng đồng ý với cậu."
"Không cần mười chuyện, chỉ một chuyện thôi." Tần Triều giơ một ngón tay lên lắc lắc, nhìn vào mắt Vân Trì, "Tôi chỉ có một yêu cầu, cái nhà này phải do tôi quyết định."
"Ý gì?"
Tần Triều nhếch môi, không nhịn được đắc ý nhướng mày trước: "Gia đình ba người chúng ta, tôi làm chủ gia đình, thành viên gồm có Vân Trì và Vân Đản Đản, bất cứ chuyện gì cũng phải nghe tôi, những việc tôi không đồng ý thì hai người không, được, làm, không có thương lượng, tôi có quyền phủ quyết một phiếu, cậu đồng ý điều kiện này thì tôi vẫn sẽ giống như trước đây cùng cậu nuôi trứng."
"Đây mà là một yêu cầu à?" Vân Trì kinh ngạc, cao giọng, "Đây là mười nghìn yêu cầu thì có ấy?"
Tần Triều cúi mắt: "Cậu có đồng ý hay không?" Hắn không tin nổi, một người mà lại không trị nổi một AI có mạch não khác thường.
Vân Trì nghĩ ngợi: "Để tôi cân nhắc đã."
"Được, cho cậu thời gian, trước mười giờ tối nay cho tôi câu trả lời." Tần Triều nắm chắc phần thắng, cái kén tằm AI yếu ớt này sẽ không từ chối đâu.
"Được." Vân Trì gật đầu, "Vậy trước khi tôi trả lời cậu, cậu cõng tôi xuống dưới đã."
Tần Triều: "..."
...
Tần Triều cõng Vân Trì xuống lầu, Vân Trì ôm cổ hắn lẩm bẩm: "Cậu không biết mảnh đất đó khó trồng đến mức nào đâu, tối qua tôi suýt chết ở trong đó... À Tần Triều, cậu biết làm sao để đội nón xanh cho người ta không?"
"Cái gì cơ?" Tần Triều hất người trên lưng xuống, trừng mắt nhìn cậu, "Cậu muốn đội nón xanh cho tôi à?" Hắn thật sự không hiểu nổi làm sao từ chuyện trồng trọt lại nhảy sang chuyện đội nón xanh.
Vân Trì bị hắn hất khỏi lưng, suýt nữa ngồi bệt xuống đất, vô cùng khó chịu: "Chúng ta có phải quan hệ đội nón xanh cho nhau đâu? Cậu lại không theo đuổi tôi, tôi cũng không đồng ý ở bên cậu, đội nón xanh thì liên quan gì đến cậu?" Cứ giật mình hết lần này tới lần khác, đúng là tên mù chữ đầu óc không tốt.
Tần Triều suýt phun một ngụm máu già vào mặt Vân Trì, trời đất ơi, mau chóng tức chết hắn luôn đi.
"Tôi muốn đội cho cha tôi một cái nón xanh." Vân Trì túm vai Tần Triều xoay người hắn lại, rồi vỗ vỗ lưng hắn, Tần Triều theo bản năng ngồi xổm xuống, Vân Trì lập tức trèo lên, "Tôi muốn kéo cha tôi vào đây trồng trọt, nhất định phải đội cho ông ấy một cái nón xanh."
Đây là ý tưởng cậu nghĩ ra tối qua lúc đang cuốc đất.
Thêm một người cha tồi cần năm trăm điểm nghẹn khuất, điểm nghẹn khuất quá khó kiếm, tốt nhất là một đòn chí mạng, nếu không rất khó kéo ông ta vào đây.
Vân Trì suy đi nghĩ lại, cảm thấy đối với đàn ông mà nói, trong những chuyện bực bội nhất thì bị đội nón xanh chắc chắn tính là một chuyện.
Tần Triều không quá hiểu vì sao thêm cha tồi lại cần đội nón xanh cho ông ta, nhưng chuyện này nghe thế nào cũng thấy không đáng tin.
"Hay là cậu kể từ đầu đi."
"Ý gì?" Vân Trì không hiểu.
"Ý là kể cho tôi nghe vì sao phải đội nón xanh cho cha cậu đi."
"Ồ." Vân Trì nghĩ ngợi, chuyện mình là hệ thống thì Tần Triều đã biết rồi, nhưng chuyện mẹ là ký chủ thì Tần Triều không biết, mà Vân Trì cũng không định nói cho hắn.
Vân Trì nghĩ một lúc rồi nói: "Cậu không cho tôi tìm vợ thì trước mắt tôi không tìm nữa, nhưng tôi có thể kéo cha tôi vào đây đúng không?"
"Ừ, cái này thì được."
"Điều kiện để kéo cha tôi vào đây là phải khiến ông ta khó chịu, khiến ông ta sống không tốt, khiến ông ta hối hận vì đã đối xử tệ với mẹ tôi."
"Cho nên cậu muốn đội nón xanh cho ông ta à?" Tần Triều nhíu mày, luôn có một loại ảo giác rằng nón xanh của cha Vân Trì còn chưa đội lên đầu, mà bản thân hắn đã đội trước một cái rồi.
"Đúng vậy." Vân Trì thở dài, "Chỉ là không biết phải làm thế nào."
Hai người đã xuống tới tầng dưới, Tần Triều đứng thẳng người: "Xuống đi."
Vân Trì lập tức ôm chặt cổ hắn: "Ôi chao, cõng thêm một đoạn nữa đi, cảm ơn."
"Cảm ơn cái ông nội cậu." Tần Triều cạn lời, "Ngoài đường toàn người là người, cậu không biết xấu hổ à?"
"Được rồi, cảm ơn ông nội tôi." Vân Trì ôm cổ hắn không chịu buông, hai chân quấn quanh eo hắn, dốc hết sức treo trên người hắn, "Cậu cứ nói với người ta là tôi bị trẹo chân, không sao đâu, không ai nhìn đâu."
Tần Triều: "..."
Đầu óc nhóc AI xoay chuyển nhanh thật đấy.
Hất cũng không hất xuống được, Tần Triều chỉ có thể tiếp tục cõng người đi về phía trước.
Vừa đi vừa tự giễu, tối qua dùng hai tay đào đất cả đêm, sáng sớm còn bất chấp cơ thể khó chịu chạy tới đây chỉ để cõng nhóc AI xuống lầu?
Đệt.
Ngay cả bản thân hắn cũng coi thường chính mình.
Tần Triều vừa cõng Vân Trì đi ra khỏi khu dân cư thì đụng ngay chính chủ của cái nón xanh.
"Vân Trì sao thế?" Trần Hủ đeo cặp sách ngáp một cái, nhìn thấy Vân Trì nằm trên lưng Tần Triều thì lập tức tỉnh táo hẳn, "Không sao chứ?"
"Trẹo chân." Vân Trì bình tĩnh đáp, "Không đi được nữa rồi."
"Trẹo chân à?" Trần Hủ đi vòng quanh cậu hai vòng, "Nghe nói người ta trẹo mắt cá chân rồi, chứ chưa nghe ai trẹo cả chân bao giờ."
"Đó là vì cậu ít hiểu biết quá thôi, Trần Khỉ Đột."
Trần Hủ: "..."
Tần Triều nhếch môi một cái, thử hỏi ai có thể đấu lại cái miệng của nhóc AI chứ.
Trần Hủ không cãi lại được Vân Trì, quay đầu nhìn thằng anh em của mình, chớp chớp mắt với hắn: "Chẳng phải thân thể của mày không cho người ngoài đụng vào sao? Sao Vân Trì không phải người à?" Thế mà còn cõng trên lưng nữa.
Tần Triều nhướng mày, đầy ẩn ý chậc một tiếng, đỡ nhóc AI trên lưng lên cao hơn một chút: "Anh em à, mày phát hiện ra chân tướng rồi đó."
Trần Hủ lập tức búng tay với Vân Trì: "Bạn học Vân Kén Tằm, Tần Triều mắng cậu không phải người kìa."
Vân Trì nghĩ ngợi rồi nói: "Thôi bỏ đi, tôi rộng lượng, không chấp nhặt với cậu ấy."
"..." Ánh mắt hồ nghi của Trần Hủ đảo qua đảo lại trên người hai người, không đúng, Vân Kén Tằm và Tần Bánh Trứng đều không đúng.
Cậu ta đã bỏ lỡ chuyện gì sao?
Cậu ta phải tìm Giang Tiên Thảo hỏi thăm một chút mới được.
Ba người cùng đi tới quầy ăn sáng.
Cuối cùng Vân Trì cũng trượt từ trên lưng Tần Triều xuống, hai cánh tay buông thõng bên người như bị gãy vậy.
Tần Triều cầm một quả trứng gà bóc vỏ rồi đưa cho cậu, Vân Trì trực tiếp há miệng: "A--"
Trần Hủ chống cằm, vừa ăn vừa nhìn, chỉ thấy người anh em của mình mang gương mặt mất kiên nhẫn như thể giây tiếp theo sẽ đi giết người, nhét quả trứng vào miệng kén tằm.
Trần Hủ vừa nhai bánh bao vừa suy nghĩ, sau đó há miệng: "Tao cũng muốn, a--"
Tần Triều cầm nửa quả trứng còn lại mà Vân Trì ăn dở xoay sang trước mặt cậu ta: "Nào nào nào, cho mày đó, mày ăn đi?"
"Cậu ấy không ăn được." Vân Trì vội nói, "Cậu ấy dị ứng trứng gà."
"Cậu biết nhiều ghê nhỉ." Tần Triều liếc cậu một cái.
Vân Trì nhìn hắn một cái rồi lựa chọn ngậm miệng.
Thật ra cậu vẫn rất muốn để Trần Hủ làm vợ mình, người vợ này tốt biết bao, vừa nhìn đã biết là người biết làm việc.
Trần Hủ một miếng bánh bao nhai tới hai mươi lần, càng ăn càng cảm thấy cái bánh bao này có vị dưa.
Trần Hủ nghĩ ngợi rồi kéo ghế ngồi sang bên cạnh Vân Trì, sau đó khoác tay lên vai cậu: "Học bá à, giữa chúng ta từng có giao ước rồi đó, tôi nấu đồ ăn cho cậu với Tiên Thảo, hai người giúp tôi học hành đạp chết Tần Triều, giờ cậu không định phản bội tôi chứ?"
Vân Trì lập tức lắc đầu, cậu không có, cậu không phải, đạp lên mặt Tần Triều vẫn luôn là mục tiêu của cậu.
"Hai người có cái giao ước này từ khi nào vậy?" Tần Triều nhìn tay Trần Hủ vài giây, ánh mắt lại rơi lên mặt Vân Trì, "Hay là cậu đá tôi ra ngoài, kết cặp với cậu ta đi."
Hắn đang uy h**p cậu.
Tần Triều đang uy h**p cậu.
Vân Trì bĩu môi, sau đó nhấc mông lên, cong người dùng chân kéo ghế vòng qua dưới cánh tay Trần Hủ rồi ngồi xuống bên cạnh Tần Triều, vai kề vai với hắn, dùng cách này để thể hiện lập trường của mình.
"Chậc chậc chậc..." Trần Hủ nhìn cánh tay trống không của mình, phát ra tiếng quái dị.
Rốt cuộc là chuyện gì đây nhỉ?
Chưa chắc lắm, phải xem thêm đã.
Tần Triều đối diện với ánh mắt dò xét của Trần Hủ, không né tránh, chỉ quay đầu ghé sát tai Vân Trì, dùng giọng điệu hung dữ nói: "Cậu vĩnh viễn đừng hòng để Trần Hủ làm vợ cậu, chết tâm đi."
Nói xong nhét nửa quả trứng còn lại vào miệng cậu.
Vân Trì vừa ăn vừa thở dài, cậu thật sự là nhẫn nhục chịu đựng quá mà!!!
"Tôi muốn ăn một cái bánh bao nhân sữa trứng." Vân Trì hất cằm về phía Tần Triều, "Cảm ơn ông nội tôi."
Tần Triều: "..."
Trần Hủ ăn cái bánh bao vị dưa của mình, nhìn Vân Trì rồi lên tiếng hỏi: "Chẳng phải cậu bị trẹo chân sao? Sao giờ tay cũng không nhấc lên nổi rồi?"
Vân Trì bình tĩnh đáp: "Chuyển vị trí rồi."
"Ồ--" Trần Hủ kéo dài giọng, quay đầu nhìn người anh em đang mang gương mặt lạnh lùng kia, cười tủm tỉm nhìn hắn.
Dưới ánh nhìn đầy áp lực của Trần Hủ, Tần Triều cầm một cái bánh bao nhân sữa trứng đưa tới bên miệng Vân Trì, Vân Trì cắn một miếng còn đưa ra nhận xét: "Không ngon, ngọt quá, sau này đừng gọi nữa."
"Im miệng." Tần Triều bực bội, bản thân không động đậy mà yêu cầu thì nhiều.
Vân Trì nhìn hắn một cái, được thôi, AI không có nhân quyền.
Ánh mắt Vân Trì lại không nhịn được nhìn sang Trần Hủ đang cười tươi kia, nếu Trần Hủ là vợ cậu thì tốt rồi, vậy người ở trong tình cảnh này bây giờ sẽ là Trần Hủ.
Cậu có thể đút cơm cho Trần Hủ mà, cậu đảm bảo thái độ của mình tốt hơn Tần Triều.
Tần Triều bóp cằm cậu xoay đầu cậu lại, nhét quẩy vào miệng cậu, nghiến răng nói: "Nhìn nữa là tôi móc mắt cậu ra đấy."
Vân Trì: "..."
Trần Hủ chống cằm, duỗi chân đá Tần Triều một cái: "Này, anh em, không phải là như tao nghĩ đấy chứ?" Chuyện này quá khó tin, trai thẳng bẻ cong rồi à? Không thể nào nhỉ.
Tần Triều nhìn cậu một cái, không nói gì.
Trần Hủ: "Đệt."
Hắn thừa nhận rồi!!!
Anh em của cậu thật sự cong rồi.
Lại còn thích một cái kén tằm.
???
Trần Hủ đầy đầu dấu chấm hỏi, tại sao? Ai có thể nói cho cậu ta biết rốt cuộc thế giới này bị làm sao rồi không?
Tần Triều xoa xoa mi tâm, cảnh cáo cậu: "Mày, tránh xa, cậu ấy, ra một chút."
"Đệt." Trần Hủ trực tiếp đứng bật dậy, chỉ vào hắn, "Tần Triều, mày có ý gì? Không nói tới chuyện tao có phải như thế hay không, tao có thể là loại người đào góc tường của anh em mình à? Mẹ nó mày yêu đương đến mức lục thân không nhận rồi đúng không?"
Trần Hủ lập tức nổi điên vì bị nghi ngờ nhân phẩm, vung vung cánh tay: "Nào đi, đánh một trận, cục tức này mẹ nó tao nuốt không trôi."
Vân Trì nhìn Trần Hủ, chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi, hai người này bị bệnh à?
Sao có thể chỉ vì một câu không hợp mà đòi đánh nhau rồi?
Đúng là tình anh em nhựa.
Tần Triều ngẩng đầu nhìn người anh em sắp nổi điên của mình, thở dài một hơi: "Tao không phải sợ mày, tao là sợ cậu ấy."
"Sợ cậu ấy?" Trần Hủ sửng sốt một chút, "Sợ cậu ấy cái gì?"
Tần Triều bình tĩnh nói: "Sợ cậu ấy có ý đồ với mày."
Trần Hủ: "?"