Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 7: Vân Trì bị Tần Triều đe dọa

"Ai có điện thoại kêu vậy?"

Trong lớp học hoàn toàn yên tĩnh.

"Bíp bíp bíp bíp..." Giống như đáp lại lời lão Vương vậy, âm thanh ấy lại vang lên.

Tần Triều lập tức bịt chặt túi quần mình lại.

Lão Vương dùng tốc độ nhanh đến mức bịt tai không kịp trộm chuông lao tới bên cạnh Tần Triều rồi "sờ trên mó dưới", moi từ hai túi quần hắn ra hai chiếc điện thoại.

Tần Triều: "..." Đệt, nếu quay về kiếp trước, hắn nhất định sẽ giẫm nát cái xác đó luôn.

"Tần-Triều-" Lão Vương nổi trận lôi đình, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi, "Không chỉ đi học muộn mà còn mang điện thoại, không chỉ mang điện thoại mà còn mang hai cái, không chỉ mang hai cái, em còn không để chế độ im lặng, em giỏi quá rồi đấy nhỉ."

Tần Triều nghe màn rap của lão Vương, nhìn chiếc điện thoại thuộc về mình đang bị ông vung vẩy trong tay, ngón tay co lại bên người không ngừng vê tới vê lui.

Người bình thường sẽ không đi học mà quên tắt chuông điện thoại.

Người làm được chuyện này chỉ có đúng một người.

Tần Triều lại giơ tay sờ vết thương trên trán, nhắm mắt lại, đúng là đáng ăn đòn thật.

Lão Vương nhìn chiếc điện thoại kia, lồng ngực phập phồng lên xuống, trong lớp đã rất lâu không có ai dám công khai khiêu khích ông như thế rồi, ông nhịn không nổi nữa, vung mạnh tay lên: "Cút ra ngoài đứng cho tôi."

Lúc Tần Triều đi ra ngoài còn liếc nhìn về phía Vân Trì một cái.

Vị này đang chớp chớp đôi mắt to trong veo vô tội thuần khiết như mắt búp bê của mình để xem náo nhiệt đây.

Tần Triều tức đến bật cười.

Tần Triều đứng ngoài hành lang nửa tiết học mới bị lão Vương gọi vào lớp.

Suốt cả buổi sáng tiếp theo, Tần Triều cứ nhìn chằm chằm Vân Trì.

Học bá này rất bình tĩnh, từ đầu tới cuối không hề tìm điện thoại, khiến Tần Triều có lúc còn nghi ngờ chiếc điện thoại đó rốt cuộc có phải của cậu hay không.

Được lắm, giỏi thật.

Tần Triều khoanh tay ngồi đó, hắn muốn xem cái điện thoại chết tiệt kia rốt cuộc là thần tiên phương nào.

Vân Trì thật sự không phát hiện điện thoại của mình bị mất, cậu không có thói quen động một chút là sờ điện thoại.

Cho nên lúc tan học, khi Tần Triều đi ngang qua bàn cậu rồi dừng lại nhìn cậu, Vân Trì cũng nhìn lại, vẻ mặt không hề sợ hãi: "Có việc gì à?"

Tần Triều liền mang theo ý vị sâu xa mà bỏ đi.

Giang Thư Ý cảm thấy có gì đó không đúng lắm, hỏi cậu: "Vân Trì, có phải cậu chọc vào cậu ta rồi không?"

Vân Trì nghĩ ngợi: "Tôi vô tình đập trúng đầu cậu ta, nhưng tôi đã xin lỗi rồi, cũng băng bó cho cậu ta rồi, cậu ta nói không cần tôi làm gì nữa rồi bảo tôi đi, không đánh tôi."

"Hả?" Giang Thư Ý kinh ngạc, "Đầu cậu ta là do cậu đập à?"

"...Tôi không cố ý." Vân Trì nhìn Giang Thư Ý, "Cậu ta có thù dai không?"

Giang Thư Ý nghĩ một chút: "Cậu ta còn bảo cậu làm gì khác nữa không?" Giang Thư Ý vẫn luôn ở lớp Hai, Tần Triều là học kỳ hai lớp mười mới đội sổ chen vào được.

Trước khi xảy ra chuyện ôm nhầm con, giữa bọn họ không có nhiều giao tiếp, chẳng qua lúc thu phát bài tập thỉnh thoảng nói vài câu, nhưng Tần Triều ở trường vẫn luôn rất nổi tiếng, có thù thì chắc đã báo ngay tại chỗ rồi, nếu không đánh thì hẳn là xem như qua chuyện rồi.

Vân Trì nghĩ ngợi: "Cậu ta bảo tôi biến khỏi tầm mắt cậu ta."

"..." Giang Thư Ý giật giật khóe miệng, "Chắc là không sao nữa đâu, nhưng tốt nhất cậu vẫn nên tránh xa cậu ta một chút."

"Tôi cũng thấy đúng là nên tránh cậu ta một chút." Hình như cậu và người này xung khắc nhau, nếu lại xảy ra thêm chuyện ngoài ý muốn nào nữa, Tần Triều chắc chắn sẽ đánh cậu.

Cậu... đánh không lại hắn.

Điểm tự hiểu lấy mình này cậu vẫn có.

Cậu thích xem náo nhiệt, nhưng không có nghĩa là thích tự đưa mình lên cho người khác đánh.

Vì thế sáng hôm sau, lúc đi học Vân Trì không đi trèo tường nữa mà hơi khó chịu đi qua cổng trường.

Những học sinh đi muộn bị chủ nhiệm giáo dục bắt từng người đứng sang một bên xếp hàng, cả khối mười lẫn khối mười một đều có, chỉ không thấy ai mặc đồng phục khối mười hai.

Thế là Vân Trì tới.

Chủ nhiệm giáo dục lão Nhiếp nhìn thấy Vân Trì, coi như không nhìn thấy, xua tay cho cậu đi học.

Bạn học Vân Trì là đối tượng trọng điểm cần bồi dưỡng, hiệu trưởng đã nói rồi, có thể khoan dung với cậu thì cứ khoan dung, có thể giả vờ không nhìn thấy thì cứ giả vờ không nhìn thấy.

Vân Trì liếc nhìn đám người một cái, đối diện với một ánh mắt né tránh, cậu cong môi cười: "Thưa thầy, em cảm thấy đi học muộn là không tốt, em qua đó đứng một lúc."

Lão Nhiếp: "?"

Lão Nhiếp trơ mắt nhìn Vân Trì đi tới đứng vào hàng, trong lòng nghĩ lát nữa phải đến văn phòng hiệu trưởng một chuyến... không, đợi thêm đã, sắp thi tháng rồi, ông vẫn nên xem trước bạn học Vân Trì này rốt cuộc thi tháng sẽ đạt thành tích thế nào rồi nói sau.

Người có dáng đứng thẳng tắp hơi nghiêng đầu nhìn học sinh lớp mười đứng bên cạnh mình, cười tủm tỉm chào hỏi: "Em trai, lâu rồi không gặp nha."

Trần Mộ Vân là con riêng của Vân Đại Hải.

Tết năm ngoái Vân Đại Hải dẫn Trần Mộ Vân về quê, nói là muốn ghi tên cậu ta vào gia phả.

Mẹ của Trần Mộ Vân họ Trần, cậu ta tên Mộ Vân, ngưỡng mộ Vân Đại Hải, đúng là một tình yêu cảm động trời đất biết bao.

Vân Trì vẫn còn nhớ những lời Trần Mộ Vân đã nói trước mặt Ninh Quân lúc bà khóc đỏ cả mắt, sắc mặt tái nhợt: "Dì à, cháu biết bọn họ làm vậy là không đúng, cháu thay mặt mẹ cháu xin lỗi dì, nhưng những năm nay mẹ cháu cũng sống không tốt, xin dì hãy tác thành cho bọn họ đi, như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người."

Cơ thể Trần Mộ Vân căng cứng, trong mắt hiện rõ vẻ đề phòng, hạ thấp giọng: "Ai là em trai của anh, anh đừng có kiếm chuyện."

"Trong người chúng ta chảy cùng một dòng máu, là người một nhà." Vân Trì nói.

Trần Mộ Vân kinh ngạc nhìn cậu: "Không phải chứ, anh bị bệnh à?"

Vân Trì gật đầu: "Bà nội chúng ta đúng là có chút bệnh, bệnh tâm thần di truyền, theo lý thuyết thì cả hai chúng ta đều có khả năng mắc bệnh."

Trần Mộ Vân há to miệng, một câu chửi tục mắc ngay nơi cổ họng, vì liếc thấy lão Nhiếp đang nhìn sang bên này nên lại phải nuốt ngược trở vào, giống như nuốt phải ruồi vậy.

Vân Trì lại nói: "Anh em ruột phải hòa thuận yêu thương nhau, sau này giúp đỡ lẫn nhau, lỡ như anh mắc bệnh tâm thần, cha mẹ lại đều không còn nữa, vậy người thân nhất của anh trên đời này chính là em đó, em trai à... thế này đi, hôm nào anh đến nhà em ăn cơm, nhận mặt đường luôn, dù sao đó cũng là nhà anh."

"Nhà mẹ nó chỗ nào là nhà anh?" Trần Mộ Vân nổi giận đùng đùng, giơ nắm đấm lên, nhưng lý trí vẫn còn, cuối cùng nắm đấm đổi thành xô đẩy, đẩy mạnh vào vai Vân Trì.

Vân Trì lảo đảo lùi lại, ngồi phịch xuống đất.

Tiếng quát giận dữ của lão Nhiếp cũng vang lên theo đó: "Trần Mộ Vân, em làm gì đấy?"

Lão Nhiếp lao tới hai bước: "Vân Trì, em không sao chứ?"

Vân Trì chậm chạp đứng dậy từ dưới đất, phủi phủi quần rồi mới ngẩng mặt nói với lão Nhiếp: "Em không sao, thưa thầy, thầy cũng đừng trách Trần Mộ Vân, em không truy cứu." Nói xong liền đeo cặp quay người đi, để lại Trần Mộ Vân và lão Nhiếp nhìn nhau không nói nên lời.

Vân Trì tâm trạng vui vẻ đi vào tòa nhà giảng dạy.

[Giá trị vui vẻ +5]

Chiếc điện thoại trong ngăn bàn làm việc của lão Vương sáng lên một chút rồi lại tắt đi, không ai hay biết.

Trong tiếng đọc sách vang dội, Vân Trì bước vào lớp học, trước tiên ngẩng đầu nhìn về vị trí hàng cuối một cái, sau đó liền chạm phải một ánh mắt.

Vân Trì có chút tiếc nuối, cậu còn tưởng Tần Triều đang ở sân thể dục, không ngờ hắn đã tới lớp từ sớm rồi.

Biết trước vậy cậu đã đi trèo tường.

Có điều tuy không trèo tường được, nhưng gặp Trần Mộ Vân, cũng xem như niềm vui ngoài ý muốn.

Vân Trì dời mắt đi rồi trở về chỗ ngồi của mình.

Tần Triều ngồi nghiêng ở đó, lười biếng dựa lưng vào tường, nhìn chằm chằm Vân Trì ngồi xuống rồi mới cúi đầu gõ vài chữ trên điện thoại.

Lợi ích của việc làm phú nhị đại chính là có điện thoại dùng không hết, bị tịch thu một cái thì mua cái khác là được.

Trước đây tiêu tiền hắn luôn có cảm giác tội lỗi, dù sao lão Giang bọn họ kiếm tiền cũng không dễ dàng, dậy sớm thức khuya, một cái bánh trứng năm sáu tệ, mỗi đồng tiền kiếm được đều là công sức hiện hữu rõ ràng ngay trước mắt.

Còn hiện tại, Diệp Tiếu ngày nào cũng cho hắn tiền tiêu vặt, cho mấy nghìn đến mấy vạn tệ, hắn không tiêu bà ấy còn khóc...

Gọi anh giao bánh trứng: Người này là ai vậy?

Trong nhóm "Cho nổ tung Nhất Trung", có người gửi một tấm ảnh.

Người mặc đồng phục trắng đen ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn người đang đứng đối diện mình, vành mắt đỏ hoe, trông như đã chịu hết mọi tủi thân.

Có người nhắn riêng cho hắn.

Gọi anh giao bánh trứng: Học bá lớp mày đấy, không nhận ra à?

Gọi anh giao bánh trứng: Tao hỏi người đánh cậu ấy kìa.

Sống động như khỉ đột: Ồ...

Gọi anh giao bánh trứng: Ồ cái đầu mày.

Sống động như khỉ đột: Tao ồ thì sao? Ồ mày khó chịu à?

Sống động như khỉ đột: Sửa lỗi chính tả, tim khó chịu.

"Đệt, thần kinh." Tần Triều mắng một câu.

Gọi anh giao bánh trứng: Tao đã bảo cái miệng đó của cậu ta sớm muộn gì cũng bị đánh, tiếc thật.

Sống động như khỉ đột: Tiếc cái gì?

Gọi anh giao bánh trứng: Tiếc là không phải tao đánh.

Sống động như khỉ đột: Giờ mày đánh cũng chưa muộn, mày mà đánh thì tao qua xem, cổ vũ cho mày.

Gọi anh giao bánh trứng: Cút.

Ba phút sau.

Sống động như khỉ đột: Lớp Năm khối Mười, Trần Mộ Vân, sao nào, tan học đi đánh cậu ta à?

Gọi anh giao bánh trứng: ?

Sống động như khỉ đột: Chẳng phải mày muốn lấy lại thể diện cho học bá sao?

Gọi anh giao bánh trứng: Tao bị bệnh à? Tao thân với cậu ấy lắm sao?

Sống động như khỉ đột: Ồ...

Nhóm Cho nổ tung Nhất Trung:

-- Đánh người ngay trước mặt lão Nhiếp, trâu bò thật đấy.

-- Trần Mộ Vân, tôi nhớ mặt cậu ta rồi.

-- Trường mình còn có người gan thế cơ à, bái phục.

Sống động như khỉ đột: Người bị đánh còn gan hơn.

-- ?

-- ?

-- Anh Hủ, anh quen cậu ta à?

Sống động như khỉ đột: Có may mắn gặp vài lần, có điều anh Triều của chúng ta còn quen cậu ta hơn.

-- Bạn của anh Triều à?

-- Đứa nào dám động vào bạn anh Triều, tan học đi xử nó.

-- Anh Triều còn có kiểu bạn này nữa sao, sao tôi chưa từng gặp?

Gọi anh giao bánh trứng: Khỉ đột câm miệng.

Gọi anh giao bánh trứng: Tôi không quen cậu ta.

Sống động như khỉ đột: Ồ.

-- Ồ.

-- Ồ.

-- Ồ.

......

Vân Trì không hề biết mình đã nổi tiếng một phen trong nhóm "Cho nổ tung Nhất Trung", bởi vì thành viên trong nhóm này đều là những học sinh cá biệt của Nhất Trung, người bình thường không vào được, mà Giang Thư Ý cũng không ở trong đó, nên chẳng ai truyền đạt những chuyện này cho cậu.

Lúc Vân Trì phát hiện điện thoại của mình bị mất thì đã là trưa ngày thứ ba rồi.

Ninh Quân tranh thủ lúc rảnh rỗi lại nhắc Vân Trì chơi điện thoại một chút, Vân Trì thò tay vào cặp sách sờ thử, ơ, điện thoại của cậu đâu rồi?

"Mẹ, con làm mất điện thoại rồi." Vân Trì vô cùng chắc chắn điện thoại của mình vẫn luôn ở trong cặp sách, bởi vì trò chơi kia toàn xuất hiện bug nên đã mất sức hấp dẫn với cậu, mà mấy ngày nay Ninh Quân cũng không nhắn tin cho cậu, nên cậu vẫn luôn không đụng tới nó.

"Không thể nào." Ninh Quân lau tay lên tạp dề rồi đi tới, "Có phải con để quên ở nhà không?"

"Không đâu." Vân Trì lắc đầu.

Chỉ cần cặp sách không bị rách thì điện thoại của cậu theo lẽ thường phải đang nằm yên trong cặp, sẽ không có nơi thứ hai để đi.

Ninh Quân đã cầm điện thoại của mình lên gọi vào số của Vân Trì, không ai nghe máy.

Vân Trì bắt đầu hồi tưởng lại mấy ngày nay cặp sách của mình đã trải qua những gì, chuyện ngoài ý muốn duy nhất chính là hôm đó bị ném qua đầu tường rồi đập vào mặt Tần Triều.

Hai chiếc điện thoại bị tịch thu của Tần Triều...

Ánh mắt Tần Triều nhìn cậu lúc bị đuổi ra khỏi lớp...

Còn cả nụ cười đó nữa.

Và vẻ mặt đầy ẩn ý của hắn suốt mấy ngày nay.

Ờ...

Vân Trì: "..."

Hình như có gì đó không ổn rồi.

Tiết đầu tiên buổi chiều là tiết thể dục, lão Vương tới lớp đuổi hết học sinh xuống lầu: "Tất cả xuống vận động đi, đừng có ngày nào cũng ngồi lì trong lớp không nhúc nhích."

Nữ sinh thì đi vòng quanh sân thể dục, nam sinh đá bóng thì đá bóng, chơi bóng rổ thì chơi bóng rổ, Tần Triều nằm trong đám chơi bóng rổ đó.

Ngoài hai lớp khối mười hai ra còn có cả các lớp khối mười và mười một, sân thể dục vẫn rất náo nhiệt.

Vân Trì chống cằm ngồi trên khán đài buồn rầu.

Giang Thư Ý ngồi bên cạnh chống cằm ngẩn người, trước đây cậu ta thuộc nhóm đá bóng, bây giờ không ai rủ cậu ta đá nữa, bản thân cậu ta cũng không muốn đá.

"Anh Triều, bên này." Đinh Thành Huy nhảy dựng lên vẫy tay, "Ở đây ở đây này."

"Tôi là đồ ngu à?" Tần Triều xoay tay chuyền bóng cho người khác, "Mẹ nó cậu với tôi có cùng một đội đâu."

"Ha ha ha ha..."

Một trận bóng đánh đến mồ hôi đầm đìa, có nữ sinh mang nước tới tặng.

Bóng dáng gầy gò đứng cùng chỗ với các nữ sinh kia đặc biệt nổi bật.

Tần Triều nhìn ba chai nước được đưa tới trước mặt mình, nhấc mí mắt nhìn ba người đối diện.

?

"Cậu bị bệnh à?"

Nữ sinh nghiêng đầu nhìn người cao hơn mình hơn một cái đầu, khẽ hé miệng.

Đẹp trai quá.

Không phải kiểu đẹp trai giống Tần Triều.

Tần Triều đẹp trai một cách phóng khoáng, đẹp trai rất đời thường.

Còn vị này đẹp trai như bước ra từ truyện tranh vậy, lạnh lùng cô ngạo đến mức không giống người thật, đánh thẳng vào tim người ta.

Vân Trì cầm chai nước mím môi, lại đưa tới thêm một chút: "Uống không?"

Tần Triều: "?"

Hai nữ sinh nhìn nhau, lặng lẽ thu chai nước trong tay về, sau đó lùi lại một bước đứng sang một bên âm thầm quan sát.

Tần Triều vén vạt áo sơ mi đồng phục trắng lên lau mồ hôi trên mặt: "Cậu có chuyện gì thì nói nhanh đi."

Hắn không nhận nước.

Vân Trì nghĩ ngợi một chút, đưa tay nhét chai nước vào trong vạt áo sơ mi đang bị vén lên thành một cái túi của Tần Triều.

Các nữ sinh: ? Còn có thể làm thế à? Biết vậy trước đây bọn họ cũng tặng nước như thế rồi.

"..."

Tần Triều ngẩng đầu, mặt không cảm xúc nhìn cậu: "Câm rồi à? Nói đi."

Được rồi, hắn đã nhận nước.

Lúc này Vân Trì mới lên tiếng: "Trong hai chiếc điện thoại bị tịch thu trước đó của cậu, có phải một cái là của tôi không?"

Tần Triều cười.

Trâu bò thật.

Thần nhân thật đấy.

Mẹ nó đều đã qua mấy ngày rồi, giờ cậu mới phản ứng ra đó mẹ nó là điện thoại của mình à.

Áo sơ mi được thả xuống, chai nước rơi theo xuống dưới, Tần Triều hơi cúi người, duỗi dài cánh tay vớt chai nước lên, vặn nắp rồi bắt đầu uống.

Đường quai hàm căng thẳng, yết hầu khẽ chuyển động, gân xanh trên cổ lúc ẩn lúc hiện, mồ hôi lăn xuống, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Vân Trì không nhịn được giơ tay sờ yết hầu của mình một cái, yết hầu của hắn lớn thật đấy, muốn cạy xuống quá đi mất.

Sau khi ừng ực uống hết nửa chai nước, Tần Triều mới cong khóe môi, phun ra hai chữ: "Đoán đi."

"Tôi đoán rồi, tôi đoán đó chính là điện thoại của tôi." Vân Trì hạ tay xuống.

"Hừ." Chai nước khoáng trong tay Tần Triều đổi hướng chỉ vào cậu, "Đi, đi tìm lão Vương đòi điện thoại của tôi về."

Vân Trì nhíu mày: "Điện thoại của cậu reo nên mới bị tịch thu, có liên quan gì tới tôi đâu, vì sao tôi phải đi đòi giúp cậu?"

"Cậu nói lại lần nữa xem." Tần Triều nheo mắt.

Vân Trì liếc hắn một cái, không lên tiếng.

Chẳng lẽ lại là điện thoại của cậu reo sao?

Cậu rất chắc chắn, cậu để chế độ rung.

Chai nước trong tay Tần Triều chọc vào vai cậu, hết lần này đến lần khác, hung dữ nói: "Trước giờ tan học chiều nay tôi phải nhìn thấy điện thoại của tôi xuất hiện trước mặt tôi, nếu không, tự chịu hậu quả."

Vân Trì: "..." Thì ra bị đe dọa uy h**p là như vậy à.

Cũng không đáng sợ lắm.

Xem ra Tần Triều không được lắm.

"Ồ..." Đinh Thành Huy thở hồng hộc khoác vai người bên cạnh, "Là cái ồ đó đúng không?"

"Đúng, đúng là cái ồ." Người bên cạnh gật đầu, lôi ảnh trong điện thoại ra đối chiếu, "Quả thật là cái ồ."

"Anh Triều chẳng phải nói không quen cậu ta sao?"

"Chắc chắn là quen mà, còn bảo khỉ đột câm miệng nữa, bên trong chắc chắn có chuyện."

Đinh Thành Huy huýt sáo về phía bên kia: "Ồ--"

Vân Trì nhìn sang bên này một cái, rồi lại nhìn Tần Triều, suy nghĩ hồi lâu mới nói: "Ồ."

Đòi thì đòi thôi.

Cậu cũng bị đe dọa rồi, còn có thể làm gì đây.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn