Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi
Chương 30: Nhóc con của hệ thống và loài người đã được thai nghén thành công.
Cực kỳ đói khát, đói quá hóa liều, phóng túng quá độ thì phải làm sao?
Trên sân vận động, Vân Trì lén lút gõ dòng chữ này trên điện thoại.
Ba ngày rồi, cậu đã phóng túng trong mơ suốt ba ngày, một đêm mười hai lần, cứ nhắm mắt ngủ gật là thấy gương mặt chán đời của Tần Triều, đại dâm ma cấp cao nhất tới đây cũng không chịu nổi đâu.
Kết quả tìm kiếm có rất nhiều, Vân Trì liếc qua, toàn là ăn uống thanh đạm, chú ý rèn luyện các kiểu, rõ ràng đều là lời vô nghĩa mà.
Chuyển dời sự chú ý?
Chuyển kiểu gì?
Đại não đã không còn chịu sự khống chế của cậu nữa.
Hơn nữa tại sao lúc nào cũng là Tần Triều, không thể đổi sang người khác được à?
Vân Trì cất điện thoại đi, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy người đang chạy nhảy trên sân bóng rổ.
Vân Trì cạn lời, sao đi đâu cũng nhìn thấy cậu ta thế nhỉ?
"Phù..." Tần Triều thở ra một hơi, vén vạt áo lên lau mồ hôi, Trần Hủ trốn tiết tự học chạy sang học thể dục cùng Tần Triều cầm bóng nhẹ nhàng ném vào người hắn: "Mới bắt đầu thôi mà mày đã chạy không nổi rồi, mày thận hư quá à?"
"Ai thận hư?" Đinh Thành Huy thò đầu qua, "Triều Tử thận hư á? Hê, hai quầng thâm mắt này, tối làm chuyện xấu gì rồi? He he he, chẳng lẽ..."
"Im miệng." Bị đoán trúng phóc, Tần Triều mỗi tay đẩy một cái vào đầu hai người, sau đó nhìn thấy cái kén tằm đang chống cằm trên khán đài, Tần Triều lại ép hai cái đầu kia cụng vào nhau.
Bây giờ hắn thật sự không nhìn nổi cái mặt của Vân Trì, vừa nhìn thấy cậu là hắn lại nghe thấy câu "đến rồi à".
Đến rồi à, đến rồi à, đến rồi à... đúng là tồn tại như một câu thần chú vậy.
Không thể chơi bóng được nữa, hắn có lẽ thật sự hơi... thận hư rồi.
Suốt ba ngày liền đó, ba ngày!!!
Hắn không thể nhắm mắt, vừa nhắm mắt là thấy cái tên yêu tinh mỹ nhân nhộng kia nữa.
Hắn không còn nghi ngờ tận thế gì nữa, bây giờ hắn nghi ngờ có một con đại yêu ngàn năm nào đó sắp xuất thế, còn hắn chính là vật tế của nó.
"Tần Triều." Có người gọi hắn một tiếng.
Tần Triều dừng bước quay đầu lại, một phong thư màu đen chĩa thẳng tới trước mặt hắn, làm hắn giật nảy cả mình.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa, dáng người cao ráo mỉm cười nhìn hắn: "Cho cậu đó."
Tần Triều ngẩn ra: "Giấy báo tử à?"
Nụ cười của cô gái hơi thu lại, dừng ba giây: "Thư-tình." Vô vị vậy sao?
"Ồ, xin lỗi nhé." Tần Triều gãi gãi cổ, "Lần đầu tiên thấy phong thư màu này."
"Không sao, tôi không để ý việc cậu ít hiểu biết." Nói thật là có hơi để ý đấy, nhưng mặt đẹp trai, cứ quan sát thêm đã.
Tần Triều: "......"
"Vậy vừa hay, tôi cũng không quen cậu, cậu lấy lại đi." Cong đến mức gập đôi rồi, xin đừng làm phiền, cảm ơn.
"Cậu có muốn thử quen tôi không?" Cô gái hơi nghiêng đầu, "Tôi cũng khá xinh, tính cách cũng thú vị, cậu khá đẹp trai, tôi thấy hai chúng ta có thể thử xem."
"Tôi thấy không được."
"Được thôi." Thấy Tần Triều không hề dao động, cô gái nhún vai, quay đầu đưa thư tình cho Trần Hủ đang xem náo nhiệt, "Cậu muốn không?"
Trần Hủ: "??? Trên mặt tôi mọc cái bánh xe à, trên đó viết ba chữ lốp dự phòng đúng không?"
"Chưa đến mức lốp dự phòng đâu, dù sao vừa rồi tôi cũng tỏ tình thất bại mà." Cô gái nói, "Nếu cậu đồng ý thì cậu sẽ là mối tình đầu của tôi."
Một câu nói làm cả Tần Triều lẫn Trần Hủ đều im lặng.
Người kỳ quái thì không ít, nhưng cũng đâu đến mức chỗ nào cũng gặp chứ.
"Cậu ấy không muốn, cho tôi được không?"
Tần Triều và Trần Hủ đột ngột quay đầu lại, chỉ thấy tổ sư của giới kỳ quái, bạn học Vân Trì kén tằm, không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau hai người.
Mắt cô gái lập tức mở to: "Được chứ? Tôi biết cậu, nhưng bình thường trông cậu lạnh lùng quá nên tôi không dám theo đuổi."
"Tôi không lạnh lùng đâu." Vân Trì gạt Tần Triều và Trần Hủ sang hai bên, đi tới trước mặt cô gái, nhận lấy lá thư trong tay cô, "Tôi sẽ hồi âm cho cậu."
Cậu còn chưa từng nhận được thư tình bao giờ.
Đặc biệt là thư tình khác biệt như thế này.
"Cái gì mà cậu sẽ hồi âm chứ." Tần Triều rút lá thư khỏi tay cậu trả lại cho cô gái, cạn lời vô cùng, "Đúng là chỗ nào có náo nhiệt là cậu chui vào chỗ đó, trên đầu cậu mọc radar rồi à?"
"Bạn học." Tần Triều nhìn ra rồi, cô gái này cũng là nhân tài, "Thích một người không phải như vậy đâu, cậu về suy nghĩ lại đi được không? Đừng theo đuổi bừa, còn theo đuổi theo gói nữa chứ, một mối tình đầu của cậu nối tận ba đầu chuyển đổi luôn à?"
Nói xong cũng không đợi cô gái lên tiếng, một tay khoác cổ Vân Trì kéo người đi mất.
Cô gái nghiêng đầu nhìn bóng lưng hai người, quay sang hỏi Trần Hủ: "Hai người đó là gay à?"
"......" Trần Hủ lặng lẽ thở dài một hơi, "Nhìn tôi giống gay lắm sao?"
Cô gái đánh giá cậu ta từ trên xuống dưới một lượt, lại đưa phong thư tới trước mặt cậu ta: "Mối tình đầu đó nha, thời buổi này nhiều người mất mối tình đầu từ hồi tiểu học rồi, cậu thật sự không muốn quen tôi thử à?"
Trần Hủ quay đầu bỏ chạy, chịu thua luôn, một mối tình đầu mà làm ăn được ba người.
Hai người trông rất giống gay kia đã đánh nhau rồi, nguyên nhân là vì Vân Trì cắn một cái lên cánh tay đang khoác cổ cậu của Tần Triều.
Tần Triều bóp cằm người ta tách răng cậu ra, lúc hai người bốn mắt nhìn nhau, khúc chiến ca vang lên.
"Đến rồi à..."
"Nào, bắt đầu đi."
Vân Trì lập tức nhắm mắt lại rồi giẫm mạnh một cái lên chân Tần Triều, Tần Triều hít ngược một hơi rồi buông người ra.
Tần Triều nghiến răng nghiến lợi: "Thư tình người ta đưa cho tôi, cậu chen vào làm cái quái gì?"
Vân Trì hừ nhẹ một tiếng: "Cô ấy nói cho tôi rồi, thư tình là tôi tự dựa vào bản lĩnh mà xin được, liên quan quái gì đến cậu."
"Cậu..." Tần Triều tức đến cạn lời, "Chưa từng nhận được thư tình đúng không?"
"Đúng vậy đó, sao nào, cậu có ý kiến à?" Vân Trì quay đầu trừng hắn.
Chiến ca vang lên.
"Đến rồi à..."
"Nào, bắt đầu đi."
Đệt...
Hai người lập tức dời mắt đi.
"Cậu bị làm sao chẳng lẽ chính cậu không biết à?" Tần Triều nghẹn đến mức sắp phun cả ngụm máu ra.
"Tôi bị làm sao cơ?" Vân Trì tò mò.
"Cậu là cái..." Tên gay nhỏ...
Tần Triều đột nhiên nheo mắt: "Ồ, tôi biết rồi." Kén tằm ghen rồi, thấy con gái khác đưa thư tình cho hắn nên vô cớ gây sự.
Tần Triều lập tức hết giận, có chút mệt lòng thở dài: "Tôi thật sự chịu thua cậu rồi." Bây giờ hắn đang trong quá trình cong, cong thành gập đôi chỉ còn là chuyện sớm muộn.
Chẳng lẽ cứ để cái tên nhộng gay nhỏ này được như ý sao?
Nhưng không để cậu được như ý thì còn làm được gì nữa, trong mơ hắn còn gập đôi người ta rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, cơ thể kén tằm trong mơ đúng là rất mềm...
Chiến ca vang lên.
"Đến rồi à..."
"Nào, bắt đầu đi."
"Đệt, a bình phương trừ b bình phương bằng a cộng b nhân a trừ b..." Chú thanh tâm khởi động.
"Cậu biết cái gì?" Vân Trì ngẩng đầu châm chọc, "Cậu nói chuyện thật vất vả, bảo sao năm nào cũng đội sổ."
Bốn mắt nhìn nhau.
Chiến ca vang lên.
"Đến rồi à..."
"Nào, bắt đầu đi."
"A a a a a——" Vân Trì chịu hết nổi rồi, quay đầu bỏ đi, "Tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, tiên đế khởi nghiệp chưa được nửa đường đã băng hà..."
"???" Tần Triều cạn lời, "Cậu tưởng tôi muốn nhìn thấy cậu lắm à? a bình phương trừ b bình phương bằng a cộng b nhân a trừ b..."
Hai người nhìn nhau là thấy ngứa mắt cứ thế ai đi đường nấy.
......
Sau tiết thể dục là giờ tự học, Giang Thư Ý vừa làm đề vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Vân Trì một cái.
Một lúc sau, Giang Thư Ý không nhịn được nữa, nói với Vân Trì: "Nếu buồn ngủ thì cậu ngủ một lát đi."
"Tôi đâu có buồn ngủ." Vân Trì nói.
"Cậu..." Giang Thư Ý nhìn hai que diêm đang chống mí mắt của Vân Trì, "Vậy cái này là làm gì? Chơi nghệ thuật hành vi à?"
Vân Trì trợn mắt cắm đầu viết như điên: "Tôi cảm thấy kỳ thi tháng ngày mai, tôi có thể hơn cậu năm mươi điểm."
Giang Thư Ý ngậm miệng, cầm hộp diêm trên bàn Vân Trì rồi chống lên mí mắt mình.
Ngày hôm sau thi tháng, trong lớp sắp xếp chỗ ngồi theo thành tích, tuy kỳ khảo sát lần trước Vân Trì đứng nhất, nhưng chỗ ngồi vẫn được xếp theo thành tích cuối kỳ năm ngoái, mà học sinh chuyển trường chỉ có thể ngồi ở vị trí cuối cùng.
Vân Trì có chút không tình nguyện ném cây bút lên bàn Tần Triều.
Đúng vậy, bạn học Tần Triều bất kể là chỗ ngồi hay thành tích đều đứng đội sổ cả lớp.
Vân Trì lẩm bẩm nhỏ giọng: "Xong rồi, tôi bị học dốt lây nhiễm rồi."
Tần Triều ngồi phía trước quay đầu trừng cậu: "Cậu nói lại lần nữa xem."
Vân Trì ngẩng mắt lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
Chiến ca vang lên.
"Đến rồi à..."
"Nào, bắt đầu đi."
Vân Trì chộp lấy tờ giấy nháp trên bàn rồi đập bốp một cái lên mặt hắn, người đã bị giày vò d*c v*ng suốt gần một tuần nay tính tình vô cùng cáu kỉnh: "Đừng nói chuyện với tôi, phiền chết đi được."
Bàn tay ngăn cách bởi một tờ giấy giống như ngăn cách bởi một tầng sa mỏng...
Lòng bàn tay đang đặt ngay trên môi...
Chiến ca vang lên...
"Đến rồi à..."
"Nào, bắt đầu đi."
Tần Triều hít sâu một hơi, quay đầu đi, tự chống mí mắt cho mình.
Kỳ thi tháng kéo dài một ngày rưỡi, Vân Trì và Tần Triều giống như không quen biết nhau, không nói với nhau một câu nào, Tần Triều thậm chí không quay đầu lại, mí mắt sắp bị chống đến thủng lỗ luôn rồi.
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến khi thi xong môn cuối cùng vào thứ bảy, buổi chiều có thể nghỉ rồi, Vân Trì thở phào nhẹ nhõm, tuy không biết có thoát khỏi Tần Triều trong mơ được hay không, nhưng ít nhất ban ngày không cần nhìn thấy gương mặt của Tần Triều nữa.
Thu bài thi lên, lão Vương bước vào bắt đầu nói chuyện nghỉ phép, bảo mọi người đừng chỉ biết chơi, nghỉ cũng không được lơ là việc học, sắp thi đại học rồi, đại loại như vậy...
Vân Trì lén lấy điện thoại ra ở phía dưới, đừng nói chứ, chỗ ngồi của Tần Triều đúng là khá ổn, hàng cuối cùng cực kỳ kín đáo.
Vừa vào game, pháo hoa phủ kín cả màn hình.
Đùng
Đùng
Đùng
Nổ suốt ba mươi giây liền.
[Chúc mừng chủ nhân hệ thống con số 444, sau quá trình cày cấy ngày đêm không ngừng nghỉ, đứa con thứ hai của hệ thống và nhân loại đã được thai nghén thành công, khắp thiên hạ cùng vui mừng, bắn pháo hoa, đùng.]
Mấy cái khác không hiểu, chỉ thấy đứa bé được thai nghén thành công rồi.
Đứa con thứ hai là có ý gì?
Thôi kệ đi, trò chơi này toàn bug, nói chung là thành công rồi đúng không?
Ngu Mỹ Nhân chống nạnh đứng ở đó.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, con của chúng ta sắp chào đời rồi, ông xã có giỏi không nào?]
Phi.
[Có thai nghén em bé không?]
[Có □ Không □]
[Tự động chọn Có, trò chơi này cấm từ bỏ con cái.]
Dòng chữ biến mất, một quả trứng trắng khổng lồ từ trên trời rơi xuống, ầm một tiếng đập xuống bên chân Ngu Mỹ Nhân và chủ nhân, chấn động đến mức hai người suýt đứng không vững.
Vân Trì đầy dấu chấm hỏi, cậu lắc giường mấy ngày liền chỉ lắc ra được một quả trứng thôi à?
[Ai sẽ ấp dưỡng em bé?]
[A. Chồng - B. Bản thân]
Đã là trứng rồi còn ấp dưỡng kiểu gì?
Không rõ nữa, cứ chọn trước đã.
A.
Dù sao nuôi con nghe thôi đã biết không phải là chuyện tốt lành gì.
[Được rồi, từ bây giờ sẽ do Ngu Mỹ Nhân ngày đêm không ngừng nghỉ, nửa bước không rời canh giữ túi thai của em bé, cung cấp sự chăm sóc đầy yêu thương cho em bé.]
[Trong thời gian thai nghén, Ngu Mỹ Nhân không được ra ngoài làm việc, không được thiếu dinh dưỡng, nhất định phải giữ thân tâm vui vẻ, như vậy trứng em bé mới có thể phát triển khỏe mạnh.]
[Dịch vụ mô phỏng thai kỳ đã được kích hoạt, thai kỳ của nhân loại là một chuyện vô cùng thần kỳ, xin Ngu Mỹ Nhân và hệ thống con số 444 hãy trải nghiệm bằng cả tấm lòng]
[Nhắc nhở!!! Trứng em bé không giống nhân loại, trong thời gian thai nghén cần lượng lớn dinh dưỡng và thức ăn, xin hãy đảm bảo nhu cầu của trứng em bé]
[Cuối cùng, một lần nữa chúc mừng hệ thống con số 444 lên chức cha rồi, bắn pháo hoa, đùng]
Pháo hoa đầy màn hình che khuất những dòng chữ kỳ quái kia, Vân Trì chỉ nhìn thấy mỗi quả trứng.