Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 5: Mạch não của tên học sinh chuyển trường này đúng là khác người

Điện thoại trong cặp rung lên một cái, Vân Trì lấy điện thoại từ trong cặp ra rồi mở lên.

Mẹ: Con trai, có đó không?

Vân Trì: Con đây, sao thế mẹ?

Mẹ: Không có gì, kiểm tra thử xem con có nhận được tin nhắn không thôi.

"..."

Vân Trì: Mẹ, thầy giáo nói đi học không được mang điện thoại, không thì sẽ bị tịch thu.

Mẹ: Vậy có cần mẹ xin phép thầy giáo không?

Vân Trì: ...Không cần đâu.

Mẹ: Được rồi, nếu cần gì con phải nói với mẹ nhé.

Vân Trì bất đắc dĩ thở dài.

Mẹ cậu thật sự khác người, từ nhỏ đến lớn cậu cũng chưa từng hiểu nổi mạch não của bà.

Bên cạnh, Giang Thư Ý không nhịn được ghé lại gần c** nh* giọng nói: "Cậu đừng để lão Vương phát hiện điện thoại, thầy ấy sẽ mắng người đấy, còn gọi phụ huynh nữa."

"Cảm ơn, tôi biết rồi."

Giang Thư Ý quay đầu đi, tiếp tục đọc sách, chỉ là thần sắc rõ ràng có chút mờ mịt.

Vân Trì nhìn cậu ta một cái: "Với trạng thái này của cậu, lần thi sau có thể thi tốt không?"

"Hả?" Giang Thư Ý sửng sốt.

Vân Trì nhét điện thoại lại vào cặp, bình tĩnh nói: "Tôi sợ lần thi sau tôi vượt cậu quá xa sẽ ảnh hưởng tâm lý của cậu."

"Hả?" Giang Thư Ý vốn đang có chút đa sầu đa cảm, bị câu nói phát ra từ khuôn mặt lạnh nhạt của Vân Trì làm cho đầu óc trực tiếp trống rỗng.

Qua một lúc lâu, Giang Thư Ý mím môi: "Lần trước tôi không phát huy tốt."

"Trùng hợp thật, tôi cũng vậy." Vân Trì nheo mắt, "Cha tôi có nhân tình ở bên ngoài, muốn ly hôn với mẹ tôi, cả kỳ nghỉ hè này tôi đều không học hành tử tế."

"Hả?" Giang Thư Ý không thể tin nổi, chuyện này cũng có thể tùy tiện nói ra sao?

"Ông ta sống ở khu dân cư cạnh trường, con trai ông ta năm nay học lớp mười, ở trường mình." Vân Trì thở dài, "Đáng tiếc, không cùng khối với tôi."

Giang Thư Ý vốn không muốn nghe chuyện nhà người ta, nhưng thực sự không nhịn được vẫn hỏi: "Tại sao lại muốn cùng khối với cậu ta?" Con trai của nhân tình trạc tuổi cậu, thế này hẳn phải có thù mới đúng chứ.

Vân Trì chậm rì rì mở sách giáo khoa ra, chậm rì rì thốt ra ba chữ: "Đè bẹp cậu ta."

Giang Thư Ý: "..." Vậy nên bây giờ đã biến thành muốn đè bẹp tôi rồi đúng không?

...

Tan học buổi trưa, Vân Trì đứng dậy nói với Giang Thư Ý: "Đi cùng đi."

"Cậu đi trước đi, chúng ta không cùng đường." Giang Thư Ý có chút không quen tính cách của người bạn cùng bàn mới, bạn bảo cậu ấy nhiệt tình đi, thì cậu ấy mặt lạnh như băng, nói chuyện cũng mang hơi lạnh, bạn bảo cậu ấy lạnh nhạt đi, thì cậu ấy gần như sắp nói luôn tiền trong nhà để ở đâu rồi.

"Cùng đường mà." Vân Trì nói, "Nhà cậu bán bánh trứng cuộn ở phố trung học, mẹ tôi mới thuê một mặt bằng ở đó định mở quán bún gạo, trước đây tôi từng thấy cậu rồi, hai cửa hàng nằm trên cùng một con phố."

"Trùng hợp... vậy sao?"

Giang Thư Ý chỉ có thể đứng dậy cùng Vân Trì đi ra ngoài.

Gần đây cậu ta đều đợi mọi người đi hết rồi mới ra khỏi lớp, đã rất lâu không đi giữa đám đông nữa.

Giang Thư Ý cúi đầu đi theo sau Vân Trì, luôn cảm thấy có vô số ánh mắt đang rơi trên người mình.

"Tần Thư Ý, không, phải gọi là Giang Thư Ý rồi." Có người từ phía sau đuổi tới, "Này, cuộc sống mới thế nào, thích nghi được không?"

Giang Thư Ý không ngẩng đầu cũng không nói gì, chỉ tăng tốc bước chân vượt qua Vân Trì đi lên phía trước.

"Giang Thư Ý, cậu đi nhanh như vậy làm gì?" Người kia ở phía sau gọi.

Vân Trì nghiêng đầu nhìn người đó một cái, không vui nói: "Rõ ràng là muốn tránh cậu mà, cậu không nhìn ra sao?"

Người kia sửng sốt: "Cậu là ai thế? Liên quan quái gì đến cậu?"

Vân Trì khẽ nhíu mày.

"Vân Trì." Giang Thư Ý phía trước quay lại, một tay nắm lấy cánh tay Vân Trì, "Đi thôi."

Cậu ta sợ người bạn cùng bàn mới này lại nói ra lời gì kinh người.

Vân Trì cũng mặc cho Giang Thư Ý kéo mình đi về phía trước, Giang Thư Ý nhìn cậu một cái, do dự mấy giây rồi vẫn nói: "Cậu chú ý lời nói một chút đi, người đó bình thường thích đánh nhau gây sự, cậu không sợ bị đánh à?"

"Trước khi nói tôi đã ước lượng rồi, cậu ta thấp hơn tôi, chắc tôi đánh thắng được cậu ta, cho dù hòa nhau thì vẫn còn cậu mà, hai chúng ta đánh một người thì đánh thắng được." Vân Trì nói rồi từ trên xuống dưới đánh giá Giang Thư Ý một lượt.

Gương mặt thư sinh nho nhã, dáng người tương đối gầy, nhưng chiều cao cũng được, tính nửa sức chiến đấu vậy.

Giang Thư Ý thế nào cũng không ngờ lại nghe được loại lời này từ miệng Vân Trì, trợn mắt há mồm nhìn cậu thật lâu rồi mới nói: "Tôi... không đánh nhau."

"Ồ." Vân Trì nhún vai, "Đáng tiếc thật, nhưng không sao, một mình tôi cũng được." Chắc là... được.

Giang Thư Ý: "?" Phục thật rồi.

Vân Trì quay đầu nhìn về phía sau một cái, liền thấy Tần Triều không biết xuất hiện từ lúc nào, cánh tay còn khoác lên vai người kia, không khỏi nhíu mày.

Giang Thư Ý cũng nhìn thấy, cụp mắt tiếp tục đi về phía trước, giọng điệu nặng nề hơn vài phần: "Bình thường cậu biết đánh nhau à?"

Vân Trì thu hồi tầm mắt, lắc đầu: "Chưa từng đánh."

"Chưa từng đánh?" Giang Thư Ý lại một lần nữa kinh ngạc, "Nghe giọng điệu vừa rồi của cậu tôi còn tưởng cậu thường xuyên đánh nhau cơ... Đương nhiên, trông cậu cũng chẳng giống người biết đánh nhau chút nào."

"Tôi chưa từng đánh nhau không có nghĩa là tôi sợ đánh nhau, chỉ là tôi không có cơ hội đánh nhau thôi." Vân Trì thở dài, tiếc nuối nói, "Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai cướp tiền của tôi, bạn cùng bàn trước đây của tôi bị cướp ba lần, sau này tôi đi cùng cậu ấy thì không gặp ai cướp tiền nữa."

Giang Thư Ý: "?" Đây là chuyện đáng để hâm mộ sao?

...

Tần Triều thu hồi ánh mắt khỏi hai học bá bỏ chạy như chạy nạn kia, nhìn sang người đang bị mình khoác vai, vỗ vỗ lên mặt cậu ta: "Khâu Hoành Vũ, trước đây không phát hiện miệng cậu lắm chuyện thế đấy."

"Không phải, anh Triều, tôi sai rồi. Chỉ là nhìn thấy cậu ta nên tiện miệng chào hỏi thôi mà, cũng không làm gì khác..." Khâu Hoành Vũ cựa quậy cơ thể, muốn chui ra khỏi cánh tay của Tần Triều, bên kia lại bị Trần Hủ khoác lên vai, "Trước đây cậu với Giang Thư Ý là bạn bè, ngày nào tan học cũng đi tìm cậu ấy, bây giờ không chỉ không tìm nữa mà miệng còn như ăn phân vậy, loại người như cậu đúng là nên nhét vào hố phân rửa cho sạch sẽ."

"Tôi sai rồi, tôi sai rồi, sau này tôi không dám nữa." Khâu Hoành Vũ cứng đờ người, "Sau này tôi đảm bảo sẽ quản cái miệng của mình cho tốt."

"Hy vọng cậu nói được làm được." Ngón tay Tần Triều khẽ gảy trên vai cậu ta, dịu dàng nói, "Còn đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của cậu nữa, bảo tất cả ngậm chặt miệng lại cho tôi, để tôi nghe thấy thêm một lần nữa, mẹ nó tôi thật sự ném các cậu xuống hố phân đấy, tin hay không?"

"Tin tin tin." Cảm nhận được cánh tay của hai người đã buông lỏng, Khâu Hoành Vũ vội vàng co giò chạy mất.

Trần Hủ như ghét bẩn mà phủi phủi tay, sau đó nhướng mày: "Cái miệng của học sinh chuyển trường này độc thật đấy."

Tần Triều chậc một tiếng: "Cái miệng của con gà tiểu học đó ấy à, sớm muộn gì cũng có người dạy dỗ cậu ta." Tần Triều có chút ngứa tay mà day day ngón tay, nói thật, hắn cũng khá muốn dạy dỗ cậu ta.

Trần Hủ không nhịn được cười: "Miệng mày cũng chẳng vừa đâu, chửi người ta bị bại liệt trẻ em, còn bị mách giáo viên nữa, ha ha ha ha..."

"Tai mày thính thật đấy." Tần Triều lườm cậu ta một cái.

"Trái tim này của tao đều đặt trên người mày mà." Trần Hủ ném cho hắn một ánh mắt đưa tình rồi mới nghiêm mặt lại, "Mày không định quay về xem sao?"

Tần Triều nhìn con đường quen thuộc kia một cái, do dự một thoáng rồi lắc đầu: "Thôi đã, vài ngày nữa rồi tính."

"Được, từ từ thôi." Trần Hủ vỗ vai hắn, "Đi nhanh đi, tao thấy chiếc G hạng sang nhà mày rồi."

Tần Triều đột nhiên quay đầu: "Đệt." Trước đây chiếc xe này ngày nào cũng ở đây đón đưa Giang Thư Ý.

"Đãi ngộ này tao không hưởng nổi." Tần Triều nhíu mày đi về phía đó, tài xế đứng bên cạnh xe mở cửa cho hắn, Tần Triều vẫn chưa quen, "Sau này đừng tới đón tôi nữa, tôi tự về được."

Tài xế lắc đầu: "Không được đâu, Tần phu nhân đã dặn rồi, nhất định phải đưa đón mỗi ngày, vừa tiết kiệm thời gian đi học tan học, vừa đảm bảo an toàn."

Môi Tần Triều động đậy, muốn nói gì đó, cuối cùng lại xua tay: "Thôi bỏ đi, muốn đón thì cứ đón." Hiện giờ tính tình của hắn cũng tốt thật đấy.

Xe chạy khoảng hai mươi phút rồi rẽ vào khu biệt thự lớn nhất Bình Thành, từ xa xa, Tần Triều đã nhìn thấy người phụ nữ đứng ở cổng, hai tay nắm chặt, không ngừng ngóng về phía này.

Đó là mẹ ruột của hắn, Diệp Tiếu.

Xe dừng lại bên cạnh bà, Tần Triều mở cửa xe, một chân vừa bước xuống, cánh tay đã bị người ta nắm lấy: "Tiểu Triều, con tan học về rồi à, hôm nay có mệt không?"

"Cũng được, đi học thì có gì mà mệt." Tần Triều có chút không quen bị bà nắm như vậy, không nhịn được giãy một cái, mắt Diệp Tiếu lập tức đỏ lên, nước mắt trong nháy mắt đã tụ lại nơi hốc mắt.

"Ê ê ê." Tần Triều lập tức nắm lấy tay bà đặt lại lên cánh tay mình, "Nắm đi nắm đi nắm đi, không được khóc, nuốt nước mắt vào cho con."

Tần Triều đã ở nhà họ Tần hơn hai tháng rồi, đối với người mẹ ruột này có chút cạn lời.

Cha ruột của hắn là Tần Hàn Nghĩa đã cưới bốn người vợ, người vợ đầu sinh một cô con gái, người vợ thứ hai sinh một cậu con trai, người vợ thứ ba sinh một cô con gái, người vợ thứ tư cũng chính là mẹ ruột hắn thì chỉ sinh được mình hắn.

Tần Triều không nhịn được mà chê, mỗi cuộc hôn nhân ngắn đến mức chỉ đủ thời gian sinh một đứa con.

Sau khi ly hôn, chị cả Tần Thư Duyệt và anh cả Tần Thư Văn đều sống trong nhà, còn chị hai Tần Thư Nhan thì sống cùng mẹ mình.

Năm nay Tần Thư Duyệt ba mươi mốt tuổi, Tần Thư Văn chỉ nhỏ hơn cô một tuổi, cả hai đều đã trưởng thành, cũng đều vào làm trong công ty nhà mình, khí thế có thể nói là cực kỳ mạnh mẽ.

So với bọn họ, người mẹ ruột chưa đến bốn mươi tuổi, chỉ lớn hơn anh cả và chị cả không bao nhiêu của hắn lại có địa vị khá lúng túng trong gia đình này.

Mà Tần Triều, người từng xưng vương xưng bá ở phố trung học, đứng trước những người này thì... chẳng khác nào một con gà con cả.

Diệp Tiếu đã khóc rồi, nào phải nói thu là thu lại được, bà khoác cánh tay Tần Triều vừa đi vừa sụt sịt.

Vào đến nhà, Tần Triều mới phát hiện người cha ruột bận trăm công nghìn việc mà vẫn có thời gian cưới bốn bà vợ sinh bốn đứa con của hắn vậy mà lại ở nhà, anh cả cũng ở đó, hai người đang ngồi trên sofa bàn chuyện.

"Haiz, em lại sao nữa rồi?" Tần Hàn Nghĩa thấy Diệp Tiếu khóc thì vẫy tay với bà, "Dạo này em khóc nhiều quá rồi đấy, cẩn thận không tốt cho mắt."

"Em vừa nhìn thấy Tiểu Triều là không nhịn được." Diệp Tiếu đi tới ngồi bên cạnh Tần Hàn Nghĩa rồi tựa đầu lên vai ông.

Tần Triều nhìn mà đau mắt.

Tần Hàn Nghĩa nhìn hắn một cái.

Lúc này Tần Triều mới khô khan gọi một tiếng: "Cha, anh cả."

Tần Hàn Nghĩa gật đầu, ôn hòa nói: "Ngồi đi, hôm nay đi học thế nào?"

"Khá tốt ạ." Tần Triều ngồi xuống ghế sofa đơn, dưới ánh nhìn chăm chú của Tần Hàn Nghĩa và Tần Thư Văn, luôn cảm thấy toàn thân khó chịu.

Tần Thư Văn dịu giọng nói: "Anh nhớ em với Thư Ý học cùng một lớp, hôm nay em gặp cậu ấy chưa?"

Tần Thư Văn người cũng như tên, có vẻ ngoài rất ôn hòa, cộng thêm giọng nói dịu dàng, khiến người khác theo bản năng sinh ra rất nhiều thiện cảm.

Tần Triều gật đầu, thành thật nói: "Gặp rồi."

Cùng một lớp, chỉ cần không mù là nhìn thấy.

"Cậu ấy vẫn ổn chứ?" Tần Thư Văn thở dài, "Dì không tiện hỏi, anh thấy dạo này dì ấy rất lo lắng cho Thư Ý, Tiểu Triều em đừng để trong lòng nhé."

???

Nghe câu này trước sau logic chẳng thông chút nào, hồi đi học chắc môn Ngữ văn không đạt yêu cầu đâu nhỉ?

Tần Triều không hiểu lắm, nhưng cũng không vội tiếp lời.

Lúc rời khỏi phố trung học, mẹ hắn... không, bà Lý Ngọc Hồng mắt đỏ hoe dặn dò hắn: "Sang nhà mới rồi thì chuyện gì cũng phải động não một chút, trước khi nói phải suy nghĩ trong đầu ba lần, nhớ chưa?"

Tần Triều suy nghĩ ba lần trong đầu xong, nhìn sang Diệp Tiếu: "Mẹ có gì mà không tiện hỏi?"

Miệng bị dán lại rồi, chỉ biết hu hu hu khóc thôi hả?

"Mẹ... không có, mẹ..." Biểu cảm của Diệp Tiếu có chút lúng túng, đưa tay cầm khăn giấy ấn lên khóe mắt.

Diệp Tiếu nói còn không tròn câu, Tần Triều cạn lời: "Cứ hỏi đi, có gì mà không tiện hỏi, hơn nữa mẹ chẳng phải có số điện thoại của cậu ấy sao, gọi điện hỏi trực tiếp không phải tốt hơn à, con đâu phải bác sĩ, nhìn một cái là biết cậu ấy có ổn hay không."

Diệp Tiếu sửng sốt, miệng hơi hé mở.

Tần Triều cũng không hiểu bà đang nghĩ gì, thế là nhìn sang Tần Thư Văn, Tần Thư Văn không nói gì, chỉ mỉm cười với hắn.

Tần Triều: "?"

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Tần Hàn Nghĩa đứng dậy: "Ăn cơm đi, buổi chiều con còn phải đi học, tranh thủ thời gian còn ngủ thêm được một chút."

Tần Triều: "?"

Ôi đệt, nhà này ai cũng không lanh miệng đúng không?

Trên bàn cơm cũng trầm lặng vô cùng, chỉ thỉnh thoảng Tần Thư Văn và Tần Hàn Nghĩa nói vài câu, Tần Triều cũng không có tâm trạng nghe, tâm trí hắn đều đặt trên thức ăn.

Ăn cơm phải dùng đũa gắp chung, dùng đũa gắp chung gắp vào đĩa của mình, sau đó mới dùng đũa riêng để ăn.

Một đĩa giò heo kho tàu, bày biện đặc biệt đẹp mắt, bóng nhẫy sáng loáng, Tần Triều thích ăn món này, trước đây bà Lý Ngọc Hồng đều lót cơm bên dưới cho hắn, phía trên đặt nguyên một cái giò heo phủ đầy nước sốt trong một tô lớn, Tần Triều một mình có thể ăn hết.

Bà Lý Ngọc Hồng từng đi khoe khoang, nói chiều cao của hắn đều là do bà dùng từng chậu cơm nuôi lên.

Còn bây giờ thì...

Cơm được nén bằng bát vuông rồi úp ra đĩa, còn rắc thêm mè, ăn hai miếng là hết sạch, Tần Triều xin thêm cơm hai lần rồi cũng ngại không xin nữa.

Giò heo bị chặt thành từng miếng nhỏ, một đĩa bày biện như bông hoa vậy, mỗi người gắp một miếng, sau đó chẳng ai ăn nữa.

Tần Triều cũng ngại gắp nhiều, sợ mình như nhà quê mới lên thành phố bị người ta cười, dù sao người có tiền cũng không ăn giò heo.

...Bây giờ hắn đúng là có tiền đồ rồi, vậy mà còn bắt đầu biết giữ thể diện.

Lại tiến thêm một bước trên con đường trở thành phú nhị đại cao quý đấy nhé.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn