Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 46: Câm miệng câm miệng câm miệng.

Tần Triều hôn rất dữ dội, chẳng có kỹ thuật gì, chỉ biết m*t mạnh, m*t đến mức Vân Trì thấy đau, hơn nữa môi bị chặn lại còn không thở nổi.

Vân Trì đặt tay lên ngực Tần Triều đẩy hắn ra, cậu là chó điên à?

Vân Trì tránh né hai lần, Tần Triều cuối cùng cũng hơi buông cậu ra, Vân Trì há miệng hít thở, không khí vừa tràn vào còn kèm theo đầu lưỡi của Tần Triều lần nữa cúi xuống tiến vào.

Vân Trì đột ngột mở to mắt, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng.

Cảm giác hoàn toàn khác với trong mơ, Tần Triều là ấm áp, là hương bạc hà tươi mát, là hung hăng rồi đột nhiên trở nên dịu dàng lưu luyến.

Vân Trì không nhịn được ôm chặt cổ hắn, cả người cũng cọ vào lòng hắn, hơi thở Tần Triều càng lúc càng dồn dập, tay vừa sốt ruột vừa chẳng có quy luật gì mà sờ loạn trên mặt cậu.

Hắn có thể cảm nhận được Vân Trì không hề kháng cự, thậm chí còn rất chủ động, cũng rất hưởng thụ, trong cổ họng phát ra những tiếng hừ hừ dễ chịu... Càng giống hệt trong mơ, nhưng hôn lại không giống, chân thật hơn cũng hấp dẫn hơn.

Tần Triều đột nhiên đẩy cậu ra, thở hổn hển.

Vân Trì cũng th* d*c, ánh mắt có chút mờ mịt.

Tần Triều nhìn gương mặt đỏ bừng vì nhịn thở của cậu, trong lòng có một cảm giác khó nói thành lời, cuối cùng cái tên nhóc AI này cũng đỏ mặt vì hắn một lần.

Tần Triều cúi người ôm lấy cậu, người vừa mới ngủ dậy toàn thân đều ấm nóng, còn mềm mềm nữa.

Vân Trì khó khăn lắm mới điều hòa được hơi thở, đẩy Tần Triều một cái: "Tránh ra, tôi phải dậy rồi."

Tần Triều mang gương mặt đỏ bừng đứng dậy, khí thế hung hăng lúc mới tới đã bị dập tắt hoàn toàn, bây giờ Vân Trì bảo hắn đi chết có khi hắn cũng chẳng do dự.

Vân Trì vén chăn lên, nhăn nhó ngồi dậy, ánh mắt Tần Triều rơi xuống cơ thể mặc áo thun cotton trắng và quần đùi của cậu, ngẩn người trong chớp mắt rồi lập tức dời mắt đi, xoay người mở cửa bước ra ngoài.

Vân Trì: "?"

Vân Trì cúi đầu nhìn một cái, sau đó lặng lẽ kéo chăn đắp lại.

Vân Trì nghĩ ngợi, đưa tay sờ môi mình, rồi phát hiện mặt mình vậy mà đang dần nóng lên.

Phản ứng của cơ thể con người thật kỳ diệu, hoàn toàn khác với trong mơ.

Hôn Tần Triều rất dễ chịu.

Vân Trì xoay người xuống giường, bịch một tiếng.

Tần Triều nghe thấy động tĩnh liền bước nhanh quay lại, vừa vào đã thấy Vân Trì quỳ trên sàn với vẻ mặt vô cảm.

Tần Triều không nhịn được bật cười một tiếng, dựa vào cửa, khoanh tay trước ngực: "Đáng đời."

Vân Trì ngẩng đầu nhìn hắn.

Tần Triều đối diện với ánh mắt cậu, cảm thấy có chút chột dạ, vừa hôn xong đã cười nhạo người ta, hơi có mùi mặc quần vào rồi không nhận nợ.

Tần Triều ho khan một tiếng, thu lại nụ cười, đi tới nửa ôm nửa đỡ kéo người lên.

Vân Trì liếc hắn một cái, khẽ hừ một tiếng.

Tần Triều cúi người nhìn đầu gối cậu, may mà dưới đất có thảm lót.

Vân Trì trắng thật đấy, không chỉ trắng, trên chân còn chẳng có lấy một sợi lông tơ.

Tần Triều nhắm mắt lại, Tần Triều à, ngừng suy nghĩ đi.

Ở cái tuổi này nên học cách thanh tâm quả dục, nếu không một ngày phải giặt quần tám trăm lần mất.

Vân Trì khập khiễng đi vào nhà vệ sinh, rửa mặt đánh răng xong lại vào phòng ngủ thay đồng phục, lúc đi ra đã hơn bảy giờ.

Tần Triều cầm cặp sách của Vân Trì: "Đi thôi, chủ nhân, trễ rồi đấy."

Vân Trì đứng ở cửa nhìn cầu thang từ tầng năm xuống, quay đầu nhìn Tần Triều: "Hay là tôi hôn cậu một cái, cậu cõng tôi xuống nhé."

Tần Triều bị câu nói "ngông cuồng phóng túng không biết xấu hổ" của cậu dọa cho giật mình, lập tức bịt miệng Vân Trì lại, trừng mắt nhìn cậu: "Trước khi nói chuyện cậu có thể động não một chút được không?"

"Động rồi." Môi Vân Trì áp lên lòng bàn tay hắn, bình tĩnh nói, "Giữa việc đi xuống với việc không biết xấu hổ, tôi chọn không biết xấu hổ." Hôn một cái cũng đâu có chết, ngược lại cậu còn khá hưởng thụ, còn đi xuống thì cậu sẽ chết thật, vận động xong mà xuống cầu thang đúng là muốn lấy mạng người ta.

Tần Triều: "..."

Đệt...

Tần Triều ném cặp sách cho cậu, cạn lời ngồi xổm xuống trước mặt.

Vân Trì vui vẻ nằm bò lên lưng hắn: "Cảm ơn cậu, Tần Triều."

"Im miệng."

"Được thôi." Vân Trì vòng tay qua cổ hắn, ngọ nguậy nhích lên tìm tư thế thoải mái cho mình, "Nói thêm câu cuối cùng, có qua có lại, cậu cõng tôi thì tôi giảng bài cho cậu."

"Cảm ơn, không cần, tôi là học sinh cá biệt, không thích học."

Vân Trì nghiến răng, hôm qua còn nói hắn thích học, hôm nay đã không thích rồi, quả nhiên chỉ là để lừa cậu.

Tần Triều dùng cơ thể "tàn tạ" của mình cõng cậu bạn trai nhộng gay AI nhỏ lên lưng, bắt đầu hành trình xuống cầu thang đầy gian nan.

"Tôi thấy thế này không ổn." Vân Trì thoải mái nằm trên lưng hắn, ghé sát tai hắn nhỏ giọng nói, "Tối hôm kia nhận được bốn cây cỏ chuyển hóa, tối qua chỉ nhận được ba cây, mỗi cây cỏ chuyển hóa chỉ tăng được 0,1 tỷ lệ chuyển hóa, nếu cứ thế này thì ba tháng sau Vân Đản Đản không thể chuyển hóa thành công được."

Tần Triều nghiêng đầu: "Im miệng, cảm ơn." Hơi nóng cứ chui thẳng vào tai hắn, hắn căn bản không nghe được cậu đang nói gì, trong đầu chỉ toàn nghĩ tới chuyện dựng lều và giặt quần.

Vân Trì nghiến răng, thôi vậy, dù sao cậu vẫn đang được người ta cõng trên lưng, không chấp nhặt với hắn.

Khó khăn lắm mới xuống tới tầng dưới, Tần Triều đặt người xuống, chân Vân Trì vừa chạm đất, đầu gối vừa khuỵu đã đau đến hít mạnh một hơi.

Tần Triều liếc cậu một cái, không nói gì.

Vân Trì đứng thẳng người, nhìn hắn: "Bây giờ hôn luôn à?" Cậu rất tuân thủ tinh thần hợp đồng.

Thật ra cậu vẫn còn chưa thỏa mãn lắm, muốn hôn thêm một cái nữa.

"Im miệng, im miệng." Gương mặt vốn đã đỏ bừng cả buổi sáng của Tần Triều lại bắt đầu nóng lên, "Tôi cầu xin cậu đấy, yên ổn một chút đi, đừng mẹ nó suốt ngày gây chuyện nữa."

Không hôn thì không hôn, dù sao cậu cũng chẳng mất gì.

Vân Trì khập khiễng đi về phía trước.

Vân Đản Đản: Hai người cha thân yêu của con, hai người vẫn ổn chứ?

Kẻ ngọ nguậy bò: Vẫn sống đây, con trai à.

Vân Đản Đản: Cha ơi, con đói...

Vân Trì: "..."

Vân Trì quay đầu nhìn Tần Triều: "Con trai cậu đói rồi."

Tần Triều: "Cha nó cũng đói."

Vân Trì thở dài: "Tôi cũng đói."

Hai người tới quầy bán đồ ăn sáng, gọi bữa sáng xong, Vân Trì lấy điện thoại ra bắt đầu nuôi cả nhà.

Thấy Vân Trì lúc thì nhíu mày lúc thì thở dài, Tần Triều đưa tay ra với cậu: "Đưa điện thoại đây."

"Làm gì?"

"Để tôi xem thử, rốt cuộc cậu chơi cái gì, trước khi vào phó bản sao không mang đủ đồ ăn với thuốc?"

"Tôi đâu phải không muốn cho cậu, nhà mình nghèo mà."

"Nghèo còn sinh con bừa bãi?" Tần Triều tức đến bật cười.

"Thì tôi tò mò mà."

Tần Triều: "..."

Cậu ta còn nói như thể rất có lý vậy.

Cũng đúng, cái kén tằm này lúc nào mà chẳng hùng hồn chính đáng.

Vân Trì đưa điện thoại cho hắn: "Đây đây đây, cậu chơi đi."

Tần Triều nhận điện thoại nhìn một cái rồi nhíu mày: "Lần trước tôi xem điện thoại cậu chỉ có một cái hang rách với một cái bàn rách, bây giờ vẫn y như thế, chẳng thay đổi gì cả?"

Hắn đang châm chọc cậu.

Vân Trì không muốn nói chuyện với hắn, lựa chọn phớt lờ.

Tần Triều trước đây từng chơi điện thoại của Vân Trì, lại thêm những kiến thức Vân Trì đã phổ cập cho hắn trước đó, nên rất nhanh đã làm quen, mà một khi đã làm quen rồi thì không nhịn được bắt đầu cà khịa: "Trước đây cậu chưa từng chơi game à?"

"Một trò chơi đơn giản thế này mà cũng bị cậu chơi nát bét."

"Nếu không phải cậu luôn đứng nhất thì tôi còn nghi ngờ chỉ số IQ của cậu có vấn đề đấy."

"Trước khi vào phó bản đã nhắc cậu nâng cao sức chiến đấu rồi, cậu không nhìn thấy à?"

Vân Trì đột ngột ngẩng đầu trừng hắn.

Khóe mắt Tần Triều liếc thấy sắc mặt cậu, đưa tay sờ chóp mũi, ho khan một tiếng: "Thật ra chơi cũng không tệ lắm, dù sao đến cả con cũng để cậu chơi ra được rồi... Hơn nữa còn chưa chơi chết tôi, tôi cảm ơn cậu nhé."

Âm dương quái khí thật.

Vân Trì nhăn mũi: "Cậu chơi đi, từ bây giờ cậu chơi, tối nay cậu tự vào phó bản, tự mình chơi mình luôn đi."

"Được thôi." Tần Triều nghĩ tới chuyện đó lại không nhịn được châm chọc, "Cậu muốn vào tôi cũng không cho vào nữa, cho cậu vào để tôi cõng cậu đi à? Đi đến năm sau cũng chẳng tới được mục tiêu, còn không bằng tự tôi làm."

Vân Trì bị nghẹn đến không nói nên lời, dứt khoát cầm chiếc quẩy trên bàn nhét vào miệng Tần Triều, dùng tay bóp miệng hắn lại: "Im miệng, im miệng, im miệng."

Nghẹn chết cậu luôn đi.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn