Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 34: Vỏ nứt rồi.

Sau khi ngồi vòng đu quay xong, hai người lại đi ngồi đu quay ngựa gỗ, Tần Triều nhất quyết không chịu lên, chê mất mặt, Vân Trì cười nhạo hắn một trận rồi tự mình ngồi lên.

Tần Triều lấy điện thoại ra chụp cho cậu mấy tấm ảnh.

Con nhộng tằm rất ăn ảnh, dáng vẻ mặt không cảm xúc ngồi trên đu quay ngựa gỗ nhưng trong mắt lại gợn ý cười...

Rất thu hút người khác.

Tần Triều nhìn qua khung ngắm rất lâu, sau đó cong khóe môi, ngoại hình đẹp mắt cộng thêm tâm hồn thú vị, đúng là lá ách bài tẩy nổ tung.

Sao lại chưa từng có ai viết thư tình cho cậu nhỉ?

Cái thứ chó má này không phải đang lừa hắn đấy chứ?

Tần Triều chọn một tấm trong số đó đặt làm hình nền khung chat với Vân Trì.

Vân Trì vừa xuống khỏi đu quay ngựa gỗ thì có một cô gái chạy tới xin WeChat.

Mắt thấy Vân Trì không chút do dự lấy điện thoại từ trong túi ra, Tần Triều cạn lời toàn tập.

Hai người rì rầm to nhỏ rất lâu, sau đó Vân Trì cầm một con búp bê Sói Xám đi tới.

"Cậu làm gì thế?" Giọng Tần Triều không mấy vui vẻ, "Sao lại tùy tiện kết bạn WeChat với người khác?"

"Không tùy tiện mà, quét mã được tặng búp bê." Vân Trì nhét con Sói Xám vào tay Tần Triều, "Tặng cậu đấy, cảm ơn cậu đã mời tôi ăn cơm." Chủ yếu là cậu không thích Sói Xám, vốn còn muốn chọn một con khác, nhưng người ta chỉ còn đúng một con này, không có lựa chọn nào khác.

Tần Triều nhìn con Sói Xám trong tay, hồi lâu không nói nên lời.

Cẩn thận nhét con Sói Xám vào ba lô, Tần Triều hắng giọng: "Quét mã đều phải trả giá đấy, kiểu người như cậu về già chắc sẽ có cả hàng dài người xếp hàng bán thực phẩm chức năng cho cậu."

Vân Trì giơ một ngón tay thon dài lắc lắc trước mặt hắn: "Sai rồi sai rồi, lúc già tôi sẽ đi bán thực phẩm chức năng cho người khác, cho nên đừng coi thường người bán thực phẩm chức năng, tôi sẽ là người xuất sắc nhất trong số đó."

Tần Triều: "..."

"Thả tôi ra khỏi danh sách chặn đi." Tần Triều nắm lấy ngón tay đó, "Cậu mà dám chặn tôi thêm lần nữa thì cứ thử xem."

"Được thôi." Thử thì thử.

Tần Triều đã phần nào nắm được quy luật trả lời của Vân Trì, giữ tay cậu lại bắt cậu kéo mình ra khỏi danh sách chặn.

Tiêu hao năng lượng một hồi cuối cùng cũng có thể ăn gì đó rồi.

"Muốn ăn gì?" Tần Triều hỏi Vân Trì.

"Chẳng phải ăn cua sao?"

"Nói vậy mà cậu cũng tin à?"

Vân Trì nhếch khóe môi: "Ha, quả nhiên là dòng dõi lừa đảo gia truyền."

"..." Tần Triều bất lực, "Cậu muốn ăn gì thì ăn cái đó, nếu muốn ăn cua thì chúng ta đi ăn cua, cậu chọn đi."

"Vậy tôi muốn ăn lẩu."

"Cậu là tổ tông, cậu quyết là được."

Vân Trì nhìn hắn một cái rồi muốn nói lại thôi.

"Cậu lại muốn nói gì nữa?"

"Tôi muốn nói nếu tôi là tổ tông, tôi không muốn có con cháu như cậu."

Tần Triều bóp miệng Vân Trì lại.

Vân Trì nói không rõ tiếng: "Cậu xem đi, không nói thì cậu nhất quyết muốn nghe, nói rồi thì cậu lại không vui."

Tần Triều thở dài, cái thứ chuyên chọc tức người khác này rốt cuộc hắn đã thấy thú vị ở điểm nào chứ?

Nhưng nhắc đến con cháu, hắn lại nhớ đến đứa cháu kia.

Hai người ngồi xuống trong quán lẩu, quét mã gọi món, Tần Triều vừa xem thực đơn vừa hỏi Vân Trì: "Cậu biết hệ thống không?" Có phải hắn đã đi sai hướng rồi không? Quả trứng đó có lẽ không phải là yêu ma quỷ quái gì, mà là... sản phẩm của khoa học?

Mẹ nó, nghĩ tới chuyện này, mấy lá bùa của Lưu Bán Tiên có tác dụng với khoa học không?

"Hệ thống? Có ai mà không biết chứ?" Ngón tay Vân Trì lướt trên điện thoại, "Cậu muốn đổi hệ điều hành máy tính à?"

"Không phải hệ thống đó."

"Vậy là hệ thống nào?" Vân Trì ngẩng đầu, "Cậu muốn ăn loại lẩu nào? Cậu ăn cay được không?"

"Cậu muốn ăn loại nào thì chọn loại đó, tôi đang nói đến hệ thống trong tiểu thuyết."

"Trong tiểu thuyết còn có hệ thống à? Ý gì thế? Lẩu cay, lẩu cà chua với lẩu nấm tôi đều muốn ăn."

"Vậy thì chọn hết. Cậu không đọc tiểu thuyết à?"

"Có chứ." Vân Trì nghĩ ngợi rồi nói, "Tôi đọc toàn mấy truyện kiểu thằng nghèo một bước lên trời rồi cưới một đống vợ, tôi thấy chẳng thú vị gì, không thực tế chút nào, tôi vẫn thích những câu chuyện hiện thực hơn... À đúng rồi." Mắt Vân Trì sáng lên, "Bây giờ cậu đã một bước lên trời rồi, cậu sẽ cưới một đống vợ chứ? Giống cha cậu ấy?"

"Im miệng." Tần Triều bực bội trừng cậu một cái, "Trong đầu cậu cả ngày nghĩ cái gì thế? Cũng may là tôi, đổi người khác người ta còn tưởng cậu đang châm chọc bọn họ đấy." Đổi đủ kiểu để bắt hắn bày tỏ lòng trung thành à? Tâm nhãn nhỏ thật, còn chưa yêu đương mà đã bắt đầu quản hắn rồi.

"Gen di truyền là một thứ rất thần kỳ..."

"Im miệng." Tần Triều đã nắm được logic của cậu nên kịp thời cắt ngang, nhìn Vân Trì một cái rồi sờ mũi, "Ờm... cái đó, cả đời này tôi chỉ thích một người thôi."

"Ờ..." Vân Trì nhún vai, cúi đầu chọc chọc điện thoại, lời ngon tiếng ngọt mở miệng là có ngay, sau này biết đâu lại cưới tám bà vợ, dù sao trò giỏi hơn thầy mà.

Bị Vân Trì làm gián đoạn như vậy, Tần Triều cũng quên luôn chuyện hệ thống, gọi món xong thì nồi lẩu cũng nhanh chóng được mang lên.

Tần Triều pha hai bát nước chấm đặt trước mặt Vân Trì: "Chẳng phải cậu thích mấy thứ mới lạ sao, nếm thử đi, một loại là khẩu vị tôi hay ăn, một loại là công thức trên mạng nói rằng chấm cả lót giày cũng ngon."

Lần này đúng là dỗ Vân Trì vui rồi: "Con người cậu cũng tốt ghê."

"Ừ, vậy cậu phải nhớ cái tốt của tôi đấy."

Vân Trì: "..."

Đúng là một người đàn ông keo kiệt, kiểu người này một xu một cắc cũng phải ghi nhớ.

Vân Trì cũng pha một bát nước chấm đặt trước mặt Tần Triều: "Cho cậu ăn." Trả lại cho hắn.

Tần Triều ho nhẹ một tiếng, tuy rằng nhưng mà, ừm, người hiểu thì sẽ hiểu.

...

Lẩu rất ngon, Vân Trì chỉ cắm đầu ăn, thịt chín rồi Tần Triều còn gắp vào bát cho cậu, hai người cậu một câu tôi một câu trò chuyện rất thuận lợi, Tần Triều thầm cảm thán, hắn và con nhộng tằm quả nhiên rất có tiếng nói chung, chẳng trách hắn lại bị cậu bẻ cong.

Ăn lẩu xong, Tần Triều đang định mở miệng hỏi có muốn đi dạo thêm một chút để tiêu cơm không, thì thấy trước mắt bắt đầu spam màn hình điên cuồng.

[Ở với con đi, ở với con đi...]

[Ông đây muốn được ôm.]

Quả trứng đó lại bắt đầu rồi, Tần Triều bị spam đến mức không nhìn rõ đường nữa.

Chỉ đành ai về nhà nấy, Tần Triều vừa hát vừa kể chuyện, đồng thời dán đầy cả căn phòng bằng những lá bùa lấy được từ chỗ Lưu Bán Tiên.

Quả trứng kia, tiếp chiêu đi.

Sau khi bị quả trứng kia nghiền ép suốt một đêm, sáng hôm sau Tần Triều thức dậy lặng lẽ gỡ hết đống bùa vàng xuống.

Có lẽ hắn thật sự đã bị hệ thống trói định rồi.

Vậy hệ thống trói định hắn là để hắn hát kể chuyện cho nó nghe à? Để nó gọi hắn là cha? Để làm cháu nội à?

"Quả trứng kia, mày có thể khiến tao sở hữu tuyệt thế võ công, xưng bá võ lâm không?" Tần Triều nhìn bức tường lẩm bẩm một mình.

[Không thể, bây giờ con chỉ biết uống sữa thôi, ông đây đói...]

Tần Triều nhìn dòng chữ đó, có lẽ cũng không phải hệ thống, mà là mắc bệnh tâm thần rồi.

.

"Hôm qua Tần Triều vì sao lại mời cậu ăn cơm?" Trần Hủ đẩy chiếc chậu men sứ có vẽ hoa đỏ lớn tới trước mặt Vân Trì và Giang Thư Ý, "Cậu không phải bỏ rơi tôi để lao vào vòng tay của tên cặn bã Tần Triều đó rồi chứ?"

"Cái gì đây?" Vân Trì và Giang Thư Ý nhìn cái chậu đó, đầu đầy dấu hỏi, tự động bỏ qua mấy lời điên khùng của Trần Hủ.

"Đã bảo đừng có suốt ngày học rồi, sắp thành mọt sách luôn rồi." Trần Hủ vắt chân, đắc ý dào dạt, "Vân Kén Tằm và Giang Tiên Thảo, đây là kiệt tác mới nhất của Trần Khỉ Đột, mở ra xem đi, đảm bảo rớt cả hàm."

Vân Trì đưa tay nhấc cái nắp bên trên lên, quả nhiên há hốc miệng suýt rớt cả cằm, trong cái chậu đất này vậy mà lại là bánh kem dâu tây??? Từng quả dâu đỏ mọng có giá trị nhan sắc cao như thế lại bị cái chậu này làm ô nhiễm.

Vân Trì cạn lời, đồng thời cầm điện thoại chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè: Trần Khỉ Đột là thiên tài, giơ ngón cái.jpg

Trần Hủ đưa thìa cho hai người: "Được rồi, ăn đi."

Vân Trì lắc đầu, uể oải nói: "Không ăn đâu, dạ dày tôi khó chịu."

Hôm nay thì không đói, chỉ buồn nôn với buồn ngủ thôi.

"Cậu cũng có lúc không muốn ăn cơ à?" Trần Hủ kinh ngạc, "Sao thế, hôm qua Tần Triều cho cậu ăn no căng rồi à?"

Lần thi tháng này cậu ta tự tin có thể đè bẹp Tần Triều, Tần Triều có lẽ đã cảm nhận được nguy cơ nên đến đào góc tường của cậu ta rồi.

Trần Hủ lập tức cảm thấy có cảm giác nguy cơ.

Bình luận đầu tiên dưới bài đăng vòng bạn bè của Vân Trì là của Tần Triều.

Tần Triều: ???

Trần Hủ nhìn thấy thì hí hửng trả lời hắn: Tao làm đấy, lợi hại không? Muốn ăn à? Xin lỗi nhé, đặc quyền của học bá, học dốt không xứng.

Tần Triều lại trả lời cậu ta: Cút đi.

Tần Triều nghiến răng, mẹ nó, thằng này đang đào góc tường của hắn à?

Cậu ta đúng là biết cách dỗ con nhộng tằm kia vui vẻ, anh em thế này không giữ được nữa rồi.

Vân Trì nhìn thấy bánh kem là buồn nôn, cố nhịn khó chịu ăn hai miếng rồi chạy đi nôn sạch.

Trần Hủ nhìn đến ngây người: "Cậu với Tần Triều có phải lén tôi làm chuyện xấu gì rồi không? Sao còn thay phiên nhau giày vò thế này?"

Vân Trì nằm bò trên bàn, vừa bấm điện thoại vừa mơ màng nói: "Thứ này là chủng virus, rất nhanh sẽ tới lượt cậu và Thư Ý thôi."

Trần Hủ: "... Có chuyện tốt sao cậu không nghĩ tới hai bọn tôi?"

"Có nạn cùng chịu có phúc không thể cùng hưởng, đó là chân lý mà, Trần Khỉ Đột."

Trần Hủ: "..."

Toàn học đâu ra mấy cái lý lẽ lệch lạc này vậy, nói đạo lý từng bộ từng bộ.

...

Kỳ nghỉ hai ngày rưỡi, Vân Trì ủ rũ suốt hai ngày, học tập, nôn ói, chơi game, nôn ói, ngủ, nôn ói...

Một vòng quy trình như vậy trôi qua, Vân Trì gầy mất ba cân, mặt cũng nhọn đi rất nhiều.

Ngày khai giảng, Vân Trì nằm bò trên bàn thở ngắn than dài.

Giang Thư Ý đẩy bình giữ nhiệt sang: "Nước mơ chua mẹ tôi làm cho cậu đấy, ướp lạnh rồi, cậu thử xem có giảm buồn nôn được không."

Vân Trì nhận lấy uống một ngụm, sau đó ra sức gật đầu: "Ngon lắm."

Giang Thư Ý cười cười: "Tôi học được rồi, nếu cậu thích thì buổi trưa tôi nấu cho cậu."

"Cảm ơn cậu." Vân Trì sờ bụng dưới của mình, "Nếu tôi không phải là đàn ông thì tôi còn nghi mình có thai nữa."

Giang Thư Ý: "... Sao tôi lại cảm thấy cậu còn có chút mong chờ thế nhỉ."

"Có à?" Vân Trì xua tay, "Nếu mang thai mà cảm giác thế này thì tôi khuyên cậu tuyệt đối đừng mang."

Giang Thư Ý: "Cảm ơn lời khuyên của cậu, chắc chắn tôi sẽ không mang."

Tần Triều ủ rũ cúi đầu từ bên ngoài đi vào, đặt chiếc bánh kem nhỏ đang xách trong tay lên bàn Vân Trì, sau đó không nói một lời liền rời đi.

Vân Trì quay đầu nhìn theo: ???

Tần Triều ngồi xuống, ngửa đầu nhìn trời.

Trên trần lớp học dày đặc toàn là chữ.

Hai ngày nay quả trứng đó ngủ ít đi rồi, mỗi khoảnh khắc không ngủ đều đang hành hạ hắn, đúng là cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, ai đó mau tới thu phục quả trứng kia đi.

"Cậu ấy làm gì thế?" Vân Trì hỏi Giang Thư Ý.

Giang Thư Ý nhìn hộp bánh được đóng gói tinh xảo kia một cái: "Cái này đẹp hơn cái chậu men sứ của Trần Hủ."

"Cái đó thì đúng."

"Đúng rồi." Giang Thư Ý nhỏ giọng nói, "Tôi nghi cái chậu men sứ của Trần Hủ từng đựng mỡ heo, hôm qua ăn đến cuối tôi nhìn thấy một cục trắng trắng..."

Vân Trì: "Ọe..."

"Xin lỗi, tôi không nói nữa." Giang Thư Ý vội đưa nước mơ chua cho cậu, "Cậu đừng tưởng tượng."

Vân Trì vội uống một ngụm nước mơ chua để đè xuống, còn chưa kịp nuốt thì một người từ ngoài cửa lao vào, đập một cái lên bàn Vân Trì.

Chính là Trần Hủ, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới: "Nhộng tằm, cậu biết lần này mình thi được bao nhiêu điểm không?" Trần Hủ vô cùng phấn khích.

Vân Trì nuốt nước mơ chua xuống, bình tĩnh nói: "Bao nhiêu?"

"Bảy trăm hai, bảy trăm hai đó!!!" Trong giọng Trần Hủ đầy kích động, "Cậu ghê thật rồi, cậu quá ghê luôn."

Bảy trăm hai?

Giang Thư Ý kinh ngạc nhìn Vân Trì, tuy cậu ta biết Vân Trì có thể sẽ thi tốt hơn mình, nhưng lần khảo sát đầu vào Vân Trì cũng chỉ hơn cậu ta mười điểm mà thôi.

Mặc dù cậu còn chưa biết mình được bao nhiêu điểm, nhưng cậu ta biết tình hình của bản thân, tuyệt đối không thể vượt bảy trăm, nhiều nhất cũng chỉ khoảng sáu trăm bảy tám.

"Còn tôi?" Giang Thư Ý hỏi Trần Hủ.

"Hả?" Trần Hủ sờ cổ một cái, giọng lập tức nhỏ xuống, "Cậu cũng thi rất tốt, còn tiến bộ hơn trước nữa..."

"Bao nhiêu?"

"Sáu trăm bảy mươi tám."

"Ồ..." Giang Thư Ý có đủ mọi cảm xúc lẫn lộn, thật ra đã rất tốt rồi, nếu là trước đây thì chắc chắn là hạng nhất toàn khối, nhưng bây giờ đã có Vân Trì.

Giang Thư Ý nhìn Vân Trì một cái, Vân Trì cũng nhìn cậu ta.

Trong lớp rất yên tĩnh, tất cả đều bị con số bảy trăm hai mà Trần Hủ mang tới làm cho chấn động, đồng thời cũng ôm tâm trạng hóng chuyện nhìn hạng nhất và hạng nhì toàn khối.

Trần Hủ nửa ngồi xổm ở đó: "Ờm, hai vị này, đừng vì thành tích mà phá hỏng tình bạn nhé, nhìn tôi với tên cặn bã Tần Triều kia..."

"Buổi trưa cậu sẽ không không nấu nước mơ chua cho tôi nữa đấy chứ?" Vân Trì dè dặt hỏi Giang Thư Ý.

Giang Thư Ý thở dài: "Chỉ cần cậu không sợ tôi bỏ độc đầu độc chết cậu là được."

"Ồ..." Vân Trì thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì không đâu, tôi sẽ cho cậu uống trước một ngụm."

Giang Thư Ý: "..."

Trần Hủ: "..."

Lão Vương như một cơn lốc xoáy cuốn vào lớp, ông biết ngay học sinh Vân Trì sẽ không làm ông thất vọng mà!!!

Bạn học Vân Trì chính là gói quà lớn từ trên trời rơi xuống!!!

Là ngôi sao may mắn của ông!!!

Bảy trăm hai đó, bảy trăm hai đó...

"Các em học sinh." Lão Vương đập bài thi xuống bàn một cái, niềm vui trên mặt đã không giấu nổi nữa, giọng còn lạc đi, "Chắc hẳn các em đều đã biết rồi, bạn học Vân Trì lớp chúng ta lần này đã đạt được thành tích thi tháng cực kỳ cực kỳ cực kỳ xuất sắc..."

Lão Vương kích động đến nói năng lộn xộn: "Tinh thần học tập của bạn học Vân Trì mọi người cũng đều nhìn thấy rồi..."

"Ngày nào cũng đi học muộn mà..." Có người hô một câu.

"Ha ha ha..." Trong lớp vang lên tiếng cười thiện ý.

"Em nổi bật lắm đúng không?" Lão Vương trừng mắt nhìn cậu ta một cái, "Mẹ của bạn ấy đã nói rồi, bạn học Vân Trì tối mười hai giờ mới ngủ, sáng bốn giờ đã dậy học, các em ai có được tinh thần đó... Đương nhiên, thầy cũng không cổ vũ kiểu học tập này, sức khỏe mới là quan trọng nhất, thầy chỉ muốn nói mọi người phải chỉnh đốn thái độ, học tập bạn học Vân Trì nhiều hơn."

"Đúng vậy." Tần Triều đột nhiên đứng dậy, "Thưa thầy Vương, em thấy thầy nói rất đúng."

Vân Trì chậm rãi quay đầu lại, liên quan gì tới hắn vậy?

Lão Vương nheo mắt: "Tần Triều em đợi chút đã, để thầy khen ngợi học sinh tiến bộ xong rồi sẽ nói tới vấn đề của em, thầy sẽ không bỏ qua cho em đâu, em yên tâm."

"Đừng." Tần Triều nhắm mắt xua tay, "Bây giờ em chỉ thấy bạn học Vân Trì đặc biệt đặc biệt tốt, sự cống hiến của cậu ấy cho lớp học đáng để em dâng tặng một bài hát."

"???" Lão Vương tưởng mình nghe nhầm, "Em nói gì?"

"Em nói em muốn dâng tặng một bài hát cho bạn học Vân Trì." Tần Triều bị màn hình hoa trước mắt làm cho chóng mặt hoa mắt, đã không chờ nổi nữa, "Nào, em bắt đầu hát đây, bầu trời đen đen buông thấp xuống, những vì sao sáng sáng kề bên, côn trùng bay, côn trùng bay, em đang nhớ ai? Những vì sao trên trời rơi lệ, những đóa hồng dưới đất héo tàn, gió lạnh thổi, gió lạnh thổi, chỉ cần có em ở bên..."

Cả lớp im lặng một thoáng, sau đó cười phá lên, người đập bàn thì đập bàn, người dậm chân thì dậm chân, cả lớp hoàn toàn phát điên rồi.

Vân Trì cũng không nhịn được bật cười: "Đồ ngốc to xác."

Lão Vương vừa tức vừa buồn cười, đợi Tần Triều hát xong lại đặc biệt khen ngợi Giang Thư Ý một phen, thật ra Giang Thư Ý đã tiến bộ rồi.

Thấy trên mặt Giang Thư Ý có nụ cười, còn ghé đầu nói nhỏ gì đó với Vân Trì, lão Vương yên tâm rồi, đều là những đứa trẻ ngoan.

Nói xong thành tích thi tháng, lão Vương liền dẫn Tần Triều đi, nếu không phải lớp mười hai không đổi lớp nữa thì lần này đã là Trần Hủ vào lớp, Tần Triều dọn bàn đi rồi.

Tần Triều bị lão Vương mắng suốt một tiết học, từ văn phòng đi ra thì trong lớp đang học, Tần Triều đi nhà vệ sinh trước.

Quả trứng đó bắt hắn kể chuyện, giọng không được nhỏ, còn phải lên bổng xuống trầm, nếu không quả trứng đó sẽ không chịu, spam màn hình đến chết luôn.

Vừa vào nhà vệ sinh, qua khe hở của màn hình đen liền nhìn thấy Vân Trì đang cúi người nôn ở đó.

"Cậu sao thế?" Tần Triều đi qua vỗ vỗ lưng cậu, "Bị giọng hát tuyệt mỹ của tôi làm cảm động đến nôn à?"

Vân Trì ngậm một ngụm nước súc miệng, ôm bình giữ nhiệt uống một ngụm lớn nước mơ chua ướp lạnh rồi mới để ý tới Tần Triều: "Bị cậu lây đấy."

"Đừng cái gì cũng đổ lên đầu tôi." Tần Triều chóng mặt hoa mắt, một tay chống tường, "Hay là tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện nhé."

"?" Vân Trì đưa tay sờ trán hắn, "Có phải điểm số đáng thương của cậu làm cậu thần kinh rối loạn rồi không?"

Tần Triều kéo tay cậu xuống: "Ba lần đánh Bạch Cốt Tinh, nghe không?"

"Không nghe." Vân Trì đáp. Cậu có bệnh đâu mà phải nghe hắn kể chuyện.

"Không nghe tôi cũng kể." Tần Triều nhắm mắt đứng đó, bắt đầu màn biểu diễn của mình, "Ngày xửa ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có một con khỉ..."

"?" Vân Trì vừa mở miệng định mắng hắn vài câu, "Ọe..."

Vân Trì quay đầu nôn tiếp, Tần Triều nhắm mắt đi qua vỗ lưng cậu: "Cậu... nghén à?"

Vân Trì giẫm mạnh một phát lên chân hắn.

Tần Triều hít một hơi lạnh: "Nhà sư dẫn theo khỉ, lợn, người và ngựa cùng lên đường..."

...

Vân Trì nôn cả ngày, đây là ngày khó chịu nhất trong mấy ngày nay, tối trở về, cậu không còn tâm trạng học hành nữa mà nằm luôn lên giường.

Chiếc điện thoại để chế độ im lặng bên cạnh vẫn rung liên tục, là cái trò chơi chết tiệt kia.

Cậu đã thế này rồi, còn tâm trạng đâu mà chơi game, nhưng trò chơi đó lại không tắt được, Vân Trì dứt khoát ép tắt máy, sau đó nhét xuống dưới đệm giường, không chơi nữa còn không được sao?

Ai thèm nuôi quả trứng đó chứ.

Thế giới yên tĩnh rồi, Vân Trì mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, nếu cái điện thoại chết tiệt đó còn kêu nữa, cậu sẽ ném nó ra ngoài cửa sổ.

[Khẩn cấp! Khẩn cấp! Vân Đản Đản sắp chết đói rồi]

[Khẩn cấp! Khẩn cấp! Vân Đản Đản sắp chết đói rồi]

...

[Hệ thống con số 444 đã bị ép tắt máy, hiện khởi động phương án dự phòng, đang kết nối...]

Ông đây sắp chết đói rồi...]

[Ông đây sắp chết đói rồi...]

[Ông đây sắp chết đói rồi...]

Tần Triều nhắm mắt: "Mày sắp chết đói thì uống sữa đi chứ, tao có sữa đâu... Hay mày thử hút một ngụm xem?"

[Ông đây sắp chết đói rồi...]

[Ông đây sắp chết đói rồi...]

[Ông đây sắp chết đói rồi...]

"Ôi vãi..." Tần Triều từ trên giường bò dậy, cũng không nhìn rõ đường, loạng choạng chạy về phía nhà vệ sinh, bắt đầu nôn dữ dội.

Trùng hợp hay không chứ, nhộng tằm nôn, hắn cũng nôn.

Nhộng tằm nôn nhộng tằm nôn nhộng tằm nôn xong đến Tần Triều nôn, Tần Triều nôn Tần Triều nôn Tần Triều nôn xong Tần Triều tiếp tục nôn...

Nôn một hồi...

Ơ?

Tần Triều nhìn sự sáng tỏ đột ngột trước mắt, ngây người, quả trứng đâu rồi?

"Ơ, nhóc quỷ? Mày còn ở đó không?" Tần Triều mở to đôi mắt 4K màu chuẩn hiếm hoi mới có được trong mấy ngày nay, "Mày đi rồi à?"

Không còn những dòng chữ màu đen nữa, thế giới như được nhấn một nút xóa sạch, chẳng còn gì cả.

Tần Triều đi một vòng quanh phòng, không dám tin: "Nhóc quỷ? Nhóc quỷ?"

Tần Triều thật sự không dám tin trên đời lại có chuyện tốt như vậy, cứ ngồi ở đó chờ, chờ mãi chờ mãi, chờ mãi chờ mãi, đợi tới tận một giờ sáng, vẫn không đợi được tên nhóc quỷ chuyên hành hạ người kia.

Tần Triều cũng không chịu nổi nữa, nhào lên giường ngủ thiếp đi.

Lại nhìn thấy quả trứng đó...

Vỏ trứng?

Vỏ trứng nứt rồi!!!

Tần Triều kinh ngạc chạy tới, vỏ trứng đã nứt ra, nhưng bên trong lại chẳng có gì cả.

Tần Triều đi vòng quanh quả trứng mấy vòng, còn nhảy vào trong quả trứng cẩn thận xem xét, rốt cuộc quả trứng này chính là tên nhóc quỷ đó, bây giờ chết đói rồi, hay là trong quả trứng này có thứ gì đó, sau khi trứng vỡ thì thứ đó chạy ra ngoài rồi?

Tần Triều rùng mình sởn gai ốc, mẹ nó, chẳng phải nói là hệ thống khoa học sao? Sao chớp mắt một cái đã biến thành phim kinh dị rồi?

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn