Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 2: Mười điểm vui vẻ có thể thêm chồng.

Vân Trì cất điện thoại đi, bắt đầu chuyên tâm làm đề.

Làm xong một tờ đề, Vân Trì ra ngoài hít thở không khí trong lành một chút rồi vươn vai.

Chếch đối diện là một quán bánh trứng.

Con trai chủ quán tên là Giang Thư Ý, là bạn cùng bàn mới của cậu.

Vân Trì có ấn tượng đặc biệt sâu sắc với cậu ta.

Bởi vì gần đây trong trường ai cũng đang bàn tán về cậu ta.

Nghe nói trước đây cậu ta là con nhà giàu, đột nhiên phát hiện bị ôm nhầm, sau đó lại bị đưa trở về.

Dường như giáo viên trong trường không cho phép bàn luận về những chuyện này, Vân Trì cũng chỉ vô tình nghe được đôi câu, biết không nhiều.

Nhưng mà, khá thú vị.

"Hơn hai tháng rồi, Giang... à không, Tần Triều chưa từng quay về nhỉ?"

"Người ta bây giờ là phú nhị đại rồi, sao có thể quay lại cái nơi rách nát này."

"Cũng phải, trước đây lão Giang ngày nào cũng cầm chổi rách đuổi đánh nó khắp phố, ai ngờ người ta lại có số phú quý."

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đứa nhỏ này cũng khá nhẫn tâm đấy, nói cắt đứt là cắt đứt với gia đình bên này luôn, có phải bị bắt cóc đâu, dù sao vợ chồng lão Giang cũng nuôi nó lớn từng ấy năm mà."

"Nó có muốn về thì bên kia chắc cũng không muốn nó về đâu."

"Cũng đúng."

"Ái chà... làm tôi giật cả mình." Chủ quán đang chiên đồ ngẩng đầu lên, thấy Vân Trì đứng trước sạp hàng của mình thì bật cười, "Đứa nhỏ này, sao không lên tiếng?"

"Xin lỗi." Vân Trì xoay người bỏ đi.

Tần Triều, nghe hơi quen tai, chỉ là không biết cụ thể là hai chữ nào.

"Đó là con trai của quán bún gạo mới mở phải không, đẹp trai thật đấy, giống như... cái gì nhỉ... giống nhân vật bước ra từ bộ anime mà con gái tôi xem ấy."

"Mẹ nó cũng đẹp."

...

Đến giờ cơm trưa, trên phố trung học có khá nhiều người, trong quán bún gạo mới khai trương cũng đã có hai bàn khách.

Vị trí của quán bún gạo không được tốt lắm, nằm khá sâu bên trong, hơn nữa trên con phố này còn có một quán bún gạo khác, nên việc kinh doanh rất bình thường.

Vân Trì bước vào bếp, liền thấy Vân Đại Hải đang đứng đó nói chuyện với Ninh Quân đang nấu bún gạo.

Ninh Quân cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Không phải em không muốn ly hôn, chỉ là Tiểu Trì sắp thi đại học rồi, đây là chuyện lớn của đời người, lỡ gây tổn thương cho thằng bé thì không tốt, đợi nó thi xong rồi tính tiếp được không?"

Vân Đại Hải nhíu mày: "Vậy tại sao hai mẹ con nhất quyết phải tới đây chứ?"

"Là con muốn tới."

Vân Đại Hải giật mình, vội quay đầu lại.

Thiếu niên gầy gò đứng ở đó, vài lọn tóc đen trước trán hơi rối, đôi mắt dài hẹp khẽ cụp xuống, giọng nói trầm thấp: "Cha, con nhớ cha."

Tay cầm muôi của Ninh Quân run lên một cái.

Con trai bà đúng là lời gì cũng nói ra được.

Bao năm nay Vân Đại Hải một năm cũng chỉ về nhà một hai lần, thời gian ở cạnh Vân Trì thật ra không nhiều, nhưng dù sao đó cũng là con ruột của ông, trẻ con tầm tuổi này bây giờ đứa nào cũng nổi loạn, một câu "con nhớ cha" chân thành tha thiết như vậy, thật sự khiến người ta muốn cứng lòng cũng không được.

"Là con nhất quyết muốn tới, cha đừng trách mẹ." Vân Trì ngẩng đầu nhìn ông, đôi mắt dài đẹp vậy mà đã đỏ hoe, "Nếu cha không muốn nhìn thấy con, con sẽ bảo mẹ chuyển trường cho con lần nữa."

"Khó chuyển lắm." Ninh Quân nhỏ giọng nói, "Chuyện này cũng phải tốn rất nhiều công sức, nhờ cậy biết bao nhiêu người mới chuyển được."

Trường cũ trước đó không muốn thả người, bà phải tìm hiệu trưởng trường mới bên này trước, hiệu trưởng đã tốn rất nhiều công sức mới chuyển được hồ sơ học tịch sang đây.

"Không phải, ý cha không phải vậy." Vân Đại Hải nhìn đôi mắt đỏ bừng của cậu, lời nói mắc nghẹn nơi cổ họng không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ đành thở dài, "Chuyển rồi thì chuyển rồi vậy, cái đó... hai mẹ con có chuyện gì thì cứ nói với cha... cha đi trước đây."

"Cha, thêm WeChat đi, giờ con có điện thoại rồi." Vân Trì gọi ông lại, cầm chiếc điện thoại vừa ném sang một bên lúc nãy lên.

"Được." Vân Đại Hải cũng lấy điện thoại ra, hai người quét mã của nhau rồi thông qua lời mời kết bạn.

Đời người như trà.

Tên WeChat của Vân Đại Hải.

Vân Đại Hải cũng nhìn thấy cái tên Vân Trì vừa đổi trước khi quét mã: Tôi yêu cha tôi.

Lời lẽ thẳng thừng như vậy khiến người đàn ông oai phong cao một mét bảy ba này đỏ cả mắt.

"Tiểu Trì hiểu chuyện rồi." Vân Đại Hải nghĩ tới đứa con trai không chịu nghe lời ở nhà, lại nhìn đứa trước mắt, trong lòng ngổn ngang trăm vị.

Ninh Quân: "..." Ha.

Sau khi thêm WeChat xong, Vân Đại Hải định rời đi, Vân Trì đẩy Ninh Quân một cái.

Ninh Quân lặng lẽ thở dài, ở phía sau gọi một tiếng: "Này..."

Vân Đại Hải quay đầu lại.

Ninh Quân học theo dáng vẻ vừa rồi của Vân Trì, nhỏ giọng nói: "Hôm qua em vừa mua cho Tiểu Trì một chiếc điện thoại, vừa mới thuê mặt bằng xong, trong tay không được dư dả lắm..."

"Bao nhiêu tiền?" Vân Đại Hải hỏi thẳng.

Ninh Quân lấy hóa đơn trong túi ra đưa cho ông.

Vân Đại Hải mở ra nhìn một cái, lập tức nhíu chặt mày: "Sao lại mua đắt thế này? Trẻ con đâu cần dùng loại..."

"Từ trước tới giờ cũng chưa từng mua điện thoại cho Tiểu Trì, nó dùng toàn đồng hồ điện thoại trẻ con từ mấy năm trước, em chỉ nghĩ muốn bù đắp cho nó một chút thôi, không sao đâu, nếu anh không dư dả thì cũng không sao." Ninh Quân đưa tay lấy lại hóa đơn, lặp lại, "Không sao đâu."

"Con đã nói không cần mua loại tốt như vậy rồi." Vân Trì nhận lấy cái muôi trong tay bà, cụp mắt xuống, "Mẹ, mẹ yên tâm, sau này tan học con sẽ giúp mẹ trông quán."

Ninh Quân: "Không cần con, con học hành cho tốt là được."

Vân Trì: "Một mình mẹ vất vả quá."

Trong lòng Vân Đại Hải có chút khó chịu, nếu Ninh Quân cãi nhau om sòm với ông thì ông có một vạn cách đối phó với bà, nhưng bọn họ không những không cãi không gây, ngược lại còn suy nghĩ cho ông...

"Anh sẽ chuyển tiền điện thoại cho Tiểu Trì." Vân Đại Hải mở miệng.

Nghe tiếng thông báo WeChat, Vân Trì nhìn một cái rồi ngẩng đầu lên: "Cảm ơn cha, có cha thật tốt."

Vân Đại Hải rời đi với tâm trạng vô cùng phức tạp, Ninh Quân cũng mang tâm trạng phức tạp tương tự.

Chỉ có Vân Trì là vui vẻ nhận tiền rồi chuyển lại cho Ninh Quân: "Vui không?"

Ninh Quân: "..."

Trước đây mỗi lần mở miệng xin tiền Vân Đại Hải, bà luôn không nói nên lời, cứ cảm thấy ông làm việc bên ngoài rất vất vả, mình không nên tạo thêm quá nhiều gánh nặng cho ông.

Còn bây giờ thì sao, thật ra cảm giác khá vi diệu, phải nói rằng đúng là có chút hưng phấn khó hiểu cùng với một cảm giác kỳ lạ khó diễn tả, giống như cảm giác thỏa mãn sau khi hoàn thành một nguyện vọng nào đó.

Nhưng bà vẫn muốn ly hôn, mắt không thấy thì lòng không phiền, chỉ là không thể ảnh hưởng tới trạng thái của con trai trước kỳ thi đại học, nhịn thêm một thời gian nữa vậy.

Ninh Quân kiễng chân xoa đầu Vân Trì, con trai bà cũng chỉ muốn giúp bà hả giận mà thôi.

Vân Trì vẫn chưa cất điện thoại đi, nhìn thấy trò chơi Bàn Tay Vàng xuất hiện thêm một dấu nhắc màu đỏ số 1.

Vân Trì bấm gỡ cài đặt trò chơi, rất tốt, lại là phần mềm rác không thể gỡ bỏ.

Nhưng nó còn hiện thông báo, rất phiền.

Vân Trì chỉ có thể bấm vào, trò chơi này không giống những trò chơi khác cần thời gian tải, vừa mở là vào thẳng, mượt vô cùng.

Trên giao diện xuất hiện thêm một tin nhắn: Xác thực thành công.

Không chỉ vậy, ở hàng trên cùng còn xuất hiện thêm vài mục mới.

Tuy Vân Trì không thể nói là nhìn một lần không quên, nhưng trí nhớ của cậu mạnh hơn người bình thường rất nhiều, lần trước mở ra nơi này rõ ràng không có gì cả.

Giá trị nghẹn khuất: 3

Giá trị thỏa mãn: 3

Giá trị vui vẻ: 6

Phía trước giá trị nghẹn khuất là ảnh đại diện của một người đàn ông để râu, phía trước giá trị vui vẻ là ảnh đại diện của một người phụ nữ búi tóc, phía trước giá trị thỏa mãn là ảnh đại diện của một thiếu niên.

Đây là thứ gì? Từ đâu ra vậy?

Bấm vào một cái, bên trên có giải thích: Giá trị nghẹn khuất, giá trị thỏa mãn và giá trị vui vẻ có thể dùng để thêm nhân vật và mua sắm trong cửa hàng.

Cửa hàng?

Góc trên bên trái xuất hiện thêm một mục cửa hàng, còn có một biểu tượng đổi thưởng.

Có chút thú vị rồi đây.

Vân Trì bấm vào mẹ.

[Không phù hợp điều kiện, không thể lựa chọn.]

Cha.

[Ba trăm điểm nghẹn khuất có thể thêm cha.]

Vân Trì nhướng mày, trò chơi này là vừa cập nhật à? Làm sao để nhận điểm nghẹn khuất? Nhận mỗi ngày sao? Cũng chẳng có lấy một dòng hướng dẫn.

Vân Trì lại bấm vào vợ.

[Mười điểm vui vẻ có thể thêm vợ]

Chồng.

[Mười điểm vui vẻ có thể thêm chồng]

Ba trăm điểm nghẹn khuất mới thêm được một người cha, còn một người vợ chỉ cần mười điểm vui vẻ?

Đây là công thức quy đổi kiểu gì vậy?

Vân Trì mở cửa hàng ra, bên dưới xuất hiện một hàng biểu tượng có thể mua.

Cấp một: Bánh bao (1 điểm nghẹn khuất/cái), nước tinh khiết (1 điểm nghẹn khuất/chai), bao cao su tình yêu (1 điểm vui vẻ/cái)

Cấp hai: Chưa mở khóa. (Năm mươi điểm nghẹn khuất/năm mươi điểm vui vẻ/năm mươi điểm thỏa mãn có thể mở khóa)

Cũng khá thú vị đấy, nhưng hình như là bản bán thành phẩm, căn bản không vào được.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn