Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 29: Cậu không tin mình lại không sinh ra được nhóc con.

Lại gặp mỹ nhân nhộng.

Tần Triều đứng giữa vách động và chiếc giường, nhắm mắt lại.

Bình tĩnh nào, Tần Triều, bảo vệ tốt bản thân mày.

Tần Triều nhảy lên giường rồi chạy về phía đầu bên kia, chạy, mau chạy, chạy nhanh lên...

Đầu bên kia của chiếc giường... đệt, vẫn là tường?

Quỷ đánh tường?

Không, là nhộng tằm đánh tường.

Người kia từ phía sau ôm lấy hắn.

Tần Triều siết chặt nắm đấm úp mặt vào tường tự kiểm điểm bản thân, Tần Triều, nghĩ lại lần thảm hại trước đi, tuyệt đối đừng quay đầu, đừng bị cái kén gay kia dụ dỗ.

Đôi tay trên eo bắt đầu c** th*t l*ng của hắn, Tần Triều cụp mắt xuống, đôi tay quen thuộc, hôm nay còn sờ bụng dưới của hắn...

Đệt!!!

Không ổn rồi, phê rồi!!!

Tần Triều, mày là trai thẳng, sao có thể phê với đàn ông được chứ?

!!!

Cái tay của nhộng tằm này đang làm gì vậy???

Lại là mùi hương đó, cơ thể của học bá lạnh lùng kia cũng nóng sao? Hắn còn tưởng cậu là động vật máu lạnh cơ.

Cái miệng hôn lên cổ kia sao lại mềm như vậy?

Yết hầu chuyển động...

Không chịu nổi nữa...

Chỉ là nằm mơ thôi, chỉ là nằm mơ thôi...

Chỉ cần hắn không nói, ai có thể biết được trong mơ hắn đã làm chuyện bỉ ổi gì chứ?

Tần Triều choáng váng quay đầu ôm lấy người kia.

Khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta không thể hô hấp đang ở ngay trước mắt.

Tần Triều nuốt nước bọt, chút lý trí còn sót lại nói cho hắn biết, không được!!!

Không thể như vậy được!!!

Cho dù là nằm mơ cũng không được!!!

"Không được!!!" Tần Triều lẩm bẩm thành tiếng.

.

"Được mà."

Vân Trì nói mớ một câu, người này sao mà dài dòng thế nhỉ.

Lần trước rõ ràng thoải mái như vậy.

Làm thêm lần nữa, đương nhiên là được rồi.

Lại muốn chạy.

Quay lại đây cho tôi.

Quay lại thật rồi.

Còn lật người cậu lại rồi đè xuống.

Không đúng lắm.

Người này muốn tạo phản à?

Vân Trì bắt đầu giãy giụa.

"Đằng sau còn thoải mái hơn đằng trước đó." Không biết ai ghé bên tai thấp giọng nói một câu.

?

Vân Trì ngừng giãy giụa, thật sao?

Nếu thoải mái thì thử xem sao, cũng đâu mất miếng thịt nào.

Nếu thật sự thoải mái, cậu có thể chia sẻ với Thư Ý, để Thư Ý cũng có thể thử tìm một bạn trai.

Vân Trì kéo người lại, ánh sáng xuyên qua tấm màn bị thủng ba lỗ chiếu vào, khiến cậu nhìn rõ khuôn mặt kia.

Tần Triều???

!!!

Sao cậu lại mơ thấy Tần Triều chứ???

Nhất định là tư thế ngủ của cậu không đúng.

Mau đi đi.

Vân Trì đạp người kia một cái văng ra ngoài.

Không gian quá chật hẹp, Tần Triều lại bật ngược trở về, hai người dán sát vào nhau hơn.

"Lần trước là cậu giúp tôi à?" Vân Trì lẩm bẩm, không thể nào nhỉ, sao cậu lại mơ thấy Tần Triều được? Chuyện này cũng quá đói vơ ăn quàng rồi đi.

"Nói nhảm, không phải tôi thì là ai?" Tần Triều hô hấp dồn dập, "Cổ tay suýt nữa cũng phế luôn rồi."

"Đó là vì cậu rèn luyện quá ít." Vân Trì châm chọc, "Được rồi, cậu có thể cút đi."

"Cút đi đâu?"

Cằm bị người ta bóp lấy, Vân Trì nhìn khuôn mặt đang phóng lớn trước mắt... thật ra Tần Triều cũng khá đẹp trai.

Vân Trì đưa tay móc móc cổ họng hắn, rồi lại mò xuống bụng dưới của hắn... sau đó nhắm mắt lại.

Chỉ cần cậu không nhìn thấy, cậu có thể coi người trước mặt không phải Tần Triều.

Dù sao cũng chỉ là nằm mơ thôi mà, có quan hệ gì đâu, nếu ngay cả trong mơ cũng không thể muốn làm gì thì làm, sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ.

Đúng không?

Chỉ cần không phải khác loài, cậu đều có thể chấp nhận.

Người có năng lực tiếp nhận mạnh sẽ được hưởng thụ cuộc sống trước.

——Châm ngôn của Vân Trì

.

Sáng hôm sau, chín giờ rưỡi, phòng làm việc của bác sĩ.

"Cậu thanh niên đến kiểm tra sức khỏe là vì nguyên nhân gì vậy?" Bác sĩ già đeo kính lão cầm phiếu xét nghiệm máu và báo cáo nội soi dạ dày xem một lúc, rồi lại ngẩng đầu đánh giá người trước mặt.

Chàng trai cao lớn mặc đồng phục trường Nhất Trung, gương mặt tuấn tú, tinh thần tràn đầy khẽ mở miệng: "Khó chịu."

"Khó chịu như thế nào?"

"Chỗ nào cũng khó chịu." Tần Triều bình tĩnh nói.

Bác sĩ già đẩy gọng kính: "Trên báo cáo đã thể hiện rồi, cậu vô cùng khỏe mạnh, có phải áp lực học tập quá lớn không?"

Dẫn đến thần kinh xuất hiện một vài vấn đề.

Tần Triều cầm lấy tờ báo cáo đứng dậy đi mất.

Ông bác sĩ cô lậu quả văn này, cậu thanh niên này sắp thức tỉnh dị năng rồi, ông không biết sao?

Tần Triều ngồi trên ghế dài trong bệnh viện, nhìn dòng người qua lại.

Sắp tận thế rồi, đám nhân loại nhỏ bé chưa thức tỉnh dị năng các người còn khám bệnh cái gì nữa, sao không chạy đi.

Kỷ nguyên do Tần Triều thống trị sắp sửa giáng lâm rồi.

"Haizz." Tần Triều thở dài một hơi, nhìn ngón tay cái hoàn hảo không chút tổn hại của mình, không mắc bệnh nan y, vậy thì là tinh thần của hắn có vấn đề sao?

Có lẽ là vậy.

Tối qua hắn lại mơ thấy cái kén tằm đó, còn giao luôn thân đồng tử của mình cho cậu ta, đó đúng là một trận vận động vô cùng sảng khoái.

Lần này không dùng tay, thoải mái đến cực hạn, sáng dậy còn giặt ga giường và vỏ chăn...

Lúc giặt q**n l*t phát hiện ngón tay cái của mình không chỉ không chảy máu nữa mà còn chẳng để lại chút dấu vết nào, không đói không khát, bình thường đến mức còn bình thường hơn cả người bình thường.

Nếu không phải tinh thần có vấn đề thì còn có thể là vấn đề gì nữa?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Vân Trì trong mơ thật sự...

!!!

Đừng nghĩ nữa!!!

Không được nghĩ!!!

Quên giấc mơ đó đi!!!

Tần Triều đứng dậy đi ra ngoài, những người qua đường vô tri vẫn đang vội vàng đi làm trâu làm ngựa, chỉ có hắn biết, đám trâu ngựa này chẳng bao lâu nữa sẽ biến thành tang thi không có tri giác, đến lúc đó hắn sẽ một phát một con trực tiếp bắn nổ đầu.

Nhộng gay nhỏ cũng sẽ biến thành xác gay nhỏ.

.

Nhộng gay nhỏ đang trong giờ học khẽ nhúc nhích tấm đệm ngồi dưới mông.

Thật sự rất kỳ quái.

Cậu chẳng qua chỉ nằm mơ một giấc chân thật hơn một chút, theo lẽ thường thì hẳn là mộng xuân không để lại dấu vết gì mới đúng, nhưng vì sao lại vẫn còn khá có cảm giác thế nhỉ?

Thoải mái sao?

Đương nhiên rồi.

Một chút cũng không đau, chỉ có thoải mái, còn thoải mái hơn phía trước nhiều.

Những tác giả viết truyện màu vàng kia lúc nào cũng nói lần đầu rất đau, vậy thì chắc chắn bọn họ chưa từng bị làm rồi, rõ ràng chẳng đau chút nào cả!!!

Chỉ cần nằm yên thôi là đã có thể thoải mái.

Tần Triều!!!

Không được nhắc tên.

Làm mờ khuôn mặt đi, đó chỉ là một công cụ hình người mà thôi.

Công cụ hình người này cũng khá ra sức, bền bỉ không suy!!! Một đêm mười hai lần, cậu thoải mái suốt cả đêm.

Trong truyện màu vàng còn nói hôm sau sẽ tinh thần uể oải, hoàn toàn không phải nhé, hôm nay cậu cực kỳ có tinh thần, có thể hùng hổ làm liền mười hai bộ đề.

Tiếng chuông tan học vang lên, Vân Trì lấy điện thoại từ trong cặp ra, mở trò chơi.

Lúc mới thức dậy cậu đã vào trò chơi xem một lần rồi, lần này Ngu Mỹ Nhân thành công động phòng, nhưng không mang thai nhóc con.

Hiển nhiên mang thai nhóc con không phải một hai lần là có thể thành công.

Giường cứ lắc rất lâu, nếu chỉ mỗi tối trước khi ngủ mới cho bọn họ lắc giường thì không biết phải lắc bao lâu mới mang thai được, cho nên phải tranh thủ mọi thời gian rảnh để lắc giường, cậu muốn tạo đứa bé ra trong thời gian ngắn nhất.

Vân Trì tốn một phút thành thạo tăng chỉ số no bụng và chỉ số đủ nước cho Ngu Mỹ Nhân, để Ngu Mỹ Nhân đi lắc giường, sau đó cất điện thoại tiếp tục học.

.

Tần Triều tựa đầu vào cửa kính xe buýt, nhắm mắt dưỡng thần.

Xe buýt chạy rất ổn định, trong khoang xe không có nhiều người, rất yên tĩnh, Tần Triều có chút mơ màng.

Mỹ nhân nhộng nằm trong chiếc kén tằm màu trắng lười biếng vẫy tay với hắn: "Đến rồi à..."

Đệt!!!

Tần Triều giật bắn mình ngồi thẳng người dậy.

Cái quái gì vậy?

Hắn đã đói khát đến mức này rồi sao?

Chỉ chợp mắt một lát thôi cũng có thể mơ thấy cái kén tằm đó?

Lúc Tần Triều đến lớp thì tiết ba vừa tan học, hắn đi vào, Vân Trì lập tức bắt được hắn, ngẩng đầu hỏi: "Cậu đi đâu thế?"

Ba tiết không tới, không phải lén đi bệnh viện sau lưng cậu đấy chứ?

Ánh mắt Tần Triều rơi lên mặt Vân Trì, sau đó nhanh chóng dời đi, giọng điệu cứng nhắc: "Liên quan gì đến cậu."

Chẳng bao lâu nữa cậu sẽ trở thành xác gay nhỏ rồi, tận thế giáng lâm, loại người leo tường còn leo không nổi như cậu chắc chắn sẽ là nhóm đầu tiên biến thành tang thi, đến lúc đó bị gặm mất não... đàn tang thi liệu có vì ăn phải não của cậu mà cả bọn cùng trở nên trừu tượng không?

Tần Triều không nhịn được cong khóe môi.

Nhìn bóng lưng ngẩng đầu ưỡn ngực của Tần Triều, Vân Trì quay sang thì thầm với Giang Thư Ý: "Chắc chắn cậu ta không làm chuyện tốt lành gì, cậu ta còn không dám nhìn tôi."

"Quan hệ của hai cậu tốt lên rồi à?" Giang Thư Ý khó hiểu.

"Không có." Vân Trì lắc đầu, "Nhưng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, bây giờ cậu ta không dám bắt nạt tôi đâu, nếu không tôi có thể đi mách phụ huynh, tôi còn có thể mách bác Chương."

Giang Thư Ý: sáu dấu chấm.jpg

Tần Triều ngồi ở vị trí này, vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy bóng lưng của ai đó.

Tấm lưng thẳng tắp, vòng eo săn chắc thon gọn...

Tần Triều nhắm mắt, thả trống đầu óc, đừng nghĩ nữa.

Ba mươi giây sau.

Mỹ nhân nhộng: "Đến rồi à..."

"Đệt!!!" Tần Triều bật thẳng khỏi ghế, bàn ghế phát ra tiếng loảng xoảng, cả lớp đều quay đầu nhìn lại, thầy giáo dạy toán vừa bước lên bục giảng nhíu mày: "Sao nào, em chào đón tôi đến thế à?"

Tần Triều lấy sách che mặt tránh ánh mắt của Vân Trì, chậm chạp ngồi xuống.

Thầy giáo toán bắt đầu giảng đề thi, Tần Triều nhìn chằm chằm bài thi rồi bắt đầu thất thần.

Mỹ nhân nhộng: "Đến rồi à..."

Ôi đệt...

Tần Triều vụt một cái đứng bật dậy.

Thầy giáo toán ngẩng đầu, nổi giận: "Tần Triều, em muốn làm gì?"

"Em muốn đứng nghe giảng."

Cơn giận của thầy giáo toán lập tức bị dập tắt: "? Buồn ngủ à? Vậy thì đứng đi."

Tên đội sổ vạn năm này, lần nào cũng sát nút không bị phân ra lớp khác, thế mà lại bắt đầu cố gắng học tập rồi sao?

Mặt trời mọc đằng tây à?

Tần Triều cúi đầu nhìn đề thi, tự nhủ với bản thân, học tập cho tốt, ngày ngày tiến bộ, chỉ có học tập mới có thể phá vỡ mọi thứ vàng, đỏ, đen.

Sự thật chứng minh là đúng vậy, chỉ cần đắm chìm trong biển tri thức, con yêu tinh mỹ nhân nhộng này sẽ không dám xuất hiện.

Buổi trưa tan học, Tần Triều vừa niệm công thức toán vừa đi ra ngoài, Trần Hủ từ phía sau vỗ hắn một cái, Tần Triều quay đầu: "a bình phương trừ b bình phương bằng a cộng b nhân a trừ b, a bình phương trừ b bình phương bằng a cộng b nhân a trừ b..."

Trần Hủ vô cùng kinh ngạc, thành tích học tập của Tần Triều đã thụt lùi đến mức này rồi sao? Công thức đơn giản như vậy mà còn phải lặp đi lặp lại để học thuộc?

Trần Hủ đưa tay sờ trán Tần Triều: "Não mày bị tang thi ăn mất rồi à?"

"Đừng nhắc đến tang thi!!!" Tần Triều phản ứng quá khích hất tay cậu ta ra, "a bình phương trừ b bình phương bằng a cộng b nhân a trừ b..."

Trần Hủ: "?"

Tần Triều vừa đọc công thức toán vừa về nhà, ăn cơm đọc công thức, lên lầu đọc công thức, đọc công thức... buồn ngủ quá... không được ngủ, a bình phương trừ b bình phương bằng a cộng b nhân a trừ b... phù...

Mỹ nhân nhộng: "Đến rồi à..."

.

Buổi trưa, Vân Trì nhìn thời gian, đặt đề thi xuống, cầm điện thoại lên, dùng một phút để cho Ngu Mỹ Nhân lại một lần nữa thất bại đi lắc giường, sau đó bản thân cũng nằm lên giường bắt đầu ngủ trưa.

Lại gặp Tần Triều???

"Đến nào, bắt đầu đi." Tần Triều trong mơ mặt mày ủ rũ bắt đầu c** q**n áo, "Mau bắt đầu mau kết thúc."

Ai muốn mau bắt đầu với hắn chứ?

Cậu đâu có đói khát.

Vân Trì quay đầu bỏ đi, bị Tần Triều túm hai chân kéo trở lại.

Tần Triều cúi đầu hôn lên môi cậu.

Vân Trì như bị dòng điện đánh trúng, trong nháy mắt mất sạch sức lực.

Hôn môi là một chuyện khiến người ta đánh mất lý trí. ——Châm ngôn của Vân Trì

......

Sau khi tỉnh lại, Vân Trì nhìn thời gian, mới có hai mươi phút mà thôi, chỉ ngủ có hai mươi phút, vậy mà cũng có thể tới một lần???

Vân Trì thay quần áo, giặt q**n l*t, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy trong gương, Tần Triều đứng bên trong cụp mắt: "Đến nào, bắt đầu đi."

???

"Tiên đế khởi nghiệp chưa thành mà giữa đường băng hà, nay thiên hạ chia ba, Ích Châu suy yếu..." Vân Trì vừa học thuộc bài vừa mở điện thoại, cộng giá trị no bụng và giá trị đủ nước cho Ngu Mỹ Nhân, đi lắc giường đi, Ngu Mỹ Nhân.

Trên đường đến trường, Trần Hủ gặp Vân Trì, chào một tiếng: "Chào buổi chiều nha, học bá."

Vân Trì liếc cậu ta một cái: "Thần vốn áo vải, cày cấy ở Nam Dương, chỉ cầu giữ được tính mạng trong thời loạn, không mong hiển đạt với chư hầu."

Trần Hủ: "? Trẫm hiểu, đều hiểu cả... ngươi là trung thần."

Vân Trì giật khóe miệng, Trần Hủ thật trừu tượng quá, ở cùng Tần Triều thì đầu óc đều không được bình thường cho lắm.

Trước cổng trường, Tần Triều bước xuống từ chiếc Mercedes.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, ai nấy đều chột dạ mà dời tầm mắt đi.

"a bình phương trừ b bình phương bằng a cộng b nhân a trừ b..."

"Xin bệ hạ giao cho thần trọng trách diệt giặc phục hưng, nếu không thành, xin trị tội thần để cáo với anh linh tiên đế."

Tai trái Trần Hủ nghe toán học, tai phải nghe ngữ văn, tên Tần Triều này chỉ biết thuộc mỗi công thức này thôi đúng không?

Trần Hủ nói chuyện với hai người, chẳng ai thèm để ý cậu ta, thế là cậu ta quyết định gia nhập: "Hello, my name is Trần Khỉ Đột, what's your name? My name is Tần Bánh Trứng, and you? My name is Vân Kén Tằm."

Tần Triều và Vân Trì đồng thời nhìn sang Trần Hủ.

Trần Hủ nhún vai: "Tư thế gia nhập như vậy đúng chưa?"

Tư thế?

Mỹ nhân nhộng: "Đến rồi à..."

Phiên bản Tần Triều ủ rũ: "Đến nào, bắt đầu đi."

Tần Triều và Vân Trì đồng thời quay đầu nhìn thẳng phía trước.

"a bình phương trừ b bình phương bằng a cộng b nhân a trừ b..."

"Từng trải biển xanh khó thành nước, ngoài Vu Sơn... phi, ngàn búa vạn đục ra từ núi sâu, lửa dữ thiêu đốt vẫn thản nhiên, tan xương nát thịt cũng chẳng sợ, quyết giữ thanh bạch ở nhân gian!!!"

Tiết nghỉ dài sau tiết hai buổi chiều, Vân Trì lấy điện thoại ra, lại thất bại? Vậy thì tiếp tục lắc.

Cậu không tin nổi, lắc với cường độ thế này mà còn không sinh ra được nhóc con nữa!!!

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn