Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 31: Quả trứng đó...

Vân Đản Đản

Giá trị no bụng: 1000

Giá trị đủ nước: 1000

Giá trị tâm trạng: 1000

Giá trị tinh thần: 1000

Giá trị sinh mệnh: 100

Giá trị chuyển hóa: 5

Bao nhiêu cơ?

Vân Trì tưởng mình nhìn nhầm nên đặc biệt đếm lại một lần, ba số không?

Tại sao quả trứng này lại có ba số không?

[Nhắc nhở! Hiện tại Vân Đản Đản chỉ có thể uống sữa bột, xin hãy chuẩn bị đủ sữa bột cho Vân Đản Đản.]

Sữa bột?

Ở đâu có sữa bột?

Đúng rồi, trong cửa hàng đặc biệt có.

Ba điểm giá trị nghẹn khuất, giá trị thỏa mãn hoặc giá trị vui vẻ có thể đổi một bình sữa bột.

Giá trị nghẹn khuất vì lần trước mở cửa hàng cấp hai nên chỉ còn 3 điểm, giá trị thỏa mãn cũng chỉ có 3 điểm, giá trị tâm trạng có 51 điểm.

Đắt quá vậy, không ăn không được à?

Vân Trì keo kiệt đổi ba bình sữa bột, tiêu tốn 9 điểm giá trị tâm trạng.

Chủ yếu là cậu không biết những giá trị này có được bằng cách nào, lỡ dùng hết thì sao? Để quả trứng chết đói à?

Vân Trì nhấn vào quả trứng khổng lồ đứng im bất động kia.

[Vân Đản Đản: Đang ngủ, miễn làm phiền, không đói.]

Vân Trì: "......"

Vân Trì lại nhấn vào hồ nước để thu thập tài nguyên.

[Có để chủ nhân đến hồ nước không?]

Có □ - Không □

???

Vân Trì mặt không cảm xúc nhìn màn hình, Ngu Mỹ Nhân ngậm một cọng cỏ, gác chân nằm bên cạnh quả trứng kia, trông nhàn nhã vô cùng.

Lúc trước cậu chọn sai rồi, đáng lẽ nên tự mình ấp dưỡng quả trứng đó mới đúng.

Lão Vương sắp nói xong rồi, Vân Trì nhấn thoát.

Không thoát được.

???

[Nhắc nhở! Hãy chuẩn bị mười bình sữa bột cho Vân Đản Đản, nếu không Vân Đản Đản sẽ chết đói.]

???

Bao nhiêu?

Mười bình?

Nó là quả trứng chứ có phải con heo đâu.

Vân Trì thử mấy lần vẫn không thoát khỏi game được, chỉ đành tiêu thêm 21 điểm giá trị tâm trạng mua bảy bình sữa bột.

Giá trị tâm trạng chỉ còn 21 điểm, trừ phi ngày mai Vân Đản Đản có thể lớn lên, nếu không tối mai Vân Đản Đản sẽ chết đói mất.

Sau khi chuẩn bị đủ mười bình sữa bột, cuối cùng Vân Trì cũng thoát khỏi trò chơi.

Lão Vương cuối cùng cũng nói xong, mọi người thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan học.

Trùng hợp đúng dịp mùng một tháng mười, bọn họ được nghỉ tận hai ngày rưỡi, ai nấy đều rất phấn khích.

Có hai ngày rưỡi không cần nhìn thấy kén tằm, tâm trạng Tần Triều cũng thoải mái hơn, quay đầu định nói goodbye với kén tằm.

Vân Trì cất điện thoại đi, ngẩng đầu lên.

Bốn mắt nhìn nhau, chiến ca vang lên!

???

Không vang lên?

Ánh mắt vừa dời đi của Vân Trì lại quay trở về, tầm mắt rơi trên mặt Tần Triều.

Tần Triều cũng kinh ngạc nhìn Vân Trì vì không nghe thấy câu "đến rồi à".

Hai người lại lần nữa bốn mắt nhìn nhau, lần này không ai dời mắt đi.

Vân Trì cảm thấy mình đã rất lâu rồi chưa nhìn gương mặt của Tần Triều như thế này, tuy rằng ngày nào cũng gặp mặt, ban ngày gặp trong mơ cũng gặp, nhưng đến lúc này cậu mới phát hiện, hóa ra nhìn như vậy còn chân thật hơn nhìn trong mơ.

Vân Trì đưa ngón trỏ ra chọc một cái lên mặt Tần Triều.

Giống như ấn phải công tắc nào đó, mặt Tần Triều lập tức đỏ bừng lên.

Tần Triều chộp lấy ngón tay cậu rồi ấn xuống, còn chột dạ nhìn quanh một vòng, may mà người cần đi đã đi hết rồi, người chưa đi cũng đang cúi đầu thu dọn đồ đạc.

Vân Trì cào cào lòng bàn tay Tần Triều, Tần Triều như bị điện giật hất tay cậu ra, mặt đỏ tai hồng trừng cậu: "Cậu cậu cậu, cậu có thể chú ý ảnh hưởng một chút được không?"

Vân Trì kỳ quái nhìn hắn một cái: "Chọc cậu một cái thì sao chứ, cậu sợ bị chọc à?" Cậu động một chút là bị hắn ghì cổ mà cũng đâu nói gì, chỉ chọc một cái thôi mà, đồ tiêu chuẩn kép.

Chọc hắn không cần vang chiến ca nữa, Vân Trì cảm thấy khá mới lạ.

Tần Triều cạn lời một hồi lâu, cũng đưa tay chọc lên mặt Vân Trì một cái, mặt không cảm xúc: "Chọc lại."

Vân Trì nghiêng đầu tránh một chút, nhíu mày: "Tôi đâu có chọc đau cậu như vậy." Cậu cũng chọc lại.

Tần Triều không nói gì, đưa tay chọc lại.

Hai người cậu chọc một cái tôi chọc một cái...

"Làm gì đấy, hai người?" Trần Hủ đứng ngoài cửa sổ, đầu đầy dấu chấm hỏi, "Hai vị đang sáng tác nghệ thuật à?" Làm sao con người có thể ấu trĩ đến mức này được nhể?

Đây còn là huynh đệ của cậu ta sao?

Huynh đệ của cậu ta mặt đỏ bừng bỏ chạy mất, hơn nữa còn là chạy trối chết.

"?"

"Chiều nay cùng làm bài tập không?" Trần Hủ quay đầu hỏi Vân Trì và Giang Thư Ý.

"Không." Vân Trì từ chối.

"Tại sao?" Trần Hủ chấn động, còn chấn động hơn cả chuyện huynh đệ của cậu ta mặt đỏ bỏ chạy, "Một kẻ cuồng học như cậu mà không làm bài tập à? Trà sữa bánh ngọt, cậu thích ăn gì tôi cũng làm cho cậu."

Không đợi Vân Trì lên tiếng, Giang Thư Ý kéo kéo tay áo cậu: "Làm đi, trà sữa ngon lắm."

"Không." Vân Trì kiên quyết từ chối.

Giang Thư Ý thở dài nhìn tay chân mình một cái, toi rồi.

.

Buổi trưa Tần Triều vốn không buồn ngủ, hắn thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần hôm nay tuyệt đối không được ngủ gật, nhưng chiến ca lại không vang lên, vậy thì kiểu gì hắn cũng phải thử ngủ một giấc xem sao.

Ăn trưa xong, Tần Triều nằm ngay ngắn trên giường.

Trước đây chỉ cần hắn lơ đãng là sẽ nhìn thấy mỹ nhân nhộng, nhưng hôm nay lại không có!!!

Chẳng lẽ thật sự trở lại bình thường rồi?

Tần Triều sờ lên bên mặt bị Vân Trì chọc đau, thế mà lại có chút không nỡ.

!!!

Tần Triều, tỉnh táo lại đi!!!

Mày là con người, không phải b**n th**.

Tần Triều gạt bỏ tạp niệm... phù...

Ngủ ngay trong một giây, giống như bị ai đập ngất vậy.

[Hệ thống cháu trai số 444 đã được thả thành công!]

Tần Triều đi vòng quanh quả trứng trắng khổng lồ trước mặt một vòng, rốt cuộc là tư thế thức dậy hôm nay không đúng hay tư thế ngủ không đúng?

Mỹ nhân nhộng đổi nhà rồi, từ kén tằm biến thành vỏ trứng à?

Đệt, đập ra sẽ không biến thành mỹ nhân rắn đấy chứ?

Tần Triều rùng mình một cái, sờ đám da gà nổi đầy người rồi lùi lại một bước.

Giấc mơ còn biết nâng cấp nữa à?

Đúng lúc Tần Triều đang suy đoán, trên vỏ trứng trắng xuất hiện một hàng chữ Khải màu đen thật to.

[Chào mừng ngài, người cha thân yêu của con, từ hôm nay trở đi sẽ do ngài phục vụ con.]

Cha?

Tần Triều bật cười, giấc mơ này vô đối rồi, còn bùng nổ hơn cả mơ thấy mỹ nhân nhộng.

Mỹ nhân nhộng nói cho cùng vẫn là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, còn quả trứng này là chuyện gì đây?

"Mi là ai?" Tần Triều giơ chân đá một cái, khá cứng.

[Con là hệ thống cháu trai số 444]

Tần Triều ghé sát nhìn, cháu trai?

Lần đầu tiên thấy có người tự gọi mình là cháu trai.

"Vậy vừa hay, tôi là ông nội."

[Được rồi, chào ông nội, con là con trai của ông.]

Tần Triều: "......" Cạn lời.

Tần Triều nằm xuống bãi cỏ, tiện tay nhổ một cọng cỏ ngậm trong miệng, gác chân đung đưa, bây giờ hắn đã quen với những giấc mơ kỳ quái này rồi, hơn nữa hôm nay không cần bỏ sức bỏ eo nữa... vậy nên cứ nằm chờ tỉnh giấc thôi.

Quả trứng kia tự động cử động, vươn ra một bàn tay nhỏ, trong tay cầm một bình sữa siêu to không biết từ đâu chui ra, chọc lên quả trứng một cái rồi bắt đầu uống.

Tần Triều kinh ngạc, đệt...

Khoảnh khắc này hắn đã xác định con đường nghề nghiệp tương lai của mình rồi, hắn muốn làm hoạt hình, không làm hoạt hình thì có lỗi với trí tưởng tượng của bản thân quá.

Quả trứng kia uống liền một mạch năm bình sữa, sau đó ợ ra một tiếng mùi sữa trứng.

Quả trứng đang dựng đứng ngã nằm xuống, lăn một vòng trên bãi cỏ rồi lăn tới bên cạnh Tần Triều.

[Con muốn ngủ rồi, phải nghe nhạc ru ngủ.]

Nghe em gái nhà mày.

Tần Triều lăn mười vòng trên bãi cỏ để tránh xa quả trứng kỳ quái kia.

Quả trứng đó cũng lăn theo.

Hắn lăn thì trứng đuổi, hắn lại lăn thì trứng lại đuổi...

·

Lúc Vân Trì và Giang Thư Ý ra khỏi võ quán thì đã năm giờ chiều, hai người đi thẳng tới tiệm trà sữa, mỗi người mua một cốc trà sữa đá rồi ừng ực uống sạch, sau đó thoải mái ngả người trên ghế ngắm hoàng hôn.

"Ngày mai tiếp tục." Vân Trì nói, "Tôi cảm thấy luyện thêm vài lần nữa là có thể đánh Tần Triều bò đầy đất tìm răng rồi."

Giang Thư Ý hoảng hốt: "Tỉnh lại đi, cậu tổng cộng mới luyện có hai lần thôi."

"Nhưng tôi là thiên tài mà."

Giang Thư Ý: "......"

Nhưng lời Vân Trì nói cũng không sai, cậu ấy đúng là khá có thiên phú, lúc luyện tán đả, chỉ cần sư phụ dạy qua là cậu ấy có thể làm chuẩn không sai một ly, tư thế cực kỳ đúng chuẩn, tiếc là... chỉ là bình hoa di động, chẳng có tí lực đạo nào, làm cả sư phụ võ quán cũng bật cười, bảo kiểu này chắc mấy cô gái thích lắm, quyền cước đẹp mắt nhưng vô dụng.

Vân Trì... lại tưởng sư phụ võ quán đang khen mình.

Giang Thư Ý nghĩ đến đây không nhịn được bật cười một tiếng.

"Cậu cũng không tệ." Vân Trì còn an ủi cậu ta.

"Ừm, tôi đúng là không tệ." Dù sao cậu ta vẫn giỏi hơn Vân Trì một chút xíu, trong người kém vẫn có người kém hơn.

Hai người uống xong trà sữa rồi cùng tới tiệm bánh trứng để làm đề, không bao lâu sau, chẳng biết Trần Hủ nhận được tin từ đâu mà xách theo ít bánh ngọt tới.

"Trên đầu cậu gắn radar à?" Vân Trì hỏi cậu ta.

"Kẻ tám lạng người nửa cân thôi." Trần Hủ đặt bánh kem nhỏ trước mặt Vân Trì, "Thầy Tằm, hiếu kính cậu đó."

"Thầy Tằm là gì?" Giang Thư Ý tò mò.

"Thầy Cảm Ơn."

Trần Hủ bật cười thành tiếng, dựa vào đó cười vui vẻ nửa ngày.

Vân Trì liếc cậu ta một cái, ghé sát Giang Thư Ý nhỏ giọng nói: "Hai người bọn họ bắt nạt tôi, đặt biệt danh cho tôi là kén tằm."

"Hả?" Giang Thư Ý nhìn cậu, cậu ta thấy cậu tiếp nhận biệt danh đó khá ổn mà.

"Thư Ý..." Trần Hủ nghĩ nghĩ, "Your name is Giang Tiên Thảo."

Giang Thư Ý: "......"

"Tôi lập nhóm cho bốn đứa mình." Trần Hủ lấy điện thoại ra kết bạn WeChat với Giang Thư Ý và Vân Trì rồi kéo mọi người vào nhóm, tên nhóm là "Nhóm sinh vật phi truyền thống".

Giang Thư Ý: "......" Haiz...

Nhóm vừa lập xong, Tần Triều đã gửi tin nhắn tới.

Gọi anh giao bánh trứng: Mấy người kéo tôi vào cái chỗ nào đây?

Sống động như khỉ đột: Nhóm khác loài.

Vân Trì nhìn màn hình một lúc rồi sửa tên trong nhóm thành: Nhộng Tằm Nhỏ Đấm Khỉ Đá Bánh Trứng Leo Tường Vô Địch.

Giang Thư Ý nhìn ba chữ "Giang Thư Ý" của mình... có phải cậu hơi bình thường quá rồi không?

Gọi anh giao bánh trứng: Nói ra có thể mấy người không tin, tôi bị ma ám rồi.

Lại nữa?

Sống động như khỉ đột: Anh em, đi khám não đi, tao xin mày đó.

Nhộng Tằm Nhỏ Đấm Khỉ Đá Bánh Trứng Leo Tường Vô Địch: Cậu bị sao thế, kể cụ thể xem.

Gọi anh giao bánh trứng: Cậu đá ai đấy? Chỗ nào cũng thấy cậu.

Giang Tiên Thảo: ^o^/

Sống động như khỉ đột: Chuyện ma quỷ thần thánh, lát nữa khóa luôn nhóm giờ.

Gọi anh giao bánh trứng: @Nhộng Tằm Nhỏ Đấm Khỉ Đá Bánh Trứng Leo Tường Vô Địch gọi một tiếng anh đi, tôi kể cho nghe.

Ái chà...

Vân Trì nhíu mày, ghê quá.

Vân Trì đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh, ôm bụng đang chẳng hiểu sao đột nhiên cuộn lên.

Toi rồi, cậu bị Tần Triều làm buồn nôn luôn rồi.

.

Tần Triều đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu lên, trên ghế sofa đối diện là Tần Thư Văn đang gác chân xem máy tính bảng.

Tần Thư Văn rất bình thường, không bình thường là phía trên đầu Tần Thư Văn đang lơ lửng một hàng chữ: Ông nội, hát nhạc ru ngủ cho con đi, con muốn ngủ ngủ.

Dời tầm mắt đi, dì giúp việc bưng đĩa trái cây bằng hai tay, trên đầu cũng đội một hàng chữ bước tới: Tâm trạng không tốt, muốn nghe nhạc ru ngủ, con sắp quậy rồi.

Tần Triều cúi đầu, trước mắt hiện ra một hàng chữ đen: Ông! Nội! Hát! Đi!

Màn hình bị spam điên cuồng, từng hàng chữ lướt qua trước mắt cực nhanh như màn hình máy tính bị lỗi vậy.

Ôi đệt...

Tần Triều hoa mắt chóng mặt, đầu óc quay cuồng muốn nôn...

Hắn bị tiểu quỷ bám rồi, chính là quả trứng trong mơ đó!!!

Không phải tận thế, không phải đại yêu xuất thế, mà mẹ nó là trứng quỷ.

Tần Triều xoa mặt một cái, bị ép phải thỏa hiệp, thử ngâm nga: "Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối thân yêu của ta, ngủ đi, ngủ đi, bảo bối thân yêu của ta..." Lát nữa hắn phải đi tìm đại sư thu phục quả trứng này mới được.

Tần Thư Văn ngẩng đầu lên: "?" Lại làm cái trò gì nữa vậy?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn