Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi
Chương 1: Trò chơi chính thức bắt đầu.
"Mẹ, con không cần dùng điện thoại đâu."
"Không, con trai, con cần dùng đấy."
"Con học lớp mười hai rồi, không thể chơi điện thoại."
"Chính vì con đã học lớp mười hai rồi nên càng phải thư giãn một chút, học hành quá chăm chỉ không tốt."
Nhân viên bán hàng: "?"
Thiếu niên mặc đồng phục đen trắng của trường Nhất Trung đứng thẳng tắp trước quầy, nhìn hàng loạt mẫu điện thoại khác nhau trước mắt, hơi nhíu mày, trong mắt mang theo vẻ chê bai rất rõ ràng.
"Phiền giới thiệu giúp xem học sinh tầm tuổi con trai tôi thường dùng điện thoại gì."
Nhân viên bán hàng nở nụ cười chuyên nghiệp: "Xin hỏi chị định mua ở mức giá nào ạ?"
Người phụ nữ đang định lên tiếng thì thiếu niên vẫn luôn nói không cần từ nãy tới giờ lại đột nhiên xen vào, giọng nói lạnh nhạt trong trẻo: "Vậy lấy mẫu đắt nhất, tốt nhất đi."
Nhân viên bán hàng nhìn cậu với ánh mắt phức tạp: "Loại đắt nhất hơn một vạn tệ đấy."
"Thì sao?" Thiếu niên nhấc mí mắt lên, thờ ơ hỏi ngược lại.
Nhân viên bán hàng đối diện với ánh mắt của cậu, vậy mà sống lưng lại lạnh buốt, bất giác rùng mình một cái.
Thiếu niên và người phụ nữ có bảy phần giống nhau, mắt dài môi mỏng, làn da trắng, sống mũi cao thẳng, những đường nét ấy trên gương mặt người mẹ trông dịu dàng ôn hòa, nhưng trên gương mặt người con trai thì ngoài đẹp ra còn thêm vài phần lạnh nhạt bạc tình.
"Được thôi, lấy mẫu đắt nhất đi." Người phụ nữ kịp thời cứu nguy, trên mặt mang theo nụ cười, đưa tay vỗ lên vai thiếu niên.
Con trai bà từ nhỏ đến lớn ngoài học tập ra chẳng để tâm đến thứ gì, ăn mặc chơi bời chưa từng mở miệng đòi hỏi, con nhà người ta chơi điện thoại, chơi máy tính, chơi máy game, còn con trai bà ngoài học vẫn là học.
Đây là lần đầu tiên cậu chủ động đòi thứ gì đó.
Đừng nói điện thoại hơn một vạn tệ, cho dù hơn hai vạn bà cũng chẳng hề do dự.
"Phiền xuất hóa đơn giúp tôi." Thiếu niên lại nói.
"Lấy hóa đơn làm gì?" Người phụ nữ vừa quét mã thanh toán vừa hỏi.
"Mang cho cha con thanh toán lại."
Tay người phụ nữ khựng lại, nhỏ giọng nói: "Mẹ có tiền, có thể mua cho con, mẹ sắp ly hôn với ông ta rồi, sau này không cần dùng tiền của ông ta nữa."
Thiếu niên nhíu mày: "Mẹ không được ly hôn."
Người phụ nữ bất đắc dĩ: "Con trai, mẹ muốn ly hôn."
"Không được." Thiếu niên nhận lấy điện thoại từ tay nhân viên bán hàng, mặt không cảm xúc, "Cha có tiền, không thể ly hôn."
Hai mẹ con cầm điện thoại rồi nhanh chóng rời khỏi cửa hàng, nhân viên bán hàng lắc đầu thở dài: "Trẻ con bây giờ đúng là chui đầu vào tiền rồi, nhận tiền không nhận người, mẹ nó thật đáng thương."
Ninh Quân đi theo sau Vân Trì, muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói: "Tiểu Trì, mẹ cảm thấy ly hôn cũng tốt lắm, sau này cách xa ông ta thật xa..."
"Mẹ." Vân Trì dừng bước, quay đầu nhìn bà, có chút không hài lòng.
Ninh Quân bất đắc dĩ thở dài.
Người chồng sắp thành chồng cũ Vân Đại Hải trước Tết đã dẫn một cậu bé về nhà, nói đó là con riêng của ông ở bên ngoài, đồng thời đề nghị ly hôn.
Cậu bé đó chỉ nhỏ hơn Vân Trì hai tuổi.
Bị phản bội hơn mười năm mà bà lại chẳng hề hay biết, thật sự quá châm chọc.
Sau khi khóc xong, Ninh Quân nhanh chóng lấy lại tinh thần, định ly hôn với Vân Đại Hải, Vân Đại Hải cũng tỏ ý sẽ chia cho bà tất cả những gì bà đáng được nhận, nhưng bản thỏa thuận ly hôn lại bị Vân Trì xé nát.
Con trai bà không cho bà ly hôn, còn bảo bà làm thủ tục chuyển trường cho mình, đến thành phố xa lạ này, thuê nhà ở khu dân cư ngay bên cạnh khu nhà của người chồng sắp cũ của bà.
Đối diện với đôi mắt lạnh nhạt quá mức của con trai mình, Ninh Quân chỉ có thể nhượng bộ: "Mẹ không nói nữa, trường cũng đã chuyển rồi, mẹ nghe theo con hết."
"Vâng." Sắc mặt Vân Trì dịu đi đôi chút, đưa tay ôm vai bà dẫn bà đi tiếp, "Mẹ, làm tổn thương người khác là phải trả giá."
Ninh Quân: "..."
Tính cách này của con trai bà cũng chẳng biết giống ai, trước ba tuổi cậu ngơ ngơ ngác ngác, đi đường còn chẳng vững, bà từng lo không biết có phải cậu có vấn đề gì không, ai ngờ sau ba tuổi lại như bật hack vậy, thông minh lanh lợi vô cùng, từ tiểu học đến cấp ba năm nào cũng đứng nhất, thành tích bỏ xa người đứng thứ hai một đoạn lớn.
Chỉ là tính cách có hơi... nói sao nhỉ...
...khó hình dung lắm.
Căn nhà bọn họ thuê nằm phía sau phố trung học, đi qua một ngã tư là tới trường cấp ba tốt nhất Bình Thành là Bình Thành Nhất Trung, Ninh Quân thuê một mặt bằng trên phố trung học mở quán bún gạo.
Bất kể hôn nhân của bà thế nào, bà và Vân Trì vẫn phải tiếp tục sống.
Vân Trì cầm đề toán ngồi trong quán làm bài.
Ninh Quân ló đầu nhìn cậu mấy lần, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: "Con trai, đừng làm bài nữa, điện thoại mới mua đấy, chơi một lát đi." Con trai bà tối nào cũng đúng mười hai giờ lên giường ngủ, bốn giờ sáng đúng giờ thức dậy học bài, bà thật sự sợ con trai mình đột tử...
Ninh Quân quay đầu về phía mặt đất nhổ ba cái liên tiếp: "Đại cát đại lợi, mọi sự thuận lợi."
"..." Vân Trì bất đắc dĩ, nghĩ ngợi một lát rồi vẫn đặt bút xuống, cầm điện thoại lên.
Tuy điện thoại chẳng có gì thú vị, nhưng nếu cậu chơi điện thoại thì mẹ có lẽ sẽ yên tâm hơn một chút, vậy cậu miễn cưỡng chơi vậy.
Thấy cậu cầm điện thoại lên, Ninh Quân vui mừng mỉm cười.
Nhà người ta đều lo con không chịu học, chỉ có bà lo con mình học đến ngốc luôn rồi.
Vân Trì mở hộp, lấy chiếc điện thoại mới tinh bên trong ra, cầm trong tay xoay một vòng rồi mới nhấn nút nguồn.
Sau một tiếng "ting", màn hình điện thoại sáng lên một chút rồi lại tối xuống, rất lâu vẫn không có phản ứng.
Vân Trì nhíu mày, chiếc điện thoại hơn một vạn tệ này có phải quá thô sơ kém chất lượng rồi không?
Cậu liên tiếp nhấn thêm vài lần nữa, điện thoại vẫn không có động tĩnh gì.
Chẳng lẽ hết pin rồi?
Vân Trì cầm bộ sạc nối vào, điện thoại cuối cùng cũng sáng lên lần nữa.
[Ghép nối thành công, đang cài đặt...]
[Cài đặt thành công]
Điện thoại tiến vào giao diện thiết lập ban đầu.
Thiết lập phông chữ, thiết lập ngôn ngữ, xác thực vân tay và mống mắt.
Vân Trì làm theo hướng dẫn từng bước một.
Sau một tiếng "ting" nữa, pháo hoa rực rỡ sắc màu nở bung trên màn hình vừa sáng lên, kèm theo tiếng nhạc du dương, một hàng chữ từ nhỏ dần phóng to, lấp lánh nhấp nháy hiện ra trước mắt Vân Trì.
[Cuối cùng cũng đợi được bạn, chủ nhân thân yêu của hệ thống con số 444.]
Vân Trì mặt không cảm xúc, giao diện khởi động này màu mè hoa lá hẹ quá mức, còn làm kiểu chữ thế này, đúng là quê mùa không chịu nổi.
Trên giao diện màn hình là đủ loại app.
Đọc tiểu thuyết, trò chơi, âm nhạc, video...
Nổi bật nhất, chiếm hơn nửa màn hình là biểu tượng một quyển sách đang lật trang, bên trên viết mấy chữ "Hệ Thống Xuyên Sách".
Phần mềm này thực sự quá bắt mắt, Vân Trì bấm vào.
[Trọng Sinh Chi Hệ Thống Giúp Tôi Nghịch Thiên Cải Mệnh]
Nhà phát triển này đúng là lắm tiền, có thể chiếm một khoảng lớn như vậy trên điện thoại mới để quảng bá.
[Kiếp trước, cô lấy phải một gã đàn ông cặn bã, sinh ra một đứa con trai thiểu năng trí tuệ, cô một mình nuôi con, chăm sóc cha mẹ chồng bệnh tật, trong khi gã đàn ông cặn bã lại nuôi tiểu tam bên ngoài, còn có cả con riêng, để được song túc song phi với tiểu tam và chiếm trọn gia sản, gã đã hại chết đứa con thiểu năng của mình, ép người vợ tào khang phát điên... Sau khi sống lại, cô nhận được sự ưu ái của ông trời, sở hữu hệ thống xuyên sách, đời này cô nhất định phải nghịch thiên cải mệnh, phấn đấu vươn lên, làm giàu phát tài, giẫm chết gã đàn ông cặn bã!!!]
[Nhiệm vụ 1: Giúp con trai thiểu năng của ký chủ trở thành học bá thiên tài √]
[Nhiệm vụ 2: Thực hiện tâm nguyện kiếp trước của ký chủ, khiến gã đàn ông cặn bã hối hận không kịp, sống không bằng chết. (Đang tiến hành)]
...
Phía sau còn rất nhiều nội dung, nhưng Vân Trì đã hết kiên nhẫn đọc tiếp, nhìn là biết loại sảng văn vô não chẳng có logic gì.
Vân Trì đầy vẻ ghét bỏ đóng phần mềm lại, bấm gỡ cài đặt.
Không gỡ được?
Thế mà lại là phần mềm rác cài sẵn của hệ thống.
Vân Trì kéo cái phần mềm rác đó ném vào một góc xó xỉnh, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Màn hình lập tức trống ra một khoảng lớn, biểu tượng ngón tay cái dựng đứng lấp lánh ánh vàng ở góc dưới bên phải đập vào mắt.
Vân Trì cạn lời, hóa ra còn giấu một cái nữa.
Bên dưới app có ghi ba chữ "Bàn Tay Vàng".
Trước khi gỡ cài đặt, Vân Trì vẫn bấm vào xem thử.
[Bàn Tay Vàng Phiên Bản Người Thật Sinh Tồn Ngày Tận Thế xin phục vụ bạn]
[Hệ thống con số 444 xin xác nhận có mở trò chơi hay không.]
[A. Có. B. Không.]
Tuy Vân Trì không hứng thú với điện thoại, nhưng những chức năng điện thoại nên có cậu đều biết, các trò chơi hot nhất hiện nay cậu cũng từng dùng điện thoại của Ninh Quân để chơi thử, dù sao cũng phải chơi rồi mới biết mình không có hứng thú.
Mà loại trò chơi này thì trước đây cậu chưa từng tiếp xúc, nên cũng có chút tò mò.
Vân Trì chọn đáp án A.
[Trò chơi chính thức bắt đầu.]
Camera tự động mở lên, quét qua gương mặt Vân Trì, sau đó tự động xác nhận.
Màn hình tối đen trong chớp mắt rồi tiến vào đoạn hoạt họa mở đầu.
Đô thị phồn hoa với những tòa nhà cao tầng sụp đổ, khói bụi mù mịt, chỉ sau một đêm đã trở thành cảnh giếng khô tường đổ, băng thiên tuyết địa, toàn thành xác sống xuất động...
[Ngày tận thế đã đến, xin chọn người thân tiến vào trò chơi Bàn Tay Vàng.]
Một hàng chữ hiện lên.
[Cha □, mẹ □, chồng □ hoặc vợ □ (có thể chọn nhiều).]
Không hiểu vì sao đoạn hoạt họa và những dòng chữ này lại khiến Vân Trì có chút bồn chồn, nhất thời đắm chìm vào đó, trong lúc mơ hồ đã không hề do dự chọn cha.
Đều là tận thế rồi, chẳng phải sẽ chết đói mất sao.
[Chưa xác thực, không thể lựa chọn.]
?
Vân Trì lại chọn mẹ.
[Không phù hợp điều kiện, không thể lựa chọn.]
Vân Trì nhíu mày, trò chơi này chắc là bản bán thành phẩm rồi.
Chọn vợ.
[Tỉnh lại đi, bạn không có vợ.]
Chọn chồng.
[Tỉnh lại đi nào, bạn cũng không có chồng.]
Không thể lựa chọn, không thể tiến hành bước tiếp theo.
Vân Trì: "..." Đúng là trò chơi rác gì không biết, lãng phí của cậu mấy phút đồng hồ.