Buổi trưa tan học, Vân Trì đi cùng Giang Thư Ý.
Vừa bước ra khỏi lớp học, trước mắt Vân Trì đã bay tới một tờ một trăm tệ.
Vân Trì đưa tay kẹp lấy, quay đầu: "?"
Tần Triều liếc mắt nhìn xéo mà không nhìn thẳng cậu: "Thuê cậu ăn cùng tôi một bữa trưa, đi không?"
Đi...... không?
Đi.
Vân Trì gấp tờ tiền lại nhét vào túi quần.
"Đi ăn ở đâu?" Vân Trì vừa lấy điện thoại ra nhắn tin cho mẹ vừa hỏi.
"Không biết, nghe nói là đến nhà bác Chương nào đó ăn tiệc gia đình, chờ tài xế tới đón, cậu...... biết mục đích tôi dẫn cậu đi chứ?"
Vân Trì suy nghĩ một chút, ánh mắt dừng trên bụng dưới của Tần Triều.
Tần Triều giơ tay bóp lấy cằm cậu rồi bẻ mặt cậu quay thẳng lại, mẹ nó đừng có chớp đôi mắt vô tội đó mà nhìn lung tung nữa.
"Biết." Vân Trì vung một cái tát lên tay hắn, đánh tay hắn xuống không chút khách khí.
Dù sao bây giờ Tần Triều đang có việc cầu cạnh cậu, cậu phản kích một chút cũng không quá nguy hiểm.
Tần Triều nhìn mu bàn tay đỏ lên một mảng, hồi lâu không nói gì.
Đây là ngượng ngùng hay là nhân cơ hội sờ tay hắn?
Quan hệ thuê mướn giữa hai người cứ thế được thiết lập, cùng nhau đi về phía cổng trường.
Giang Thư Ý đi bên cạnh nghe hết từ đầu đến cuối, cảm thấy có gì đó không đúng, kéo cánh tay Vân Trì lại.
Vân Trì quay đầu: "Sao vậy?"
Giang Thư Ý nhìn Tần Triều một cái, do dự trong chốc lát, cân nhắc nên nói thế nào.
Tần Triều nhìn cậu ta, thấy cậu ta ấp úng mãi, vốn đã đói đến khó chịu rồi nên bực bội nói: "Có gì thì nói nhanh lên, cậu lề mề cái gì thế?"
Đúng là đứa trẻ do Diệp Tiếu nuôi lớn, giống bà ta thật đấy.
"Tại sao cậu lại hung dữ với cậu ấy như vậy?" Vân Trì nhíu mày trừng hắn.
"Tôi hung dữ?" Tần Triều cười khẩy, "Hung dữ à? Tôi hung dữ với cậu còn hơn với cậu ta nhiều, tôi còn đánh cậu nữa cơ."
"Cậu có thể hung dữ với tôi, nhưng không thể hung dữ với cậu ấy." Vân Trì nheo mắt, sớm muộn gì cậu cũng sẽ giẫm lên mặt Tần Triều, bây giờ gọi là nằm gai nếm mật, đặt mình vào chỗ chết để tìm đường sống, còn Giang Thư Ý thì khác, cậu ấy quá yếu, bị bắt nạt rồi cũng chẳng biết phản kháng.
Tần Triều: "......"
Não yêu đương siêu cấp vô địch, hết cứu rồi.
Giang Thư Ý thấy hai người sắp cãi nhau, vội nói: "Không phải đâu, ý tôi là cậu đến nhà bác Chương, lại dẫn theo một bạn học cùng đi, có phải không được hay lắm không?"
"Có gì mà không được?" Tần Triều nhìn cậu ta, "Tiệc gia đình, tiệc tùng mà, trên TV chẳng phải đều dẫn bạn đồng hành đi ăn buffet sao?"
Mắt Vân Trì sáng lên, nhìn Giang Thư Ý: "Ngon không?" Không chỉ kiếm được một trăm tệ mà còn được ăn tiệc lớn, cậu lời to rồi.
Giang Thư Ý: "......"
Giang Thư Ý nhìn gương mặt trước mắt, thở dài một hơi: "Tôi nghe cậu vừa nói bác Chương, bác Chương là bạn cũ của cha cậu, bác ấy quanh năm ở nước ngoài, mỗi lần về nước thì hai gia đình sẽ tụ họp một lần, hiện giờ công việc làm ăn của bác ấy rất lớn, cha cậu vẫn luôn muốn hợp tác với bác ấy, nhưng không hiểu sao mãi vẫn chưa đàm phán thành công, loại tiệc này không phải là...... buffet, chỉ có người trong nhà mới được tham dự, tôi thấy tốt nhất vẫn không nên dẫn bạn bè theo." Giang Thư Ý nói rất khó khăn, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Vân Trì.
"Ra là vậy......" Tần Triều nhíu mày, không phải buffet thì hắn có ăn no được không?
"Vậy tôi còn đi không?" Vân Trì nhìn Tần Triều.
"Đương nhiên là đi rồi, sao nào, nhận một trăm tệ rồi còn muốn đổi ý à?" Cậu không đi thì lỡ hắn ăn đến chết no thì sao?
"Vâng, ông chủ."
Hai người cứ thế ung dung đi mất.
Giang Thư Ý đứng tại chỗ, trên đầu chậm rãi hiện ra sáu dấu chấm.
Tần Triều...... sống thật tự do.
Tự do?
Giang Thư Ý nhìn bầu trời xanh, đột nhiên phát hiện, bây giờ cậu ta cũng tự do rồi mà.
Giống như mây tan thấy mặt trời, Giang Thư Ý không nhịn được bật cười một tiếng, mất cái này được cái khác, thật ra cũng là chuyện may mắn.
"Nhìn gì thế?" Trần Hủ vừa ngáp vừa đi từ phía sau tới.
"Nhìn tự do." Giang Thư Ý thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi về phía trước.
"Tự do?" Trần Hủ thở dài một tiếng, "Học sinh lớp mười hai thì có cái khỉ gì mà tự do chứ, ơ, kén tằm đâu rồi?"
"Kén tằm gì?"
"Vân Trì đâu?"
Giang Thư Ý không nói gì.
Trần Hủ nhìn cậu ta.
Giang Thư Ý do dự rồi lại do dự, nếu cậu ta nói Vân Trì đi tham dự tiệc gia đình cùng Tần Triều rồi, Trần Hủ sẽ nghĩ thế nào? Có sinh khúc mắc với Tần Triều và Vân Trì không?
Vậy nên phải nói thế nào đây?
Giang Thư Ý lựa chọn quay đầu bỏ đi, không nghe thấy không nghe thấy không nghe thấy...... cậu ta chẳng nghe thấy gì cả.
Trần Hủ: "?"
Đúng là gần kén tằm thì cũng thành kén tằm.
Sống động như khỉ đột: Kén tằm của mày biến mất rồi, không phải bị Trần Mộ Vân chặn đường rồi đấy chứ?
Gọi anh giao bánh trứng: Kén tằm của mày ấy!!!
Gọi anh giao bánh trứng: Tao dẫn cậu ta đi ăn.
Gọi anh giao bánh trứng: ? Nói tiếng người đi? Đặt tao ở đâu?
Gọi anh giao bánh trứng: Tốn một trăm tệ thuê đấy, có nạn cùng chịu, chuyển cho tao 50 tệ đi, cảm ơn.
Sống động như khỉ đột: Cút.jpg
Trần Hủ cất điện thoại đi, bước nhanh đuổi theo Giang Thư Ý, vẻ mặt vô cùng u ám: "Tần Triều vậy mà dẫn Vân Trì ra ngoài không nói với tôi, cậu ta không coi tôi là bạn, tôi quyết định tuyệt giao với cậu ta."
"Hả?" Giang Thư Ý kinh ngạc nhìn cậu ta.
Trần Hủ đã đi xa rồi, hù chết cậu đấy à.
Giang Thư Ý đuổi theo: "Thật sao?"
"Cái gì?" Trần Hủ quay đầu.
"Nếu cậu tuyệt giao với Tần Triều thì có thể cân nhắc làm bạn với Vân Trì." Giang Thư Ý nghiêm túc nói, "Vân Trì không chỉ là người tốt mà còn thông minh, có thể phụ đạo cho cậu nữa, thật sự có thể cân nhắc đấy." Thêm Trần Hủ vào, Vân Trì không cần học tán đả cũng có thể giẫm lên mặt Tần Triều.
Như vậy cậu ta sẽ không cần phải đi cùng Vân Trì đến võ quán nữa.
Hoàn hảo.
Trần Hủ: "......" Tần Triều, nhà mày bị trộm đào góc tường rồi, mày biết không?
.
Trên xe, tài xế nhìn Vân Trì qua gương chiếu hậu mấy lần, Vân Trì ghé sát lại gần Tần Triều: "Ông ấy có phải không hoan nghênh tôi không?"
Tần Triều dựa ở đó chống chọi với cơn đói, nhắm mắt lại: "Ai thuê cậu?"
"Cậu."
"Nghe ai?"
"Nghe cậu."
"Được, bây giờ tránh xa tôi ra một chút." Tần Triều đưa tay đẩy đầu Vân Trì ra.
Là một tên gay, cậu ta chẳng có chút tự giác nào về việc tránh xa trai thẳng ra cả, đúng là làm mất mặt giới gay.
Vân Trì: Tôi nhịn.jpg
Học sinh trung học tan học muộn, người nhà họ Tần đã tới nhà họ Chương từ lâu rồi, chỉ chờ Tần Triều tới là có thể khai tiệc.
Tần Thư Văn được dặn ra ngoài dẫn Tần Triều vào, lúc nhìn thấy phía sau Tần Triều còn có thêm một cái đuôi nhỏ thì lông mày hắn ta lập tức nhướng cao.
Đầu óc đứa em trai này đúng là kỳ lạ thật đấy, đi dự tiệc lại dẫn theo bạn học, chuyện này không phải hắn ta hại hắn, mà là chính hắn tự tìm.
"Chào anh." Vân Trì chào hỏi, hi, ông anh trà xanh của Tần Triều.
"Chào em." Tần Thư Văn cười rồi xoay người, "Đi theo anh nào."
Hai người đi theo sau Tần Thư Văn xuyên qua khu vườn tiến vào đại sảnh, mùi thơm thức ăn lập tức ập vào mặt.
Tần Triều hít hít mũi, bước chân không khống chế được mà đi về phía nguồn phát ra mùi hương, bị Vân Trì kéo lại một cái: "Bình tĩnh."
Không bình tĩnh nổi.
Hắn sắp chết đói rồi, hận không thể cắt đầu mình xuống rồi đổ thẳng cơm vào trong.
Tần Hàn Nghĩa thấy Tần Triều vậy mà lại dẫn người tới, quả nhiên lập tức không vui, Diệp Tiếu thì hối hận, là bà không nói rõ.
Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, hai người cũng không thể nói gì ngay trước mặt mọi người.
Người đã tới rồi, với tư cách chủ nhà, tổng giám đốc Chương đương nhiên cũng sẽ không nói gì, còn bày tỏ sự hoan nghênh đối với sự xuất hiện của Vân Trì.
Tổng giám đốc Chương hơn sáu mươi tuổi, nhưng nhìn rất trẻ, thân hình vạm vỡ, cơ bắp trên cánh tay cứng như thép, tóc chỉ lác đác vài sợi bạc, tinh thần cực kỳ tốt, nhìn nhiều nhất cũng chỉ khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Vân Trì không nhịn được sờ cánh tay mình một cái, không vội, chuột nhỏ rồi cũng sẽ có thôi.
Tổng giám đốc Chương đeo tạp dề hoa nhỏ cười híp mắt: "Tiểu Triều đã tới rồi thì chúng ta ăn cơm thôi, đừng làm lỡ giờ học buổi chiều của nó."
Tần Triều liên tục gật đầu, được được được, ăn cơm là tốt nhất, còn không ăn nữa thì hắn sắp đi gặp Diêm Vương rồi.
Tần Thư Văn cười khẽ một tiếng: "Hình như em trai rất đói thì phải."
Giọng rất nhỏ, vừa khéo để Tần Hàn Nghĩa nghe thấy.
Sắc mặt Tần Hàn Nghĩa trầm xuống, Tần Triều quả nhiên không phải được dạy dỗ từ nhỏ, không biết quy củ.
Trong hoàn cảnh hôm nay sao có thể dẫn người ngoài tới chứ.
Thức ăn nhanh chóng được bày lên bàn, tổng giám đốc Chương gọi mọi người ngồi xuống.
Chỗ ngồi vốn đã sắp xếp sẵn vì Vân Trì tới mà phải thêm một chiếc ghế nữa, mọi người ngồi xuống, Vân Trì ngồi cạnh Tần Triều.
Trên bàn...... ừm...... Vân Trì ngây người.
Dự tiệc gia đình mà ăn thế này?
Tiệc của nhà giàu chẳng phải nên là bào ngư, hải sâm, cua, hàu với tôm hùm Úc sao?
Tại sao lại có gà hầm nấm, cà chua xào trứng với khoai tây sợi chua cay...... bên kia còn có một đĩa bắp cải trộn lạnh?
Vân Trì dụi dụi mắt, nghi ngờ mình nhìn nhầm.
Ngày nay ở nông thôn đãi tiệc lớn chắc cũng không ăn những món này nữa rồi nhỉ?
"Năm nay tôi chẳng làm gì khác, chỉ chuyên nghiên cứu nấu ăn thôi, hôm nay là tiệc gia đình, nên tôi trổ tài cho mọi người xem một chút, lão Tần đừng chê nhé." Tổng giám đốc Chương ngồi đó đầy hào sảng, mặt mày hớn hở, trông thật sự giống như muốn mọi người cảm nhận thử tay nghề nấu nướng mới học của mình.
"Sao tôi có thể chê được." Tần Hàn Nghĩa cười nói, "Anh đích thân xuống bếp, đây là tấm lòng mà chẳng thứ gì sánh được."
"Nhìn màu sắc món ăn là biết chắc chắn rất ngon rồi." Tần Thư Văn lập tức bắt đầu tâng bốc.
Vân Trì: Anh ăn bằng mắt à?
"Nào, nếm thử đi, mọi người đều nếm thử đi." Tổng giám đốc Chương cầm đũa lên gắp trước cho Tần Triều một miếng thịt gà, "Lần đầu tiên gặp Tiểu Triều, chào mừng cháu về nhà."
"Cảm ơn bác......" Tần Triều vừa nói vừa nhìn chằm chằm miếng thịt gà, hắn thật sự chịu hết nổi rồi...... Có thể đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa, mau ăn cơm được không? Còn không ăn nữa hắn sợ nước miếng nhỏ xuống bàn mất.
"Bạn học Vân này cũng ăn đi, cứ coi đây là nhà mình, đừng khách sáo." Tổng giám đốc Chương chu đáo mọi mặt.
Mọi người đều cầm đũa lên, gắp thức ăn rồi bắt đầu nếm thử.
Đợt đầu tiên của bữa ăn đương nhiên là phải khen người nấu cơm trước, Tần Hàn Nghĩa dẫn đầu, Tần Thư Văn phụ họa, mỗi người một câu bắt đầu màn ca ngợi tay nghề nấu nướng của tổng giám đốc Chương lên tận mây xanh.
Tần Hàn Nghĩa: "Lão Chương, tay nghề này của anh được đấy, đúng là mấy ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác rồi."
Tần Thư Văn: "Tay nghề này của bác Chương mà đem ra mở nhà hàng thì thực khách chắc phải xếp hàng dài."
Diệp Tiếu: "Tổng giám đốc Chương học nấu ăn ở đâu thế, tôi cũng muốn thử xem, sau này nấu cho lão Tần nhà chúng tôi ăn."
Được rồi, đến lượt Tần Triều.
Tần Triều hoàn toàn không hề nhận ra chuyện đó, một lòng một dạ cúi đầu ăn cơm.
Diệp Tiếu đưa tay vỗ nhẹ lên chân Tần Triều, Tần Triều né một cái rồi tiếp tục ăn, hắn thật sự thật sự sắp chết đói rồi.
Mấy thứ lòng vòng quanh co của giới hào môn các người có thể đừng tìm đến hắn được không a a a a!
Còn Vân Trì thì chậm rãi đặt đũa xuống, trên đầu hiện ra một dấu chấm hỏi.
Những người này đang nói thật đấy à?
Thế này mà ngon?
Xin hỏi, ngon ở chỗ nào vậy?
"Thật sự ngon à?" Tổng giám đốc Chương có cùng nghi hoặc với Vân Trì, "Tôi nấu ở nhà rồi, bà xã nhà tôi một miếng cũng không ăn, nói là không ngon, tôi thấy cũng khá ngon mà, mọi người thấy sao?"
"Có lẽ khẩu vị khác nhau?" Tần Hàn Nghĩa lại gắp một đũa khoai tây sợi, "Tôi ăn thấy khá ngon, tôi thích ăn chua hơn một chút."
"Cháu cũng thấy khá ngon, bác Chương, mấy món này bác học làm thế nào vậy?" Tần Thư Văn, cỗ máy phụ họa trà xanh, lại lên tiếng.
"Học theo video ngắn thôi, bây giờ mạng phát triển lắm, đâu đâu cũng có người dạy nấu ăn, hai muỗng nước tương nhạt, một muỗng nước tương đậm, một muỗng dầu hào, cực kỳ đơn giản, mà cháu đừng nói, thật sự khá ngon đấy."
Vân Trì: "......"
Ông đã là tổng giám đốc hào môn rồi, có thể tránh xa cái kiểu hai muỗng nước tương nhạt một muỗng nước tương đậm được không?
Tôi thấy ông đơn giản là ăn đồ ngon nhiều quá rồi.
Qua một màn này, Vân Trì cũng hiểu rõ rồi, lão Tần và lão Chương hẳn đúng là bạn cũ, nhưng rõ ràng lão Tần đang có việc muốn nhờ lão Chương giúp, chắc chính là chuyện Giang Thư Ý nói, muốn hợp tác nhưng mãi chưa đàm phán thành công, nên cả nhà kéo tới đây để dỗ người ta vui.
Còn lão Chương thì Vân Trì có hơi nhìn không thấu, nếu nói ông ấy cố tình không nể mặt lão Tần thì lúc nhắc đến mấy món ăn mình nấu, mắt ông ấy thật sự sáng rực, không giống giả vờ, nhìn như thật lòng muốn tự tay nấu một bữa cơm cho bạn cũ ăn.
Vậy khả năng cao là thật sự có lòng tin bí ẩn vào tay nghề nấu nướng của bản thân.
Còn những người nhà lão Tần này ngoài miệng nói ngon, thực ra cũng chỉ làm bộ thôi, như Diệp Tiếu, ăn một miếng lại cầm khăn giấy lau môi một lần, còn lão Tần thì ăn một miếng nói ba câu, cũng chẳng ăn được bao nhiêu, về phần Tần Thư Văn, thỉnh thoảng còn phải phụ họa, đương nhiên cũng chẳng ăn mấy miếng.
Mà Vân Trì thích ăn đồ ngon, gặp thứ không thích thì một miếng cũng chẳng muốn ăn, cho nên lúc mọi người trên bàn tượng trưng gắp thức ăn, Vân Trì hoàn toàn bất động.
Tần Hàn Nghĩa nhìn cậu mấy lần, cơn giận gần như không đè nén nổi nữa, Tần Thư Văn gắp thức ăn bỏ vào đĩa của Vân Trì: "Bạn học Vân đừng khách sáo, ăn nhiều một chút."
Hành động này đã thu hút sự chú ý của tổng giám đốc Chương đang nói chuyện với Tần Hàn Nghĩa.
Vân Trì liếc hắn ta một cái, anh trai trà xanh, anh xấu tính thật đấy.
"Sao vậy, không hợp khẩu vị à?" Tổng giám đốc Chương nhìn Vân Trì.
Mọi người trên bàn đều nhìn sang, sắc mặt Tần Hàn Nghĩa đã rất khó coi rồi, Diệp Tiếu có chút căng thẳng, sợ Vân Trì nói ra điều gì đó làm mất lòng tổng giám đốc Chương.
Mà Vân Trì đúng là làm mất lòng thật, cậu gật đầu: "Vâng, đúng là không hợp khẩu vị lắm."
Bầu không khí lập tức trở nên lúng túng, cả bàn im lặng trong chốc lát.
Tần Thư Văn kinh ngạc nhìn cậu, nảy sinh ý nghĩ muốn bỏ tiền thuê cậu làm nội gián.
Tần Hàn Nghĩa đặt đũa xuống, cầm khăn giấy lau miệng, cười nhìn tổng giám đốc Chương, đang định chữa cháy thì tổng giám đốc Chương đã lên tiếng trước: "Không thích ăn thì tôi bảo người giúp việc làm riêng cho cháu."
"Cậu không thích ăn à?" Người vẫn luôn cúi đầu ăn cơm nghe thấy câu này mới ngẩng đầu nhìn Vân Trì, vẻ mặt khó hiểu, "Tôi ăn thấy khá ngon mà."
"Thật à? Thật sự ngon sao?" Vân Trì cũng nhìn hắn với vẻ khó hiểu, "Sao tôi lại thấy bình thường nhỉ?"
Tần Triều cạn lời, bây giờ hắn sắp chết đói rồi, dù là ăn phân... không, ăn rau luộc với nước trắng cũng sẽ thấy ngon, tên nhộng tằm này chẳng phải đang nói lời thừa sao?
Mặc dù Tần Triều đói đến mụ mị đầu óc nhưng cũng chưa ngu đến mức nói ra sự thật, chỉ đáp: "Ngon mà."
"Ồ, tôi hiểu rồi." Vân Trì bừng tỉnh đại ngộ, "Là vì giữa cậu và món ăn do tổng giám đốc Chương nấu có từ trường, nên cậu mới thấy ngon đúng không?"
"Cái gì?" Tần Triều nhíu mày, tên nhộng tằm này lại đang nói linh tinh gì thế?
Tần Hàn Nghĩa chịu hết nổi rồi, lửa giận trong lòng bốc lên vùn vụt, sự bất mãn với Tần Triều cũng ngày càng nhiều hơn.
Hôm đó ở nhà gặp bạn học này của Tần Triều còn thấy cậu khá lễ phép, khá thông minh, sao đến hoàn cảnh thế này lại mất não rồi?
"Trẻ con nói linh tinh thôi, chúng ta đừng nghe, nào, lão Chương, chúng ta cạn ly."
Nhưng tổng giám đốc Chương lại nổi hứng thú, cười hỏi Vân Trì: "Từ trường gì cơ?"
Vân Trì bình thản nói: "Giữa người với người có sự hấp dẫn của từ trường, giữa người với món ăn cũng có sự hấp dẫn của từ trường, từ trường nhất định sẽ hấp dẫn người nhất định, giữa Tần Triều và món ăn do tổng giám đốc Chương nấu chắc chắn có từ trường, bác nhìn xem......"
Vân Trì chỉ vào cái bát trước mặt Tần Triều, bên trong chất đầy thức ăn do người chuyên tâm ăn cơm gắp vào.
So với sự qua loa của những người khác, Tần Triều rõ ràng ăn cơm rất vui vẻ.
Tổng giám đốc Chương nhướng mày, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú, hai tay đan vào nhau chống dưới cằm: "Ý cháu là món ăn tôi nấu hợp với từ trường của Tiểu Triều? Nhưng lại không hợp với từ trường của các cháu, là ý này đúng không?" Đứa trẻ này thú vị thật đấy, cách nói cũng thú vị.
"Đúng vậy." Vân Trì nhún vai, "Nếu không thì đồ ăn khó ăn thế này tại sao cậu ấy còn ăn hăng hái như vậy?"
Cả bàn đồng loạt nhìn Vân Trì, tay Tần Hàn Nghĩa siết chặt trên đầu gối, mặt trực tiếp đen thêm mấy phần.
Khóe môi Tần Thư Văn không nhịn được cong lên một chút, em trai tự mang theo đồng đội heo, đúng là thú vị vô cùng.
"Là tôi quá tự tin rồi." Tổng giám đốc Chương xin lỗi Tần Hàn Nghĩa, "Là tôi suy nghĩ chưa chu toàn, tiếp đãi mọi người không tốt."
"Lão Chương, anh nói gì vậy chứ, tiệc gia đình mà, có gì phải cầu kỳ như thế, trẻ con nói linh tinh thôi."
"Tôi thấy bạn học Vân này lại rất dám nói thật, thành thật hơn lão Tần anh nhiều." Tổng giám đốc Chương cười vỗ vai Tần Hàn Nghĩa, lời nói đầy ẩn ý.
Sắc mặt Tần Hàn Nghĩa hơi thay đổi.
"Ngon không?" Tổng giám đốc Chương quay đầu nhìn Tần Triều.
"Ngon—lắm—ạ." Cái đầu đã bị đói đến choáng váng của Tần Triều cuối cùng cũng nhận ra bầu không khí không đúng trên bàn ăn, đây là nói chuyện tan vỡ rồi à?
"Bá Nha và Tử Kỳ kết giao bằng âm nhạc, trở thành tri kỷ, đời người gặp được một người bạn ăn có cùng khẩu vị cũng là cùng một đạo lý, có người tìm cả đời cũng không thấy được, đây là chuyện may mắn của con người." Vân Trì nhìn tổng giám đốc Chương, đôi mắt trong trẻo của thiếu niên đặc biệt chân thành, "Bác nói có đúng không, bác?"
Trên bàn ăn yên lặng trong chốc lát, tổng giám đốc Chương đập bàn, quát lớn một tiếng: "Hay, nói hay lắm, bạn ăn, sau này tôi và Tiểu Triều chính là tri kỷ cùng khẩu vị."
!!!
"Ha ha ha......" Cơ mặt Tần Hàn Nghĩa giật một cái, lập tức cười lớn, vỗ vai tổng giám đốc Chương, "Đúng là duyên phận thật đấy, Tiểu Triều ở nhà thường xuyên nói đồ ăn nhà chúng tôi khẩu vị nhạt, hóa ra là thèm cơm nhà anh à?"
"Đúng vậy, tôi còn nói đứa trẻ này từ trước đến nay khẩu vị không tốt, không thích ăn cơm." Diệp Tiếu cũng cười theo.
Tần Triều: "......" Đệt, trợn mắt há mồm.jpg.
Một bàn toàn diễn viên này cũng khiến hắn mở mang tầm mắt rồi.
Nhưng cũng chẳng liên quan gì đến hắn......
"Tôi còn ăn được không?" Tần Triều quay đầu hỏi Vân Trì, hắn vẫn chưa no.
Vân Trì nhìn thức ăn trên bàn, một bàn đồ ăn được xào theo công thức "hai muỗng nước tương nhạt một muỗng nước tương đậm một muỗng dầu hào", một mình Tần Triều đã xử lý gần một nửa.
Vân Trì suy nghĩ một chút, dưới bàn đưa tay sờ bụng Tần Triều.
Tần Triều lập tức nắm lấy tay cậu, trừng mắt nhìn, lại động tay động chân nữa à?
Vân Trì kéo tay hắn cùng ấn lên bụng mình, hơi nhô lên một chút, chắc là no rồi.
Nhưng...... Vân Trì nhìn tổng giám đốc Chương một cái, đã đến nước này rồi, cú hích cuối cùng không thể thiếu.
"Ăn được." Vân Trì trực tiếp xoay bàn, dùng muỗng múc nước sốt cà chua xào trứng trộn vào cơm cho Tần Triều.
Chắc chắn sẽ no căng, nhưng sẽ không xảy ra vấn đề quá lớn, có vài chuyện luôn phải trả giá.
Tần Triều ăn mà như chưa ăn, đương nhiên là vẫn muốn ăn.
Chính hắn cũng không biết mình đã ăn bao nhiêu, nhưng ở phương diện này, nhộng tằm là một nhộng tằm tốt, cậu ta tương đối biết chừng mực.
Hắn tin cậu ta.
Thế là Tần Triều cầm lấy muỗng, người ăn cơm có linh hồn của người ăn cơm, bắt đầu chiến đấu.
"Ôi chao......" Tổng giám đốc Chương cười đến mức không khép miệng lại được, "Mọi người nhìn Tiểu Triều xem......"
"Tần Triều nói món cà chua xào trứng của bác làm đặc biệt đặc biệt ngon, khiến cậu ấy nhớ tới lúc còn nhỏ ngắm hoàng hôn bên bờ biển, mặt trời lặn chìm xuống đường chân trời, ánh chiều tà phản chiếu trên mặt nước, cực kỳ giống món cà chua xào trứng này."
"Ha ha ha......" Tổng giám đốc Chương xua tay, "Cháu làm bác ngại quá, chỉ là một đĩa cà chua xào trứng thôi mà, đâu có đến mức đó."
"Cháu cũng nói vậy, chẳng phải chỉ là một món ăn thôi sao, nhưng Tần Triều nói rồi, cái tục đến cực điểm chính là cái nhã đến cực điểm, cơm bác nấu có thể gọi là nghệ thuật." Vân Trì nhún vai, "Có lẽ đây chính là sự ăn ý giữa những người tri kỷ, đám người chúng cháu cũng không hiểu."
Ánh mắt Tần Hàn Nghĩa nhìn Vân Trì đã từ tức giận chuyển thành kinh ngạc, lão hồ ly lập tức vỗ tay cười lớn: "Hay, nói hay quá, mau xoay lại đây để tôi nếm thử kiệt tác nghệ thuật của lão Chương nào."
Đĩa cà chua xào trứng chỉ còn lại chút đáy đĩa bị Tần Hàn Nghĩa đổ hết vào bát, cũng chẳng quan tâm quy củ gì nữa, bắt đầu học theo Tần Triều trộn cơm ăn.
Việc hợp tác giữa ông và lão Chương mãi chưa chốt được, lần này bị Tần Triều quậy một trận như thế biết đâu lại có hy vọng.
Trong lòng Tần Hàn Nghĩa cũng nhẹ nhõm hơn, vừa rồi ông còn bực bội, đúng là hết cơn bĩ cực tới hồi thái lai.
Tần Thư Văn ngồi bên cạnh nhìn Tần Triều đang cắm đầu ăn cơm, chẳng buồn ngẩng đầu lên, trước đây hắn ta thật sự đã đánh giá thấp đứa em trai này, vì muốn lấy lòng cha, nó đúng là không từ thủ đoạn nào, cũng chẳng sợ ăn đến chết no.
"Anh à, sao anh không ăn?" Vân Trì quay đầu nhìn Tần Thư Văn, "Anh cũng thấy cơm bác Chương nấu không ngon à?"
A. Ngon.
B. Không ngon.
Anh trai trà xanh, anh chọn một đi.