Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 32: Tôi gọi cậu một tiếng anh trai, cậu có dám nhận không?

"Thỏ con ngoan ngoãn, mở cửa ra nào, mau mở cửa ra nào, tôi muốn vào đây."

"Lôi thôi thật là lôi thôi, vua lôi thôi chính là cậu ta."

"Bên kia núi bên kia biển có một đám Xì Trum xanh..."

Tần Triều đứng trong phòng ngủ quay mặt vào tường hát đồng dao suốt một tiếng đồng hồ, cuối cùng, những dòng chữ cũng biến mất, trước mắt yên tĩnh trở lại.

Diệp Tiếu gõ cửa bên ngoài, Tần Triều mở cửa, Diệp Tiếu đưa bát lê chưng ngân nhĩ đang bưng trong tay cho hắn: "Nghe con hát cả buổi tối rồi, cổ họng chắc sẽ khó chịu, uống chút nước lê đi."

"Cảm ơn..."

Diệp Tiếu muốn nói lại thôi, thôi vậy, hát thì hát đi, nhiều lòng trẻ thơ biết bao, chẳng qua chỉ hát đồng dao một tiếng đồng hồ thôi mà, có thể có vấn đề gì lớn được chứ.

Tần Triều, một người vô thần luôn tin rằng sau khi lập quốc thì không được phép thành tinh, đóng cửa lại, đi một vòng quanh phòng.

Quả trứng đó sẽ không tự dưng xuất hiện trong phòng hắn đấy chứ?

Tần Triều nằm lên giường cũng không dám tắt đèn, nếu không hắn sợ vừa tắt đèn là quả trứng sẽ nằm trên giường hắn.

Điện thoại kêu một tiếng, Tần Triều cầm lên xem, ô hô, bạn học kén tằm đang nhắn riêng cho hắn đây này.

Tôi Yêu Cha Tôi: Cậu ngủ chưa?

Yêu cha cậu cái rắm.

Tần Triều đổi ghi chú cho cậu thành: Kẻ ngọ nguậy.

Gọi anh giao bánh trứng: Gì?

Kẻ ngọ nguậy: Anh.

Gọi anh giao bánh trứng: ???

Đệt, Tần Triều kinh ngạc ngồi bật dậy, con kén tằm này đang dụ dỗ hắn à?

Kẻ ngọ nguậy: Chẳng phải cậu bị ma ám sao? Tôi gọi anh rồi đó, kể nghe xem.

Má ơi, con kén tằm này đúng là...

Cạn lời.

Tần Triều nằm xuống lại, đưa ngón tay gõ ba chữ trên màn hình.

Gọi anh giao bánh trứng: Không nghe rõ.

Vân Trì gửi một tin nhắn thoại tới, Tần Triều đưa điện thoại sát tai rồi bấm mở, giọng nói thanh đạm mang theo chút khàn khàn: "Anh."

Tần Triều chỉ cảm thấy một luồng điện truyền qua vành tai rồi lan xuống khắp người, làm tê liệt nửa bên cơ thể.

Trong mơ vẫn quá không chân thật, không bằng lực sát thương của chữ này.

Điện thoại vẫn đang rung.

Kẻ ngọ nguậy: Gọi rồi đó, kể đi.

Kẻ ngọ nguậy: Mau lên.

Kẻ ngọ nguậy: Người đâu?

Tần Triều im lặng thở dài một hơi.

Gọi anh giao bánh trứng: Nửa đêm rồi, cậu mau ngủ đi, lấy đâu ra nhiều tò mò thế.

Bên kia im lặng nửa phút sau.

Kẻ ngọ nguậy: Đồ lừa đảo!!!

Hê...

Gọi anh giao bánh trứng: Nửa đêm mà cậu thật sự muốn nghe à?

Gửi đi, dấu chấm than hiện lên, bị chặn rồi...

Tần Triều tức đến nửa ngày không nói nên lời, đúng là tên thần kinh nhỏ.

*

"Đồ lừa đảo."

Vân Trì thoát khỏi khung chat rồi nằm sấp trên giường vào game.

Trước đây vừa vào là thấy Ngu Mỹ Nhân, bây giờ vừa vào đầu tiên nhìn thấy quả trứng khổng lồ kia.

[Vân Đản Đản: Chào buổi tối cha, cha ơi con nhớ cha, con yêu cha.]

[Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, nhớ anh chưa?]

Trứng là trứng tốt, người là người xấu.

[Vân Đản Đản: Cha tốt ơi, con đói.]

?

Vân Trì mở kho hàng ra, đệt...

Mười bình sữa cậu vừa mua sáng nay sao chỉ còn một bình rồi?

Cái này còn không cần tự tay cho uống nữa à?

Tiếng gõ cửa vang lên, Vân Trì ngẩng đầu khỏi giường: "Vào đi."

Ninh Quân đẩy cửa bước vào: "Thế nào, đỡ buồn nôn hơn chưa?"

"Ừm, đỡ rồi." Tối nay Vân Trì ăn một miếng cá rồi nôn sạch, buổi tối gần như chẳng ăn được gì.

"Vậy uống sữa nhé?" Ninh Quân cầm trên tay một cốc sữa nóng bốc khói.

Vân Trì hít sâu một hơi, cũng được, không buồn nôn.

"Uống, cảm ơn mẹ."

Ninh Quân đặt cốc sữa lên tủ đầu giường, còn liếc nhìn điện thoại cậu một cái: "Chơi game à?"

"Ừm."

"Quả trứng đó đáng yêu đấy." Ninh Quân cười, "Sẽ nở ra gà con à?"

Nở ra gà con? Rõ ràng là một con heo đội vỏ trứng mà.

Sau khi Ninh Quân ra ngoài, Vân Trì tiếp tục nghiên cứu cách nuôi quả trứng này.

Tổng tất cả các giá trị cộng lại chỉ hơn hai mươi điểm, còn không mua nổi mười bình sữa.

Lúc sáng cậu mua sữa khoảng mười một giờ rưỡi, bây giờ là mười một giờ rưỡi tối.

Mười hai tiếng, Vân Đản Đản uống hết chín bình sữa, tính ra hơn một tiếng là phải một bình sữa.

Vân Trì lại nhìn chỉ số của Vân Đản Đản, độ no tận một nghìn, chẳng lẽ chỉ uống được sữa trong cửa hàng đặc biệt thôi sao?

Vậy chẳng phải rất nhanh sẽ chết đói à?

Vân Trì tìm hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy bình sữa bản thu nhỏ trong cửa hàng cấp hai bình thường.

Loại sữa này giống hệt sữa trong cửa hàng đặc biệt, nhưng giá trị no cộng thêm lại khác.

Một bình sữa trong cửa hàng đặc biệt cộng một trăm điểm no bụng, còn bản thu nhỏ chỉ cộng... hai mươi điểm.

Nhưng ưu điểm của sữa thu nhỏ là không cần dùng ba loại giá trị kia để đổi, mà dùng tiền để mua.

Nguồn tiền là tính năng mới của cửa hàng cấp hai: bán đồ kiếm tiền.

Nói cách khác, phải bán những thứ thu thập được để đổi lấy tiền, có tiền rồi mới đi mua sữa cho Vân Đản Đản, mà một bình sữa này giá hai mươi đồng vàng, muốn cho Vân Đản Đản no bụng cần năm mươi bình sữa???

Một củ khoai tây một đồng, một cây bắp cải hai đồng... theo mức giá này...

"Hủy diệt đi, Vân Đản Đản." Vân Trì chịu rồi, cái game rách gì thế này, game nhà ai định giá kiểu đó?

[Nuôi con vốn là trò chơi cần tiêu tốn rất nhiều tiền bạc tinh thần và thể lực, đã nói rồi, đừng tùy tiện sinh con! Nói cậu lại không nghe, sinh rồi lại bất lực nổi giận.]

Vân Trì: "......" Cạn lời, chơi game mà còn bị giáo dục.

Nhìn cái hang rách nát của mình, nhìn Ngu Mỹ Nhân nằm thẳng mặc kệ đời chẳng làm gì, rồi nhìn kho hàng mình khó khăn lắm mới tích cóp được nhưng bán đi cũng chẳng mua nổi mấy bình sữa...

Vân Trì đập đầu xuống giường, đúng vậy, cậu nghĩ quẩn thế nào mà lại đi sinh con!!!

Vân Trì ngẩng đầu lên, cậu quyết định rồi, cậu sẽ bỏ đói Vân Đản Đản, dù sao trước đây Ngu Mỹ Nhân bị đói về 0 cũng chưa chết mà.

Vân Trì bắt đầu tiếp tục tiến độ trước đó, bàn ghế đều làm xong rồi, bước tiếp theo là xây nhà mới, sau đó dọn khỏi hang vào nhà mới.

Chế độ trồng trọt cũng đã mở khóa, khai hoang xong là có thể tự trồng trọt rồi, cái này không thú vị hơn nuôi con à?

Vân Trì nhấn vào xây dựng, muốn xây nhà thì phải biến gỗ thành ván gỗ.

Ván gỗ đã làm xong, mọi thứ cần thiết cho căn nhà gỗ đều đã chuẩn bị đầy đủ, Vân Trì nhấn xây nhà.

[Nhắc nhở! Vì bạn quá nghèo nên trước khi nuôi lớn Vân Đản Đản không được tùy tiện lãng phí tài nguyên trong nhà, mọi thứ phải lấy Vân Đản Đản làm trung tâm.]

Vân Trì: "......" Đây là con cái à? Đây là con ma cà rồng thì có.

Vân Trì chỉ đành đi bán tài nguyên trước, bán sạch toàn bộ những thứ trước đây Ngu Mỹ Nhân thu thập được, cuối cùng cũng chỉ bán được hai trăm bảy mươi bảy đồng.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, ông xã kiếm cho em nhiều tiền như vậy, lợi hại không?]

Cút.

Vân Trì phái chủ nhân đi thu thập tài nguyên, mỗi lần mất chín mươi phút, đồ ăn thức uống cộng thêm gỗ, cành cây, dược liệu các loại, đại khái thu được mười mấy đến hơn hai mươi món, nhưng trong đó còn phải giữ lại phần ăn của Ngu Mỹ Nhân và bản thân, dù sao bây giờ Ngu Mỹ Nhân mẹ nó không thể làm việc chỉ biết ăn, còn bản thân không ăn thì không thể ra ngoài làm việc... cho nên cuối cùng số còn lại đại khái chỉ bán được hai ba chục đồng, lúc nhiều thì bán được ba bốn chục.

Cuối cùng cũng mua đủ năm mươi bình sữa, đã là một giờ sáng rồi, Vân Trì ném điện thoại sang một bên rồi úp mặt xuống giường.

"Nếu ông trời có thể cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, tôi nhất định sẽ không chọn sinh con! Nếu nhất định phải thêm một thời hạn cho sự lựa chọn này, tôi hy vọng là... một vạn năm!"

·

Tần Triều nhìn quả trứng trước mặt.

Lại nữa rồi!!!

Quả trứng đó vươn hai cánh tay nhỏ dài ngoằng ôm bình sữa điên cuồng tu ừng ực.

Bình sữa khổng lồ ban ngày chẳng hiểu sao lại nhỏ đi gấp mười lần, vốn dĩ một bình sữa là quả trứng này có thể uống rất lâu, nhưng bình sữa nhỏ lại nên quả trứng phải liên tục đổi bình sữa mới.

Hai bàn tay nhỏ thay tới thay lui làm Tần Triều hoa cả mắt.

Tần Triều cứ đứng trước quả trứng nhìn nó uống liền một mạch hai mươi bình sữa.

Sau khi ợ ra một tiếng mùi sữa trứng, quả trứng đó lăn về phía Tần Triều.

[Ông nội, bế con.]

Đệt...

Bế em gái nhà mày ấy.

Mày to thế này...

Tần Triều quay đầu bỏ chạy, nhưng không nhanh bằng tốc độ của quả trứng lăn.

Quả trứng đó đuổi kịp rồi đè hắn xuống dưới thân.

"Ưm..."

[Ông nội, ông ngốc quá.]

"Ưm..."

Quả trứng đó nghiền qua nghiền lại hắn suốt một phút rồi mới lăn đi, Tần Triều lúc này mới bò ra khỏi cái hố hình người.

Mồm thì gọi hắn là ông nội, thực tế lại coi hắn như cháu trai.

[Ông nội, con muốn nghe kể chuyện.]

Nghe em gái nhà mày.

Quả trứng đó lại lăn về phía hắn.

Tần Triều vừa chạy vừa giơ hai tay lên: "Ngày xửa ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có một ngôi chùa, trong chùa có một quả trứng..."

·

Tám giờ sáng, Vân Trì hiếm khi được ngủ nướng thì bị một tràng tiếng chuông chói tai đánh thức.

Điện thoại đang để im lặng, báo thức cũng không bật, vậy tiếng động phát ra từ đâu?

Vân Trì bò dậy nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh, là điện thoại của cậu đang kêu.

Đây đã không phải lần đầu tiên cái điện thoại rách này xảy ra lỗi rồi.

Vân Trì nhíu mày cầm lên, chỉ thấy màn hình đầy những dòng: [Nhắc nhở! Nhắc nhở! Vân Đản Đản của bạn đói rồi, xin hãy lập tức cho nó uống sữa.]

[Nhắc nhở! Nhắc nhở! Vân Đản Đản của bạn đói rồi, xin hãy lập tức cho nó uống sữa.]

???

Không đợi Vân Trì nghiên cứu điện thoại, cậu đã ôi một tiếng rồi ôm lấy bụng, cơn đói cồn cào như thể nửa tháng chưa từng được ăn cơm ập tới.

???

Điện thoại vẫn đang kêu.

[Nhắc nhở! Nhắc nhở! Vân Đản Đản của bạn đói rồi, xin hãy lập tức cho nó uống sữa.]

"Tôi chịu rồi." Vân Trì cong người nằm sấp ở đó, trước tiên mở game ra.

[Vân Đản Đản: Cha ơi, cha không yêu con nữa sao? Cha muốn bỏ đói con sao? Hu hu hu, con yêu cha lắm, cha ơi.]

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, chào buổi sáng, lại nhớ ông xã rồi à?]

Nhớ em gái nhà anh, Ngu Mỹ Nhân, đồ vô dụng.

Vân Trì nhấn đi thu thập tài nguyên rồi ngồi đó ngẩn người, cậu bị sao vậy? Tại sao cậu lại đói như thế?

·

[Con đói quá, con đói quá, con đói quá]

[Con đói quá, con đói quá, con đói quá]

[Con đói quá, con đói quá, con đói quá]

......

Màn hình đầy những dòng con đói quá, Tần Triều nằm đó, bình tĩnh nói: "Hay là, con ăn luôn cha đi, xin con đó, con trai, con ăn luôn ông nội của con đi."

Hoa mắt ing...

Mở mắt hay nhắm mắt đều không được.

Điện thoại kêu một tiếng, Tần Triều cầm lên rồi kiên cường dí sát màn hình vào trước mắt.

Hê, chắc hắn hoa mắt rồi nhỉ, kén tằm lại kết bạn lại với hắn rồi.

Kẻ ngọ nguậy: Đều tại cậu, cậu lây cho tôi rồi!!!

!

Gọi anh giao bánh trứng: Cái quái gì vậy? Mới sáng sớm đã lên cơn gì thế?

Lại chặn rồi?

Tần Triều vò mặt một cái, cứ đợi đó cho tôi, tên thần kinh nhỏ này, lát nữa tôi qua xử lý cậu.

Tần Triều ngồi dậy, trước mắt bị spam đến mức sắp đen màn hình luôn rồi.

Tần Triều lần mò xuống lầu, bắt xe đến phố trung học.

Trên phố trung học có một ông thầy Lưu Bán Tiên, hơn bốn mươi tuổi, bình thường xem bói đoán mệnh, trừ tà tránh họa xem phong thủy cho người ta, kỹ năng rất toàn diện, mỗi lần thu sáu mươi tệ, sáng sớm mỗi ngày đều có người xếp hàng lấy số, vì thế ông ta còn đặc biệt thuê một cô lễ tân phát số.

Hồi cấp hai Tần Triều không thích học, bà Lý Ngọc Hồng đặc biệt tìm ông ta xem giúp Tần Triều, Lưu Bán Tiên liền đưa cho bà Lý Ngọc Hồng một lá bùa, bảo cầm lá bùa đi vòng quanh Tần Triều ba vòng rồi đốt thành tro cho Tần Triều uống, Tần Triều sẽ ngoan ngoãn nghe lời chăm chỉ học tập.

Bà Lý Ngọc Hồng làm theo, Tần Triều uống xong thì nôn mửa tiêu chảy, viêm dạ dày ruột cấp phải vào bệnh viện.

Xuất viện xong, Tần Triều và Trần Hủ chặn đường Lưu Bán Tiên đánh cho một trận.

Lúc đó Lưu Bán Tiên chỉ trời thề đất nói sẽ nguyền rủa Tần Triều và Trần Hủ cả đời.

Tần Triều cảm thấy, quả trứng này chính là do lời nguyền của Lưu Bán Tiên mang tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn