Toang rồi?
Không.
Là quá ngầu rồi!
Vân Trì ngồi ở quán ăn sáng, vừa ăn vừa nhỏ giọng nói chuyện với điện thoại: "Này, mày nghe thấy tao nói không?"
Không ai đáp lại.
Vân Trì giơ ngón tay của mình lên, do dự có nên chọc thêm một lần vào nút tắt nguồn không, nhưng lại hơi sợ đau, cho nên dù rất tò mò cũng không dám thử.
Đợi có cơ hội cậu sẽ tìm người khác thử xem.
Bây giờ Ngu Mỹ Nhân đã có thể ra ngoài làm việc rồi, nhưng Vân Đản Đản có tới năm nghìn điểm độ no, phải làm bao nhiêu mới nuôi nổi nó đây?
[Cử ai đi thu thập tài nguyên?]
[A. chồng - B. bản thân - C. cả hai cùng đi]
Vân Trì miễn cưỡng chọn C.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, biết thương ông xã rồi à? Nào, để ông xã ôm em.]
Trên màn hình, Ngu Mỹ Nhân ôm chủ nhân vào lòng, còn xoa đầu cậu một cái, bên cạnh Vân Đản Đản nhào tới ôm chân cả hai làm nũng, nhìn đúng là một gia đình hòa thuận yêu thương nhau ghê.
Nhưng Vân Trì nhìn con số 5000 điểm độ no của Vân Đản Đản, chỉ cảm thấy đây là một bộ phim kinh dị.
Chín mươi phút thu thập ở đồng cỏ, vậy mà tiêu hao tới ba trăm điểm độ no và một trăm năm mươi điểm độ đủ nước, xem ra bản đồ cũng đã được nâng cấp.
Những thứ thu thập được tương ứng cũng được nâng cấp theo, tuy vẫn là khoai tây, bắp cải các loại, nhưng số lượng đã tăng lên gấp mấy lần.
Trong lúc ăn sáng, Vân Trì không ngừng bấm màn hình, lặp đi lặp lại việc cho ăn rồi thu thập, cho ăn rồi thu thập, cuối cùng cũng tích được đầy một kho tài nguyên, mà lúc này độ no của Vân Đản Đản đã giảm xuống còn 900, biến thành màu đỏ như máu.
[Cảnh báo cảnh báo!!! Thấp hơn một nghìn sẽ gây tổn hại cho cơ thể Vân Đản Đản, làm giảm giá trị sinh mệnh, sẽ bị bệnh đó.]
Vân Trì vội chế biến chín toàn bộ thức ăn rồi đút hết cho Vân Đản Đản, nâng độ no của nó lên hai nghìn năm trăm.
Còn Ngu Mỹ Nhân và bản thân cậu thì sao, kho hàng đã trống trơn rồi, còn ăn cái khỉ gì nữa, chỉ còn hai trăm điểm độ no.
Vân Trì nhìn thời gian, đã gần bảy giờ rồi, cậu nói với điện thoại: "Tao đã cho Vân Đản Đản ăn rồi, không phải tao không cố gắng, mà là nó ăn quá khỏe, bây giờ tao phải đi học rồi, mày không được làm phiền việc học của tao, không được uy h**p tao, nếu không hậu quả tự chịu."
Tự chịu thế nào?
Không biết.
Lời đe dọa thì cứ nói trước đã, kệ nó.
Điện thoại không có phản ứng gì, nhưng cũng không tiếp tục spam trước mắt cậu nữa.
Vân Trì vừa định cất điện thoại đi thì đột nhiên cảm thấy rất đói...
Gần như chỉ trong nháy mắt, rõ ràng cậu vừa mới ăn hai cái bánh bao và uống một bát sữa đậu nành xong, sao lại đói được?
Lúc mới thức dậy rõ ràng vẫn bình thường, tuy có đói nhưng đó là cơn đói bình thường, còn bây giờ dạ dày như bị bấm nút xóa sạch trong một giây...
Ánh mắt Vân Trì gần như lập tức rơi xuống chiếc điện thoại, hàng mày nhíu chặt lại.
???
Cậu rất khó không nghi ngờ đây là trò của chiếc điện thoại.
Nó đã có thể spam chữ trước mắt cậu, vậy đương nhiên cũng có thể khống chế cậu.
Có phải logic là như vậy không?
Ôi vãi...
Những chuyện xảy ra với cậu trước đây chẳng lẽ đều là do chiếc điện thoại này? Tên Tần Triều kia chẳng lẽ là bị cậu lây sang?
"Tao đã nghe lời mày cho Vân Đản Đản ăn rồi..." Vân Trì cầm điện thoại giơ dưới ánh mặt trời nhìn lên nhìn xuống nhìn trái nhìn phải, miệng lẩm bẩm không ngừng, "Rốt cuộc mày là cái thứ gì? Có phải mày khống chế tao không? Mày ra đây cho tao xem nào..."
"Cậu làm gì thế?" Trần Hủ ngẩng đầu đi tới, chìa tay về phía cậu, "Cho ít khăn giấy đi."
Vân Trì rời mắt khỏi điện thoại nhìn cậu ta, vừa thò tay vào ba lô vừa hỏi: "Cậu sao thế? Cảm à?"
"Chảy máu mũi." Trần Hủ nói.
"A——" Vân Trì lập tức cúi đầu, lấy khăn giấy đưa cho cậu ta, "Đừng để tôi nhìn thấy máu, tôi sợ máu."
Trần Hủ quay lưng lại, xử lý xong mới quay đầu lại, trong lỗ mũi nhét một cục giấy: "Được rồi, đi thôi, sắp muộn rồi."
Vân Trì ngẩng đầu: "A——" Rồi lại gục xuống bàn, "Máu thấm ra rồi."
"Thế à?" Trần Hủ lại xử lý một lần nữa, xác nhận không còn vết máu rồi mới nói với Vân Trì, "Được rồi."
"Cậu bị sao thế?" Vân Trì nhét điện thoại vào ba lô, ôm bụng đứng dậy, "Sao tự nhiên chảy máu mũi?"
"Không sao, mùa thu vốn dễ khô hanh mà."
"Khô à? Tôi không thấy."
"Cậu sao thế?" Trần Hủ nhíu mày nhìn người đang ôm bụng, "Lại khó chịu chỗ nào?"
Vân Trì lúng túng một hồi: "... Tôi đói..."
Trần Hủ: "?"
Đây là quán ăn sáng đấy, người anh em à.
"Con không đói lắm nữa rồi." Quả trứng chớp chớp mắt, ngồi thẳng người lên, sờ bụng mình rồi cười tươi rói, "Mẹ con cho con ăn rồi, tuy chưa no hẳn nhưng tốt hơn lúc nãy nhiều."
"Mẹ mày... mẹ cái đầu mày..." Tần Triều ôm bụng, "Mẹ nó, tao đói quá... Mày mẹ nó ăn luôn tao rồi à?"
"Có lẽ mẹ con không cho cha ăn." Quả trứng đảo mắt nhìn quanh, "Nhưng con vẫn chưa no, cha phải tìm đồ ăn cho con."
Tần Triều: "..."
Bây giờ Tần Triều sầu muốn chết rồi, quả trứng này cứ đòi ăn suốt, mà đó còn chưa phải chuyện lớn, vấn đề lớn nhất là bây giờ hắn phải xử lý nó thế nào?
Chẳng lẽ dẫn theo một quả trứng ra ngoài rồi nói: "Này mọi người, nhìn đi, tôi sinh cho mọi người một quả trứng đây nè"?
Tần Triều lén chạy sang căn phòng trước đây Giang Thư Ý từng ở, tìm một bộ quần áo hồi nhỏ của cậu ta cho quả trứng thay vào, sau đó nhỏ giọng nói: "Mày đừng lên tiếng, bây giờ tao cần xuống ăn sáng, sau đó tao sẽ đưa mày ra ngoài."
"Ăn sáng à..." Quả trứng nghiêng đầu, chớp mắt nhìn hắn, "Con đi ăn được không?"
"Không được." Tần Triều chỉ vào nó, "Bây giờ mày là tiểu quỷ, mày mà dám để bọn họ nhìn thấy, bọn họ sẽ tìm người tới thu phục mày."
"Thu phục không nổi đâu." Quả trứng ra vẻ có chỗ dựa, "Không ai thu phục được con cả, cho dù Như Lai Phật Tổ đè con dưới Ngũ Chỉ Sơn, con cũng sẽ tè vào lòng bàn tay ông ta."
Tần Triều: "..."
Phục luôn.
"Mày có nghe lời không?" Giọng Tần Triều trở nên hung dữ.
Quả trứng sờ sờ chóp mũi: "... Nghe, vậy cha đừng để con đói."
Tần Triều nhìn đôi mắt vô tội đó mà thấy nghẹn lòng.
Khoảng thời gian trước hắn luôn vô duyên vô cớ vừa đói vừa khát, con tiểu quỷ này chắc chắn đã sớm nhắm vào hắn rồi, bây giờ biết đâu đang hút dương khí của hắn, còn nói dối là mẹ nó cho nó ăn, mẹ nó cho ăn từ xa chắc?
Tần Triều xuống lầu ăn sáng, vừa xuống đã nghe dì giúp việc nói trong bếp mất rất nhiều đồ ăn, vô cùng khó hiểu.
Tần Triều sợ dì giúp việc bị vu oan là ăn cắp nên chủ động đứng ra nhận: "Là cháu nửa đêm đói bụng nên ăn khuya."
Dì giúp việc nhìn hắn một cái, cũng không nói gì thêm, Tần Hàn Nghĩa tưởng chỉ mất một ít đồ ăn nên không để tâm, dù sao thanh niên đang tuổi lớn ăn khuya cũng là chuyện bình thường.
"Sau này buổi tối chuẩn bị sẵn ít đồ ăn cho nó."
"Vâng ạ." Dì giúp việc đáp lời.
Tần Triều đau đầu, muốn nuôi sống quả trứng kia thì không thể nuôi trong nhà được, nếu không ăn nhiều như thế sẽ dọa chết người mất.
Cũng không biết Lưu Bán Tiên có thu phục được nó hay không.
Ăn sáng xong, ai bận việc nấy, Tần Triều tranh thủ lúc mọi người không chú ý, lén lút dẫn quả trứng đó ra ngoài.
"Oa... Thế giới loài người rộng lớn thật đấy." Quả trứng đảo mắt nhìn quanh rồi kinh ngạc thốt lên.
Quần áo cũ của Giang Thư Ý thật ra chẳng cũ chút nào, gần như mới tinh, quần yếm màu đen, áo sơ mi trắng, giày thể thao trắng, trông như một vị tiểu vương tử bước ra từ truyện tranh vậy.
Tần Triều ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao, con quỷ này không sợ ánh nắng, tên phế vật Lưu Bán Tiên kia e là không có tác dụng rồi.
"À đúng rồi." Mắt Tần Triều đột nhiên sáng lên, "Mẹ mày là ai vậy?"
"Mẹ con thì là mẹ con thôi, chẳng lẽ cha không biết mẹ con à?"
"Làm sao tao có thể biết mẹ mày được." Tần Triều ghé sát lại, "Này, tiểu quỷ, nếu tao giúp mày tìm được mẹ, có phải mày sẽ đi tìm mẹ mày không?"
"Tất nhiên rồi, con và mẹ con đến từ cùng một nơi, mẹ con có thể nuôi no con, còn cha..." Tiểu quỷ liếc hắn một cái, "Không được."
"Tao..." Tần Triều nhịn rồi lại nhịn, thôi vậy, không được thì không được, chẳng cần tranh cãi mấy chuyện vô nghĩa này với một quả trứng.
"Vậy mẹ mày trông như thế nào?"
"Con đã nói rồi, ở trong trứng con không nhìn thấy mẹ con, cha trí nhớ kém à?"
"Tao..." Nhịn.
"Vậy nếu gặp mẹ mày, mày có nhận ra không?"
Đứa trẻ dừng bước, quay đầu nhìn Tần Triều rồi còn ngoắc tay với hắn.
Tần Triều không hiểu gì, nhưng vẫn cúi người xuống, ngang tầm với nó.
Đứa trẻ giơ hai tay nâng mặt Tần Triều lên, để lộ hàm răng trắng nhỏ xinh: "Cha ơi, con nói lại lần nữa, ở trong trứng con không nhìn thấy mẹ con trông như thế nào, cha cần con phải nói mấy lần nữa? Với... chỉ số thông minh thế này của cha, mẹ con làm sao lại thích cha được?"
!!!
Tần Triều: "..."
Mẹ nó, không đánh thì có lỗi với thằng cháu trai này quá nhỉ?
Tần Triều cắn chặt răng, thôi vậy, hắn không hỏi nữa, tự mình nghĩ.
Đầu tiên, gọi mẹ, vậy chắc chắn phải là con gái.
Tiếp theo, còn chưa nghĩ ra, để sau rồi tính.
Một người một quả trứng ra khỏi tiểu khu, quả trứng kia lập tức không chịu đi nữa, ôm chặt cánh tay Tần Triều, chỉ vào tiệm bán đồ ăn sáng đối diện, giọng điệu còn cố ý làm nũng: "Cha cha cha, cha yêu quý, con muốn ăn."
Tần Triều dẫn nó vào trong, quả trứng nhìn nguyên một bức tường thực đơn, vung tay một cái: "Mỗi món cho mười phần."
Tần Triều bịt miệng nó lại, ngượng ngùng nói với nhân viên phục vụ: "Ba lồng bánh bao, hai phần cháo, nhân nào ngon thì lên nhân đó, cảm ơn."
Tần Triều dẫn quả trứng vào một phòng riêng nhỏ, ấn người ngồi xuống ghế.
"Không đủ." Quả trứng nhíu mày, vô cùng bất mãn, "Có phải cha không có tiền không?"
Tần Triều bắt chéo chân nhìn nó, cười lạnh một tiếng: "May mà mày ăn vạ trúng tao đấy." Cũng may hắn thành thiếu gia hào môn, nếu không bây giờ hai người bọn họ phải ra đường ăn xin rồi.
Ba lồng bánh bao hai bát cháo mà hết hơn một trăm tệ, bởi vì đây là tiệm đồ ăn sáng cao cấp mà.
Một mình quả trứng ăn sạch sẽ không còn chút gì, Tần Triều nhìn đến mức liên tục nuốt nước bọt, chủ yếu là vì hắn cũng đói.
"Không đủ."
"Đổi quán khác." Tần Triều tức giận lườm nó một cái, sau đó đưa tay sờ bụng nó, lạ thật, vậy mà lại phẳng lì.
Tần Triều lại sờ dạ dày mình, vì quá đói nên bữa sáng ăn hơi nhiều, bụng đã phồng lên rồi, nhưng vẫn đói.
"Này, mày không thể làm cho tao giống mày à, ăn bao nhiêu cũng không no chết được ấy?"
"Vậy phải tìm mẹ con rồi, mẹ con có lẽ có cách đấy." Quả trứng kéo cánh tay Tần Triều đi ra ngoài, "Nhưng thể chất của cha với con không giống nhau, cha là người, bây giờ con vẫn chưa tính là người đâu, nhưng chắc cũng sắp rồi, mẹ con sẽ có cách, ngày con trở thành người đã không còn xa nữa."
Tần Triều: "..." Chính miệng quả trứng này thừa nhận nó không phải người!!!
Từ tiểu khu đến cổng trường, dọc đường đều có quán ăn sáng, quả trứng này tổng cộng đã ăn mười cây quẩy, tám cái bánh cuốn nhân, chín cái bánh nướng, năm cái sandwich cùng hai bát mì kéo tay và hai bát mì bò.
Tần Triều ngồi xổm trên lề đường trước cổng trường, thần sắc hoảng hốt: "No chưa?"
"Chưa no." Quả trứng sờ bụng mình, "Nhưng bụng hơi nhô lên một chút rồi, nếu con ăn tiếp có bị nổ tung không?"
"..." Tần Triều đánh giá nó từ trên xuống dưới một lượt, hay là thử xem có thể no chết nó không?
Nhìn đồng hồ một cái, tiết hai cũng đã học được nửa buổi rồi.
Thôi, tạm tha cho nó trước.
Tần Triều dẫn nó đến một quán net ở con phố phía sau phố trung học, nhét người vào trong, dùng chứng minh thư của mình mở cho nó một phòng riêng: "Tao đi học đây."
"Được thôi." Quả trứng gật đầu, sau đó dùng đôi mắt to vô tội nhìn Tần Triều, "Vậy cha à, cha có thể cho con ít tiền không?"
Tần Triều lấy ví từ trong cặp ra, rút hai trăm tệ đưa cho nó.
Quả trứng vẫn nhìn chằm chằm.
Nó tính rồi, sáng nay nó ăn sáng hết ba trăm chín mươi ba tệ, cha nó bây giờ chỉ cho nó hai trăm tệ, là muốn bỏ đói nó sao?
Người cha này keo kiệt thật.
Tần Triều bất đắc dĩ, lại rút thêm ba trăm tệ cho nó.
Vẫn không đủ, vẫn nhìn chằm chằm.
Tần Triều chỉ có thể lại cho thêm ba trăm tệ nữa.
Ví rỗng luôn rồi, bây giờ chẳng mấy ai dùng tiền mặt, số tiền này hắn để đó phòng trường hợp khẩn cấp.
"Được rồi vậy." Quả trứng nhận tiền mà vẫn hơi miễn cưỡng.
Có điều cha nó vẫn là học sinh cấp ba, nghèo một chút cũng bình thường, không thể yêu cầu cha quá cao được.
Quả trứng ngẩng đầu, hét lớn một tiếng: "Học tập chăm chỉ ngày ngày tiến bộ, cha à cha phải thi đậu đại học tốt nhé, sau này kiếm thật nhiều tiền, mua thật nhiều cơm cho con ăn, cố lên, cố lên!"
Tần Triều: "..."
Cuối cùng Tần Triều cũng ra khỏi phòng riêng, đi tới quầy lễ tân rồi vẫy tay.
Cậu nhân viên lễ tân thò đầu lại: "Sao thế, Triều Tử."
"Người ở trong kia..." Tần Triều giơ tay chỉ chỉ.
"Yên tâm." Cậu thanh niên giơ tay làm dấu ok với hắn, "Tôi sẽ giúp cậu trông chừng."
"Không phải trông chừng." Tần Triều vỗ cậu ta một cái, "Nếu nó muốn đi thì cứ để nó đi, tuyệt đối đừng cản, tốt nhất là đi thật xa vào."
"Đứa nhỏ lạc mất thì sao?" Cậu thanh niên còn khá tận tâm.
"Cậu quản làm gì."
"Được thôi."
Tần Triều đi ra khỏi quán net, quay đầu nhìn lại một cái, quả trứng à, làm ơn đi đi, mau đi tìm mẹ mày đi.