Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi
Chương 26: Vân Trì chỉ có thể để tôi bắt nạt, để tôi đánh
Gọi anh giao bánh trứng: Bánh trứng có nhân, bánh kếp cuốn, mỗi loại cho hai phần.
Sống động như khỉ đột: ? Mày muốn no chết à?
Gọi anh giao bánh trứng: Là chết đói, tao sắp chết đói rồi.
Trần Hủ cạn lời, lại bắt đầu rồi, tên này lại bắt đầu gây chuyện rồi, có phải một ngày không gây chuyện là khó chịu không?
Đúng vậy, chỉ có hôm qua là hắn không gây chuyện, chính xác là chỉ có một ngày.
Sống động như khỉ đột: cạn lời.jpg
Sống động như khỉ đột: Tấm ảnh vừa rồi đẹp không?
Gọi anh giao bánh trứng: Sau này! Đừng! Để tao! Nhìn thấy! Mặt! Của! Kén tằm! Nữa.
Sống động như khỉ đột: Muốn từ chối nhưng lại còn mời gọi à?
Gọi anh giao bánh trứng: Cút.jpg
Tần Triều ném điện thoại đi, nhìn lên trần nhà, cảm nhận đủ loại cơn đói khát sinh lý trên cơ thể.
Cuối cùng, tiểu Tần Triều bị ép phải cúi đầu, tự mình lẩn đi mất.
Tần Triều ôm bụng, khom lưng, từng bước tập tễnh chậm chạp di chuyển xuống tầng một.
Đói quá, khát quá, sắp chết rồi.
Hắn không ổn, cơn đói này giống như đã nhiều ngày chưa ăn nổi một hạt cơm, cơn khát này giống như mấy ngày không uống nước, cổ họng sắp bốc khói rồi, hắn thật sự không ổn.
Có khi hắn lại lại lại mắc bệnh nan y rồi.
Tần Triều gặp Tần Thư Văn ở cầu thang.
Tần Triều chào hắn ta một tiếng: "Chào buổi sáng anh hai."
Tần Triều thoi thóp như sắp đứt hơi, tình trạng cơ thể hiện tại của hắn không thích hợp để nói chuyện.
"Chào buổi sáng...... Em sao thế?" Tần Thư Văn nhạy bén nhận ra sự bất thường của Tần Triều.
Tần Triều là một nam sinh trung học mười bảy mười tám tuổi, trẻ trung đầy sức sống, vậy mà bây giờ lưng lại cong như một ông già.
"Em đói." Đôi mắt xanh lè của Tần Triều đã hướng thẳng về phía nhà bếp, "Em còn khát nữa."
Giống như một cơn gió yếu ớt lướt qua phần dưới bụng của Tần Thư Văn, Tần Triều gần như gập đôi người đã lảo đảo đi xa.
Tần Thư Văn nheo mắt lại, lại định giở trò gì nữa đây?
Hắn ta vừa mới bị Tần Triều chơi cho một vố.
Trông Tần Triều không giống kiểu người biết giở thủ đoạn, nhưng chuyện mấy hôm trước thực sự khiến hắn ta trở tay không kịp, rõ ràng đói bụng mà lại nói mình ăn quá no rồi......
Hôm đó mặc dù cha không nói gì, nhưng rõ ràng là đã không vui, hai ngày nay còn có chút lạnh nhạt với hắn ta.
Xét từ kết quả mà nói, chuyện này làm rất đẹp, nhưng rốt cuộc loại bố cục này ban đầu là được nghĩ ra bằng cái đầu như thế nào vậy???
Hơn nữa tại sao Tần Triều lại phí hết tâm tư bày ra loại bố cục này để tính kế hắn ta?
Tần Thư Văn nghĩ suốt hai ngày vẫn không hiểu nổi.
Lẽ nào là Diệp Tiếu xúi giục?
Diệp Tiếu giả vờ nhiều năm như vậy cuối cùng cũng không giả nữa, bắt đầu tính toán vì con trai rồi sao?
Chưa tới sáu giờ rưỡi, trên bàn ăn sáng của nhà họ Tần vẫn chưa có gì.
Nhà họ Tần có quy tắc, Tần Hàn Nghĩa chưa động đũa thì người khác không được động, đặc biệt là lúc cả nhà sum họp ăn sáng thì càng không thể phá quy củ.
Cho nên Tần Triều đến nhà bếp vào giờ này, người giúp việc sẽ không cho hắn ăn sáng trước.
Tần Triều: !!!
Rốt cuộc là ai chen vỡ đầu muốn làm thiếu gia hào môn vậy?
Tần Triều quay đầu bỏ đi luôn, gọi tài xế đưa tới trường.
Người sống còn có thể bị nước tiểu làm nghẹn chết sao?
Ở đây không cho ăn thì hắn tìm chỗ khác ăn là được.
Tần Triều vừa đi, Tần Hàn Nghĩa và Diệp Tiếu đã tới đại sảnh.
"Tiểu Triều đâu rồi, còn chưa dậy à?" Tần Hàn Nghĩa hỏi Tần Thư Văn.
Tần Thư Văn nhìn Tần Hàn Nghĩa.
Tần Triều lại đang giở trò gì đây?
Lại là một cái bẫy được thiết kế riêng cho hắn ta sao?
Nhưng hố ở đâu?
Nhảy thế nào?
Lật ngược tình thế kiểu gì?
Cái đầu chết tiệt mau hoạt động đi......
A. Tiểu Triều nói em ấy muốn ăn sáng, người giúp việc bảo em ấy chờ cha và dì tới, em ấy không biết bị làm sao, sau đó tức giận bỏ đi.
B. Tiểu Triều vội tới trường học, nói không ăn sáng nữa.
Tần Thư Văn đang do dự, có lẽ lần trước Tần Triều gài hắn ta chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi nhỉ?
Chọn A.
Tần Hàn Nghĩa nghe xong thì nhíu mày: "Nó lại làm sao nữa vậy? Ngay cả vài phút cũng không chờ được sao?"
"Có lẽ là vội tới trường học thôi." Diệp Tiếu lên tiếng chữa cháy.
"Bây giờ nó tích cực đi học đến vậy rồi sao?" Tần Thư Duyệt đi tới, "Con nghe nói ở trường ngày nào nó cũng đi học muộn."
"......" Diệp Tiếu há miệng, không biết nên nói gì, rồi lại ngậm lại.
"Được rồi, chúng ta ăn cơm thôi." Sau khi ngồi xuống, Tần Hàn Nghĩa nghĩ ngợi một chút rồi lại nói với Diệp Tiếu, "Nếu nó tới trường sớm để học tự học buổi sáng thì đương nhiên có thể không ăn sáng ở nhà, nhưng nếu không phải như vậy, anh hy vọng mọi người trong nhà này đều có thể tuân thủ quy củ, Thư Văn và Thư Duyệt cho dù có xã giao, buổi sáng cũng phải dậy ăn sáng, người một nhà nên tề tựu đông đủ."
"Vâng, em biết rồi, em sẽ dặn nó." Diệp Tiếu nhỏ giọng nói, "Có lẽ nó mới trở về nên vẫn chưa thích nghi."
"Trước đây thích nghi rất tốt mà." Tần Thư Duyệt cầm đũa đưa vào tay Tần Hàn Nghĩa, cười nhìn Diệp Tiếu, "Sao hôm nay lại không thích nghi được nữa nhỉ?"
Diệp Tiếu không nói nên lời.
Tần Hàn Nghĩa nhận lấy đôi đũa, trầm giọng nói: "Ăn cơm đi."
Tần Thư Văn ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Tần Thư Duyệt, hai người nhìn nhau chán ghét, rồi cùng quay đầu đi.
Trong cái nhà này, chẳng có gì gọi là sum họp gia đình cả, tất cả mọi người đều là đối thủ của nhau mà thôi.
Trong số những đứa con này, chỉ có Thư Ý là hoàn toàn lớn lên bên cạnh cha, cha thương cậu ta yêu cậu ta, nhưng thì sao chứ, cậu ta không phải con ruột.
Tần Triều được tìm về đã mất đi ưu thế bẩm sinh, cha sẽ vĩnh viễn không yêu thương hắn như yêu Thư Ý, thậm chí Tần Triều còn không bằng những người như bọn họ.
Tần Thư Văn cong môi cười, gắp một chiếc bánh bao nhỏ đặt vào đĩa của Tần Thư Duyệt: "Chị cả, món này ngon lắm."
Tần Thư Duyệt có năng lực, có dã tâm, đáng tiếc thay, cô ta là phụ nữ.
Trên thế giới này, đàn ông bẩm sinh đã có ưu thế hơn phụ nữ.
Tần Thư Duyệt gắp chiếc bánh hắn ta vừa gắp cho ném trả lại, cũng cười nói: "Xin lỗi nhé, chị dị ứng với cậu."
Cô ta sẽ cho hắn ta biết con trai của kẻ thứ ba thượng vị vĩnh viễn không xứng ngồi cùng bàn.
.
Vân Trì đi cùng Trần Hủ mua bữa sáng, hai phần bánh kếp cuốn và hai phần bánh trứng nhân, no chết hắn luôn đi......
Không biết Tần Triều lại đang giở trò quỷ gì.
Hai người cùng đi tới trường, lúc đến cổng trường thì một chiếc xe màu trắng dừng bên đường, cửa xe mở ra, Trần Mộ Vân bước xuống từ trên xe.
Vết bầm tím do bị đánh trên mặt cậu ta vẫn chưa tan hết, sắc mặt nhìn không được tốt lắm.
"Ơ, đây chẳng phải là cậu......" Trần Hủ vừa nói vừa quay đầu, liền thấy Vân Trì đột nhiên bắt đầu đi tập tễnh.
???
Trần Hủ sững người: "Cậu......"
Lời còn chưa nói xong đã thấy Vân Trì khập khiễng đi tới bên xe, nở nụ cười rực rỡ chào hỏi: "Cha, em trai, chào buổi sáng nhé."
Trần Hủ: "......" Phục sát đất luôn.
"Ai mẹ nó là em trai của anh?" Trần Mộ Vân lập tức nổi cáu, trực tiếp đưa tay đẩy tới, tay vừa chạm vào vai Vân Trì, Vân Trì liền thuận thế ngã ngửa ra sau.
"Tiểu Trì......" Vân Đại Hải vừa lúc nhìn thấy cảnh này, theo bản năng gọi một tiếng.
"Ơ......" Trần Hủ bước nhanh tới trước, đưa tay muốn kéo cậu lại.
Nhưng tất cả đều không nhanh bằng tốc độ ngã của Vân Trì.
Cửa xe Mercedes màu đen mở ra, Tần Triều vừa bước xuống, một người đã thẳng tắp ngã xuống, ngay cả eo cũng không thèm cong.
Tần Triều giật mình, theo phản xạ định né tránh rồi đưa tay muốn đẩy người đó từ phía sau để giữ vững cơ thể.
Nhưng hôm nay thân thể Tần Triều không linh hoạt, không những không né được mà còn chậm mất một nhịp.
Chậm một nhịp này, vừa khéo đỡ trọn người.
Tần Triều quỳ một gối xuống đất nhìn người từ trên trời rơi xuống nằm ngay ngắn trong lòng mình, hai tay đan chéo đặt trước ngực, trong đầu lập tức hiện lên mỹ nhân nhộng nằm trong kén tằm trắng của giấc mơ tối qua.
!!!
Ôi đệt......
Tần Triều hận không thể đập đầu xuống đất.
Đúng là sợ cái gì thì cái đó tới, sao lại có thể vừa khéo ngã vào lòng hắn như thế chứ?
Chắc chắn là cậu nhìn thấy hắn rồi, nên mới cố ý.
Trần Hủ dừng bước, thu tay lại, bạn xem đi, duyên phận giữa con người đúng là do trời định, kéo cũng kéo không nổi.
Tay Tần Triều vẫn đang chống trên lưng Vân Trì, những gì bàn tay này làm tối qua khiến hắn bắt đầu nóng mặt, ngay cả nhìn vào mắt Vân Trì cũng không dám, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi: "Còn chưa chịu đứng dậy à, nằm sướng quá rồi phải không?"
Vân Trì liếc hắn một cái, đúng là thừa thãi ra một người đàn ông.
Cậu đã ngắm sẵn vị trí rồi, phía sau là một cái cây, cậu vừa hay có thể mượn thân cây giảm lực, ai ngờ giữa đường lại bị người ta chặn ngang.
Vân Đại Hải đi tới đỡ Vân Trì dậy, sợ đến mức nhìn trên nhìn dưới đánh giá cậu: "Không sao chứ?"
"Không sao." Vân Trì lắc đầu, "Cha, cha đừng trách em trai, em ấy không cố ý đâu."
Tần Triều: "......" Lại bắt đầu diễn khắp nơi rồi đúng không?
"Anh gọi tôi......" Trần Mộ Vân lại sắp nổi cáu, Tần Triều từ dưới đất đứng dậy lạnh lùng nhìn sang, những lời đã lên đến miệng của Trần Mộ Vân lại bị ép nuốt trở về.
Cậu ta không dám chọc Tần Triều, mặc dù trước đó Tần Triều đã đánh cậu ta một trận, nhưng cậu ta cũng chỉ dám đổ chuyện này lên đầu Vân Trì.
Trần Mộ Vân ngoan ngoãn như gà, một tiếng cũng không dám hé.
Vân Đại Hải không hề nhận ra những dòng nước ngầm này, ánh mắt ông dừng lại trên chân Vân Trì: "Chân làm sao thế?"
"Không sao đâu, chẳng phải hôm đó bị ngã sao, trẹo chân rồi, mãi vẫn chưa khỏi."
Tần Triều cúi đầu, cậu trẹo chân từ lúc nào vậy?
Vân Đại Hải đương nhiên biết cậu đang nói đến ngày nào, không khỏi trách cứ nhìn Trần Mộ Vân một cái.
Trần Mộ Vân mở miệng, Tần Triều nheo mắt nhìn sang.
Trần Mộ Vân cúi đầu ngậm miệng.
"Có đi bệnh viện khám chưa?" Vân Đại Hải hỏi Vân Trì.
"Không cần khám đâu, chỉ là trẹo một chút thôi, không đáng ngại, may mà gần đây, đi chậm một chút là tới được." Không giống một số người ở gần như vậy mà còn có xe đưa đón.
"Cha, không nói với cha nữa, con phải đi học rồi, cha cũng đưa em trai đi học đi."
Nói xong, Vân Trì xoay người, khập khiễng kiên cường đi vào trong trường.
Trần Hủ: "......"
Tần Triều: "......"
Vân Đại Hải nhìn cái chân tập tễnh của cậu, lại nhìn người bên cạnh đầy vẻ hung dữ, sau khi trăm mối cảm xúc ngổn ngang liền thở dài, cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa: "Con đừng lúc nào cũng đối đầu với anh trai con nữa."
"Anh ta không phải anh trai con." Trần Mộ Vân nghiến răng, "Cha, anh ta đều là giả vờ, anh ta tuyệt đối không phải như vậy đâu."
"Giả vờ cái gì?"
"Giả vờ què chân."
Vân Đại Hải mệt mỏi phất tay: "Được rồi, con đi học đi." Lần trước cũng là Trần Mộ Vân nói Vân Trì đánh cậu ta, lần này lại nói Vân Trì giả vờ què chân.
Một người có thể giả vờ tự nhiên đến vậy sao?
Nếu thế thì đáng sợ quá rồi, Vân Trì mới chỉ mười bảy tuổi thôi, cậu không có tâm cơ đó.
Nên tin ai trong lòng ông rất rõ.
Nghĩ đến đây, Vân Đại Hải lại thấy nghẹn lòng một trận.
Trần Mộ Vân còn muốn nói gì đó, nhưng Vân Đại Hải đã lên xe rời đi rồi.
Trần Mộ Vân nghiến răng giậm chân: "Được lắm, Vân Trì, tốt nhất cả đời mày buộc chung với Tần Triều đi, ngàn vạn lần đừng có lẻ loi một mình."
......
Tần Triều vừa xem xong một màn kịch, chẳng có thời gian bình luận gì, lao thẳng về phía chiếc túi Trần Hủ đang xách: "Nhanh nhanh nhanh, đói chết tao rồi."
Trần Hủ cạn lời: "Mày, haiz, tao...... haiz đệt, tao còn chẳng biết nên nói gì nữa, một ngày thì no chết, một ngày thì đói chết, rốt cuộc là mày đang hành tao hay hành chính mình vậy?"
Bây giờ Tần Triều không nghe nổi chữ hành này, xua tay với cậu ta: "Im miệng."
Cổ họng khàn đặc, hắn khát quá.
Trước khi ăn phải uống ngụm nước đã, sắp bốc khói rồi.
Trần Hủ trước giờ không mang nước, nước của Tần Triều ở trên xe đã uống hết rồi, hắn đảo mắt nhìn quanh, bước nhanh tới trước, vươn tay lấy luôn chiếc bình giữ nhiệt ở bên hông cặp sách của Vân Trì.
Vân Trì dừng bước quay đầu nhìn hắn.
Tần Triều một câu cũng không nói, vặn nắp ra là uống luôn.
Nước lê hầm, thanh ngọt và nhuận cổ, Tần Triều một hơi uống sạch của cậu.
Vân Trì mím môi, tùy tiện dùng cốc của người khác để uống nước, đúng là chẳng hề để ý gì cả.
Biết trước đã bỏ ít thuốc xổ vào trong rồi.
Nhét bình giữ nhiệt trở lại tay Vân Trì, Tần Triều phất tay với cậu, hữu khí vô lực nói: "Được rồi, mau biến khỏi tầm mắt tôi đi."
Bây giờ hắn không nhìn nổi cậu.
Trần Hủ: "?"
Tán đả còn chưa luyện thành, cục tức này vẫn phải nuốt xuống.
Vân Trì ôm bình giữ nhiệt xoay người bỏ đi.
Tần Triều cũng xách đồ ăn đi về phía sân thể dục: "Mày mua giúp tao hai chai nước đi, khát chết mất."
Trần Hủ càu nhàu: "Trong bình giữ nhiệt của Vân Trì có bỏ muối à? Mày vừa uống xong đã khát?"
"Tao thật sự khát." Tần Triều bất lực giải thích, "Nhanh lên đi."
Trần Hủ chỉ có thể đi mua nước cho vị tổ tông này.
Tần Triều đi được hai bước, khóe mắt thoáng thấy Trần Mộ Vân đi theo phía sau vào trường, mà Vân Trì ở phía trước không xa sau khi quay đầu nhìn một cái thì chân không còn què nữa, đi nghênh ngang đầy khí thế.
Cậu là cố ý.
Tần Triều xoa mặt một cái, có chút bực bội, tại sao cái kén tằm này lại thích gây chuyện đến thế chứ?
Bước nhanh lên hai bước, Tần Triều khoác cổ cậu: "Đi theo tôi."
"Tôi không." Vân Trì bị kéo đi dễ như trở bàn tay, nổi cáu, quay đầu trừng hắn, "Cậu có bệnh à?" Vừa rồi còn bảo cậu biến khỏi tầm mắt hắn, bây giờ lại bảo cậu đi theo, hắn có phải bị đa nhân cách không?
"Im miệng." Tần Triều vừa đói vừa khát, tâm trạng cực kỳ tệ, cũng nổi giận, trực tiếp mắng, "Mẹ nó cậu không thể ngoan ngoãn một chút à, cậu không nhìn ra Trần Mộ Vân muốn xử cậu sao? Còn cố tình chọc vào nó, cậu đúng là giỏi gây chuyện đấy."
Vân Trì mặt không cảm xúc nhìn hắn, đôi môi mỏng lạnh lùng thốt ra bốn chữ: "Liên quan gì cậu."
Tên bắt nạt người khác như hắn, vừa rồi còn cướp nước lê của cậu uống, đó là mẹ sáng nay đặc biệt dậy sớm nấu cho cậu.
"Cậu tưởng tôi thích quản cậu chắc."
Đã tới mép sân thể dục, bàn tay đang khoác cổ Vân Trì của Tần Triều trượt xuống nắm lấy cánh tay cậu rồi hất người ra.
Vân Trì loạng choạng một bước, lưng dán lên tường.
Tần Triều bước dài một bước tiến lên chặn đường cậu: "Đứng yên ở đây cho tôi."
Vân Trì không còn đường lui, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn hắn.
Tần Triều giơ tay chỉ vào chóp mũi cậu, cụp mắt lạnh giọng nói: "Đừng tưởng tôi không nhìn ra cậu cố ý gây chuyện, lần trước nếu không có tôi thì hôm nay người mặt mày bầm dập chính là cậu."
"Lần trước cậu là đi đánh tôi." Vân Trì phản bác.
"Cậu nói lại lần nữa xem?" Đầu ngón tay Tần Triều đã chạm lên chóp mũi Vân Trì, khoảng cách đột nhiên rút ngắn, Tần Triều nheo mắt trừng cậu, "Tôi đi đánh cậu? Tôi đánh cậu à? Cậu nói xem, tôi đánh cậu chỗ nào?"
"Đó là vì tôi chạy nhanh."
"Cậu chạy nhanh?" Tần Triều tức đến bật cười, "Đúng, cậu đúng là chạy nhanh thật, ba con hai với hai con ách cũng không chạy nhanh bằng chân cậu."
Vân Trì suy nghĩ ba giây, nghiến nghiến răng, hắn đang châm chọc cậu.
"Tôi không muốn nói nhảm với cậu về mấy chuyện này." Tần Triều không muốn nhìn gương mặt này của cậu, vừa nhìn thấy gương mặt này là hắn lại vô cớ bực bội, không, cũng không phải vô cớ, là có nguyên nhân để truy ngược.
Tóm lại chỉ có một câu, hắn không thích nhìn thấy cậu.
Ngón tay đang đặt trên chóp mũi Vân Trì của Tần Triều cố ý ấn mạnh xuống, giọng điệu cực kỳ khó chịu: "Vân Trì, tôi nói cho cậu biết, mẹ nó cậu không muốn bị đánh thì đừng đi chọc thằng em trai do tiểu tam sinh ra của cậu, với cái đức hạnh này của cậu, người ta chỉ cần một ngón tay là đủ đánh cậu khóc cha gọi mẹ rồi."
Vân Trì dùng ánh mắt sáng rõ nhìn Tần Triều.
Người này thật sự rất khó hiểu.
Nếu cậu đã dám chọc Trần Mộ Vân thì đương nhiên đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị đánh rồi.
Cậu đâu có sợ bị đánh.
"Cậu đang tức cái gì?" Vân Trì đưa tay nắm lấy ngón tay đang chỉ lên chóp mũi mình của Tần Triều rồi kéo xuống, "Tôi bị đánh, tại sao cậu lại tức giận? Cậu mắc chứng bệnh thích nổi giận à?"
"!"
Tần Triều nghẹn một hơi trong cổ họng, rất lâu không nói ra lời.
Hắn đang tức giận sao?
Vớ vẩn, sao hắn có thể tức giận được chứ.
Hắn có lý do gì để tức giận sao?
Hai người bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt của Vân Trì trong trẻo sạch sẽ.
Mỹ nhân nhộng lại một lần nữa hiện lên trước mắt.
Tần Triều chật vật quay đầu đi.
Vân Trì vô thức xoa xoa ngón tay kia của Tần Triều.
Tần Triều hoàn hồn lại, lúc muốn rút tay về thì bị Vân Trì nắm chặt.
!!!
Lại nữa, lại nữa rồi, cậu ta khát khao đến thế sao? Nắm lấy một ngón tay mà cũng không chịu buông?
Vân Trì đột nhiên ngẩng đầu: "Tôi hiểu rồi."
"...... Hiểu cái gì?" Tần Triều sững người, đến cả việc rút tay về cũng quên mất, "Cậu hiểu cái gì rồi?"
"Tôi hiểu logic của cậu nằm ở đâu rồi."
"Logic gì của tôi?"
"Logic chính là......" Vân Trì thở dài, "Tôi chỉ có thể để cậu bắt nạt, để cậu đánh, người khác thì không được, đúng không?"
Đúng vậy, có vài người chính là vô lý như thế.
Giống như Tần Triều, hắn không bắt nạt người khác mà chỉ bắt nạt cậu, cho nên cũng không cho phép người khác bắt nạt cậu.
Đây gọi là tính chiếm hữu b**n th**.
Tần Triều đúng là toàn diện quá rồi.
"......" Tần Triều tức đến mức sắp co thắt dạ dày, hắn kéo bàn tay đang nắm mình của Vân Trì lên, giải cứu ngón tay của mình ra rồi hất tay cậu đi.
Bây giờ hắn đã xác định rồi, Vân Trì chính là thích hắn.
Thậm chí còn bắt đầu yêu đến lú lẫn rồi.
Tần Triều lười tiếp tục để ý đến cậu, mở bữa sáng ra bắt đầu ăn.
Một cái bánh trứng có nhân và một cái bánh kếp cuốn chỉ mấy miếng là ăn xong.
Vân Trì đứng bên cạnh nhìn hắn, ăn như thế này cũng dữ dội quá rồi đấy, giống như đã đói tám trăm năm chưa từng được ăn cơm vậy.
Lúc Tần Triều lại muốn mở cái bánh trứng nhân còn lại ra thì bị Vân Trì đè tay lại.
Tần Triều nhấc mí mắt nhìn cậu: "Mau đi đi, đừng đứng đây chướng mắt nữa."
"Cậu không ổn." Vân Trì nói.
Tim Tần Triều đột nhiên nhảy dựng lên, bật ra một tiếng quát: "Mẹ nó cậu mới không ổn ấy." Đồ gay nuôi chồng trong game, cậu không ổn, cả nhà cậu đều không ổn, cha cậu nói không chừng còn có gen gay nữa.
"Ý tôi là cậu ăn quá nhiều rồi, không ổn." Vân Trì liếc hắn một cái, "Cậu tưởng tôi nói gì? Phản ứng lớn thế?"
"Tôi......" Tần Triều suýt nữa cắn phải lưỡi, hít sâu một hơi, "Người bình thường bị nói là không ổn thì phản ứng đều rất lớn."
"Tôi thì không, tôi chỉ hỏi mình không ổn ở đâu thôi, cậu đến cả lòng hiếu kỳ bình thường cũng không có à?"
Tần Triều: "......" Mệt tim quá.
Tần Triều cầm đồ ăn lên định cắn tiếp, lại lần nữa bị Vân Trì ngăn lại: "Cậu ăn quá nhiều rồi."
"Tôi đói." Tần Triều hất tay cậu ra, tên này có thể đừng lúc nào cũng động tay động chân với hắn được không.
"Không, cậu không đói."
"Tôi đói."
Vân Trì liếc bụng dưới của hắn một cái, chắc chắn nói: "Cậu không đói."
Nói rồi đưa tay sờ lên.
"Đệt!!!" Tần Triều bật nhảy dựng lên, giống như một con cua bị ném vào nồi luộc, toàn thân lập tức đỏ bừng.
"Cậu làm gì đấy?" Tần Triều ôm bụng mình, trừng mắt nhìn cậu.
Chỗ này là nơi có thể tùy tiện sờ bậy sao? Nhỡ sờ lệch chỗ thì làm sao?
Vân Trì trước giờ chưa từng thở dài, nhưng ngay lúc này cậu lại thở ra một hơi thật dài, vô cùng cạn lời nói: "Cậu có thể đừng lúc nào cũng giật nảy mình như thế được không, tai tôi sắp bị cậu hét đến đau rồi. Tần Triều, cậu có phải mắc bệnh gì không?"
"Cậu nói cái gì?" Tần Triều nheo mắt.
Vân Trì bình tĩnh nói: "Tôi nói cậu đừng lúc nào cũng giật nảy mình như thế, tai tôi sắp bị cậu hét đến đau rồi, chấm hết."
Tần Triều: "......"
Đau cả não.
"Chắc chắn cậu đã no rồi, cậu không thể ăn nữa." Vân Trì đưa tay lấy cái túi trong tay hắn, bình tĩnh đưa ra kiến nghị, "Lúc nào có thời gian thì cậu đi bệnh viện kiểm tra đi, nếu không phải vấn đề cơ thể thì tôi nghi ngờ não cậu có vấn đề, ví dụ như phát ra tín hiệu chỉ thị sai lệch đối với chức năng cơ thể các loại."
Tần Triều: "......" Mặc dù cậu mắng hắn đầu óc có vấn đề, nhưng nghe lại thấy có vẻ khá có lý.
Tần Triều sờ sờ bụng mình, theo lý mà nói, bây giờ hắn đáng lẽ đã no rồi.
Nhưng hiện tại ăn vào lại chẳng khác gì chưa ăn.
......
Tần Triều đúng là thú vị thật đấy.
Cả buổi sáng Vân Trì đều thường xuyên quay đầu nhìn hắn.
Tần Triều ngồi dựa ở đó, duỗi đôi chân dài, trên bàn bày một hàng nước khoáng.
Tần Triều thần trí hoảng hốt, hai mắt xanh lè.
Đồ ăn bị Vân Trì tịch thu rồi, hắn chỉ có thể uống nước.
Uống nước xong lại phải đi vệ sinh, đi vệ sinh xong lại tiếp tục uống nước.
Cứ lặp đi lặp lại như thế, hắn chỉ muốn dọn thẳng vào nhà vệ sinh ở luôn.
Đói quá......
Nhưng lại không có gì để ăn.
Sắp tan học rồi, tính theo thời gian thì bữa sáng đã tiêu hóa hết, hắn có thể ăn được rồi.
Điện thoại nhận được tin nhắn của Diệp Tiếu.
—— Con trai, buổi trưa đừng chạy lung tung, tài xế sẽ đón con tới nhà bác Chương làm khách.
—— Bác Chương là bạn cũ của cha con, cũng là đối tác hợp tác tiếp theo của cha con, bác ấy nói muốn gặp con.
Có lẽ Diệp Tiếu sợ hắn không hiểu nên giải thích rất chi tiết.
—— Đây là tiệc gia đình, đến lúc đó mẹ cũng sẽ đi, con không cần sợ, cứ nghe lời mẹ là được.
Những thứ khác Tần Triều đều không nhìn thấy, chỉ nhìn thấy hai chữ tiệc gia đình.
Tiệc gia đình?
Có cơm ăn nhỉ?
Tần Triều nuốt nước miếng một cái, hắn có thể ăn hết hai con bò, đồ ăn trong tiệc gia đình có đủ cho hắn ăn không?
Không được, Tần Triều lắc lắc đầu, hắn phải dẫn theo một người đi cùng, nếu không hắn sợ không khống chế nổi, tự ăn đến chết mất.
Dẫn Trần Hủ?
Không được, cậu ta quá bình thường.
Kén tằm.
Đúng.
Phải dẫn theo kén tằm.