Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 6: Hệ thống con số 444 không còn trong sạch nữa rồi!

Sáng hôm sau lúc ăn ở quầy điểm tâm, Vân Trì lại lấy điện thoại ra, cậu muốn xem trò chơi kia có thay đổi gì không.

Hôm nay bữa sáng là bánh trứng cuộn.

Bên ngoài quán bánh trứng cuộn chỉ có ba chiếc bàn nhỏ, giờ này người ăn sáng không ít, nhưng người ngồi lại ăn tại bàn thì không nhiều, một mình Vân Trì chiếm một bàn.

Bánh trứng cuộn thêm xúc xích thêm trứng, một đĩa dưa muối nhỏ, một bát cháo kê nhỏ, thơm phức ngon lành.

Trò chơi thật sự có thay đổi, lại hiện ra một thông báo màu đỏ có số 1, bấm vào thì phát hiện là gói quà đăng nhập hằng ngày.

Nhận được một cái bánh bao, một chai nước tinh khiết.

Không có giá trị vui vẻ hay giá trị thỏa mãn gì cả, vẫn không thể vào trò chơi.

Vân Trì cạn lời, cái trò chơi rác rưởi này là chưa phát triển xong đúng không?

Chưa phát triển xong thì làm phần mềm lưu manh cái gì, gỡ cũng không gỡ được, còn ngày nào cũng chạy ra quấy rầy chủ nhân điện thoại.

"Bác Giang, ba cái bánh trứng cuộn."

Một giọng nói có chút quen thuộc.

Vân Trì ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy người hôm qua đi cùng Tần Triều cười nhạo cậu.

Vân Trì mặc đồng phục học sinh, ung dung ngồi ở đây, vừa ăn sáng vừa nhìn điện thoại... chủ yếu là còn rất đẹp trai, thật sự rất bắt mắt, Trần Hủ nhướng mày, tự nhiên quen thân mà chào hỏi cậu: "Chào buổi sáng nhé, học bá."

Vân Trì gật đầu với cậu ta: "Không sớm nữa đâu, bảy giờ rưỡi rồi, cậu đến muộn."

Trần Hủ: "..."

"Đúng vậy, cậu đến muộn rồi." Đồng chí lão Giang bán bánh trứng cuộn vừa tráng bánh vừa thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn một cái, hỏi cậu ta, "Bạn học của cháu à?"

Trần Hủ sờ chóp mũi một cái: "Bạn cùng bàn của Giang Thư Ý."

"Hả?" Lão Giang sửng sốt, "Ồ." Chỗ ông có rất nhiều học sinh tới mua đồ ăn, trước đây mọi người đều nói là... bạn học của Giang Triều.

"Cháu đã trả tiền rồi, lần sau mời cậu ấy ăn." Nói xong lại nhìn Trần Hủ một cái, "Cháu ăn sáng ba cái bánh à?"

Trần Hủ lại sờ chóp mũi một cái: "Vâng ạ, độ tuổi này của cháu đang phát triển mà, mẹ cháu nói bây giờ lượng ăn của cháu lớn như một con heo ấy."

Lão Giang không nói gì, lặng lẽ tráng bánh, Trần Hủ là đứa ông nhìn từ nhỏ tới lớn, lúc chột dạ là thích sờ mũi nhất.

Một cái bánh không trứng, thêm xúc xích thêm khoai tây sợi, ít sốt, không cay.

Hai cái bánh còn lại thêm trứng thêm xúc xích, không hành lá mà thêm rau mùi, phết nhiều sốt, cay nhẹ.

"Cái không thêm trứng đây." Lão Giang đưa cái đó cho Trần Hủ trước, Trần Hủ nhận lấy rồi ăn luôn.

Hai cái còn lại được gói lại, xách trong tay.

Trần Hủ lấy điện thoại ra định quét mã thanh toán, lão Giang xua tay: "Đi nhanh đi, để cha cháu thấy cháu lại đến muộn nữa thì đánh chết cháu."

Trần Hủ cắn một miếng bánh, lặng lẽ đi mất, lúc cậu ta đến muộn cha cậu ta chưa bao giờ đánh cậu ta, nhiều nhất chỉ mắng vài câu, người thích đánh người là đồng chí lão Giang kia kìa, từng cầm chổi đuổi theo Tần Triều đánh.

Tần Triều là kiểu người lười biếng tản mạn, sở dĩ hắn có thể vào lớp mũi nhọn hoàn toàn là bị lão Giang đánh ra, chỉ cần ăn vạ không chịu học là lão Giang ra tay đánh ngay, đó là đánh thật đấy, dưới roi vọt gậy gộc cứ thế đánh một học sinh dự bị đội sổ vào thẳng lớp mũi nhọn của trường Nhất Trung.

Vân Trì cũng uống hết ngụm cháo cuối cùng, cất điện thoại đi rồi đứng dậy đi về phía trường học.

Không ngoài dự liệu, Vân Trì lại gặp Trần Hủ ở bức tường ngoài cạnh sân thể dục.

Trần Hủ dựa vào tường, khóe miệng ngậm ý cười: "Học bá ưu tiên."

Vân Trì nhìn chiếc bánh trứng còn thừa hơn nửa cái trong tay cậu ta: "Bánh không thêm trứng ăn ngon không?"

Trần Hủ bị câu hỏi từ trên trời rơi xuống này làm cho ngẩn người, rồi gật đầu: "Cũng được, tôi cũng chưa từng ăn bánh có thêm trứng."

"Vì sao? Trứng không ngon à?"

"Tôi dị ứng trứng."

"Hả?" Đây là lần đầu tiên Vân Trì gặp người dị ứng trứng, chần chừ một thoáng rồi chân thành nói, "...Vậy cậu cũng giỏi thật đấy."

"?" Trần Hủ giật giật khóe miệng, "...Vậy tôi cảm ơn lời khen của cậu nhé?"

Vân Trì: "Không có gì."

Vân Trì tháo cặp sách sau lưng xuống, bước đầu tiên khi trèo tường là ném cặp lên trước.

Chiếc cặp bị ném lên đầu tường, dùng sức quá mạnh, không mắc lại được mà rơi thẳng xuống bên kia.

Rầm--

"Ơ... đệt." Bên kia tường vang lên một giọng nói.

Vân Trì ngẩn người.

Trần Hủ cũng ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng, hướng sang bên kia tường hô một câu: "Sao thế, đập trúng người cậu à?"

"Bó tay luôn." Giọng Tần Triều nghiến răng nghiến lợi truyền tới, "Kiếp trước tôi có phải mắc nợ cậu ta không vậy."

Trần Hủ cười đến không chịu nổi, giơ ngón tay cái với Vân Trì đang hơi ngơ ngác, rồi chạy lấy đà hai bước, đạp tường một cái là lật người lên ngay.

Vân Trì hơi há miệng, thì ra trèo tường là trèo như vậy sao? Cũng khá ngầu đấy chứ.

Nhưng người đang ngồi xổm trên đầu tường lại nhíu mày: "Sao còn chảy máu nữa rồi?" Nói xong liền nhảy xuống.

Chảy máu rồi?

Vân Trì vốn còn muốn thử cách trèo tường của Trần Hủ, nghe vậy vẫn quyết định dùng cách hôm qua mình đã dùng, chống tường leo lên.

Đợi Vân Trì trèo lên đầu tường, cậu nhìn thấy Tần Triều đứng cạnh tường, dòng máu đỏ tươi chảy dọc từ thái dương xuống dưới, Trần Hủ ở bên cạnh luống cuống lật cặp tìm khăn giấy.

Tần Triều nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên, máu rơi trên mí mắt mỏng khiến hắn hơi nheo mắt lại, Tần Triều ngoắc ngoắc ngón tay với Vân Trì, đầu lưỡi chống nơi khóe môi: "Cậu giỏi thật đấy nhỉ, nào, xuống đây, hôm nay nếu tôi không đánh cậu khóc cha gọi mẹ thì tôi không tên Tần Triều."

Ánh nắng ban mai rơi trên dòng máu phản chiếu thành thứ ánh sáng kỳ dị, gương mặt trẻ trung ngông nghênh vì vệt đỏ tươi ấy mà như được phủ lên một tầng màn sương mờ ảo, khiến người ta hoa mắt mê mẩn.

Vân Trì cắm đầu ngã xuống.

"Tôi đệt." Tần Triều theo bản năng đưa tay đón người, bị đập trúng ngay chính diện, ôm lấy người rồi lảo đảo lùi về sau.

Trần Hủ muốn đỡ lấy cơ thể hắn, nhưng dù Vân Trì có gầy hơn một chút thì rốt cuộc cũng là một chàng trai cao hơn mét tám, lực va chạm thật sự quá mạnh, Trần Hủ chỉ kịp đưa tay ra, chân Tần Triều khuỵu xuống, hai người liền cùng nhau đập thật mạnh xuống đất.

Tần Triều hừ khẽ một tiếng.

Môi chạm lên trán Tần Triều, răng va vào vết thương, bị máu tươi thấm ướt.

[Cảnh báo! Cảnh báo!! Cảnh báo!!! Hệ thống bị nhân loại xâm nhập! Hệ thống bị nhân loại xâm nhập!]

[Gọi hệ thống con số 444, gọi hệ thống con số 444]

Màn hình điện thoại chớp tắt liên tục, từng hàng chữ vụt qua cực nhanh, không ai... chú ý.

[Xâm nhập thành công]

[Tin dữ!!! Hệ thống con số 444 không còn trong sạch nữa rồi!]

[Mặc niệm...]

Vết thương trên trán đau rát bỏng, đôi môi dán lên vết thương mang theo hơi lạnh không thuộc về tháng Chín, nóng lạnh đan xen, Tần Triều hơi choáng váng, cảm thấy trước mắt bắt đầu quay vòng vòng, khắp trời đều là những ngôi sao nhỏ.

Cuộc đời hắn chưa từng uất ức đến vậy.

Tên này là ông trời cố ý phái tới để khắc hắn đúng không?

Ngày hắn trở thành thiếu gia hào môn còn chưa cạn lời đến mức này.

Trần Hủ ngồi xổm bên cạnh hai người đang chồng lên nhau, luống cuống tay chân: "Ơ, hai người không sao chứ? Có ngất không? Ngất thì lên tiếng một tiếng đi..."

Giữa môi răng mang theo chút vị tanh ngọt, Vân Trì không nhịn được đưa đầu lưỡi l**m một cái, ngay giây sau đã bị người ta đẩy mạnh ra, trời đất quay cuồng một trận, Vân Trì nằm ngửa trên mặt đất, ánh mắt tan rã.

"Cậu bị bệnh à? Cậu không phải cái kén tằm sao? Cậu không biết ngọ nguậy bò xuống à? Mẹ nó cậu lại đâm đầu cắm thẳng xuống đất, tiểu não cậu teo rồi hả?"

Tần Triều còn sức để mắng người, nhưng học bá trông có vẻ không ổn lắm.

Trần Hủ ngồi xổm bên cạnh Vân Trì, có chút lo lắng: "Ơ? Cậu... không sao chứ? Cậu bị làm sao vậy?"

Vân Trì chớp chớp mắt, mím môi lại.

Trần Hủ đưa tay quơ quơ trước mắt cậu: "Này?"

Tần Triều cũng bò dậy, hai tay chống xuống hai bên đầu Vân Trì, cúi người nhìn cậu, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt cậu: "Chỉ ngã một cái thôi mà, hơn nữa tôi còn làm lá chắn thịt cho cậu nữa, không đến nỗi chứ?"

Tầm mắt Vân Trì tập trung lên mặt Tần Triều.

Vết máu trên trán hắn đã không còn nữa, lộ ra một vết rách nhỏ, trên vết rách nhỏ là... hai dấu răng cửa.

Thấy Vân Trì mãi không lên tiếng, Tần Triều quyết đoán: "Đi, khiêng cậu ta đến phòng y tế."

"Được."

Hai người đưa tay định kéo cậu dậy, Vân Trì tự mình chậm chạp ngồi dậy: "Tôi không sao."

"Cậu... chắc chứ?" Tần Triều nhìn cậu, hơi nhíu mày, "Sao mặt cậu đỏ thế?" Không chỉ mặt đỏ, nói chuyện còn lơ lửng, giống như uống nửa cân rượu giả vậy.

"Ừm." Vân Trì chậm rì gật đầu, "Không sao." Cậu chỉ có một cảm giác rất kỳ lạ, giống như rơi vào một đống bông mềm, cả người mềm nhũn nhẹ bẫng, toàn thân tràn ngập vẻ lười biếng, khá là dễ chịu.

Tần Triều lại đưa tay vỗ mặt cậu thêm hai cái, như muốn vỗ cho cậu tỉnh táo lại.

Vân Trì nghiêng đầu tránh tay hắn, lấy lại tinh thần: "Xin lỗi, tôi không ngờ cậu ở bên này bức tường."

Tần Triều: "..."

Vậy mà lại xin lỗi.

Bây giờ còn đánh cậu ta không đây?

Ngã một cái đã ngã đến mơ hồ thế này rồi, một đấm của hắn đánh xuống chắc có thể đánh chết cái kén tằm này mất?

Vân Trì không biết Tần Triều đang nghĩ gì, tự mình đưa tay nhặt chiếc cặp bị ném sang một bên lên.

Trên cặp có treo một chiếc bao đựng thẻ, bên trong là thẻ cơm và thẻ xe buýt của cậu, vỏ bọc làm bằng nhựa, ở góc còn dính một chút máu.

Vân Trì cụp mắt mở cặp ra, lấy từ trong cặp một túi đựng mỹ phẩm màu hồng.

"Đây là túi sơ cứu mẹ tôi chuẩn bị cho tôi." Vân Trì lấy từ bên trong ra một que tăm bông i-ốt dùng một lần, bẻ gãy một đầu, đợi i-ốt trong ống trong suốt chảy vào đầu bông rồi đưa về phía trán Tần Triều.

Tần Triều theo bản năng ngả người ra sau né tránh.

Vân Trì nâng tay còn lại đặt lên sau đầu hắn rồi kéo về phía mình, Tần Triều không kịp chuẩn bị, đôi chân vốn đang ngồi xổm bị cậu ấn một cái, lập tức bịch một tiếng quỳ ngay trước mặt cậu.

"Ha..." Trần Hủ không nhịn được bật cười một tiếng, "Tiểu Triều Tử, bình thân."

Tần Triều trừng cậu ta một cái.

Trần Hủ vội vàng thu lại nụ cười: "Vừa hay khỏi phải đến phòng y tế nữa, không thì chắc chắn sẽ kinh động đến giáo viên, chỉ là một vết rách nhỏ thôi, để học bá khử trùng cho mày là được."

Trần Hủ vừa nói vừa không nhịn được đưa tay chạm vào túi mỹ phẩm màu hồng kia: "Trong này toàn là gì vậy?"

"Cậu tự xem đi." Vân Trì vẫn luôn nhìn chằm chằm lên trán Tần Triều lên tiếng.

"...Ồ." Trần Hủ lập tức cầm lấy rồi mở ra.

Tăm bông i-ốt, băng gạc y tế, băng cuốn, băng cá nhân, thuốc hạ sốt, thuốc cảm, thuốc chống say xe, thuốc giảm đau... khá là đầy đủ.

"Cậu mang theo cái này bên người làm gì?" Trần Hủ khó hiểu.

"Mẹ tôi sợ tôi ra ngoài bị người ta đánh." Vân Trì nói.

"..."

Sự im lặng bao trùm một góc sân thể dục trường Nhất Trung lúc này.

Trần Hủ cắn môi, ý cười tích tụ trong mắt sắp không chứa nổi nữa rồi.

Tần Triều cụp mắt nhìn người đang khử trùng cho mình, im lặng hồi lâu rồi nghẹn ra một câu: "Vậy cậu đã từng dùng cái túi sơ cứu này chưa?" Hắn đã nói rất uyển chuyển rồi, đổi cách khác tức là, mẹ nó cậu có từng bị đánh chưa?

Vân Trì liếc hắn một cái: "Cậu là người đầu tiên dùng nó."

Tần Triều: "... Vậy vận may của cậu cũng tốt thật." Đáng ăn đòn như thế mà vẫn chưa từng bị đánh.

Vân Trì nghĩ ngợi một chút: "Cậu nói vậy thì cũng không sai."

Trần Hủ nhìn khuôn mặt của anh em mình sắp nghẹn đến tím bầm, khóe miệng điên cuồng nhếch lên.

"..." Tần Triều liếc thấy gương mặt méo mó của Trần Hủ, lặng lẽ thở dài một hơi, gạt tay Vân Trì ra, "Chơi trò đóng vai gia đình à, khử trùng nửa ngày rồi, không có độc cũng bị cậu khử ra độc luôn."

Vân Trì có chút lưu luyến không nỡ rút tay về, nhét que tăm bông khử trùng đã dùng vào tay Tần Triều, sau đó cầm lấy túi sơ cứu, lục từ bên trong ra một gói băng cá nhân và một miếng gạc, lắc lắc trước mặt Tần Triều: "Cậu muốn dùng cái nào?"

Tần Triều: "..."

Trần Hủ chỉ vào miếng băng cá nhân màu xanh lá có hình một con vịt mẹ dẫn theo ba con vịt con: "Dùng cái này đi, cái này đẹp."

"Được." Vân Trì xé bao bì, lấy băng cá nhân ra, trước tiên ghé sát trán Tần Triều rồi thổi lên đó hai hơi.

Toàn thân Tần Triều chấn động, bật dậy cái phắt: "Đệt, cậu bị bệnh à?"

Vân Trì ngồi đó, vẻ mặt đầy khó hiểu: "?"

Tần Triều nhìn gương mặt vô tội mà bình thản của Vân Trì, cả khuôn mặt đỏ bừng lên: "Cậu..."

Vân Trì cũng đứng dậy theo, đưa tay dán băng cá nhân lên cho hắn, rồi vỗ vỗ tay: "Xong rồi." Dán khá ngay ngắn, còn che luôn cả dấu răng cửa của cậu, gương mặt Tần Triều trông cũng không tệ, khá hợp với màu xanh lá.

Một câu của Tần Triều cứ thế mắc nghẹn trong cổ họng.

Trần Hủ: "..." Cố nhịn thêm chút nữa.

Vân Trì nhìn Tần Triều: "Cậu còn cần tôi làm gì nữa không?"

Tần Triều trừng mắt nhìn cậu.

Trần Hủ thì rất nhanh đã bắt kịp mạch suy nghĩ của Vân Trì: "Không cần nữa, chỉ là ngoài ý muốn thôi mà, cậu cũng băng bó cho cậu ấy rồi, cậu ấy còn muốn gì nữa chứ? Đúng không, anh Triều?" Trần Hủ vỗ vai Tần Triều.

Tần Triều mệt tim vô cùng, hít sâu một hơi: "Mau đi đi, biến khỏi tầm mắt tôi, cảm ơn."

"Vậy tôi đi học đây, tạm biệt." Vân Trì xách cặp sách dưới đất lên rồi xoay người rời đi.

Đợi người đi xa, Trần Hủ cuối cùng cũng không nhịn nữa, vịn tường cười như điên.

Tần Triều nghe tiếng cười "lanh lảnh như chuông bạc" của cậu ta, từ phía sau đạp cho cậu ta một cú.

Trần Hủ tháo kính xuống lau nước mắt nơi khóe mắt, lúc này mới đưa chiếc bánh trứng trong tay cho Hắn: "...Mày vẫn ăn nổi à?"

Tần Triều nhận lấy bánh rồi coi chiếc bánh như Vân Trì mà cắn một miếng: "Kiếp trước chắc chắn tao đi ngang qua xác cậu ta mà không chôn cất, nên kiếp này cậu ta tới báo thù tao rồi."

Trần Hủ lại bắt đầu cười: "Chỉ đi ngang qua mà không chôn thì chưa đến mức đâu, chắc chắn mày còn bước lên đạp thêm hai cái."

"Cút."

Tần Triều không muốn nói chuyện với cái tên đang cười trên nỗi đau của người khác này nữa, dựa ở đó ăn sáng.

Trần Hủ cười xong, vừa quay đầu lại đã thấy trong góc sát chân tường có một vật màu đen nằm đó.

"Ơ, điện thoại?" Trần Hủ đi tới nhặt lên, xoay một vòng trong tay, "Ai đánh rơi vậy?"

"Còn có thể là ai nữa?" Tần Triều cạn lời, "Chắc bị văng ra từ trong cặp rồi."

"Học bá này đúng là trâu bò thật." Trần Hủ đưa điện thoại qua, Tần Triều giơ bàn tay đang cầm bánh trứng lên, Trần Hủ liền nhét thẳng nó vào túi quần hắn.

Khi tiếng chuông tan tiết tự học buổi sáng vang lên, Tần Triều cũng ăn xong hai cái bánh, Trần Hủ bất đắc dĩ: "Mày đã là phú nhị đại rồi mà vẫn ăn bánh trứng, đúng là ở trong phúc mà không biết hưởng, hay để tao đổi với mày làm hai ngày đi?"

"Mau đi đi." Tần Triều xoa bụng dưới, duỗi người một cái, "Thoải mái."

Tần Triều giẫm đúng tiếng chuông vào tiết một bước vào lớp học, lão Vương đứng đó trừng mắt nhìn hắn: "Em đi... Trán của em bị làm sao vậy?"

"Bị chó gặm." Tần Triều nói.

Vân Trì mím môi một cái, thôi vậy, cậu rộng lượng.

Nghe là biết không thể tin được rồi, lão Vương lười để ý tới hắn: "Sao giờ mới tới?"

"Em tới từ lâu rồi, đi vệ sinh thôi."

Đúng vậy, cặp sách của Tần Triều vẫn đặt trên bàn đây mà.

Lão Vương nhịn rồi lại nhịn, Tần Triều ấy mà, thật ra là một đứa trẻ rất thông minh, chỉ là không thích học, cha trước đây của hắn vì chuyện học hành của hắn đúng là đã hao tâm tổn trí, đổi sang gia đình mới rồi, rõ ràng Tần Triều đã thả lỏng hơn hẳn, nếu không có ai cầm gậy đứng phía sau thúc ép, thành tích của hắn rất nhanh sẽ tụt dốc không phanh.

Thôi vậy, tha cho hắn một lần nữa, lần cuối cùng.

"Mau về chỗ ngồi đi." Lão Vương ghét bỏ xua tay.

Tần Triều lười biếng đi vào trong.

"Bíp bíp bíp bíp..."

Lão Vương sửng sốt: "Âm thanh gì thế? Điện thoại của ai kêu đấy?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn