Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 28: Cậu có kỳ thị người đồng tính không?

Ăn hay không ăn, đây đúng là một vấn đề khó.

Tần Thư Văn biết mình đã rơi xuống hố rồi.

Tần Triều đã làm chuyện ăn đến mức cực hạn, ăn đến mức hắn ta nhìn thôi cũng thấy nghẹn, còn Vân Trì thì làm chuyện không ăn đến mức cực hạn, từ đầu tới cuối vị bạn học Vân này chỉ động đũa đúng một lần, còn công khai thể hiện sự ghét bỏ.

Bảo hắn ta trả lời thế nào đây?

May mà tổng giám đốc Chương không phải kiểu người thích làm khó người khác, cũng không nhất định phải nghe đáp án của Tần Thư Văn, chỉ cười rồi bảo người làm làm riêng cho Vân Trì một phần cơm lươn.

Tần Thư Văn nhìn người đang tao nhã ăn cơm lươn, cẩn thận đánh giá một phen, vị bạn học này có ngoại hình rất đẹp, nhìn thì lạnh nhạt xa cách, nhưng công lực nịnh nọt trong bóng tối lại vô cùng thâm hậu.

Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

EQ cao, IQ cũng cao, vậy nên màn nhằm vào vừa rồi là cố ý.

Hắn ta chắc chắn không đắc tội với cậu.

Vậy thì chỉ có thể là vì Tần Triều.

Tần Thư Văn lại nhìn Tần Triều một cái, xem ra cậu em trai mới này của hắn ta còn khá là bụng dạ đen tối, giả vờ như chẳng quan tâm gì, sau lưng lại tìm người tới làm ngoại viện.

Tần Triều và Vân Trì buổi chiều còn có tiết học, đương nhiên phải rời đi trước, trước khi đi, tổng giám đốc Chương lấy ra một tấm thẻ lấp lánh ánh vàng đưa cho Vân Trì.

Ăn cơm còn được cho tiền sao? Oa ô.

Mắt Vân Trì sáng lấp lánh, nhưng vẫn nhìn Tần Hàn Nghĩa một cái.

Tần Hàn Nghĩa cười nói: "Bác Chương tặng cháu, cháu cứ nhận đi."

"Cảm ơn bác." Tần Hàn Nghĩa đã lên tiếng rồi, Vân Trì cũng không khách sáo nữa, vui vẻ nhận lấy, hào môn đúng là hào môn, đi dự tiệc còn được cho tiền, lần sau cậu vẫn tới.

Hai người đi học, Diệp Tiếu tiễn bọn họ ra cửa, nói với Vân Trì: "Bác Tần của cháu nói nếu cháu rảnh thì có thể thường xuyên tới nhà chơi, mọi người đều hoan nghênh cháu."

"Vâng ạ, cháu nhất định sẽ tới." Vân Trì gật đầu, vậy thì cậu thích tới quá đi mất.

"Tiểu Triều, con không sao chứ?" Diệp Tiếu lại lo lắng hỏi Tần Triều, "Vừa rồi con ăn nhiều lắm, có thấy khó chịu không?"

"Không..." Cả người Tần Triều nghiêng ngả dựa vào người Vân Trì, trong cơn đói cực độ lại mang theo chút no bụng... cảm giác này không cách nào hình dung được, nếu nhất định phải hình dung thì chính là——phê.

Tần Triều đang phê lên xe xong liền ngả người xuống ghế, đôi mắt vô thần nhìn trần xe, u u thở ra một hơi, lại u u hít vào một hơi, miễn cưỡng duy trì chức năng cơ thể.

"Có phải cậu bị say tinh bột không?" Vân Trì nghiêng người, tay lại sờ lên bụng Tần Triều, đừng thật sự no đến xảy ra chuyện gì.

Trước cảm giác vừa đói vừa no đến cực hạn, bị đàn ông ăn đậu hũ cũng chỉ là chuyện nhỏ, Tần Triều mơ màng nghĩ, sờ đi, sờ đi, cái tên học bá ham ăn nhà cậu, hôm nay ông đây coi như làm từ thiện vậy.

Tần Triều mơ mơ màng màng bị sờ đến khá thoải mái, sờ một lúc liền ngủ thiếp đi.

Từ đây đến trường mất hơn nửa tiếng, Vân Trì ngồi không cũng chán, bèn vừa xoa bụng cho Tần Triều vừa lấy điện thoại ra.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Chủ nhân bảo bối, cuối cùng em cũng nhớ tới anh rồi, anh đói mà, có thể cho anh chút cơm cơm ăn không, yêu em nha, bảo bối, moa moa.]

Ngu Mỹ Nhân vì một miếng ăn đúng là chẳng biết xấu hổ.

Vân Trì tăng cảm giác no bụng và chỉ số đủ nước cho hắn, trang bị cho hắn thanh kiếm gỗ mới làm ra, chiến binh dầu mỡ, bắt đầu hành trình mới đi nào.

Trong hồ nước màu lam có quái vật, tiến vào sẽ mở chế độ chiến đấu.

Ngu Mỹ Nhân ăn no rồi đứng dậy khỏi mặt đất phủi phủi quần.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, có muốn cùng ông xã đi thám hiểm không, ông xã sẽ bảo vệ em đó nha.]

[Có□ Không□]

Vân Trì không chút do dự bấm không.

Mau đi đi cha nội, đồ cuồng tự luyến dầu mỡ.

Đi tới hồ nước sẽ tiêu hao cảm giác no bụng nhiều hơn, trước khi lên đường, Vân Trì tăng cảm giác no bụng của hắn lên một trăm ba mươi, không phải không muốn tăng thêm, mà là sợ ăn quá no rồi Ngu Mỹ Nhân không chịu làm việc.

Ngu Mỹ Nhân hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang xuất phát.

[Trên đường tới hồ nước, Ngu Mỹ Nhân gặp gà rừng, một gậy đánh xuống, thu được một con gà rừng]

[Ngu Mỹ Nhân đến bờ hồ, nhặt được hai vỏ sò, ba con cua và một con tôm]

[Nguy hiểm nguy hiểm, gặp tôm binh cua tướng, xông lên hay bỏ chạy?]

A. chiến đấu - B. bỏ chạy

Còn phải hỏi sao?

[Ngu Mỹ Nhân xông lên, quấn lấy tôm binh cua tướng chiến đấu.]

[Ngu Mỹ Nhân đánh bại tôm binh cua tướng, ngón tay Ngu Mỹ Nhân bị càng cua kẹp một cái, bị thương nhẹ.]

[Độ hảo cảm cao tới chín mươi lăm phần trăm, tự động chọn không mở truyền tải cảm giác đau.]

Cái gì đây?

Dòng chữ trên màn hình làm mới rất nhanh, không đợi Vân Trì nhìn kỹ đã biến mất không thấy nữa.

[Ngu Mỹ Nhân tiếp tục tìm kiếm, vận may không tốt, gặp phải con ba ba ngàn năm, thực lực chênh lệch quá lớn, có chọn bỏ chạy hay không.]

[Có□ Không□]

Không.

[Ngu Mỹ Nhân tự nhận đánh không lại con ba ba lớn, tự mình lựa chọn bỏ chạy.]

? ? ?

Vân Trì nhìn chằm chằm màn hình, đầy đầu dấu hỏi?

Thế nào gọi là tự mình lựa chọn bỏ chạy?

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, mưu hại ông xã là sẽ mất chồng đấy, nhưng may mà anh rộng lượng, lần này tạm tha cho em.]

Mưu hại chồng là sẽ mất chồng sao?

Tay Vân Trì ngứa ngáy muốn thử, nhưng Ngu Mỹ Nhân tự mình biết bỏ chạy... cậu vẫn không g**t ch*t được hắn.

Hắn thành tinh rồi sao?

"Ưm..." Người đang ngủ bên cạnh phát ra một tiếng r*n r* đau đớn.

"Sao thế?" Vân Trì vội cất điện thoại đi, quay đầu nhìn hắn.

Tần Triều mở mắt, tay đè lên bụng dưới, đồng thời đè luôn cả tay Vân Trì lại: "Cậu đã làm gì tôi?"

"? Tôi xoa bụng cho cậu mà, cậu không cảm nhận được sao?" Vân Trì ghé sát quan sát hắn, "Cũng đúng, cảm giác của cậu quả thật có chút vấn đề." Mắt nhìn vẫn rất tỉnh táo, cũng không giống dáng vẻ bị bệnh.

Tần Triều chậm chạp liếc cậu: "Tôi, vì sao, lại, no, thế?"

Hắn bình thường trở lại rồi, hắn có thể cảm nhận được những cơn đói bất thường như muốn nuốt chửng mình kia đang tan biến như thủy triều, thay vào đó là cảm giác bình thường... ăn quá nhiều nên no căng.

Tần Triều không có thời gian suy nghĩ kỹ những cơn đói bất thường đó là chuyện gì, trước tiên đưa tay bóp lấy cằm Vân Trì, nghiến răng nghiến lợi: "Tôi bảo cậu trông chừng tôi, cậu lại liều mạng nhét cho tôi ăn như vậy à?" Bây giờ nhớ lại, chắc hắn phải ăn hết cả một bàn thức ăn rồi nhỉ?

"Tôi đều là vì tốt cho cậu thôi."

"Vì tốt cho tôi?" Tần Triều tức đến bật cười, "No chết tôi là vì tốt cho tôi?" Tức quá nên Tần Triều lại dùng sức bóp cằm cậu một cái.

"Hôm nay tôi lập công lớn đấy." Vân Trì bắt đầu hồi tưởng, nhưng lại sợ tài xế nghe thấy, thế là ghé sát Tần Triều, nhỏ giọng nói, "Cậu nói xem một trăm tệ này của cậu tiêu có đáng không?"

"Đáng cái gì?" Tần Triều nửa dựa vào ghế, Vân Trì nghiêng người dựa vào hắn, từ góc độ của Tần Triều nhìn sang, có thể thấy hàng mi dài của cậu, còn có đôi môi đóng mở dưới hàng mi ấy, ngón tay cái của hắn đang bóp trên cằm cậu, chỉ cần nhích lên một chút nữa là có thể chạm tới.

Ký ức về mỹ nhân nhộng lại lần nữa xâm chiếm, Tần Triều như bị điện giật rút tay về, quay mặt đi, có chút không tự nhiên nói: "Sao cậu lắm trò thế?"

Vân Trì nhìn chằm chằm Tần Triều ba giây, mặt không cảm xúc ngồi trở lại, không muốn nói chuyện nữa.

Đúng là trùng mùa hè không thể nói tới băng.

Lần sau phải tăng giá.

Không nói nữa.

Tần Triều quay đầu: "Không no chết tôi, cậu còn giận lên rồi... cằm cậu chảy máu à? Sao thế?"

Tần Triều ngồi thẳng người dậy, nhíu mày, đưa tay muốn chạm vào.

"Cậu bóp rách tôi rồi à?" Vân Trì cũng nhíu mày, nhanh hơn hắn một bước sờ lên.

Trên ngón tay trắng nõn có một vệt đỏ, đúng là máu thật.

Trong nháy mắt Vân Trì hô hấp dồn dập, đầu nghiêng một cái ngã vào lòng Tần Triều, đầu đập lên bụng dưới của Tần Triều, Tần Triều đau đến kêu lên một tiếng: "Ây, đệt, cậu..."

Tần Triều lật người cậu lại, cúi đầu nhìn: "Cậu không sao chứ?"

Ánh mắt Vân Trì mơ màng, nhưng vẫn mở, chỉ là choáng váng, nhìn giống như say rượu.

Tần Triều nhớ tới lần trước cậu ngã từ trên tường xuống cũng như vậy.

"Cậu không phải sợ máu đấy chứ?" Tần Triều đưa tay quệt một cái lên cằm cậu, nơi vốn không có nhiều máu lập tức loang ra một mảng đỏ.

Ừm?

Tần Triều ngẩn người, chuyển tay mình ra, trên ngón tay cái rõ ràng có một vết rách nhỏ đang rịn máu.

? ? ?

"Lúc tôi ngủ cậu cào rách ngón tay tôi à?" Tần Triều kinh ngạc.

"Tôi không có." Vân Trì vừa nhìn thấy vết máu đó lập tức nhắm mắt lại, choáng quá, không động đậy nổi nữa.

Tần Triều cúi đầu nhìn người đang nhắm mắt nằm im không nhúc nhích.

"Cậu đúng là sợ máu." Tần Triều kết luận.

"Vậy sao?" Vân Trì phát ra giọng nói yếu ớt, "Thế thì tôi đặc biệt quá rồi, giỏi thật đấy."

"..."

Cảm nhận được Vân Trì đang trượt xuống dưới, Tần Triều kéo người lên một chút, vệt đỏ trên chiếc cằm trắng nõn kia cực kỳ nổi bật, Tần Triều cầm khăn giấy định lau cho cậu, vừa quay đầu đi lại quay lại, máu trên cằm đã biến mất, làn da trắng nõn sạch sẽ không tì vết, như thể chưa từng dính qua.

Tự lau cho mình cũng sạch thật đấy, Tần Triều dùng khăn giấy quấn ngón tay cái của mình lại.

Rốt cuộc vết thương này từ đâu mà có?

.

Khi đến trường, Vân Trì bị sợ máu đã khôi phục bình thường, cậu cầm tấm thẻ kia cho Giang Thư Ý xem: "Đây là bác Chương kia tặng tôi, là thẻ mua sắm sao? Bình thường bên trong có bao nhiêu tiền? Không phải có đến mấy vạn đấy chứ? Vậy thì tôi ngại quá, lần đầu gặp mặt đã nhận quà quý giá như vậy của người ta." Vân Trì bắt đầu mơ tưởng, hai mắt cũng biến thành hình chữ $.

"Ồ, đây là thẻ hội viên của Phúc Lộc Ký mà, cậu không biết Phúc Lộc Ký sao?"

"Là cái gì?" Vân Trì mù mờ chẳng hiểu gì, "Thẻ hội viên?"

"Đúng vậy, Phúc Lộc Ký là một nhà hàng, ở Bình Thành cực kỳ cực kỳ nổi tiếng, không phải ai cũng có thể tới ăn, mỗi ngày giới hạn số lượng chỉ tiếp đón hội viên, hơn nữa còn phải đặt trước, người bình thường không ăn được đâu, bác Chương nhất định rất thích cậu nên mới tặng cậu tấm thẻ vàng này, tấm thẻ này không chỉ có thể tới ăn bất cứ lúc nào, còn được giảm năm mươi phần trăm."

"Hả?" Vân Trì kinh ngạc ngây người, "Vậy nên đây không những không phải thẻ mua sắm, mà còn phải tự mình đi tiêu tiền? Một bữa ăn hết bao nhiêu tiền?"

"Vài nghìn đến vài vạn đi."

"..." Vân Trì đẩy tấm thẻ cho Giang Thư Ý, "Tặng cậu đấy, không cần cảm ơn."

Giang Thư Ý cười đẩy lại: "Hiện giờ tôi cũng không tiêu nổi."

Vân Trì cầm tấm thẻ lấp lánh ánh vàng kia, thở dài: "Ông ấy đang kéo khách cho mình à? Cơm khó ăn như vậy, ai muốn tới ăn chứ."

"Đồ ăn bên trong ngon lắm." Giang Thư Ý phổ cập kiến thức cho cậu, "Phúc Lộc Ký là do người yêu của bác Chương mở, bác Từ là người Hồng Kông, nên bên trong có rất nhiều món ăn Hồng Kông cực kỳ chính tông, tôi cũng chưa ăn được mấy lần, nhưng thật sự rất ngon."

"Bác Từ? Bác Từ là ai?"

"Bác Từ là người yêu của bác Chương mà, hôm nay cậu không gặp ông ấy sao?"

"Hả?" Miệng Vân Trì há thành hình chữ O, "Người yêu của bác Chương là đàn ông sao?"

Giang Thư Ý gật đầu, xem ra hôm nay Vân Trì không gặp được.

"Bọn họ là một cặp đồng tính, cậu..." Giang Thư Ý nhìn cậu một cái, "Cậu có kỳ thị không?"

"Kỳ thị cái gì?"

"Đồng tính luyến ái."

"Không kỳ thị." Vân Trì lắc đầu, "Dị tính luyến ái tôi cũng không kỳ thị, tôi chỉ hơi kỳ thị yêu đương giữa các loài khác nhau thôi."

Giang Thư Ý: "?"

Khác loài? Loài nào?

Vân Trì ghé sát cậu ta chia sẻ chuyện buôn dưa: "Cậu biết có người với cừu, người với chó, người với tinh tinh... ưm..."

Mặt đỏ bừng, Giang Thư Ý lập tức bịt miệng Vân Trì lại: "Đừng nói nữa."

Vân Trì gật đầu, chuyện buôn dưa hay thế mà Giang Thư Ý lại không thích nghe.

Nhàm chán.

"Nhưng ngựa với lừa thì tôi không kỳ thị." Vân Trì vẫn kéo tay cậu ta ra, kiên cường bổ sung một câu, "Chúng có thể sinh con, con của chúng gọi là con la."

Giang Thư Ý: "..."

Cậu biết thật nhiều đấy.

"Cậu thích con trai à?" Vân Trì lại hỏi.

"Không thích." Giang Thư Ý lắc đầu như trống bỏi, "Tôi chỉ thích con gái thôi... khác loài cũng không thích."

"Vậy cậu có cô gái nào mình thích không?" Vân Trì lại hỏi.

Giang Thư Ý thầm thở dài một hơi, cậu ta đột nhiên phát hiện bạn cùng bàn của mình hóng chuyện thật đấy.

"Không có." Giang Thư Ý lắc đầu, nghĩ một chút rồi lại ghé sát Vân Trì nhỏ giọng nói, "Trước đây tôi từng được giới thiệu bạn gái."

"Hả?" Vân Trì kinh ngạc, "Cậu mới lớp mười hai thôi mà, đã phải xem mắt rồi sao?"

"Là con gái nhà chú Doãn, con gái chú ấy đang học năm hai đại học, cha tôi, không, cha của Tần Triều hy vọng bọn tôi có thể tiếp xúc với nhau một chút, sau đó bọn tôi đã cùng nhau đi chơi vài lần."

"Vậy hai người có quen nhau không?" Mắt Vân Trì sáng lấp lánh.

"Đương nhiên là không rồi." Giang Thư Ý lắc đầu, "Cô ấy học đại học, tôi học cấp ba, giữa bọn tôi có khoảng cách thế hệ."

"Như vậy mà đã có khoảng cách thế hệ rồi?" Vân Trì giơ một ngón tay lắc lắc, "Nếu đổi thành tôi yêu thì sẽ không có khoảng cách thế hệ."

"..." Giang Thư Ý bất lực, "Cậu không yêu được đâu, đó đều là hôn nhân thương mại cả."

Vân Trì nghĩ một lát, đột nhiên ngồi thẳng dậy nhìn Giang Thư Ý: "Vậy cậu không yêu nữa, có phải sẽ đến lượt Tần Triều yêu không? Cái này gọi là kế thừa theo thứ tự..."

Giang Thư Ý lập tức bịt miệng Vân Trì lại: "Im miệng, học bài đi, cảm ơn."

Vân Trì chớp chớp mắt, đến khi nào mới tới lượt cậu yêu đương đây.

.

Tần Triều ăn quá no nên đã không còn khát nữa, ngồi đó giơ ngón tay thỉnh thoảng lại rỉ ra chút máu lên nhìn.

Bạn nói xem có thần kỳ không? Sao hắn lại có thể không thấy đau chứ?

Tần Triều dùng đầu ngón tay bấm một cái lên vết thương, này, đoán xem sao nào, hắn thật sự không đau.

Tần Triều đá một cái vào ghế của bạn học ngồi phía trước.

Bạn học phía trước quay đầu lại.

Tần Triều đưa tay còn lại ra cho cậu ta: "Bóp tôi một cái."

Bạn học phía trước không nói gì, đưa tay bóp luôn.

"Đệt..." Tần Triều đau đến suýt nhảy dựng lên, "Đúng là để cậu bắt được cơ hội rồi, không thể nhẹ tay hơn à?"

"Tỉnh táo chưa?" Bạn học phía trước mỉm cười, "Không cần cảm ơn, có nhu cầu cứ gọi tôi bất cứ lúc nào, dịch vụ đánh thức luôn sẵn sàng phục vụ ngài."

"Cút."

Hắn vẫn có cảm giác.

Chỉ có duy nhất ngón tay này là không có cảm giác.

Cũng không đúng, Tần Triều lại cạy vào vết thương kia, là đau, nhưng cái đau đó là đau do hắn cạy ra, không phải đau của vết thương.

Là cảm giác bị rối loạn rồi sao?

Tần Triều cầm compa chọc một cái lên ngón tay, a——đau nhói, là đau mà...

Lẽ nào vết thương này là giả?

Tần Triều đưa ngón tay vào miệng m*t một cái, mùi vị của máu.

Ngày tận thế đến rồi, hắn sắp thức tỉnh trở thành chiến binh dị năng sao?

Ngoài bệnh nan y và thức tỉnh dị năng ra, Tần Triều không nghĩ ra khả năng nào khác.

Ngày mai hắn phải tới bệnh viện kiểm tra cơ thể.

.

Buổi tối, sau khi làm xong đề thi, Vân Trì lấy điện thoại ra tiếp tục chơi.

Trước tiên dùng năm mươi điểm nghẹn khuất để mở cửa hàng cấp hai.

Trong cửa hàng cấp hai có không ít đồ, thuốc chữa trị, đủ loại đồ ăn thức uống quần áo đều có, còn thêm một cửa hàng đặc biệt.

Trong cửa hàng đặc biệt có sữa bột, bình sữa, nôi em bé, còn có đủ loại quần áo trẻ con, đều dùng điểm nghẹn khuất, điểm vui vẻ và điểm thỏa mãn để mua.

Sinh con mà chân thực vậy sao?

Vốn không định lại cùng Ngu Mỹ Nhân trải qua một đêm xuân nữa, nhưng ai bảo lòng hiếu kỳ của Vân Trì mạnh chứ, đứa bé này cậu nhất định phải làm cho hắn sinh ra mới được.

Trước tiên để Ngu Mỹ Nhân lại đi hồ nước đánh quái tìm kiếm, đợi Ngu Mỹ Nhân quay về, Vân Trì tăng hết tất cả chỉ số cho hắn.

Chỉ số no bụng 150/100, chỉ số đủ nước 150/100.

Không phải Vân Trì không muốn tăng thêm, mà là cậu sợ tăng quá nhiều Ngu Mỹ Nhân lại giở trò khác, cho nên chỉ tăng nhẹ, nếu không được thì lần sau lại tăng thật nhiều.

Dùng băng cá nhân chữa trị vết thương, chữa luôn ngoại thương cho hắn.

Hiện giờ Ngu Mỹ Nhân chính là lúc trẻ khỏe sung sức nhất.

Ngu Mỹ Nhân, bây giờ chỉ xem anh có làm được hay không thôi.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, lại tới thị tẩm à?]

[Có□ Không□]

Vân Trì chấn động toàn tập, Ngu Mỹ Nhân tự phong mình làm hoàng đế rồi sao?

Chủ nhân như cậu còn có địa vị không?

Vân Trì nghẹn khuất bấm chọn có.

Nghĩ một chút, Vân Trì hướng về màn hình "phì" một cái.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, em thích ông xã đến vậy sao? Nào, hãy cùng nhau chung chăn chung gối...]

Chiếc giường lại bắt đầu lắc lư, vừa lắc là không dừng lại được.

Vân Trì tắt điện thoại, lên giường ngủ.

Cố nhịn thêm chút nữa, đợi sinh đứa bé ra rồi cậu sẽ thiến Ngu Mỹ Nhân.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn