"Rắc" "Rắc" "Rắc"...
Trong đêm khuya yên tĩnh, chỉ một chút động tĩnh cũng sẽ bị phóng đại lên.
Tần Triều giật mình ngồi bật dậy, trong phòng đang sáng đèn... Đúng rồi, là trước khi ngủ hắn quên tắt đèn, không phải sự kiện tâm linh.
"Rắc" "Rắc" "Rắc"...
Ảo giác thính giác... Là ảo giác thính giác... Chắc chắn là ảo giác thính giác.
Tần Triều cứng đờ quay đầu sang, đứa trẻ đang ngồi trên sàn ngẩng đầu nhìn hắn.
!!!
Đừng hoảng, chỉ là hoa mắt thôi.
Bình tĩnh, Tần Triều, bình tĩnh.
Tần Triều quay mặt đi, nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi mở mắt ra lần nữa.
Đứa trẻ tay trái ôm Sói Xám, tay phải cầm thanh sô-cô-la Snickers đang ăn ngấu nghiến, trên sàn bừa bộn khắp nơi, toàn là vỏ bánh kẹo.
"Ha..." Tần Triều cười một tiếng rồi lại nhắm mắt lại, đôi mắt to long lanh như đèn pha của hắn đúng là lúc nào cũng nhìn thấy mấy thứ kỳ kỳ quái quái, đúng là tại mắt hắn quá to mà...
"Cha ơi, con đói..." Giọng trẻ con non nớt vang lên, ngữ điệu có chút ngắc ngứ, như thể đã rất lâu rồi không mở miệng nói chuyện vậy.
"A——"
Tần Triều nhảy lên bệ cửa sổ, chỉ vào người trên sàn: "Mày mày mày, mày cứ ngồi đó, tao nhảy xuống đây."
Người đang ngồi xếp bằng trên sàn nhìn hắn một cái rồi không thèm để ý, nuốt một miếng hết thanh Snickers còn lại rồi lại lục tìm thứ khác, nhưng đồ ăn trong phòng thực sự quá ít, đã hết sạch rồi.
Đứa trẻ đứng dậy đi về phía Tần Triều.
Nó khoác trên người một tấm ga trải giường màu trắng mềm mại tung bay, gió đêm thổi qua...
A—— quỷ à——
Đầu Tần Triều đã thò ra ngoài cửa sổ: "Mày mày mày, đừng qua đây, tao tao tao, tao thật sự nhảy đấy..."
Đứa trẻ đi tới bên cạnh hắn, bịch một tiếng quỳ xuống, ôm lấy chân hắn, ai oán kêu lên: "Cha ơi, con đói quá..."
Tần Triều: "..."
Là... là quả trứng đó, quả trứng đó biến thành người rồi bám lấy hắn, quả trứng đó nhất quyết muốn làm con trai hắn...
Tần Triều dùng chân đá nó, lùi lùi lùi...
"Cha ơi, đói, con đói lắm..."
"Đói quá đói quá đói quá..."
"Con sắp chết đói rồi... Cha ơi, cho con miếng cơm đi... Con đã gọi cha là cha rồi mà..."
...
Bốn giờ sáng.
Tần Triều lén lút xuống bếp, bưng một cái chậu lên lầu.
Đặt cái chậu trước mặt quả trứng đã biến thành người, Tần Triều nhỏ giọng hỏi: "Ăn xong rồi mày có thể đi không?"
Oa.
Cơm kìa.
Đứa trẻ nuốt nước miếng một cái rồi đưa tay chộp lấy.
Bốc tay ăn cơm?
Tần Triều: "..."
Thôi vậy, nó chỉ là một quả trứng thôi, thích bốc tay ăn thì cứ bốc tay ăn đi.
Quả trứng yên lặng rồi, chỉ còn tiếng ăn cơm ngấu nghiến, Tần Triều xoay người bắt đầu lục tung cả căn phòng, cuối cùng cũng tìm được lá bùa của Lưu Bán Tiên, sau đó bốp một tiếng dán lên đầu đứa trẻ.
Đứa trẻ ngậm cơm ngẩng đầu lên: "Hửm?"
"Không có gì..." Tần Triều cười gượng một tiếng, "Mày cứ ăn tiếp đi..."
Lưng Tần Triều dán sát vào tường, nuốt nước bọt một cái: "Trứng à, ăn xong bữa này thì về đâu về đó đi nhé, làm cha là chuyện không thể cưỡng cầu được, hiểu không?"
Cơm bốc tay đang được tiến hành với tốc độ cực nhanh, không có thời gian để ý tới cha.
Cha vừa quay đầu định đi thì bị người ta ôm chặt lấy chân: "Nấu thêm một nồi nữa đi, con đói lắm... Cha ơi cha ơi..."
Tần Triều: "..."
A a a a a...
Tần Triều lại xuống lầu một chuyến, mang hết những thứ có thể ăn được trong bếp lên cho nó.
Tên nhóc vỏ trứng đó lại tiếp tục bốc tay ăn cơm.
Tần Triều cẩn thận dịch đến bên bàn, cầm compa chích lên ngón tay một cái, để máu thấm lên lá bùa rồi lại bốp một tiếng dán lên trán tên nhóc vỏ trứng.
Đứa trẻ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, giật giật khóe miệng rồi tiếp tục bốc tay ăn cơm.
Tần Triều ho nhẹ một tiếng, gỡ lá bùa xuống.
Toang rồi.
Nếu trời sáng mà hắn còn sống, chuyện đầu tiên hắn làm sẽ là đi đánh Lưu Bán Tiên một trận, tên thần côn này.
Tần Triều ngồi xếp bằng ở đó, chống cằm nhìn người đang bốc tay ăn cơm.
Một đứa trẻ hơn mười tuổi, môi hồng răng trắng, làn da trắng đến mức như không có lỗ chân lông, mái tóc có chút kỳ lạ, phần lớn là màu đen, nhưng bên trong còn xen lẫn vài sợi tóc đủ màu sắc, Tần Triều đếm thử, đỏ cam vàng lục lam chàm tím mỗi màu một sợi...
Trứng bảy sắc cầu vồng à?
Về ngoại hình thì đúng là một đứa trẻ rất đẹp, mũi mắt miệng đều có thể gọi là hoàn mỹ, giống như được vẽ ra theo đúng chương trình thiết lập trong trò chơi vậy, đẹp đến mức không chân thực.
Hệ thống cháu trai số 444...
Tần Triều gan chó to bằng trời lén lút tiến lên đưa tay sờ mặt nó một cái, ấm, mềm, giữa hơi thở còn có hô hấp...
Là người.
Cảm nhận được bàn tay của hắn, đứa trẻ lập tức thân mật cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, Tần Triều sợ đến nhảy lùi lại, mẹ ơi, vãi...
"Mày mày mày, rốt cuộc tại sao lại bám lấy tao?"
Đứa trẻ ăn rất gấp, giống như tám đời chưa từng được ăn cơm vậy, cũng không trả lời, chỉ cắm đầu ăn.
Nó sẽ tự làm mình chết no mất à?
Lại ăn hết một chậu nữa rồi.
Đứa trẻ sờ sờ bụng, lại nhào tới: "Cha ơi..."
Tần Triều đứng dậy bỏ chạy.
Hắn chạy, nó đuổi...
Bọn họ gặp nhau trên con đường hẹp.
Tần Triều bị ôm chặt lấy đùi, cạn lời nhìn trời.
"Mày là quỷ chết đói đầu thai à?"
"Không phải." Đứa trẻ lắc đầu, "Con là hệ thống cháu trai số 444."
"Ha." Tần Triều giật giật khóe miệng, "Vậy mày tìm tao là vì cái gì hả? Cháu trai."
"Con là con trai của cha, không phải cháu trai, cha sinh ra con mà." Đứa trẻ ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt đầy kinh ngạc, "Cha định sinh mà không nuôi à?"
"Tao, tao, tao sinh mày kiểu gì?" Quả trứng này, quá hoang đường rồi, hắn vẫn còn là trai tân được không? Cho dù không phải trai tân thì hắn sinh với ai? Sinh với AI à?
"Cha sinh con thế nào sao con biết được?" Đứa trẻ nhíu mày, "Cha không đeo bao nên sinh ra con đấy, còn sinh kiểu gì nữa? Lúc cha sinh con thì con còn chưa ra đời, sao con biết được? Cha tồi."
Tần Triều chấn động!!!
Quả trứng này thoáng như vậy, không biết xấu hổ như vậy sao? Chuyện không đeo bao mà cũng nói ra được?
Trời xanh chứng giám, sống mười bảy năm rồi, hắn còn chưa từng thấy bao cao su trông như thế nào.
Nói vậy thì đúng là hắn không đeo thật, dù sao cũng chưa từng thấy mà.
"Vậy vậy vậy, tao sinh mày với ai?" Đứa trẻ này cũng phải hơn mười tuổi rồi...
Hắn đúng là thiên phú dị bẩm.
"Con biết thế nào được?" Quả trứng này đã cạn lời rồi, "Cha bị Alzheimer à? Ngay cả sinh con với ai cũng không biết? Con biết kiểu gì được, lúc cha sinh con thì con còn chưa ra đời, con ở trong trứng lại không nhìn thấy được... Cha tồi."
Tần Triều: "..."
Quả trứng này nói nhiều thật.
"Cha ơi, con đói..." Quả trứng đó lại ôm lấy đùi hắn.
"Mày phải ăn bao nhiêu nữa vậy?" Tần Triều kinh ngạc rồi, một con quỷ vỏ trứng như mày thật sự ăn được đồ ăn của loài người à?
.
Trời sáng rồi.
Hôm nay Vân Trì không dậy sớm, ngủ một mạch đến sáu giờ sáng.
Ngồi dậy từ trong chăn mềm mại, Vân Trì vươn vai một cái.
Lưng không đau chân không mỏi, không đói cũng không buồn nôn, đầu óc tỉnh táo tinh thần sảng khoái.
Vân Trì nhảy từ trên giường xuống.
Hồi máu đầy thanh trạng thái rồi.
Người đã hồi phục hoàn toàn thì tâm trạng cũng tốt lên, Vân Trì mò chiếc điện thoại tối qua bị ép tắt máy từ dưới đệm giường ra rồi khởi động.
Vừa vào giao diện, cửa sổ bật lên đã spam kín màn hình, toàn là thông báo từ cái trò chơi chết tiệt đó, chẳng qua đều là Vân Đản Đản sắp chết đói.
Chết đói rồi à?
Chắc không chết nổi đâu.
Dù sao Ngu Mỹ Nhân cũng không chết đói được.
Vân Trì bấm vào trò chơi, thậm chí còn ác độc nghĩ rằng, hay là quả trứng kia chết đói luôn đi, sự tồn tại của nó thật sự phá hỏng trải nghiệm chơi game của cậu.
Quả trứng đó không những không chết, nó còn nở rồi?
Trên màn hình xuất hiện thêm một nhân vật nhỏ, nhân vật nhỏ đó đang ôm đùi Ngu Mỹ Nhân kêu đói.
Vân Trì ghé sát lại nhìn, đây là Vân Đản Đản à? Trông cũng khá đẹp đấy.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, đồ phụ bạc bỏ chồng bỏ con, anh hận em.]
[Vân Đản Đản: Cha ơi, con yêu cha]
Vân Trì: "..."
[Do hệ thống con số 444 có hành vi bỏ mặc không nuôi dưỡng nên Bàn Tay Vàng đã kích hoạt phương án dự phòng, cưỡng chế nâng cấp, đề nghị hệ thống con số 444 chú ý quy tắc trò chơi, nếu còn xuất hiện tình huống tương tự sẽ bị trừng phạt.]
Dấu chấm than màu vàng to đùng, Vân Trì muốn không nhìn rõ cũng không được.
Cưỡng chế nâng cấp?
Lúc này Vân Trì mới phát hiện toàn bộ số liệu trên màn hình đều đã thay đổi.
Vân Đản Đản
Độ no: 1000/5000
Độ đủ nước: 1000/5000
Tâm trạng: 1000/5000
Tinh thần: 1000/5000
Sinh mệnh: 100
Tỷ lệ chuyển hóa: 5
Còn số liệu của Ngu Mỹ Nhân và chủ nhân thì biến thành:
Độ no: 1000/1000
Độ đủ nước: 1000/1000
Tâm trạng: 1000/1000
Tinh thần: 1000/1000
Sinh mệnh: 100
What???
Điên rồi à, thế này phải ăn bao nhiêu mới đủ?
[Nhắc nhở! Do Vân Đản Đản sinh non nên tỷ lệ chuyển hóa chỉ có 5%, để đảm bảo sinh tồn của bé, xin đừng để bé chết đói, cũng đừng để bé chết no, sinh mệnh giảm sẽ dẫn đến sinh bệnh thậm chí tử vong.]
???
[Nhắc nhở! Để nhanh chóng hoàn thành quá trình chuyển hóa của Vân Đản Đản, đặc biệt mở khóa Vùng Đồng Cỏ Xanh, hãy đến Vùng Đồng Cỏ Xanh tìm cỏ chuyển hóa, mỗi cây cỏ chuyển hóa có thể tăng 0,1% tỷ lệ chuyển hóa.]
[Nhắc nhở! Vùng Đồng Cỏ Xanh mỗi ngày chỉ mở một lần, xin hãy chuẩn bị đầy đủ rồi mới tiến vào.]
[Nhắc nhở lần nữa!!! Hệ thống chủ cực lực lên án hành vi bỏ mặc không nuôi dưỡng của hệ thống con số 444, nếu tái phạm sẽ bị trừng phạt!!!]
Vân Trì đã hiểu rồi, quả trứng này cực kỳ cực kỳ đặc biệt khó nuôi, nếu dùng một từ để hình dung thì chính là độ khó địa ngục.
Vân Trì bấm vào Vùng Đồng Cỏ Xanh vừa mới mở khóa.
[Nhắc nhở!!! Tiến vào Vùng Đồng Cỏ Xanh sẽ ngẫu nhiên tiêu hao 999 điểm giá trị sinh tồn, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi vào.]
999?
Giá trị sinh tồn lại là cái gì?
Vân Trì lại bấm thêm một lần nữa.
[Thời gian mở cửa hằng ngày của Vùng Đồng Cỏ Xanh là từ 10 giờ tối đến 6 giờ sáng hôm sau, khi đó sẽ mở chế độ hỗn chiến, sẽ phải đối mặt với các hệ thống xuyên sách khác nhau, xin hãy chuẩn bị đủ thuốc men và nâng cấp trang bị trước.]
Đây là mở chế độ phó bản rồi à?
Vân Trì cau mày, trò chơi này càng ngày càng điên rồi.
Cậu không muốn chơi nữa, thứ cậu muốn chơi là sinh tồn tận thế, muốn trồng trọt xây nhà, chứ không phải vô duyên vô cớ nuôi một quả trứng, còn lòi ra cả đống quy tắc cậu không hiểu.
Vân Trì mím môi, rất nhanh đã đưa ra quyết định, ngón tay nhấn lên nút tắt nguồn, tạm biệt Ngu Mỹ Nhân, tạm biệt Vân Đản Đản.
"Xẹt" một tiếng, một cơn đau nhói truyền tới.
Vân Trì hít một hơi lạnh rồi ném chiếc điện thoại trong tay lên giường, mà trên ngón tay vừa nhấn vào nút tắt nguồn rõ ràng xuất hiện một vết cắt đang rỉ máu.
Trước mắt Vân Trì tối sầm, vội nhắm mắt lại, đưa ngón tay vào miệng m*t lấy, máu tan ra giữa môi lưỡi, là vị tanh ngọt.
Trong lòng Vân Trì vô cùng kinh hãi, chiếc điện thoại này thành tinh rồi sao?
[!!! Cho Vân Đản Đản ăn.]
Trước mắt xuất hiện một dòng chữ.
Vân Trì đột ngột mở mắt, dòng chữ đó lùi khỏi tầm mắt rồi hiện lên trên bức tường trắng, cực kỳ nổi bật.
[!!! Cho Vân Đản Đản ăn.]
Toang rồi.
Cậu gặp quỷ rồi.