Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 47: Cha tôi và vợ tôi.

Hôm nay Vân Trì vẫn ngồi bên cạnh Tần Triều, cả người nghiêng dựa lên bàn như một vũng bùn nhão.

Vân Trì dùng kinh nghiệm thực tế để nói cho mọi người biết rằng, đứng thẳng đi lại dưới ánh mặt trời là một chuyện rất tốt đẹp, tuyệt đối đừng nghĩ quẩn mà dùng cả tứ chi để bò lê bò lết trong bóng tối.

Tần Triều dùng đầu gối đỡ lưng cậu, bất đắc dĩ nói: "Đừng trượt nữa, trượt thêm chút nữa là cậu nằm thẳng xuống sàn luôn đấy."

Vân Trì dứt khoát ngả người ra sau, nằm lên đùi Tần Triều.

Dù đang là giờ ra chơi, học sinh lớp chọn vẫn cắm đầu học hành, ngoại trừ người đi vệ sinh thì số người nói chuyện cũng chẳng có mấy, càng không ai chú ý tới góc cuối lớp có người đang nằm thẳng như cá mặn.

Tần Triều dời ánh mắt khỏi điện thoại, rơi xuống gương mặt Vân Trì.

Vân Trì hai mắt vô thần nhìn trần nhà, giống như toàn bộ sức lực đã bị rút sạch.

Tần Triều không nhịn được bật cười một tiếng, giơ tay xoa đầu cậu một cái: "Gọi một tiếng anh trai đi, lát nữa anh trai sẽ giúp cậu hồi đầy máu."

"Thật hả?" Hai mắt Vân Trì lập tức sáng lên.

Tần Triều nhướng mày: "Đương nhiên rồi, nhưng còn phải xem cậu có làm anh đây hài lòng hay không đã."

Vân Trì bĩu môi, qua loa đáp: "Anh, anh trai, anh trai, anh trai anh trai anh trai anh trai anh trai..."

Một luồng hơi nóng xộc lên mũi, Tần Triều theo bản năng dùng tay che mũi rồi ngẩng đầu lên.

Đệt.

Không đến mức đó chứ?

Tần Triều có cảm giác hoang đường như vừa gặp phải chuyện khó tin nhất trên đời.

Tần Triều hất người khỏi đùi mình, bịt mũi đứng dậy sải bước ra khỏi lớp học.

Vân Trì đang nằm thoải mái bị ép phải ngồi dậy, nhìn bóng lưng hắn mà nhíu mày, đúng là một thằng cha thần kinh.

Tần Triều đi ngang qua lớp Ba, Trần Hủ nhìn thấy hắn liền đi theo ra ngoài: "Sao thế?"

"Không có gì, chảy máu cam thôi." Tần Triều đi vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước bắt đầu rửa mặt.

Trần Hủ khoanh tay dựa ở đó: "Sao mày cũng chảy máu cam thế, hai hôm trước tao cũng chảy máu cam, còn sốt nhẹ liên tục nữa, tao lên mạng tra thử, trời má, khởi điểm là ung thư, dọa tao chết khiếp."

"Lên mạng ít thôi, học nhiều vào, mà này, giờ còn sốt không?" Hai ngày nay Tần Triều chỉ lo bò lê bò lết trong bóng tối, chuyện Trần Hủ bị sốt hắn cũng quên béng mất.

Trần Hủ cười hì hì, vỗ vỗ mặt mình: "Khỏi rồi, sốt một trận đầu óc còn thông minh hơn, lần sau bỏ xa mày ba mươi điểm không thành vấn đề."

"Cút đi." Tần Triều cười khẩy một tiếng, khóa vòi nước rồi ngẩng đầu lên, Trần Hủ đưa cho hắn một tờ khăn giấy, Tần Triều nhận lấy lau mặt.

Trần Hủ tò mò hỏi: "Chảy máu cam thì chảy máu cam thôi, sao mặt mày đỏ dữ vậy? Không phải mày cũng sốt đấy chứ?"

"Tao..." Tần Triều chột dạ ho khan một tiếng, "Chắc vậy." Hắn là bị ai đó làm cho nóng đến mức dựng cả chân.

Trần Hủ đưa tay sờ trán hắn, bị Tần Triều tránh đi.

Trần Hủ nhìn bàn tay hụt mất mục tiêu của mình, ném cho Tần Triều một dấu chấm hỏi.

Tần Triều liếc cậu ta một cái, khóe môi hơi nhếch lên: "Thân thể quý giá của anh đây hiện giờ không cho phép người ngoài tùy tiện đụng chạm." Tiếc thật, không tiện chia sẻ với Trần Hủ, nếu không còn có thể đem ra dìm hàng một phen.

Trần Hủ: "... Ọe."

Tần Triều giơ một ngón tay lắc lắc trước mặt cậu ta: "Mày không hiểu đâu."

Trần Hủ chậc một tiếng, thằng này có vấn đề rồi.

Tần Triều quay lại lớp học, vừa ngồi xuống, người bên cạnh đã nghiêng người dựa tới, như thể không có xương vậy.

Tần Triều lặng lẽ thở dài.

Người bình thường ai mà chịu nổi cái này chứ, lát nữa máu cam lại cuồn cuộn dâng trào thì mất mặt chết đi được.

Tần Triều lấy điện thoại ra, bấm bấm bấm.

Vân Trì bên cạnh từ từ ngồi thẳng người dậy, rồi đột nhiên quay đầu nhìn Tần Triều: "Này, tôi khỏi rồi."

"Tần Triều, cậu giỏi quá đi mất."

Vân Trì đứng dậy cử động tay chân, trong mắt nhìn Tần Triều còn lấp lánh những tia sáng vụn vặt: "Thật sự hồi đầy máu luôn rồi, không khó chịu chút nào nữa."

Tên mọt sách kén tằm này từ trước đến nay luôn mắt cao hơn đầu, giống hệt một con công kiêu ngạo, nhìn ai cũng như nhìn kẻ thiểu năng, đây vẫn là lần đầu tiên cậu khen người khác.

Tần Triều đè khóe môi đang muốn nhếch lên xuống, cố giữ vẻ mặt không cảm xúc: "Chuyện nhỏ thôi."

Vân Trì ngồi lại bên cạnh hắn, nghiêng đầu nhìn hắn: "Cậu học không giỏi là vì chơi game nhiều quá đúng không?"

"..." Tần Triều im lặng ba giây, giơ tay bóp miệng Vân Trì lại, "Im miệng."

Vân Trì hồi đầy máu rồi, tâm trạng cũng vui vẻ rồi, không chấp nhặt với hắn.

Vân Trì ghé lại xem điện thoại, trời đất, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi mà trò chơi đã thay đổi hẳn, không những có nhà tranh, trong ba lô còn nhiều thêm một đống thuốc và thức ăn mà cậu chưa từng thấy.

"Cậu làm thế nào vậy?"

"Nâng cấp trước chứ, học bá." Tần Triều giơ tay gõ nhẹ lên vầng trán láng mịn của cậu một cái, "Tôi thấy cậu học đến ngu người rồi, vào phó bản vốn đã yêu cầu cao, cậu còn chưa ra khỏi thôn tân thủ mà đã muốn vào à?"

Tần Triều nâng cấp nhiệm vụ trước, sau đó đi tìm kiếm tài nguyên, sau khi nâng cấp thì tài nguyên tìm được nhiều hơn trước, rồi dùng chúng để nâng cấp nhà cửa chế tạo vũ khí, đồng thời cũng nâng cấp luôn phòng luyện thuốc.

Làm ít được nhiều.

Vân Trì nghĩ ngợi một lúc, không lên tiếng.

Thứ nhất là trước đây cậu vốn không đặt tâm tư vào trò chơi, chơi không hiểu thật sự là sự thật, Tần Triều chỉ chơi một buổi sáng đã đuổi kịp tổng số thành quả mà Vân Trì tích lũy suốt những ngày qua.

Thứ hai là trước đây cậu luôn nghĩ tới chuyện ngược đãi Ngu Mỹ Nhân, nên theo quán tính tư duy không muốn nâng cấp cho Ngu Mỹ Nhân.

Đương nhiên, những lời này Vân Trì sẽ không nói cho Tần Triều biết.

"Cậu giỏi thật đấy." Vân Trì khen ngợi.

Lòng tự tôn của Tần Triều được thỏa mãn cực lớn, tâm trạng rất tốt mà khoác vai cậu: "Tôi còn phát hiện ra một chuyện rất quan trọng nữa, đó là có thể trồng cỏ chuyển hóa."

"Ừm ừm ừm." Vân Trì gật đầu, "Tôi biết mà, có thể trồng trọt được."

"Trồng trọt này không giống kiểu trồng trọt cậu nói đâu." Tần Triều chỉ vào màn hình, "Nhìn chỗ này này, ở đây có một ruộng trồng linh thảo."

[Ruộng trồng linh thảo mở cửa hằng ngày từ 10 giờ tối đến 6 giờ sáng hôm sau, xin hãy sắp xếp thời gian hợp lý, chuẩn bị đầy đủ thức ăn và nước uống rồi mới tiến vào]

Vân Trì nhìn dòng chữ quen thuộc đó, trong lòng chấn động, đẩy tay Tần Triều ra, nhắm mắt lẩm bẩm: "Tôi không nhìn thấy, không nhìn thấy, không nhìn thấy..."

Tần Triều: "?"

Tần Triều kéo người lại ôm giữ trong lòng: "Cậu trốn cái gì, chẳng qua chỉ là trồng trọt thôi mà, tối nay tôi vào phó bản, cậu đi trồng trọt."

"Không." Vân Trì từ chối không chút do dự.

"Vậy tôi đi trồng trọt, cậu vào phó bản, tôi chơi thêm một chút nữa, nâng cấp lên cao hơn, tối qua tôi quan sát rồi, cái phản ứng chậm chạp đó là vì cấp độ chưa đủ cao, tối nay cậu vào phó bản chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn hai hôm trước."

"Không." Vân Trì lần nữa từ chối.

Tần Triều nghiêng đầu nhìn cậu: "Vậy cậu muốn làm gì?"

"Tôi chẳng muốn làm gì cả." Cái nào cũng chẳng phải là chuyện tốt.

Tần Triều tức đến bật cười, dùng ngón tay bóp mạnh d** tai cậu một cái: "Cậu đúng là thông minh thật đấy."

"Tôi..." Vân Trì nhíu mày, theo phong cách của cái Bàn Tay Vàng này, đại khái cậu đã đoán được trồng trọt là làm gì rồi, cậu không muốn bò lê bò lết trong bóng tối ở phó bản, cũng không muốn vác cuốc đi làm ruộng trong ruộng linh thảo.

"Tôi biết rồi." Hai mắt Vân Trì đột nhiên sáng lên, "Tần Triều, chúng ta gọi thêm người đi."

"Gọi thêm người?" Tần Triều kinh ngạc, "Cái này còn gọi thêm người được à?"

"Được." Vân Trì nhìn trái nhìn phải, ghé sát hắn nhỏ giọng nói, "Ít nhất còn gọi thêm được hai người."

"Ai?"

"Cha tôi và vợ tôi."

"Ai cơ?" Tần Triều chấn động trợn to mắt nhìn cậu, tưởng mình nghe nhầm, "Cha cậu, và, ai?"

"Vợ tôi." Vân Trì tưởng hắn chưa hiểu, chỉ vào điện thoại, "Cậu nhìn chỗ này đi, chỗ này là cha tồi của tôi, ở đây, chồng và vợ là lựa chọn nhiều người, cậu là chồng, vậy chứng tỏ tôi còn có một người vợ nữa... Cậu nhìn này, bấm vào được, có thể thêm vào."

Vân Trì bắt đầu phấn khởi, kéo cha cậu và vợ cậu vào thì có thể đi trồng trọt rồi.

Cha cậu là Vân Đại Hải, vậy vợ cậu là ai nhỉ?

Cậu phải tìm một người vợ trước đã.

Chồng là tìm thế nào ra?

Đúng rồi, tại sao chồng lại là Tần Triều?

Vân Trì vận dụng cái đầu thông minh xuất sắc của mình bắt đầu suy nghĩ, lúc đầu mục chồng không thể thêm vào được, sau đó độ hảo cảm từ từ tăng lên mới có thể thêm chồng, lúc đó cậu không biết độ hảo cảm đến từ đâu, giờ nghĩ lại thì trong khoảng thời gian đó cậu và Tần Triều tiếp xúc thường xuyên, thậm chí còn có tiếp xúc cơ thể...

Là như vậy nhỉ?

Phải kiểm chứng một chút.

Vậy thì trước tiên phải chọn một ứng cử viên làm vợ.

Vợ nhất định phải là con gái à? Con trai cũng có thể gọi là vợ mà.

Thử tìm một đứa con trai trước đi, dù sao cũng không tiện hại con gái nhà người ta, nếu nhất định phải là con gái... thì không dễ tìm lắm.

Con trai thì là Giang Thư Ý và Trần Hủ rồi, giữa Giang Thư Ý và Trần Hủ, Vân Trì nghiêng về phía Trần Hủ hơn, dù sao cũng phải làm việc, nên tạm thời không chọn Thư Ý, hơn nữa cậu còn có thể phụ đạo bài vở cho Trần Hủ để trao đổi.

"Trần Hủ." Vân Trì quay đầu nhìn Tần Triều, "Để Trần Hủ làm vợ tôi đi." Trần Hủ đúng là quá hoàn hảo.

Tần Triều nhìn cậu, mặt không cảm xúc, nhưng trong đôi mắt đã lách tách tia lửa điện bắn tung tóe.

Vân Trì hoàn toàn không nhận ra, vẫn còn vui mừng vì phát hiện của mình: "Tôi cảm thấy ở phương diện này đầu óc cậu dùng tốt hơn tôi, chúng ta cùng phân tích lại xem lúc trước cậu trở thành chồng tôi như thế nào, rồi tái hiện lại quá trình đó, để Trần Hủ làm vợ tôi."

Vân Trì càng nghĩ càng thấy vui, búng tay một cái: "Hoàn hảo."

Tần Triều vẫn không nói gì, vẻ mặt càng lúc càng bình tĩnh hơn.

Tiếng chuông vào học vang lên, như thể có công tắc nào đó được bật lên vậy, Vân Trì quay người ngồi ngay ngắn: "Tan học rồi chúng ta bàn tiếp, bây giờ tôi phải học rồi, cậu có thể chơi điện thoại, sau này tôi sẽ phụ đạo cho cậu, không thể bỏ bê việc học được."

"..." Tần Triều nghiến răng, nuốt ngược ngụm máu già đã dâng tới cổ họng xuống.

Ngày đầu tiên có bạn trai đã được tặng sẵn một cái mũ xanh đặt trước đúng không?

Chồng không phát uy thì coi tôi là mèo bệnh đúng không?

Tiết này là tiết tự học, Vân Trì bình tĩnh làm đề, Tần Triều bình thản bấm điện thoại, đến khi còn năm phút nữa là tan học, Vân Trì chăm chỉ suốt một tiết cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi: "Tần Triều, cậu nghĩ ra chưa? Làm sao để Trần Hủ làm vợ tôi?"

"Nghĩ ra rồi." Tần Triều đứng dậy, ngoắc tay với cậu, "Đi, tìm chỗ yên tĩnh tôi nói cho cậu."

Vân Trì nhìn trái nhìn phải, mọi người vẫn đang tự học, trong lớp ngoài tiếng bút sột soạt trên giấy ra thì chẳng còn âm thanh nào khác, quả thật không thích hợp để nói chuyện.

Vì thế, Vân Trì đứng dậy, khom lưng lén lút đi theo sau Tần Triều ra ngoài.

Vừa ra khỏi lớp, Tần Triều đã nắm lấy cổ tay Vân Trì kéo cậu đi về phía trước, một đường đi thẳng tới nhà vệ sinh.

Đẩy người vào buồng trong cùng, Tần Triều cũng bước vào rồi đóng cửa lại, quay đầu nhìn người đang có chút hưng phấn.

"Cậu nghĩ ra rồi à? Mau nói đi." Vân Trì sốt ruột thúc giục.

Tần Triều nheo mắt nhìn cậu: "Muốn có vợ lắm à?"

"Ừ." Vân Trì gật đầu, "Cậu không muốn sao?" Chồng đi phó bản, vợ đi trồng trọt, còn cậu làm chủ nhân cầm roi nhỏ quất gã cha tồi, đúng là sướng không gì bằng.

Tần Triều nghiến chặt răng hàm, cuối cùng không nhịn nổi nữa, bước lên một bước bóp lấy cằm cậu rồi hôn xuống.

Vân Trì ngẩn người một chút, chẳng phải đang nói chuyện vợ sao? Sao lại hôn luôn rồi?

Hôn thì hôn vậy, dù sao cậu cũng khá thích, thế là Vân Trì nhanh chóng ôm lấy cổ Tần Triều.

Buồng vệ sinh chật hẹp, hai người dán sát vào nhau, Vân Trì chẳng những không chống cự mà còn rất chủ động muốn cạy mở môi Tần Triều.

Hai người ôm lấy nhau trao một nụ hôn kịch liệt đến mức cậu tới tôi lui, mãi đến khi cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, người tan học nối đuôi nhau bước vào, Tần Triều mới buông Vân Trì ra, ép người lên tường, vùi đầu vào cổ cậu th* d*c gấp gáp.

Vân Trì ghé sát tai hắn nhỏ giọng hỏi: "Bây giờ có thể nói rồi chứ?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn