Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 3: Tần Triều, tôi nhớ mặt cậu rồi

3.

Ngày hôm sau là thứ hai, tuần học thứ hai kể từ khi khai giảng của trường Nhất Trung thành phố Bình.

Bốn giờ sáng, Vân Trì thức dậy bắt đầu học bài.

Từ bốn giờ rưỡi đến năm giờ học thuộc từ vựng tiếng Anh, năm giờ bắt đầu học thuộc văn bản ngữ văn.

Năm giờ đúng ra ban công phóng tầm mắt nhìn xa mười phút, năm giờ mười bắt đầu làm đề.

Sáu giờ rưỡi làm xong đề, đánh răng rửa mặt chuẩn bị đi học.

Khi Ninh Quân mở cửa phòng ngủ chính, Vân Trì đã thay quần áo xong và chuẩn bị ra ngoài.

"Nhớ mang điện thoại theo." Ninh Quân nói.

Vân Trì bất đắc dĩ vỗ vỗ cặp sách: "Con mang rồi."

Điện thoại vừa to vừa nặng, không tiện mang theo bằng chiếc đồng hồ điện thoại Tiểu Thiên Tài trước đây của cậu.

Đáng tiếc là chiếc Tiểu Thiên Tài đã bị Ninh Quân tịch thu rồi.

Cách khu chung cư cũ kỹ không xa là một khu chợ, dòng người tấp nập, tiếng trả giá lên xuống không ngớt, hòa cùng bầu không khí trong lành mang theo hương thơm của đủ loại rau quả, khiến cả thế giới như sống động hẳn lên trong khoảnh khắc này.

Vân Trì đầy vẻ hưởng thụ xuyên qua đám đông chen chúc, bước vào phố trung học.

Bánh cuốn trứng, hoành thánh Chu Ký, bánh trứng, tiệm bánh bao Vương Ký, bánh thịt thăn...

Giữa đủ loại quầy bán bữa sáng, Vân Trì chọn tiệm bánh bao Vương Ký.

Hai cái bánh bao cùng một bát sữa đậu nành, Vân Trì ăn cực kỳ trân trọng và vui vẻ.

Bảy giờ mười phút, trường đánh tiếng chuông đầu tiên, những học sinh sắp muộn học đã bắt đầu cắm đầu chạy như điên, balo hai quai tuột khỏi vai, lủng lẳng đập vào mông từng nhịp từng nhịp, cực kỳ có tiết tấu.

Vân Trì cũng đang cực kỳ có tiết tấu mà chậm rãi uống bát sữa đậu nành vẫn còn hơi nóng chưa uống hết của mình.

"Bạn học, chuông vào học rồi, còn không mau chạy đi?" Chủ tiệm bánh bao cũng nhìn không nổi nữa, lên tiếng nhắc nhở cậu.

Vân Trì vẫn ngồi im không nhúc nhích, mãi đến khi uống hết bát sữa đậu nành, sau khi chuông reo ba lần mới đứng dậy xách cặp đi về phía trường học.

Chỗ nhà vệ sinh sân thể dục có một góc khuất, bức tường bên ngoài còn bị giẫm tróc cả lớp vữa, rõ ràng đây là địa điểm leo tường lý tưởng nhất của Nhất Trung.

Vân Trì đã thám thính sẵn từ trước, quyết định hôm nay tới thử xem sao.

Ngay khi Vân Trì định ném cặp sách lên đầu tường thì bên kia truyền tới một giọng nói.

Động tác của Vân Trì khựng lại.

"Cuối cùng cũng thấy mặt mày rồi đấy, nghỉ hè trường học bù mày không đến, gọi điện không nghe, nhắn tin thì chỉ trả lời một dấu chấm, mẹ nó chứ tao còn tưởng mày bị bắt cóc đến chỗ nào rồi bị người ta giết luôn rồi."

"Bắt cóc cái khỉ."

Người đang dựa vào tường, co một chân dài lên, giữa hàng mày mang theo vẻ buồn bực không hề che giấu: "Đó là cha mẹ ruột của tao, tao về làm thiếu gia đấy, chẳng lẽ bọn họ còn ăn thịt tao được à?"

Vân Trì: "?"

Bên này bức tường, Trần Hủ nhìn chằm chằm gương mặt Tần Triều một lúc rồi đánh giá hắn từ trên xuống dưới, cũng được đấy, tuy gầy đi một chút nhưng vẫn đẹp trai như cũ, tinh thần cũng không tệ.

Chỉ là tâm trạng trông không được vui vẻ cho lắm, rõ ràng vị vừa mới đăng cơ lên ngôi thiếu gia hào môn này đã có một kỳ nghỉ hè không được như ý.

Ai mà ngờ được chứ, anh em từ nhỏ cùng lớn lên, từng cởi truồng chạy khắp nơi với nhau lại là quý công tử hào môn bị ôm nhầm, bảo có vô lý không?

"Nghỉ hè rốt cuộc mày làm gì thế, không xảy ra chuyện gì chứ?" Trần Hủ hỏi hắn.

"Về quê tế tổ, rồi gặp đủ loại họ hàng, mày không biết gia đình đó kỳ quái đến mức nào đâu..." Tần Triều vừa nghĩ tới là mặt đầy vẻ khó nói nên lời, xua tay, "...T­hôi bỏ đi, lúc nào rảnh nói sau, cha tao... bọn họ, Giang Thư Ý thế nào rồi?"

"Cũng ổn." Trần Hủ nghĩ ngợi rồi lựa lời, "Chú Giang vẫn mở quán như bình thường, Giang Thư Ý nghỉ hè cũng không tới học bù, nghe mẹ tao nói hình như ngày nào cũng nhốt mình trong phòng không ra ngoài, còn cha mẹ mày..."

Trần Hủ không nhịn được thở dài: "Trong thời gian ngắn quả thật rất khó chấp nhận, chú Giang ngày nào cũng thở ngắn than dài, nhất là trước đây Giang Thư Ý còn là thiếu gia, mẹ tao nói lần tới nhà mày có thấy dì Giang đang giặt tất với q**n l*t cho cậu ta."

!!!

Tần Triều nhíu mày nhìn cậu ta, cạn lời hồi lâu: "Nó là đồ vô dụng à?"

"Trước đây được người ta hầu hạ, giờ đổi môi trường sống... cũng có thể thông cảm được mà."

Trần Hủ quan sát biểu cảm của Tần Triều, chuyện này xảy ra vào kỳ thi cuối kỳ học kỳ trước, sau một trận hỗn loạn, Giang Triều biến thành Tần Triều, rồi bị đưa về nhà họ Tần.

Hai tháng nghỉ hè này hai người hầu như không liên lạc, cũng chưa gặp mặt, cậu ta cũng không biết chuyện này đối với Tần Triều là tốt hay xấu.

Trần Hủ vỗ vai hắn, thử đùa một câu: "Một đêm giàu lên là cảm giác thế nào?"

Tần Triều thở dài rồi cuối cùng cũng bật cười một tiếng, duỗi người, khoác tay lên vai Trần Hủ: "Sau này giàu sang đừng quên nhau, một người đắc đạo, loại gà chó như mày cứ chờ theo lên trời đi, nào, chó con, gọi một tiếng anh đi, anh dẫn mày bay."

"Cút mẹ mày đi." Thấy hắn cười, Trần Hủ cũng thở phào nhẹ nhõm, ưu điểm của Tần Triều là lòng dạ rộng rãi, chuyện gì cũng chỉ lướt qua trong lòng, chẳng để lại dấu vết gì.

Hồi nhỏ chú Giang cầm dép đuổi đánh hắn suốt hai con phố, hắn mua hai cây kem về còn chia cho chú Giang một cây, làm chú Giang tức suýt ngất luôn.

"Này..." Trần Hủ còn muốn nói gì đó thì nghe thấy một tiếng "bốp".

Hai người đồng thời quay đầu lại, liền thấy một chiếc balo màu đen bị ném lên đầu tường, tiếp theo đó là một đôi tay xuất hiện trên mép tường.

Tường bao của trường màu trắng, phía trên là một vòng ngói gạch màu xám sắt, đôi tay ấy sạch sẽ thon dài, dưới ánh nắng sớm cùng màu ngói làm nền, trắng đến phát sáng.

"Đệt, ai đấy?"

Trần Hủ vừa dứt lời thì phía sau bức tường đã thò ra một cái đầu tóc đen.

Vân Trì đang trèo tường liếc xuống một cái, cũng không đáp lời, thu hồi ánh mắt rồi tiếp tục trèo lên.

Trên gương mặt trắng đến mức như không có lỗ chân lông giống hệt đôi tay kia, đôi mày nhíu chặt, dường như chống cơ thể lên đã dùng hết toàn bộ sức lực, khó khăn lắm mới giữ vững được nửa thân trên, rồi mới nhấc được một chân dài lên, ngồi vắt vẻo trên đó thở hổn hển.

Cậu không muốn làm phiền hai người bọn họ, nhưng bọn họ nói mãi không hết chuyện, nói tiếp nữa thì tiết tự học sáng cũng sắp kết thúc rồi.

Chiếc balo nằm dưới đất, người trên tường ước lượng khoảng cách một chút, rồi lại đưa nốt chân còn lại sang, chuẩn bị nhảy xuống.

Hai người đứng dưới tường: "?"

Tần Triều nhìn đến ngây người, dùng khuỷu tay huých Trần Hủ một cái: "Nhân tài từ đâu ra thế này, nhảy tường mà còn phải làm động tác chuẩn bị nữa." Ngồi trên đầu tường cứ như hoàng đế vậy, một bộ dạng nhìn xuống thiên hạ, các ngươi đều là rác rưởi.

Khóe môi Trần Hủ cong lên, ghé sát tai Tần Triều thấp giọng nói: "Học sinh chuyển trường lớp mày, Vân Trì."

"Ai cơ?" Tần Triều khó hiểu, đều đã lớp mười hai rồi mà còn có người chuyển trường? Hơn nữa còn chuyển vào lớp bọn họ.

Nhất Trung chia lớp nhanh lớp chậm, lớp bọn họ là lớp chọn, toàn học sinh xuất sắc, chen vỡ đầu cũng khó vào được, một học sinh chuyển trường mà ghê thế sao?

Trần Hủ thấp giọng nói: "Thi khảo sát đầu năm tổng điểm cao hơn Giang Thư Ý mười điểm, tân thủ khoa khối đấy, mày nói xem có ghê không?"

Tần Triều nhướng mày: "Giang Thư Ý thi không tốt à?"

"Có một chút, điểm thấp hơn trước đây, nhưng đề lần này cũng rất khó, tao cũng tụt nhiều lắm... nhưng thế nào đi nữa thì vị trên đầu tường kia vẫn rất ghê, dù sao cũng là người đầu tiên trong lịch sử vượt qua Giang Thư Ý."

Nói tới đây, Trần Hủ lắc đầu thở dài, cậu ta thật sự khá đồng cảm với Giang Thư Ý.

Giang Thư Ý từ trước tới nay vẫn luôn là nhân vật nổi tiếng.

Một là gia cảnh tốt, cái này khỏi cần nói, hào môn mà.

Hai là học giỏi, từ tiểu học đến cấp ba luôn đứng nhất trường, chưa từng bị ai vượt qua.

Ba là đẹp trai, thiếu niên cao gầy, nhã nhặn mang theo khí chất thư sinh, cộng thêm hai hạng mục cộng điểm phía trước, quả thực là tuyệt sát.

Cuộc đời bật hack... bộp một cái, đứt mất hai cái, chỉ còn lại đẹp trai thôi...

Vân Trì ngồi trên đó, mặt không cảm xúc nhìn hai người bên dưới đang nhỏ giọng bàn tán về mình, bình thản nói: "Phiền tránh ra một chút, hai người chắn đường tôi rồi."

Tần Triều cười: "Sống lâu đúng là chuyện gì cũng thấy được." Kiêu căng thật đấy.

Tần Triều lùi về sau một bước, khoanh tay dựa vào đó, định thưởng thức tư thế nhảy tường tuyệt đẹp của vị cao nhân này.

Liền thấy vị cao nhân kia ngồi trên tường ngừng vài giây, sau đó cố gắng xoay người, quỳ cả hai chân lên trên, mặt hướng vào tường, hai tay chống lên mái ngói, chân đạp tường chia làm hai chặng, từng chút từng chút một ngọ nguậy bò xuống.

Ôi mẹ nó...

Tần Triều bật cười luôn: "Tao chịu thật đấy, lông còn chưa mọc đủ mà học người ta trèo tường, không thấy mất mặt à?"

Nếu không phải mặt mũi vị này đẹp trai, chân lại dài, thì với động tác đó...

Chẳng phải là một con tằm đang làm kén sao...

Không thể nghĩ tiếp được, nghĩ tới là đủ để hắn cười cả năm.

Trần Hủ cũng không nhịn được bật cười một tiếng, đúng là nhân tài.

Hai người cười nghiêng ngả với nhau, con tằm trèo tường, đúng là trò cười hay nhất năm.

Nghe tiếng cười ngày càng khoa trương của hai người, Vân Trì nhặt balo dưới đất lên phủi phủi rồi dời ánh mắt cố định trên mặt Tần Triều.

Bạn học này vừa rồi nói cậu lông còn chưa mọc đủ, còn bảo cậu mất mặt.

Tần Triều cảm nhận được ánh mắt đầy áp lực, nhanh chóng tìm đúng nguồn gốc, nhìn ngược lại, nheo mắt: "Có chuyện gì?"

Vân Trì đeo balo lên vai, gọi tên hắn từng chữ một: "Tần—Triều?"

Bảng thành tích của lớp cậu đã xem rồi, đặc biệt chú ý tới ba người đứng đầu và người đứng cuối cùng, vị này chính là người đứng đội sổ đó... kẻ thiểu năng.

Bây giờ cậu đã xác định được hai chữ này rồi, Tần—Triều.

"Làm gì?" Tần Triều nhíu mày.

"Tôi nhớ mặt cậu rồi." Vân Trì nói.

Tần Triều thấy buồn cười, dựa lưng vào tường, hất cằm về phía cậu, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy ý vị: "Sao nào, muốn làm đàn em của tôi à? Xin lỗi nhé, loại tay chân không phối hợp nổi đến trèo tường còn không xong thì chưa tới lượt đâu."

Trần Hủ nghiêng đầu cố nhịn cười.

Vân Trì nhìn sang cậu ta, được rồi, người này cậu cũng nhớ mặt rồi.

[Được rồi, ghi nhận thành công, hệ thống con số 444 đã nhớ mặt một người đàn ông.]

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn