Tần Triều rất nóng, ôm người trong lòng giống như đang ở giữa làn sóng nhiệt cuồn cuộn, nhưng một câu nói hời hợt kia lại như dội thẳng cho hắn một chậu nước lạnh.
Người đang ở trong lòng hắn, trong đầu lại còn nghĩ tới chuyện tìm vợ?
"Cậu muốn Trần Hủ làm vợ cậu, còn muốn ôm cậu ấy như thế này rồi trong mơ làm cái này cái kia sao?" Tần Triều nói đến cuối gần như nghiến nát cả răng, có một loại kích động muốn đi g**t ch*t Trần Hủ.
"Không cần đâu." Vân Trì bình tĩnh lắc đầu, vẫn ghé sát bên tai hắn dùng hơi thở nói nhỏ, "Lúc trước hai chúng ta như vậy là vì phải sinh Vân Đản Đản, bây giờ không cần sinh trứng nữa thì không cần làm vậy nữa."
Nói thật thì cậu còn có chút nhớ nhung, dù sao cũng rất thoải mái.
Tần Triều theo bản năng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa nghĩ lại đã cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, câu hắn hỏi với câu Vân Trì trả lời là cùng một vấn đề sao?
Thấy Tần Triều không nói gì, Vân Trì tiếp tục khuyên nhủ: "Cậu yên tâm, tôi sẽ không làm gì Trần Hủ đâu."
"Cậu nói gì cơ?" Tần Triều đứng thẳng người dậy kéo giãn khoảng cách giữa hai người, cúi mắt nhìn chằm chằm cậu, sao hắn cứ cảm thấy có gì đó không ổn nhỉ?
Vân Trì cũng nhìn chằm chằm Tần Triều, đầu óc xoay chuyển cực nhanh.
Cậu muốn Trần Hủ làm vợ mình, Tần Triều không vui.
Tại sao Tần Triều lại không vui?
Rõ ràng là chuyện tốt cho tất cả mọi người.
Sợ để Trần Hủ làm việc à?
Vậy thì nói thẳng là được rồi, không đến mức thành ra thế này.
Vân Trì nhìn Tần Triều, cẩn thận dè dặt hỏi: "Không phải cậu thích Trần Hủ đấy chứ?"
Một tiếng sét giữa trời quang nổ cho Tần Triều cháy ngoài giòn trong mềm.
"Cậu nói cái gì?" Tần Triều không thể tin nổi hỏi một câu, "Tôi thích ai cơ? Trần Hủ?" Câu nói này làm Tần Triều nổi hết cả da gà.
Vân Trì quan sát sắc mặt Tần Triều rồi đưa ra phán đoán: "Tôi hiểu rồi, không thích, vậy thì..."
Đôi mắt to đầy vẻ thông minh của Vân Trì đảo hai vòng rồi dừng trên mặt Tần Triều, "Hay là, cậu thích tôi sao?"
Nói xong, Vân Trì lại lập tức lắc đầu: "Đương nhiên là không rồi, cậu sao có thể thích tôi được."
Hắn chẳng qua chỉ thấy cậu đáng thương dễ bắt nạt thôi, hơn nữa hai người cùng nuôi Vân Đản Đản, hôn một cái cũng chỉ là tiện miệng mà thôi, dù sao chuyện thoải mái thì ai mà không muốn làm, đổi lại là cậu, cậu cũng sẽ tiện miệng... bây giờ cậu cũng rất tiện miệng.
Suy bụng ta ra bụng người, Tần Triều không thể nào thích cậu được.
Chắc là cậu nghĩ nhiều rồi.
Tần Triều đã buông Vân Trì ra, lùi lại một bước dựa lưng vào cửa, ánh mắt dò xét rơi trên gương mặt đẹp đẽ và từ trước tới nay luôn lạnh nhạt kia.
Hắn luôn quên mất, cái thứ này mẹ nó là một AI.
Chuông vào học vang lên, người trong nhà vệ sinh vội vàng chạy ra ngoài, nhà vệ sinh lập tức yên tĩnh đi rất nhiều, nhưng cũng có hai người trốn trong đó hút thuốc chưa đi.
Mùi thuốc lá bay vào, Vân Trì nhíu mày, sau đó đưa tay kéo cánh tay Tần Triều, muốn kéo hắn cùng đi, hút thuốc lá thụ động có hại cho sức khỏe, cậu không muốn hít.
Tần Triều tránh tay cậu, giơ ngón tay chỉ chỉ cậu, môi khẽ động làm khẩu hình: "Đứng đó."
Vân Trì vẫn khá nhạy cảm với cảm xúc, Tần Triều đang tức giận.
Hắn tức cái gì chứ?
Kẻ để người khác hít thuốc lá thụ động đều không phải là người tốt.
Vân Trì nhìn Tần Triều, rõ ràng cũng có chút không vui.
Tần Triều nhìn sự thay đổi biểu cảm trên mặt cậu, có một cảm giác tỉnh ngộ như được dội nước lạnh lên đầu.
Cuối cùng Tần Triều cũng đứng thẳng người dậy, tiến lên một bước, cúi mắt nhìn cậu: "Vậy nên không thích cũng có thể hôn, không thích cũng có thể lên giường tùy tiện, là ý này đúng không?"
Giọng điệu của Tần Triều không đúng, Vân Trì lựa chọn không nói gì.
Cái miệng của AI này từ trước đến nay chẳng chịu nhường ai, không nói gì thực ra chính là ngầm thừa nhận.
"Tôi hiểu rồi." Tần Triều gật đầu, tư duy của Vân Trì trước giờ luôn khác người thường, hóa ra từ đầu đến cuối đều là hắn tự mình đa tình.
Còn tự cho mình là bạn trai của người ta, hóa ra người ta chỉ xem hắn như cây massage tự động.
"Đệt." Tần Triều có cảm giác tức giận vì bị trêu đùa, cuối cùng lại bật cười một tiếng, "Được, cậu giỏi, tôi phục rồi."
Nghe thấy người hút thuốc đã đi, Tần Triều mở cửa ra, chỉ tay ra ngoài: "Ra ngoài."
Vân Trì nhìn hắn một cái, chẳng hiểu sao lại có chút chột dạ, mím môi rồi cất bước đi ra ngoài.
Tần Triều bị dáng vẻ chẳng có biểu cảm gì như không có chuyện gì của cậu chọc cho bốc hỏa ngùn ngụt, động tác còn nhanh hơn suy nghĩ, từ phía sau siết cổ cậu kéo trở lại, môi áp sát bên tai cậu nghiến răng hung hăng nói: "Cậu mà dám để Trần Hủ làm vợ cậu, xem tôi có g**t ch*t cậu không."
Vân Trì mượn tư thế đó ngẩng đầu nhìn hắn, vẫn không nói gì.
Có lẽ cậu biết Tần Triều đang nổi điên vì cái gì rồi, nên không dám nói chuyện.
Nói nhiều sai nhiều, sẽ chết nhanh hơn.
Tần Triều đối diện với ánh mắt cậu, chỉ cảm thấy một trận bất lực, mở cửa đẩy người ra ngoài, Tần Triều bực bội nói: "Mau cút đi."
Vân Trì quay đầu nhìn hắn một cái, Tần Triều rầm một tiếng đóng sập cửa lại.
"..."
Vân Trì nghĩ ngợi rồi móc từ túi quần ra một gói khăn giấy nhét vào từ phía dưới.
"Cút." Tần Triều gào lên một tiếng.
Vân Trì: "..."
Vân Trì buồn bực không vui quay về lớp học ngồi xuống bên cạnh Giang Thư Ý.
Giang Thư Ý nhìn cậu một cái, nằm rạp xuống bàn nhỏ giọng nói: "Không kết cặp nữa à?"
"Bạn cùng cặp bảo tôi cút." Vân Trì cũng nằm rạp xuống.
"Hả?" Giang Thư Ý mở to mắt, "Chuyện gì thế?"
"Thì..." Vân Trì thở dài, "Chuyện có hơi phức tạp, nhưng kết quả cuối cùng là bảo tôi cút."
Giang Thư Ý nghĩ ngợi rồi nói: "Vì là cậu nên tôi nhất định phải xem nguyên nhân rồi mới bình luận kết quả được."
Vân Trì nhíu mày: "Chúng ta chẳng phải là bạn sao? Bạn bè chẳng phải nên bất kể đúng sai cũng đứng về phía tôi à?"
Giang Thư Ý: "Không thể."
Vân Trì: "Được thôi."
Tần Triều là đến giữa tiết học mới quay lại, giáo viên cũng không hỏi tại sao, trực tiếp bắt hắn đứng nghe giảng.
Hiếm khi Vân Trì học mà không tập trung lắm, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Tần Triều đang đứng phía cuối lớp một cái, trước đây cậu quay đầu luôn có thể chạm phải ánh mắt Tần Triều, bây giờ một lần cũng không chạm phải.
Vừa tan học, Vân Trì đã vội vàng kéo Giang Thư Ý hỏi: "Cậu nói xem, nếu Khâu Hoành Vũ thích cậu thì cậu sẽ làm sao?"
Vân Trì vừa rồi đã cẩn thận suy nghĩ những lời Tần Triều nói, đặc biệt là câu mang giọng chất vấn kia "Không thích cũng có thể hôn, không thích cũng có thể lên giường tùy tiện, là ý này đúng không", chỉ cần đổi hướng suy nghĩ một chút là có thể biết ý của Tần Triều là câu khẳng định, không thích thì không thể hôn, không thích thì không thể lên giường tùy tiện, cho nên kết luận cậu rút ra là: Tần Triều thích cậu.
Mặc dù về mặt chủ quan cậu cảm thấy không thể nào, nhưng sau khi suy luận chặt chẽ, khả năng này là có tồn tại, hơn nữa khả năng còn rất lớn.
Đặc biệt là Tần Triều không phản bác câu cậu hỏi hắn: "Có phải cậu thích tôi không."
Giang Thư Ý thở dài: "Ý cậu là Tần Triều thích cậu đúng không?"
Vân Trì kinh ngạc trợn to mắt: "Thế mà cậu cũng biết à?" Trước đây cậu có phải đã đánh giá thấp Giang Thư Ý rồi không, lần thi tới Giang Thư Ý chẳng lẽ sẽ đứng nhất?
"Bởi vì..." Giang Thư Ý nhún vai, bất đắc dĩ nói, "Rõ lắm mà."
Vân Trì nhíu mày: "Rõ đến mức nào?"
"Kiểu viết thẳng lên mặt ấy."
Vân Trì: "Ồ... Vậy là tôi mù à?" Trước đây cậu thật sự không nhìn ra.
Giang Thư Ý: "..."
"Vậy cậu thích cậu ấy không?" Giang Thư Ý hỏi cậu.
"Không thích." Vân Trì lập tức nói.
Giang Thư Ý rất bình tĩnh: "Sao cậu biết mình không thích cậu ấy?"
"Cậu nên hỏi tôi thích ai, vì sao thích, chứ không phải hỏi tôi vì sao không thích, câu hỏi này của cậu không đúng." Vân Trì bất đắc dĩ.
"Không." Giang Thư Ý lắc đầu, "Tôi chính là muốn hỏi cậu, sao cậu biết mình không thích cậu ấy?"
Vân Trì: "..."
Mạch não của Giang Thư Ý không bình thường, kỳ thi lần này chắc chắn không vượt qua được cậu, ổn rồi.
Giang Thư Ý thấy cậu không nói nữa thì nhún vai, bởi vì Vân Trì khác người thường, nên cậu ta không thể khẳng định Vân Trì nhất định thích Tần Triều, nhưng cũng tuyệt đối không phải không thích như những gì cậu nói ngoài miệng.
Cả ngày Tần Triều không để ý đến Vân Trì, ngay cả nhìn cũng không nhìn cậu lấy một lần, còn mười phút nữa mới kết thúc tự học buổi tối thì Tần Triều xách cặp sách đứng dậy đi ra ngoài, lúc đi ngang qua bàn Vân Trì thì ném điện thoại lên bàn rồi bỏ đi luôn.
Vân Trì: "..."
Giang Thư Ý ngẩng đầu nhìn một cái: "Tần Triều thật sự nổi giận rồi."
"..." Vân Trì nhét điện thoại vào cặp sách, "Cậu ấy còn bảo tôi cút mà, chẳng phải nổi giận rồi sao, Thư Ý, cậu nói xem tôi nên làm gì đây?"
Giang Thư Ý không nhịn được bật cười một tiếng: "Cậu không thích cậu ấy, vậy cậu quan tâm cậu ấy có giận hay không làm gì?"
Vân Trì: "Tôi..." Cậu gãi đầu, chuyện này đã không còn là vấn đề thích hay không thích nữa rồi, chủ yếu là giữa bọn họ còn có một quả trứng mà...
Nếu Tần Triều không cùng cậu nuôi trứng nữa thì sao?
Rốt cuộc có nên tìm một người vợ không?
Tìm vợ có thể sẽ mất chồng.
Vân Trì thở dài, phiền quá.
*
Mười giờ tối, Vân Đản Đản gọi video tới.
"Cha buổi tối tốt lành." Vân Đản Đản ôm một bình sữa to bằng cái chậu rửa mặt ngồi trên giường, vừa uống sữa vừa chào hỏi Vân Trì.
Vân Trì ngây người: "Cái này từ đâu ra vậy?"
"Mua trên mạng đó." Hai mắt Vân Đản Đản sáng rực, "Cha à, con nói cho cha biết, bây giờ con giàu lắm rồi, sau này con nuôi cha nhé."
Vân Trì: "... Được." Ý nghĩa của việc sinh con đã được cụ thể hóa rồi.
"Con nghe lời cha, bảo ông nội cho con ăn hải sâm, bào ngư, vi cá, tổ yến, thật sự có tác dụng đó, hôm nay là ngày con cảm thấy dễ chịu nhất kể từ sau khi được sinh ra." Vân Đản Đản sờ bụng mình, hôm nay chắc được tám phần no rồi nhỉ, nó đáng thương quá mà, đến tận bây giờ mới biết ăn no là một chuyện vui vẻ đến thế nào.
"Chuyện này con phải cảm ơn cha con, bởi vì cha con có ông nội con, cũng vì cha con mà cái nhà nghèo của chúng ta mới có lương thực dư dả." Vân Trì nói tới nói lui lại thở dài, "Mà cũng không đúng, nuôi con no vốn là trách nhiệm của cha, con không cần cảm ơn, phải là cha nói xin lỗi con mới đúng."
Vân Đản Đản nghĩ ngợi rồi nói: "Con tha thứ cho hai người rồi."
"Cảm ơn."
Vân Đản Đản: "Không có gì, con yêu cha, cha."
Vân Trì: "Cha cũng yêu con, Đản Đản."
Vân Trì chống cằm: "Nhưng bây giờ cha con bị cha chọc giận rồi, cậu ấy có thể sẽ không muốn cùng cha nuôi con nữa."
"Hả?" Vân Đản Đản mở to mắt, "Hai người sắp ly hôn rồi sao?"
Vân Trì: "..."
"Con chọn ông nội." Vân Đản Đản vội giơ tay, "Hôm nay con đếm rồi, con có bốn ông nội, bên cha con có ông nội cũ với ông nội hiện tại, bên cha thì con có ông nội hệ thống ruột, còn có một ông nội tồi nữa, con cảm thấy con có thể dựa vào ăn của ông nội mà sống tiếp."
Nó hiểu rồi, thứ như cha ấy mà, có lúc thật sự không đáng tin, đặc biệt là cha cấp ba, lông còn chưa mọc đủ đã học người ta sinh con, hừ.
Vân Trì: "..."
"Cha con đâu rồi? Cha thấy cha nên nói chuyện với cậu ấy vài câu." Vân Trì nhỏ giọng nói, "Con phải biết nhìn tình hình, tối nay hai cha con mình phải dỗ cậu ấy vui lên một chút, hiểu không?"
"Hiểu." Vân Đản Đản giơ tay làm động tác OK với cậu, "Dỗ cha con đúng không, xong ngay đây."
Liên quan tới sự sống còn, hai ông cha vẫn nên yêu thương nhau thì hơn.
Vân Đản Đản bò xuống giường, lấy giá đỡ điện thoại rồi đi về phía nhà vệ sinh, sau đó gõ cửa: "Cha con, cha của con vào rồi nha."
Nói xong liền đẩy cửa ra, đưa điện thoại vào bên trong.
"Con nói cái gì?" Tần Triều tắt vòi sen, quay người nhìn về phía cửa, "Vân Đản... đệt!!!"
Bất ngờ không kịp đề phòng đối diện với Vân Trì trong màn hình điện thoại, Tần Triều suýt nữa nhảy dựng lên, cuống cuồng tìm khăn tắm.
Vân Trì há to miệng, mắt không chớp lấy một cái, thậm chí còn theo bản năng liếc từ trên xuống dưới, oa... cơ bụng săn chắc, vòng eo cân đối, đôi chân dài hoàn mỹ, còn có khụ khụ...
Mắt thấy Tần Triều tại chỗ vừa che vừa nhảy làm một bộ động tác liên hoàn, Vân Trì mở to đôi mắt, ho nhẹ một tiếng: "Không sao đâu, tôi không để ý."
Nghĩ một chút lại bổ sung một câu: "Đẹp lắm."
"Im miệng." Cuối cùng Tần Triều cũng lấy được khăn tắm quấn quanh người, sau đó nhanh chóng đi tới tắt camera.
Vân Trì tiếc nuối thở dài một hơi.
"Vân Đản Đản." Tần Triều gào lớn một tiếng.
"Con đây, sao thế cha con? Cha của con dỗ cha con không vui à?" Vân Đản Đản ôm bình sữa ngồi dưới đất dựa vào cửa, duỗi tay làm giá đỡ, "Cha đừng giận cha của con nữa, có gì từ từ nói mà, nuôi trứng vẫn phải nuôi chứ, gia đình hạnh phúc có lợi cho sự trưởng thành của trứng."
"Tôi thấy Vân Đản Đản nói đúng." Vân Trì bị tắt camera lên tiếng.
Tần Triều dựa vào tường phòng tắm, hồi lâu không nói gì, hắn sắp bị hai cha con AI này chọc tức chết rồi.
Tần Triều cầm điện thoại lên ngắt cuộc gọi video.
Đi ra khỏi phòng tắm, Tần Triều cúi đầu nhìn quả trứng vô tội kia một cái, xoa mặt, thôi bỏ đi, là vấn đề của chính hắn, không liên quan tới trứng.
Ném trả điện thoại cho Vân Đản Đản, Tần Triều nói: "Nói với người cha yêu quý của con rằng cha vẫn sẽ tiếp tục vào phó bản, bảo cậu ta yên phận một chút, đừng mẹ nó gây chuyện lung tung nữa."
Mục đích của Vân Trì thật sự quá rõ ràng, trước đây sao hắn lại bị che mắt như vậy nhỉ?
"Được ạ." Vân Đản Đản bò từ dưới đất dậy, nghiêng đầu nhìn hắn, "Hai người vì sao cãi nhau vậy?"
"Không cãi nhau."
"Cha con nói cha con chọc cha giận rồi, vậy cha giận vì cái gì?" Vân Đản Đản đi vòng quanh phía sau hắn, "Có ly hôn không?"
"Ly hôn?" Tần Triều tức đến bật cười, "Mẹ nó còn chưa kết hôn, ly cái khỉ gì."
"Ồ, cũng đúng." Vân Đản Đản nhíu mày, "Hai người thật thời thượng, chưa kết hôn đã làm ra con rồi."
Tần Triều nghẹn đến mức suýt không thở nổi, cạn lời vô cùng: "Không chỉ chưa kết hôn, mà còn chẳng có tình cảm gì, người cha yêu quý của con căn bản không thích cha."
"Hả?" Vân Đản Đản kinh ngạc, "Cha con không thích cha mà lại sinh con với cha?"
Tần Triều: "..."
"Vậy cha thích cha con không?" Vân Đản Đản lại hỏi.
"..." Tần Triều ngã vật xuống giường, mệt lòng đến mức một câu cũng không muốn nói.
Ngoài nghẹn lòng ra còn thấy mất mặt, nghĩ tới biểu hiện tự mình đa tình trong khoảng thời gian này, hắn thật sự muốn tìm một cái khe đất mà chui xuống.
Vân Đản Đản bò tới nằm sát bên cạnh hắn: "Cha thích cha con, đúng không?"
"Một quả trứng như con hiểu cũng nhiều thật đấy." Tần Triều nhìn đèn trần, trong lòng là cảm giác bực bội và thất bại khó có thể diễn tả.
"Con đâu phải trứng bình thường." Vân Đản Đản vắt chân đung đưa, "Cha à, cha đổi góc độ suy nghĩ xem, cha con không thích cha mà vẫn sinh trứng với cha, rõ ràng cha đối với cha con là khác biệt."
Tần Triều đã hoàn toàn bình tĩnh lại cười lạnh một tiếng: "Cậu ta sinh trứng với ai cũng được, chỉ là người đó vừa khéo là cha mà thôi... đệt, giờ cha mới phát hiện, cuộc sống của AI đúng là phóng khoáng thật đấy."
Gặp ai cũng hôn rồi sờ.
Vân Đản Đản lật người, chớp mắt nhìn hắn: "Cha nói cha không thèm để ý cha con nữa, vậy cha con có đi tìm người khác cùng nuôi trứng không? Nói vậy thì con vẫn thích cha hơn."
Dù sao ông nội cũng rất tốt.
"?" Tần Triều chậm rãi quay đầu nhìn nó.
Vân Đản Đản nhíu gương mặt nhỏ: "Hai người cha và bốn ông nội của con, sau này sẽ không biến thành bốn người cha và tám ông nội đấy chứ? Oa..."
"Im miệng." Tần Triều tức tối gõ lên đầu nó một cái, "Hai cha con các người nghĩ hay thật đấy."
Vân Đản Đản lật người ôm lấy cánh tay Tần Triều: "Cha à, cha đừng để cha con đi tìm người khác."
"Cậu ta dám." Tần Triều nghiến răng nghiến lợi.
Vân Đản Đản nhăn mũi: "Cha con có thể thật sự dám đó."
Tần Triều: "..."
Sớm muộn gì hắn cũng bị hai cha con AI này chọc tức chết.