Lớp Hai của khối mười hai ở tầng năm, Vân Trì từng bước từng bước leo cầu thang, càng đi càng chậm, giữa tiếng đọc sách vang vang, tiếng trò chuyện từ dưới cậu một tầng cầu thang xen lẫn trong đó, cậu lại một lần nữa nghe thấy tên người bạn cùng bàn mới của mình là Giang Thư Ý.
Vừa rồi ở bên ngoài bức tường sân thể dục cậu thật ra đã nghe được một ít, nhưng nói không đầu không đuôi, khiến cậu vô cùng... tò mò.
"Mày đừng có xung đột với Giang Thư Ý đấy." Trần Hủ dặn dò người bên cạnh, "Trong trường chắc chắn có rất nhiều người bàn tán chuyện này, sắp thi đại học rồi, mày nhịn đi, một năm trôi qua rất nhanh thôi, đừng ảnh hưởng tâm trạng."
"Biết rồi." Tần Triều thờ ơ nói, "Chuyện có đáng gì đâu, người có thể ảnh hưởng tâm trạng của tao còn chưa được sinh ra đâu."
"Dù biết mày vô tư, nhưng có vài lời không thể nói bừa, không thì dễ bị vả mặt lắm."
Tần Triều cười khẩy: "Vậy là mày không biết tao đã trải qua những chuyện kỳ quặc thế nào rồi, tao nói cho mày biết, mẹ ruột của tao là bà vợ thứ tư mà cha ruột tao cưới."
"Cái gì?" Trần Hủ kinh ngạc quay đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo lấp lánh, "Cẩu huyết dữ vậy sao? Quả nhiên là gia đình hào môn, vậy mẹ mày là tiểu... Phi." Trần Hủ tự vỗ vào miệng mình một cái, đó là mẹ ruột của Tần Triều mà.
"Chắc là không phải." Tần Triều không mấy để tâm lắc đầu, "Hình như bà thứ hai mới là người ngoại tình."
Trần Hủ: "..."
Trời má, cho cậu ta đi làm thiếu gia hào môn hai ngày được không.
Trần Hủ thúc khuỷu tay vào hắn: "Kể nghe thử xem."
Tần Triều liếc cậu ta một cái: "Mày định xây dựng niềm vui của mình trên nỗi đau của anh em à?"
"Mày đau khổ sao? Tao thấy mày bình tĩnh lắm mà." Trần Hủ chậc chậc, "Chỉ cần mày thể hiện chút buồn bã thôi, giờ tao nhất định sẽ ôm mày rồi nhẹ nhàng dịu dàng an ủi một trận."
"Cút." Tần Triều xoa cánh tay nổi đầy da gà trong nháy mắt, ghét bỏ kéo giãn khoảng cách với Trần Hủ, "Cha ruột tao năm nay đã hơn bảy mươi rồi, người vợ đầu tiên cùng ông ấy tay trắng dựng nghiệp, sau khi có tiền thì ông ấy ngoại tình, con của hai bà vợ đều sinh trước sau nhau, chỉ cách có một tuổi."
"Ở giữa đã xảy ra chuyện gì thì tao vẫn chưa tìm hiểu rõ, dù sao cũng ly hôn, sau đó cưới bà thứ hai, rồi lại ly hôn với bà thứ hai, cưới bà thứ ba, lại ly hôn, cuối cùng cưới mẹ ruột tao."
"..."
Trần Hủ là một học sinh cấp ba đơn thuần đến mức thấy hàng xóm ly hôn cũng cảm thấy hiếm lạ, giơ ngón cái với Tần Triều: "Ghê thật, tình hình nhà mày phức tạp quá nhỉ, rồi sao nữa?"
"Hay là hai đứa mình trốn học một tiết để tao kể cho mày nghe một đoạn nhé? Khơi dậy lòng tò mò của mày rồi đúng không."
Hai người vừa nói chuyện vừa rẽ qua cầu thang tầng bốn.
"Đệt." Tần Triều vừa ngẩng đầu lên thì giật nảy mình, phía trên cầu thang là cái kén tằm kiêu ngạo kia, rõ ràng đã đi trước bọn họ khá lâu rồi, mẹ nó đi nửa ngày sao vẫn còn ở cầu thang thế này?
Trần Hủ thì không bị dọa, nhìn Tần Triều một cái rồi bật cười: "Mày bị hào quang học bá làm cho khiếp vía rồi à? Thần kinh thế."
Tần Triều cạn lời: "Leo tường không xong, đi đường cũng không xong, bị bại liệt trẻ em à... Tao đi trước đây, tan học rồi nói tiếp."
Tần Triều bước hai bậc lên cầu thang, vượt qua bên cạnh Vân Trì rồi đi lên phía trước cậu.
Trần Hủ cũng theo phía sau, vừa rẽ qua cầu thang liền đi thẳng vào lớp Ba.
Vân Trì đứng trên bậc thang cuối cùng nhìn người phía trước.
Cha ruột cậu ta đã cưới bốn bà vợ thế nào nhỉ?
Giang Thư Ý thật sự không giặt tất và q**n l*t sao?
Tên đội sổ thiểu năng này khả năng biểu đạt kém quá, nói chuyện cũng chẳng nói rõ.
...
Chủ nhiệm lớp biết tin hôm nay Tần Triều đến học nên chắp tay sau lưng, mặt đen sì đứng ở cửa, ông đặc biệt tới xem thử, ai ngờ trên chỗ ngồi của Tần Triều ngoài cặp sách ra thì chẳng có gì, ông đã đợi nửa tiếng rồi, tên này mới xuất hiện.
"Em đi đâu vậy?"
Tần Triều há miệng là nói ngay: "Nhà vệ sinh."
"Rơi xuống hố rồi à, đi một lần nửa tiếng?" Lão Vương da ngăm đen, vóc người khá cao, lúc sa sầm mặt trông rất dọa người.
Nhưng không dọa nổi học sinh cá biệt.
"Em..." Tần Triều đột nhiên nhướng mày, khóe môi cong lên chỉ về phía sau, "Em đi bồi dưỡng tình cảm với bạn học mới của lớp mình."
Lúc này lão Vương mới nhìn thấy bóng người gầy gò phía sau đang chậm rì rì đi tới với vẻ mặt trầm tư như con rùa bò, không khỏi thở dài.
Bạn học Vân Trì này, phải nói sao nhỉ, thì là... haiz.
Lớp mười hai mới chuyển đến một học sinh xuất sắc như vậy, quả thực là gói quà phúc lợi từ trên trời rơi xuống, vận may này còn khó trúng hơn cả xổ số.
Nhưng gói quà lớn này ấy mà, cá tính hơi có chút kỳ quái.
Lúc hiệu trưởng gọi cậu đến văn phòng, mẹ của bạn học Vân Trì này đã nói vài câu trước mặt ông.
"Thầy giáo à, con trai tôi có thể có một vài vấn đề nhỏ, cần nói trước với mọi người một tiếng."
Khi đó trong lòng ông đánh thót một cái, lớp mười hai áp lực học tập lớn, đừng có đưa cho ông một học sinh cá biệt, nếu xảy ra chuyện gì, tờ vé số này sẽ biến thành trứng phục sinh sa thải mất.
Ông cẩn thận hỏi: "Vấn đề gì vậy?"
Mẹ Vân Trì cũng cẩn thận trả lời: "Khá là khác người."
Lão Vương: "..."
Mẹ Vân Trì còn nhờ cậy ông: "Thầy giáo, tốt nhất là thầy đừng quản nó, nó thích làm gì thì để nó làm đó, không thì rất dễ khơi dậy tâm lý phản nghịch của nó."
"Làm phiền thầy rồi, mong thầy thông cảm nhiều hơn."
Phản nghịch?
Phản nghịch kiểu nào?
Ông vẫn đang quan sát.
Khai giảng một tuần, sự khác người của bạn học Vân Trì đã bắt đầu lộ ra đầu mối, ví dụ như không thích học tự học buổi sáng.
Mặc dù bài kiểm tra khảo sát của cậu cao hơn Giang Thư Ý mười điểm, nhưng lớp mười hai nhiệm vụ học tập nặng nề, tiếp tục thế này thật sự sẽ không ảnh hưởng đến thành tích sao?
Đồng chí lão Vương có chút ưu sầu.
"Chào thầy." Vân Trì đi tới trước mặt lão Vương dưới ánh nhìn phức tạp của ông, không hề nhút nhát mà nhìn thẳng vào ông, giọng điệu bình tĩnh, "Thưa thầy, bạn học Tần Triều nói em bị bại liệt trẻ em, đã gây tổn thương rất lớn tới thể xác và tinh thần của em, hy vọng thầy có thể nghiêm túc xử lý, cảm ơn thầy." Nói xong, Vân Trì còn cúi người với lão Vương một cái để bày tỏ kỳ vọng của mình đối với giáo viên, sau đó đứng thẳng dậy, coi như không có ai mà đi vào lớp học.
!!!
Lão Vương kinh ngạc trợn to mắt nhìn Tần Triều cũng đang trợn to mắt kinh ngạc.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí như ngưng đọng mấy giây.
"Tại sao em lại nói cậu ấy bị bại liệt trẻ em?" Lão Vương mặt đầy mơ hồ, có chút chưa hoàn hồn, "Em nói à?"
"Em..." Tần Triều cũng ngây người, mẹ nó đây là hành vi của học sinh tiểu học gì vậy?
"Em nói rồi." Lão Vương nhìn biểu cảm của hắn là biết ngay, nhất thời rất khó hiểu, "Tại sao em lại nói bạn học bị bại liệt trẻ em?"
"Em..." Tần Triều bị chấn động đến nửa ngày không nói nên lời, đầu óc cũng không vận hành nổi, "Em thuận miệng nói thôi..."
"Thuận miệng nói?" Lão Vương trừng mắt nhìn hắn, "Đây là công kích cá nhân, em biết không?"
"?"
Tần Triều nghẹn lời trong cổ họng, nhất thời không biết nên nói câu nào, những lời công kích cá nhân hắn nói nhiều lắm rồi, ví dụ như hỏi thăm cha mẹ ông bà cô dì chú bác anh chị em trai em gái các kiểu, cả nhà thiếu một người cũng không được, một câu bại liệt trẻ em cỏn con thì tính là cái quái gì...
"Người ta chọc em à?" Lão Vương nhìn học sinh cá biệt trước mặt, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, biến cố gia đình cũng không ngăn được Tần Triều gây chuyện, "Hôm nay là ngày đầu tiên em đi học, trước đây cũng không quen biết cậu ấy, nói xem rốt cuộc hai đứa có chuyện gì."
Tần Triều cạn lời một lúc lâu rồi thỏa hiệp: "Em sai rồi."
Hắn thế nào cũng không ngờ mình sắp thành người lớn rồi mà còn có thể mơ về thời tiểu học, lúc bị người ta mách lẻo rồi bị đồng chí lão Giang đuổi đánh suốt hai con phố.
"..." Lão Vương cũng chưa từng xử lý loại chuyện này, nhất thời không biết nên làm sao, bảo Tần Triều đi xin lỗi à?
Thôi bỏ đi, ông thật sự dám bảo Tần Triều đi xin lỗi, thì Tần Triều dám đấm Vân Trì một cú ngay trước mặt mọi người.
"Thưa thầy, không có việc gì thì em vào học đây."
Tần Triều xoay người định đi thì bị lão Vương kéo cánh tay lại: "Em chờ chút."
Tần Triều quay đầu nhìn ông, lão Vương ho khan một tiếng, gương mặt vốn luôn đen sì dịu đi vài phần: "Em, em, em không sao chứ..."
"Em không sao." Tần Triều ngắt lời ông, "Thầy giáo thân yêu, em rất ổn, tâm lý khỏe mạnh vô cùng, em xin thầy đấy, ngàn vạn lần đừng để ý đến em, có thời gian thì thầy nên quan tâm nhiều hơn đến bảo bối học bá của thầy... không, địa vị học bá giờ đã lung lay sắp đổ rồi, dù sao cũng tới một học bá gà tiểu học, em còn thấy đau đầu thay cho cậu ta nữa."
Người hắn nói chính là Giang Thư Ý.
Mà lão Vương quả thật cũng rất đau đầu với vấn đề của Giang Thư Ý.
"Em quản tốt bản thân mình đi." Lão Vương trừng hắn một cái, "Em thật sự không có vấn đề gì chứ?"
"Em có thể có vấn đề gì được?" Tần Triều cạn lời, "Em vào học đây, thầy đừng nhìn chằm chằm em mãi nữa." Ngày đầu tiên khai giảng, gặp phải ai cũng không bình thường.
"Nếu không có vấn đề gì, ngày mai em còn dám đi muộn nữa thì cút ra ngoài đứng cho tôi." Lão Vương nghĩ nghĩ rồi lại hạ thấp giọng, "Cái chuyện đó, em, không được đi chọc Vân Trì."
"Biết rồi." Tần Triều lười biếng giơ tay làm động tác OK, "Em rộng lượng, chắc chắn sẽ không đánh cậu ta." Hắn không đến mức chấp nhặt với một con gà tiểu học.
Lão Vương cũng không dễ dàng gì, Giang Thư Ý cũng không biết có bị đả kích đến mức gượng dậy không nổi hay không, người này còn phải giữ lại để tranh vẻ vang cho lão Vương nữa.
Tần Triều đi vào lớp học, trong lớp có người ngẩng đầu nhìn một cái, nhưng lại nhanh chóng dời tầm mắt đi, lão Vương đã dặn đi dặn lại, không được bàn luận chuyện này, ai dám tỏ ra tò mò thì cút khỏi lớp Hai.
Hơn nữa trước giờ tự học sáng Tần Triều đã tới lớp một lần rồi, người nào muốn lén nhìn hắn thì đã nhìn từ lâu, cho nên mọi người đều khá bình thường.
Tần Triều đảo mắt một vòng trên cái đầu đang cúi xuống đọc sách của Giang Thư Ý, lúc thu tầm mắt lại thì nhìn thấy người đang ngồi bên cạnh Giang Thư Ý không hề che giấu mà ngẩng đầu nhìn chằm chằm hắn.
Con gà tiểu học kén tằm chuyên mách lẻo lại là bạn cùng bàn với Giang Thư Ý!
Lão Vương xếp chỗ ngồi đều dựa theo thành tích, hạng nhất ngồi cùng hạng nhì, hạng ba ngồi cùng hạng tư, cứ thế mà suy ra, thi một lần đổi chỗ một lần, vô cùng khảo nghiệm khả năng chịu đựng tâm lý của học sinh.
Nhưng dù sao cũng là lớp mũi nhọn mà, vốn dĩ đã là chế độ cạnh tranh đào thải, cậu không muốn cuốn thì vẫn có rất nhiều người chen vỡ đầu muốn vào đây cuốn.
Vị bạn học kén tằm này xem ra rất không phục nha, nhìn chằm chằm hắn không phải là khiêu khích sao, đúng là chẳng hề che giấu chút nào.
Tần Triều đội ánh mắt của Vân Trì đi lên phía trước hai bước, rồi dựa người vào bàn cậu.
"Đệt." Không biết ai ở phía sau thốt lên một tiếng kinh hô, lấn át cả tiếng đọc sách trong lớp, đặc biệt rõ ràng, "Giang... không phải, Tần Triều, cậu đừng kích động." Người này tưởng rằng Tần Triều định tìm Giang Thư Ý gây phiền phức.
Những bạn học không được phép tùy tiện bàn luận chuyện này đồng loạt ngẩng đầu xoẹt xoẹt xoẹt nhìn sang.
Chuyện này không phải bọn họ cố ý đâu, là tự Tần Triều gây chuyện.
Giang Thư Ý nhìn thấy bóng người ở khóe mắt, cũng nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Tần Triều đang nghiêng người dựa trên bàn người bạn cùng bàn mới của cậu ta, bàn tay cầm sách bất giác siết chặt.
Giang Thư Ý do dự một thoáng, đang định mở miệng thì thấy Tần Triều vươn tay lấy đi một quyển sách trên bàn Vân Trì, mở ra liếc nhìn một cái rồi từ cổ họng phát ra một tiếng hừ khẽ đầy châm chọc: "Thì ra là chữ Trì này à, Trì trong rong ruổi tung hoành, ha, tôi nhớ rồi."
Nói xong còn cong môi nở một nụ cười với Vân Trì.
Khoảnh khắc này, Vân Trì và Tần Triều tâm ý tương thông, cậu vô cùng chắc chắn, tên thiểu năng này đang dùng tên của cậu để chế giễu chuyện bại liệt trẻ em.
Vân Trì chậm rãi thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói: "Ấu trĩ."
Ôi đệt.
Tần Triều giơ tay chỉ vào cậu.
"Tần Triều." Lão Vương vẫn luôn nhìn chằm chằm hắn ở cửa lớp đột nhiên quát lớn một tiếng.
Tần Triều giật bắn mình.
"..."
Phục thật rồi, định hù chết ai đây.
Tần Triều ném quyển sách trở lại bàn Vân Trì, đứng thẳng người rồi quay về chỗ ngồi của mình, thứ như gà tiểu học này không thể dây vào được, ảnh hưởng chỉ số thông minh.
"Cậu bị bệnh à?" Người vừa rồi quay đầu nhìn Tần Triều, nhíu mày, "Bây giờ cậu bắt đầu công kích không phân biệt đối tượng rồi hả?" Tần Triều khai giảng một tuần còn chưa đi học, chắc chắn không quen biết học sinh chuyển trường này, kiếm chuyện kiểu này cũng quá rõ ràng rồi, chẳng lẽ vì Vân Trì ngồi cùng bàn với Giang Thư Ý?
"Tôi công kích cậu trước đi." Tần Triều vỗ một cái lên đầu cậu ta khiến đầu quay trở lại, sau đó trùm áo khoác lên đầu bắt đầu ngủ bù.
Chiếc giường lớn xa hoa làm hắn ngủ khó chịu muốn chết, hơn hai tháng rồi mà vẫn chưa quen.
.
Vân Trì cố gắng khống chế suy nghĩ muốn quay đầu nhìn về phía sau trước tiên, lấy từ trong cặp ra một quả quýt rồi bóc ra, sau đó chậm rãi đẩy một nửa sang bên kia từ giữa bàn học.
Giang Thư Ý hoàn hồn khỏi dòng suy nghĩ trống rỗng, nhìn thấy nửa quả quýt kia thì sửng sốt.
Ba năm cấp ba của Giang Thư Ý đều ở trong lớp của lão Vương, cho nên bạn cùng bàn bên cạnh đã đổi rất nhiều người, cuộc cạnh tranh vị trí thứ hai vô cùng khốc liệt, gần như mỗi lần thi là đổi một bạn cùng bàn.
Mà đây là lần đầu tiên cậu ta ngồi ở đây với thân phận hạng nhì.
Nếu là trước đây, có lẽ cậu ta sẽ đau lòng buồn bã, nhưng hiện giờ còn có chuyện khó chấp nhận hơn chuyện này, cậu ta cũng không biết nên buồn chuyện nào trước nữa.
Ánh mắt Giang Thư Ý chăm chú nhìn nửa quả quýt kia.
Sau khi chuyện xảy ra, rất nhiều bạn bè trước đây của cậu ta đều như thủy triều rút đi, đã rất lâu rồi không có ai chủ động tới nói chuyện với cậu ta.
Người bạn cùng bàn mới này cũng lạnh lùng lắm, làm bạn cùng bàn một tuần chưa từng chủ động bắt chuyện với ai, vậy tại sao đột nhiên lại cho cậu ta nửa quả quýt?
Cho quýt cũng không nói gì.
Giang Thư Ý nhìn chằm chằm nửa quả quýt đó thật lâu rồi cuối cùng vẫn quyết định nhận lấy, cậu ta không nỡ từ chối người khác.
"Cảm ơn." Giang Thư Ý khẽ nói một câu.
"Không cần đâu, là tôi nhất quyết muốn cho cậu, cậu không cần cảm ơn." Vân Trì vừa bỏ một múi quýt vào miệng vừa nói, "Phải là tôi cảm ơn cậu mới đúng."
"?"
Trên gương mặt tiều tụy của Giang Thư Ý chậm rãi hiện lên mấy dấu chấm hỏi, khó hiểu hỏi: "Tại sao?"
"?"
Vân Trì nhíu mày: "Vừa rồi tôi chẳng phải đã nói rồi sao, là tôi nhất quyết muốn cho cậu."
Giang Thư Ý: "?"
Vân Trì: "?"
Hai người im lặng không nói, mỗi người một suy nghĩ, bắt đầu ăn quýt.
Khóe mắt Vân Trì liếc thấy Giang Thư Ý đã ăn quýt, được rồi, bây giờ bọn họ là bạn bè rồi.
Trường học trước đây của cậu không như vậy, mọi người vừa thích học, vừa không thích học, nhiều nhất cũng chỉ có mấy học sinh cá biệt đánh nhau gây sự, cậu lén xem vài lần rồi cũng thấy chán, không giống nơi này, vừa tới đã gặp chuyện mới lạ.