Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 33: Bị kén tằm bẻ cong giới tính rồi.

"Trứng? Trứng gì?" Lưu Bán Tiên đứng trên chiếc bàn trong góc, lưng áp sát tường, ngón tay run run chỉ vào Tần Triều, "Tôi cảnh cáo cậu nhé, tôi sắp báo cảnh sát rồi đó."

"Báo cảnh sát?" Tần Triều cười lạnh một tiếng, tay thò ra sau mò vào ba lô.

"Cậu còn mang hung khí à?" Lưu Bán Tiên càng hoảng hơn, "Cứu mạng... cứu mạng..."

"Bốp" một tiếng, một xấp tiền bị đập lên bàn, Tần Triều ngồi xuống sofa, gác chân lên: "Thu phục quả trứng đó cho tôi, đống này đều là của ông."

"Hả? À..." Lưu Bán Tiên từ trên bàn leo xuống, ngồi lên ghế, đeo kính râm, nghiêm trang nói, "Xin vị tiên sinh này miêu tả cụ thể tiểu quỷ mà cậu gặp trông như thế nào."

"Nó là quả trứng mà." Tần Triều nghiêng người bò lên bàn, đối diện thẳng với mặt Lưu Bán Tiên, chỉ vào đầu ông ta, "Quả trứng đó biết viết chữ trước mặt tôi, ông biết không? Nó còn gọi tôi là cha nữa... ông nói thật đi, có phải ông nguyền rủa tôi không?"

"Xin vị tiên sinh này chú ý lời nói, tôi trước nay chưa từng làm chuyện thất đức." Lưu Bán Tiên đẩy kính râm xuống một chút, đánh giá Tần Triều một lượt, "Tôi thấy ấn đường cậu đen sì, chắc chắn là bị sát khí quấn thân."

"Vậy phải làm sao?"

"Không sao, chuyện nhỏ." Lưu Bán Tiên xua tay, ánh mắt rơi lên xấp tiền kia, cười tít mắt, "Trừ tà tránh họa mà, nghề cũ rồi, đảm bảo xử lý cho cậu thỏa đáng."

"Thật à?" Tần Triều ngả người ra sau, đưa tay lấy xấp tiền nhét lại vào ba lô, "Ông đuổi quả trứng đó đi cho tôi, tiền này cho ông, không đuổi được, tôi đánh chết ông."

Lưu Bán Tiên: "......"

Tần Triều cầm một xấp bùa đã khai quang đi ra ngoài, Lưu Bán Tiên nói nếu không có tác dụng... thì lại đổi cách khác.

·

Vân Trì khom lưng ngồi trong quán bún gạo, ăn bún gạo từng miếng lớn, ăn hai miếng lại buồn nôn một lần, ăn hai miếng lại buồn nôn một lần...

Trên giá đỡ điện thoại của Ninh Quân đặt chiếc điện thoại cao cấp hơn một vạn tệ của Vân Trì, Vân Trì thỉnh thoảng lại chọc một cái, cố gắng làm việc kiếm tiền mua sữa cho Vân Đản Đản.

Cậu đói quá...

Sao cậu lại đói đến thế chứ?

Ăn xong một bát bún gạo, Vân Trì còn muốn ăn thêm mười bát nữa, nhưng cậu biết mình không thể ăn nữa, bình thường cậu cũng chỉ ăn được một bát thôi, nhưng cậu đói quá... còn buồn ngủ và buồn nôn nữa... cậu khó chịu quá...

Đây chẳng phải là Tần Triều mấy hôm trước sao?

Tần Triều, nguồn lây bệnh này, quả nhiên không thể dính vào.

Mất cả buổi sáng, cuối cùng cũng tích đủ năm mươi bình sữa cho Vân Đản Đản, nhân vật chủ nhân trên màn hình cũng tiều tụy đi rất nhiều, trong ba lô còn dư hai cái màn thầu, Vân Trì cho cậu ta ăn luôn, tội nghiệp thật, chỉ có thể ăn đồ Vân Đản Đản ăn thừa.

Nhìn lại Ngu Mỹ Nhân, Vân Trì phát ra một tiếng từ tận đáy lòng: "Đồ vô dụng."

Vân Trì vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Tần Triều.

???

Nguồn lây bệnh đang đi về phía cậu.

Tần Triều bước vào rồi ngồi xuống trước mặt Vân Trì, Vân Trì lập tức cất điện thoại đi, cậu sợ Tần Triều chơi chết luôn quả trứng.

"Cậu làm gì?" Vân Trì cảnh giác hỏi.

"Ăn bún gạo, được không?"

"Đương nhiên được, năm mươi tệ một bát." Vân Trì nheo mắt, "Ăn không?"

"Được, một trăm cũng được."

"Được thôi." Vân Trì đứng dậy, "Tôi sẽ đích thân phục vụ ngài."

"Ngồi xuống cho tôi." Tần Triều một phát kéo cậu lại, "Tôi sợ cậu đầu độc chết tôi."

Vân Trì đứng đó nhìn hắn: "Vậy cậu tới đây làm gì?"

Tần Triều nhìn cậu, đúng vậy, hắn tới đây làm gì nhỉ?

Hắn đến phố trung học mà không đi tìm Trần Hủ, lại cố tình chạy tới đây xem kén tằm?

Tần Triều hắng giọng, ánh mắt hơi né tránh: "Mời cậu ăn cơm, đi không?"

"Tại sao cậu lại mời tôi ăn cơm?"

"Tôi muốn mời cậu ăn cơm không được à?"

"Tại sao không mời Trần Hủ?"

"Cậu ta dị ứng với mấy loại thực phẩm giàu protein, cái này không ăn cái kia không ăn, ăn cơm với cậu ta chẳng có gì thú vị."

"Vậy ăn cơm với tôi thú vị à?"

Tần Triều nghẹn lời một thoáng, nhìn cậu vài giây: "Đi hay không?" Nhộng gay nhỏ đúng là rất biết nắm trọng điểm nhỉ.

"Đi." Tuy bây giờ cậu hơi khó chịu, nhưng đồ miễn phí không ăn thì phí.

Nói với Ninh Quân một tiếng xong, Vân Trì định đi theo Tần Triều, Ninh Quân bước ra, đánh giá Tần Triều từ trên xuống dưới một lượt: "Con cũng là bạn của Tiểu Trì à?"

"Không phải."

"Không phải."

Vân Trì và Tần Triều đồng thời lên tiếng.

Ninh Quân: "?"

Đây vẫn là lần đầu tiên con trai bà dẫn người về mà lại không thừa nhận là bạn bè, đúng là hiếm có thật.

Tần Triều nhìn Vân Trì, hắn quả thật không phải là bạn của Vân Trì, hắn là đối tượng thầm mến của Vân Trì.

Vân Trì liếc hắn một cái, chỉ bằng hắn mà cũng xứng làm bạn của cậu à?

Vân Trì: "Mẹ, bọn con đi đây."

Vân Trì kéo Tần Triều ra khỏi quán bún gạo, sau đó đã bị người ta vòng tay ôm cổ lại: "Tôi không phải bạn hả, cậu nói lại lần nữa xem?" Tần Triều nghiến răng nghiến lợi.

"Cậu bị bệnh à?" Vân Trì đẩy hắn ra, "Chính cậu cũng nói không phải bạn mà."

"Tôi nói thì được, cậu nói thì không được."

Vân Trì nhìn hắn một cái, cúi người chui khỏi cánh tay hắn: "Logic của cường đạo."

"Tôi là cường đạo? Hừ." Tần Triều cười khẩy một tiếng, đó là vì con nhộng tằm này còn chưa biết trong mơ hắn đã làm gì với cậu... Phi, Tần Triều, mày biết xấu hổ chút đi, buổi tối tự YY người ta thì thôi, đừng biểu diễn ngay trước mặt chính chủ nữa.

Vân Trì bị Tần Triều dẫn lên xe buýt, Vân Trì cũng không hỏi đi đâu, cứ thế đi theo.

Tần Triều bất đắc dĩ: "Tim cậu đúng là lớn thật đấy, cũng không sợ tôi bán cậu đi à?"

"Cậu đúng là tự đề cao bản thân quá rồi đấy." Vân Trì dựa cửa sổ ngồi xuống.

"Tin nhắn sáng nay cậu gửi có ý gì?" Tần Triều ngồi bên cạnh cậu, nhìn người có vẻ ủ rũ, "Bị tôi lây cái gì?"

"Tôi đói quá." Vân Trì nhìn hắn, xoa cái dạ dày đã no rồi nhưng vẫn đói đến khó chịu, cau mày nói, "Triệu chứng giống hệt cậu, đúng rồi, chẳng phải cậu đi bệnh viện rồi sao? Kiểm tra ra bệnh gì chưa?"

"Khỏe mạnh lắm." Tần Triều đưa tay sờ bụng dưới của cậu, "Bác sĩ nghi ngờ tôi bị bệnh thần kinh, tôi thấy có thể là do trước kỳ thi đại học quá căng thẳng, mắc hội chứng trước kỳ thi."

Vân Trì tựa vào cửa kính xe nhìn hắn, khóe môi hơi cong lên: "Cậu? Hội chứng trước kỳ thi?"

Ánh mắt và giọng điệu mang theo chút mỉa mai đó khiến Tần Triều tức đến bật cười: "Sao nào, tôi không được căng thẳng vì thi cử à?"

"Học dốt."

"Tôi học dốt." Tần Triều véo môi cậu một cái, "Kém hơn cậu đều là học dốt hết đúng không?"

"Giang Thư Ý và Trần Hủ thì không."

"Giang Thư Ý không tính thì tôi hiểu, nhưng Trần Hủ sao lại không, cái tên cặn bã đó."

"Cậu ấy đứng nhất mà." Vân Trì nói.

"Ôi vãi..." Tần Triều tức đến bật cười luôn, giơ ngón cái với cậu, "Được lắm, cậu giỏi, cậu lợi hại."

Vân Trì cũng cười một tiếng, chọc Tần Triều tức giận rất thú vị.

Tần Triều không giống những người khác lắm, cụ thể không giống ở đâu thì khó nói, có lẽ là khá dễ bắt nạt nhưng lại không hẳn dễ bắt nạt... đè xuống lại bật dậy, đè lần nữa lại bật dậy, nếu coi hắn như đồ chơi, vậy thì hắn là một món đồ chơi có suy nghĩ.

Tần Triều lại sờ bụng Vân Trì hai cái: "Trước đây cậu giám sát tôi, bây giờ tôi giám sát cậu, vừa mới ăn bún xong, phải ba tiếng nữa mới được ăn tiếp, giờ tiêu hóa trước đã."

"A..." Vân Trì ai oán rên lên một tiếng, "Tôi thảm quá, còn buồn nôn muốn ói, buồn ngủ nữa..."

"Trước đây tôi cũng thế." Tần Triều không biết nên cười trên nỗi đau của người khác hay nên đồng cảm với cậu, cuối cùng giơ tay xoa đầu cậu một cái, "Đừng nghĩ tới nó nữa, chuyển sự chú ý sang chuyện khác sẽ đỡ hơn nhiều."

[Ông đây muốn nghe nhạc.]

Ôi vãi... lại nữa?

"Tôi hát cho cậu nghe một bài." Tần Triều nói với Vân Trì.

"Cậu bị bệnh à?" Vân Trì liếc hắn.

"Nghe không?"

"Không nghe, dựa vào đâu tôi phải nghe cậu hát?"

[Mau mau mau, con gấp lắm rồi.]

[Gấp gấp gấp gấp]

Lại bắt đầu spam màn hình rồi.

"Không nghe cũng phải nghe." Tần Triều co ngón tay búng lên tai Vân Trì một cái, sau đó hắng giọng, "Ngủ đi ngủ đi bảo bối nhỏ của tôi..."

???

Vân Trì kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn.

"Khụ khụ..." Tần Triều nhận ra có ý nghĩa khác, "Tôi đổi bài khác, đổi bài khác."

"Nhóc luộm thuộm, đúng là nhóc luộm thuộm..."

"Cậu mỉa mai tôi à?" Vân Trì nheo mắt.

"Tôi... đổi bài khác nữa." Tần Triều chịu thua rồi, toàn là mấy bài đồng dao gì thế này, "Ờm... lấp la lấp lánh, đầy trời những vì sao nhỏ, treo trên bầu trời tỏa sáng..."

"Ấu trĩ, đổi bài khác đi." Vân Trì nghiêng người dựa ở đó, ánh nắng xuyên qua cửa kính xe rơi lên người cậu ấm áp dễ chịu, cậu hơi buồn ngủ rồi.

Không ngờ Tần Triều hát cũng khá hay.

[Đổi bài khác đi, nghe chán rồi.]

"Tôi..." Tần Triều chậc một tiếng, hai người các người còn kết nối chung mạch não luôn rồi à?

Tần Triều nghĩ ngợi một lúc rồi lại cất giọng hát: "Bầu trời đen đen buông thấp xuống, những vì sao sáng sáng kề bên, côn trùng bay, côn trùng bay, em đang nhớ ai? Những vì sao trên trời rơi lệ, những đóa hồng dưới đất héo tàn, gió lạnh thổi, gió lạnh thổi, chỉ cần có em ở bên..."

Mí mắt Vân Trì đã không chống đỡ nổi nữa, bên tai là giọng nói trầm thấp của Tần Triều, trước mắt mơ hồ là đôi môi đang đóng mở của hắn, sau lưng là ánh nắng ấm áp, chiếc xe chạy vừa chậm vừa ổn định, khiến người ta quên đi cơn đói, chìm vào một sự bình yên an hòa khó có thể diễn tả thành lời.

Ý thức của Vân Trì chìm vào biển sâu.

Vai bỗng nặng xuống, người đó dựa nửa thân mình sang đây, Tần Triều điều chỉnh tư thế để cậu dựa thoải mái hơn một chút, sau đó cúi đầu nhìn một cái.

Con nhộng tằm khẽ mím đôi môi mỏng, hàng mi dài đổ xuống mí mắt một khoảng bóng nhỏ, trông có vẻ ngủ rất say.

Thật ra đàn ông hay phụ nữ cũng chẳng quan trọng nhỉ...

Gương mặt đẹp thì thường gặp, nhưng tâm hồn thú vị lại khó tìm, nhất là kiểu nhân cách AI thế này, thật sự không dễ gặp được, bỏ lỡ rồi biết đâu sẽ không còn nữa...

Con người có phải nên biết trân trọng không?

Tần Triều vò mạnh mặt mình một cái, dựa ở đó bất lực thở dài.

Giờ dùng từ gập đôi cũng không đủ để hình dung hắn nữa rồi, phải là gập ba, nhìn từ mặt nào cũng cong.

Bóng cây, bóng người, bóng xe ngoài cửa sổ đều đang lùi lại phía sau, chỉ có người bên cạnh này đang tựa vai kề vai với hắn, Tần Triều đột nhiên cảm thấy như vậy cũng khá tốt, tuy mạch não của con nhộng tằm có hơi khác thường, nhưng thật sự rất thú vị, ở bên cậu, nửa đời sau chắc sẽ không bao giờ nhàm chán nhỉ?

Tần Triều giơ tay ép đầu cậu tựa sát hơn vào vai mình, sau đó xòe tay che đi ánh nắng hơi chói chang kia.

Quả trứng đó cũng không spam màn hình nữa, có lẽ đã ngủ rồi, Tần Triều cũng nhắm mắt lại.

Phù... Tần Triều nhìn thấy trong thế giới giấc mơ hoa nở khắp nơi, ở đó hắn nhìn thấy mỹ nhân nhộng và quả trứng đáng ghét kia.

...

Lúc Vân Trì tỉnh lại thì phát hiện cả người mình đang nằm trên đùi Tần Triều, phía trên đỉnh đầu là gương mặt cạn lời của hắn.

"Cậu đã làm gì tôi?" Vân Trì hỏi.

"Tôi phát hiện có một kiểu người chưa bao giờ tìm vấn đề từ chính bản thân mình, mở miệng ra là chất vấn trước." Tần Triều nhấc đầu gối hất lên hai cái, "Loại người như các cậu chắc sống rất vui vẻ nhỉ? Mau đứng dậy đi."

Vân Trì thuận theo lực của hắn ngồi dậy: "Cậu đừng nói kiểu mỉa mai đó, đây là vấn đề tôi đã suy luận logic rồi, nếu là tự tôi trượt xuống, vậy sao cậu không đẩy tôi ra? Cho nên nếu cậu không đẩy tôi ra, chứng tỏ cậu mới là bên chủ động."

Tần Triều: "..."

Ngốc một cách tinh ranh.

Vân Trì xoay xoay cổ, đột nhiên mắt sáng lên rồi sờ bụng mình một cái: "Ơ, không đói nữa?"

Vân Trì nắm lấy tay Tần Triều áp lên bụng dưới mình: "Thật sự không đói nữa."

"Ừ, bình thường mà. Trước đây tôi cũng vậy, ngủ một giấc dậy là không đói nữa, có lẽ do thần kinh được thả lỏng... Vậy giờ đi ăn cơm không?" Tần Triều nhìn chằm chằm bàn tay mình, cậu có muốn xem rốt cuộc ai mới là người chủ động không?

"Đợi một chút đi, bát bún tôi ăn lúc nãy còn chưa tiêu hóa xong."

"Được, vậy đi dạo lung tung trước, bên kia có một trung tâm thương mại."

Vân Trì hất tay hắn ra: "Được."

Tần Triều cuộn bàn tay lại rồi giấu ra sau lưng.

Hai người xuống xe, điện thoại Tần Triều vang lên một tiếng.

Sống động như khỉ đột: Đang làm gì thế?

Chẳng hiểu sao Tần Triều lại thấy hơi chột dạ, theo bản năng trả lời: Đang chơi game.

Nhộng Tằm Nhỏ Đấm Khỉ Đá Bánh Trứng Leo Tường Vô Địch: Đang ăn cơm với Tần Triều.

Lúc này Tần Triều mới phát hiện đây là cái nhóm gì đó tên là "Nhóm sinh vật phi truyền thống".

Sống động như khỉ đột: ? Hello, bro?

Tần Triều bấm thu hồi.

Sống động như khỉ đột: Mày tưởng tao mù à?

Gọi anh giao bánh trứng: Ý gì đây?

Sống động như khỉ đột: Giả ngu đúng không? @Nhộng Tằm Nhỏ Đấm Khỉ Đá Bánh Trứng Leo Tường Vô Địch: Hai người bọn cậu sao lại ở cùng nhau?

Gọi anh giao bánh trứng: Ăn cua, mày tới không?

Sống động như khỉ đột: Ồ, vậy thì đúng là tao không ăn được thật, nói thẳng luôn không được à, sao nào, sợ tao ghen à?

Gọi anh giao bánh trứng: Cút.

"Cậu không bình thường." Vân Trì nói.

"Tôi không bình thường chỗ nào?" Tần Triều chột dạ nâng cao giọng, ngẩng đầu nhìn cậu.

Vân Trì cũng nhìn hắn, hai người đối mắt ba giây, Vân Trì nheo mắt, cúi đầu gõ chữ trên điện thoại.

Nhộng Tằm Nhỏ Đấm Khỉ Đá Bánh Trứng Leo Tường Vô Địch: @Giang Tiên Thảo Tôi ra ngoài ăn cơm với Tần Triều, hôm nay nếu tôi không về thì giúp tôi báo cảnh sát nhé, cảm ơn.

Tần Triều: "..."

Tên thần kinh này.

Giang Tiên Thảo: ^o^/

Sống động như khỉ đột: ^o^/@Gọi anh giao bánh trứng: Mày thấy sao?

Tao thấy ông nội mày.

...

Bên cạnh trung tâm thương mại có một con hào bảo vệ thành, phía trên mặt sông có một vòng đu quay khổng lồ được dựng lơ lửng.

"Đi ngồi cái kia đi." Vân Trì chỉ chỉ.

"Vòng đu quay?" Tần Triều nhìn hắn, "Cậu muốn ngồi vòng đu quay với tôi à?"

"Dù sao bây giờ cũng chưa thể ăn cơm, ngồi không?" Vân Trì mặt không cảm xúc, "Nếu cậu không ngồi thì tôi tự ngồi, cậu đứng dưới đợi tôi."

Tần Triều thầm thở dài một hơi, chuyện này khác gì tỏ tình đâu?

Không ngồi là cậu lạnh mặt, còn không vui nữa.

"Ngồi."

Tần Triều đi trả tiền, hai người cùng xếp hàng lên vòng đu quay.

"Cậu biết truyền thuyết về vòng đu quay không?" Tần Triều ngồi đối diện Vân Trì, nhìn cậu hỏi.

"Truyền thuyết gì?"

"Các cặp đôi hôn nhau trên vòng đu quay thì có thể mãi mãi ở bên nhau."

"Hả?" Vân Trì giật giật khóe miệng, chậc một tiếng, "Cậu còn tin cái này à? Ấu trĩ quá." Mấy câu trích dẫn trên QQ Space từ năm nào rồi chứ.

Tần Triều: "..."

Nói trúng tâm sự của cậu ta nên cậu ta ngại rồi.

"Trước đây cậu từng yêu ai chưa?" Tần Triều lại hỏi.

"Chưa." Vân Trì lắc đầu, "Nhà nước quy định, chưa đủ mười tám tuổi không được yêu đương."

Tần Triều: "..."

Tại sao hắn lại bị một người có mạch não như thế này bẻ cong chứ?

"Tôi sắp đủ rồi." Vân Trì lại bổ sung, "Đợi sau khi tôi mười tám tuổi là có thể yêu đương."

Tần Triều: "..."

Vòng đu quay sắp lên đến điểm cao nhất rồi, Tần Triều đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Vân Trì, sát cạnh cậu.

Vân Trì nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, Tần Triều nhìn cậu.

Vân Trì nhạy bén nhận ra ánh mắt của người kia, quay đầu nhìn sang.

Tần Triều không kịp né tránh, bị bắt tại trận, trong lúc hoảng loạn chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì mà tiếp tục nhìn.

"Cậu nhìn tôi làm gì?"

"Thế nào, không cho nhìn à?"

"Có gì mà không cho nhìn." Ánh mắt Vân Trì quét một vòng, đột nhiên nói, "Cậu không phải muốn đẩy tôi từ trên vòng đu quay xuống đấy chứ?"

"..." Tần Triều đưa tay giữ đầu cậu rồi xoay trở lại, "Im miệng, đừng nói nữa, cảm ơn."

Vân Trì bị hắn giữ đầu từ phía sau ép ở đó, cạn lời đến cực điểm.

Vòng đu quay lên đến điểm cao nhất, từ đây có thể nhìn bao quát toàn bộ cảnh đường phố.

Tần Triều chẳng còn tâm trí ngắm cảnh, toàn bộ sự chú ý đều đặt lên người trước mặt: "Tôi cũng sắp mười tám tuổi rồi."

Vân Trì phản ứng một lúc mới nhận ra hắn đang nói gì, thờ ơ đáp: "Vậy đến lúc đó hai chúng ta có thể cùng yêu đương rồi."

Tần Triều: "..."

Thấy chưa, hắn đã nói con nhộng này đang tỏ tình mà.

Tần Triều nhẹ nhàng gẩy lên tai cậu một cái, thấp giọng nói: "Được."

Hắn chưa từng mong chờ tuổi mười tám đến như lúc này, vốn tưởng tuổi mười tám chỉ là một ngày hết sức bình thường, ai ngờ trước khi tròn mười tám tuổi lại bị một con nhộng tằm bẻ cong chứ.

Đúng là...

Quá vô lý.

...

Lời editor: hai cái đứa này mạch não lệnh nhau một vòng trái đất =))

 

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn