Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi
Chương 25: Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, ông xã đến rồi đây nha.
Trình độ văn hóa của nhà phát triển trò chơi này đúng là quá kém, những chữ đó cậu đều biết hết, nhưng ghép lại với nhau thì chẳng có chút tính liên kết nào, nhà phát triển này thi đại học môn Ngữ văn nhiều nhất chỉ được tám mươi điểm, thêm một điểm nữa cũng không thể.
Vân Trì lười cả việc chê bai.
Ngu Mỹ Nhân ngồi lên giường, ngoắc ngoắc tay với chủ nhân.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Lại đây nào, tiểu sa điêu, để ông xã yêu chiều em thật tốt.]
Vân Trì: "......"
Ngu Mỹ Nhân trước đây chỉ là nhờn, bây giờ không chỉ nhờn mà còn tự luyến, tự đại, cuồng vọng.
Chủ nhân vậy mà lại ngoan ngoãn đi về phía hắn, tự chui vào lòng rồi ngồi lên đùi hắn.
"......" Vân Trì cảm thấy đau mắt.
Nhịn một chút.
Rất nhanh sẽ qua thôi.
Ngu Mỹ Nhân bế chủ nhân lên, màn giường rách một lỗ trên chiếc giường gỗ đôi rủ xuống.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Bảo bối, lần đầu tiên em thích kiểu hình thái ý thức nào đây?]
A. Trước.jpg B. Sau.jpg
Vậy mà còn kèm cả hình ảnh nữa!!!
Vân Trì do dự một chút xíu, sau đó đưa ngón tay mở ảnh ra.
Hai tấm ảnh, hai tư thế.
Nếu một trong hai người không phải là tên cuồng tự đại Ngu Mỹ Nhân kia, với tính cách của Vân Trì thì cậu sẽ lưu ảnh lại rồi thỉnh thoảng lấy ra thưởng thức một chút.
Nhưng nhân vật chính là Ngu Mỹ Nhân, vậy thì đóng lại đi.
Lùi lùi lùi!!!
Thứ bẩn thỉu gì thế này, làm ô nhiễm mắt cậu rồi.
Vân Trì mặt không cảm xúc chọn A.
Nếu không phải là Ngu Mỹ Nhân thì thật ra cậu cũng khá mong chờ có bản hoạt hình, còn bây giờ thì cậu chỉ nghĩ đến việc mau chóng kết thúc.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Thì ra em thích kiểu này à, được thôi, tiểu sa điêu, ông xã sẽ khiến em được như ý nguyện.]
"......" Vân Trì hít sâu một hơi, không được, cậu chịu hết nổi rồi.
Vân Trì điên cuồng chọc màn hình muốn quay lại.
Được rồi, không có lựa chọn quay lại.
Bắt buộc phải chọn một trong A và B.
Thoát trò chơi rồi vào lại, vẫn là câu hỏi lựa chọn này.
Thoát, tắt máy, vào trò chơi.
Được rồi, câu hỏi lựa chọn vẫn còn đó.
Xem ra đêm động phòng này là không vào không được rồi.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Chuẩn bị xong chưa? Tiểu sa điêu, ông xã đến đây nha.]
[Có□ Không□]
Vân Trì lập tức chọn Không.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Hiểu, ông xã hiểu hết mà, từ chối ngoài mặt nhưng trong lòng lại muốn chứ gì, không ngờ tiểu sa điêu em cũng biết chơi thật đấy.]
Vân Trì: "......"
Tần Triều đã giết Ngu Mỹ Nhân của cậu, sớm muộn gì cũng có một ngày, cậu sẽ giẫm mặt Tần Triều dưới chân, nghiền chết hắn như nghiền chết một con kiến.
Ngu Mỹ Nhân cuối cùng cũng ngậm miệng lại, kéo màn giường xuống, chiếc giường gỗ bắt đầu lắc lư, lắc lư, không ngừng lắc lư...
Vân Trì mặt không cảm xúc nhìn, lắc suốt một phút đồng hồ mà giường vẫn chưa lắc xong.
Ba phút sau, giường vẫn còn lắc.
Năm phút sau, vẫn còn lắc...
Vân Trì: "?"
Chạm vào màn hình không có phản ứng, chỉ có chiếc giường vẫn luôn lắc lư.
Chẳng lẽ phải lắc cả một đêm?
Vân Trì bị trò chơi này hành đến tâm lực tiều tụy, phục thật rồi.
Rốt cuộc có thể có một bản hướng dẫn trò chơi hay không đây?
Giường vừa lắc vừa liên tục hiện lời của Ngu Mỹ Nhân.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Bảo bối, ông xã lợi hại không?]
Vân Trì mặt không cảm xúc thoát khỏi trò chơi.
Lắc đi, tốt nhất là lắc chết luôn đi, tinh tận nhân vong.
*
Tần Triều tắm xong thì ép bản thân học mười phút, sau đó bỏ cuộc.
Trước đây ở nhà họ Giang, lão Giang buổi tối cầm chổi lông gà ngồi cùng hắn học bài, chỉ cần hắn dám không học, một chổi lông gà sẽ quất tới ngay.
Tần Triều lại lục trong ngăn bàn ra một chiếc điện thoại.
Bị tịch thu mất hai chiếc điện thoại rồi, đây là chiếc cuối cùng của hắn.
Tin nhắn trong nhóm đều là 99+, Tần Triều ngay cả ý nghĩ mở ra xem cũng không có.
Haiz.
Hắn bổ nhào lên giường, vùi đầu vào gối, ngủ thôi...
Nhưng ngủ không được, vừa nhắm mắt lại là toàn con nhộng gay nhỏ.
Ây đệt.
Tần Triều cạn lời, nói xem sao cậu ta lại có thể là một cậu gay nhỏ được chứ?
Là gay thì cũng thôi đi.
Một con kén tằm thanh thanh đạm đạm như vậy, sao còn có sở thích nuôi chồng trong trò chơi nữa chứ?
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, kén tằm không thể tùy tiện ăn.
Tần Triều nhích người trên giường, xoay người lại, nhìn đèn trần rồi chậc một tiếng, quả nhiên người càng kỳ quái thì càng thích làm những chuyện kỳ quái ha.
Cậu ta vậy mà lại muốn yêu đương với đàn ông, là một cậu gay nhỏ, chậc chậc.
Chẳng lẽ Vân Trì đã tưởng tượng người chồng trong trò chơi kia thành hắn rồi sao?
Tần Triều bò dậy, đi vào nhà vệ sinh, bắt đầu soi gương.
Đẹp trai không?
Cũng chỉ vậy thôi.
Cũng chỉ đẹp trai hơn Trần Hủ khoảng bảy tám phần.
Chỉ là một nam thần học đường bình thường thôi mà, không ngờ còn có thể thu hút cả con nhộng gay nhỏ.
Có vài người mãi không hiểu được, luôn cảm thấy đẹp trai là có ưu thế, thật ra không phải vậy đâu, giống như hắn thu hút con nhộng gay nhỏ là nhờ bộ não thông minh và tâm hồn thú vị.
Haiz, trách hắn quá có sức hấp dẫn, ba trăm sáu mươi độ không góc chết.
Tần Triều cực kỳ có sức hấp dẫn sau khi soi gương trong nhà vệ sinh nửa tiếng đồng hồ mới quay về phòng ngủ, hài lòng mỹ mãn nằm xuống giường.
*
Mười hai giờ đêm, vạn vật... không hề tĩnh lặng.
Thịt nướng bia bọt cú đêm, mất ngủ thức khuya chơi game, đêm không thuộc về học sinh cấp ba mới chỉ vừa bắt đầu, chỉ có học sinh cấp ba là sốt ruột đi ôm Chu Công.
[Chương trình sinh con khởi động, đang kết nối...]
Trong bóng tối, chiếc điện thoại úp mặt xuống sáng lên một cái, sau đó lại lặng lẽ tắt đi.
Ơ, lại sáng lên rồi.
[Kết nối thành công, mời hệ thống con số 444 tận tình hưởng thụ niềm vui làm người đi nhé, chiu mi chiu chiu chiu.]
Ting--
Người trên giường khẽ động đậy cơ thể, trong lúc ngủ say nhíu mày.
*
Trong phòng ngủ ở tầng hai biệt thự nhà họ Tần, làn gió nhẹ thổi vào khung cửa sổ chưa đóng chặt, không biết từ nơi nào truyền đến một tiếng ting, như có như không.
Tần Triều xoay người một cái thành hình chữ đại nằm sấp trên giường.
Đô thị phồn hoa, những tòa nhà cao tầng sụp đổ, khói bụi mù mịt, chỉ trong một đêm đã thành giếng khô tường đổ, băng thiên tuyết địa, toàn thành zombie xuất động.
Đệt...
Tần Triều vừa mở mắt đã giật mình, đây là đưa hắn đến đâu vậy?
Tần Triều theo phản xạ rút súng, sau đó phát hiện mình không có súng, chỉ có thể xoay người bỏ chạy.
Ngay giây tiếp theo, một chân giẫm vào vòng xoáy, cảnh tượng nhanh chóng thay đổi, đến một sơn động u ám.
Sơn động không lớn, có một cái bàn hai cái ghế đẩu và một chiếc giường, tuy đều bằng gỗ nhưng rất mới, rõ ràng là vừa làm xong, chỉ có màn giường bị thủng ba lỗ.
Tần Triều chậm rãi hiện ra một dấu chấm hỏi.
Hắn biết rất rõ mình đang nằm mơ, cũng không biết tại sao lại biết, có lẽ là vì bẩm sinh thông minh chăng.
Một hàng chữ từ từ hiện lên phía trên sơn động.
[Chào mừng bạn, Tần · người đàn ông được hệ thống con số 444 tuyển chọn kỹ càng · Triều.]
[Bắn pháo hoa, bùm.]
Tần Triều: ?
Bắn pháo hoa mà chỉ có bốn chữ vậy thôi à?
[Mặc dù bạn là người được hệ thống tuyển chọn kỹ càng, nhưng trên tinh thần nhân đạo, chúng tôi vẫn sẽ trao cho bạn quyền lựa chọn, xin người được hệ thống lựa chọn hãy yên tâm.]
Tần Triều: ?
[Tuy nhiên, độ hảo cảm giữa bạn và hệ thống con số 444 đã cao tới chín mươi phần trăm, nếu bạn đã có thể thuận lợi tiến vào chương trình sinh con, tự nhiên cũng là cam tâm tình nguyện thần phục dưới quần đồng phục của hệ thống con số 444, vốn không tồn tại cái gọi là ép buộc, ở điểm này, hệ thống con số 444 vẫn rất nghiêm túc.]
Tần Triều: ?
Chữ chạy quá nhanh, liếc mắt một cái hắn chỉ nhìn thấy câu "thần phục dưới quần đồng phục" thôi.
Tần Triều bật cười, từ trước đến nay hắn vừa đặt đầu xuống gối là ngủ, tám trăm năm chẳng mơ lấy một giấc, lần này nằm mơ lại trừu tượng đến mức này, đúng là hết nói nổi.
[Được rồi, màn chào hỏi kết thúc, hai người có thể bắt đầu đêm kỳ diệu thuộc về riêng hai người rồi, wao.]
[Bắn pháo hoa, bùm.]
Tần Triều: "......"
Những dòng chữ xuất hiện từ hư không hoàn toàn biến mất.
Tần Triều: "."
Người có thể nằm mơ ra kiểu này đúng là thiên tài.
Tần Triều xoay người, hử???
Không biết từ lúc nào sơn động đột nhiên thu hẹp lại, hắn bị kẹt giữa chiếc giường và vách động.
Tiến lên một bước là lên giường, lùi lại một bước cũng không còn đường lui.
Tần Triều cạn lời, đưa tay vén tấm màn giường bị thủng ba lỗ lên.
Đệt!!!
Tần Triều kinh hãi nhảy dựng một cái rồi áp lưng vào tường, đệt!!! Đệt!!!
Trên giường có một con nhộng tằm???
Không, không thể gọi là nhộng tằm.
Là kén tằm.
Một cái kén tằm khổng lồ màu trắng tinh khiết, không một chút tạp chất, thuần khiết không tì vết.
!
Đây là ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ thấy đó sao?
Buổi tối trước khi ngủ hắn nghĩ đến con nhộng gay nhỏ, cho nên nằm mơ thấy một cái... kén tằm???
Bên trong sẽ không có một con nhộng tằm biết ngọ nguậy đấy chứ?
Tần Triều không nhịn được đưa tay chạm nhẹ một cái.
Giống như đã mở ra một công tắc nào đó, bùm một tiếng, cái kén tằm trắng mềm mại như tơ lụa nhưng lại vô cùng dẻo dai nở bung ra, dưới ánh sáng nhu hòa óng ánh, ở giữa rõ ràng đang nằm một người đang ngủ say.
!!!
Mỹ nhân nhộng à?
Tần Triều: cạn lời.jpg.
Đúng vậy, ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ thấy đó, trong kén tằm quả thật là con nhộng gay nhỏ.
Vân Trì mặc bộ đồ ngủ rộng rãi màu trắng tinh, nhìn là biết mềm mại thoải mái với làn da, lặng lẽ nằm ở đó, giống như một đóa bách hợp trắng thuần khiết.
Tần Triều theo bản năng dời mắt đi, đã biết Vân Trì là gay rồi nên hắn có hơi không dám nhìn thẳng vào cậu.
Nhưng không đúng mà, đây là mơ thôi, hắn sợ cái quái gì.
Tần Triều lại quay đầu nhìn lại.
Còn trèo lên giường, nhìn ở khoảng cách gần.
Hắn muốn xem thử rốt cuộc gay nhỏ khác người bình thường ở chỗ nào.
Người đang ngủ rất yên tĩnh, rất đẹp, giống như một bức tranh đẹp đến cực hạn, mà người trong tranh còn được cây cọ đặc biệt thiên vị.
Chỉ cần cậu không mở miệng nói chuyện, khuôn mặt này thật sự không có bất kỳ khuyết điểm nào, đẹp đẽ đến mức khiến người ta quên mất giới tính.
Tần Triều vê vê đầu ngón tay, không nói chuyện như thế này lại có chút không quen, muốn banh cái miệng đã ngấm độc kia ra.
Đây là mơ mà.
Banh ra một chút thì đã sao?
Tần Triều cúi người lại gần, cẩn thận đưa tay ra như thể sợ đánh thức người ta.
Có lẽ vì làm chuyện xấu nên căng thẳng, yết hầu vô cớ chuyển động, nuốt một ngụm nước bọt, tiếng ực còn làm chính hắn giật mình.
Ngón tay chạm vào cánh môi, mềm mại mang theo hơi ấm, một luồng điện xuyên qua làn da dẻo dai của con người, men theo đầu ngón tay chảy khắp tứ chi bách hài, giống như tàu lượn siêu tốc lao từ đỉnh núi xuống, cuồn cuộn ập tới đánh thẳng vào lồng ngực trái của Tần Triều.
Bịch.
Bịch bịch.
Bịch bịch bịch.
Hô--
Không biết đã ngừng thở bao lâu, cuối cùng Tần Triều cũng thở ra một hơi, ngay sau đó hắn nắm lấy bàn tay đang tê dại rồi quay đầu bỏ chạy.
Mau đi mau đi, đôi chân chết tiệt mau đi đi, nhanh chóng trốn khỏi thế giới của đám gay...
Con nhộng tằm này có độc đấy, cậu ta biết phóng điện.
Hử? Không đi được?
Tần Triều quay đầu lại, liền thấy người trên giường đã mở mắt.
Đôi mắt mờ mịt, đuôi mắt ửng đỏ, sắc đỏ ấy theo khóe mắt chậm rãi lan ra, nhuộm lên đóa bách hợp trắng tinh một màu sắc kỳ dị.
Không đợi Tần Triều kịp phản ứng, những cánh kén tằm tản ra như cánh hoa đột nhiên siết chặt lại, bọc lấy toàn bộ cơ thể hắn vào trong, hắn ngã lên người Vân Trì, như thể rơi vào trong mây, bồng bềnh lay động, khiến hắn chìm đắm trong một mùi hương không tên.
Trong bóng tối, có người vươn dài cánh tay ôm lấy cổ hắn rồi hôn tới.
Đệt!!!
Tần Triều bắt đầu giãy giụa, xong rồi, nhộng tằm sắp dùng cái miệng đã ngấm độc kia đầu độc chết hắn.
Đẩy người ra, Tần Triều bò ra ngoài, muốn bò ra khỏi kén tằm.
Lại bị người từ phía sau ôm lấy.
*
Vân Trì khẽ động đậy cơ thể.
Trong cơn mơ màng có một cảm giác khó diễn tả thành lời chảy khắp toàn thân.
Vân Trì nửa tỉnh nửa mê biết chuyện này là thế nào.
Cậu đã học tiết sinh lý, cũng từng đọc loại sách văn học này, còn từng tò mò vì sao mình lại không có cái gọi là "tuổi dậy thì", từng nghi ngờ bản thân có vấn đề.
Được rồi, bây giờ chứng minh cậu không có vấn đề.
Thằng em nhà cậu rất bình thường.
Sau đó thì sao? Nên làm thế nào để giảm bớt đây?
Vân Trì đưa tay ôm lấy người bên cạnh, lại đây, anh giúp tôi đi.
Người kia giãy giụa muốn đi.
Quay lại đây cho tôi.
Còn muốn đi.
Quay lại đây cho tôi.
*
Sáu giờ sáng, Ninh Quân thức dậy, sau khi rửa mặt xong mới phát hiện phòng của Vân Trì vậy mà vẫn chưa bật đèn.
Từ khi lên cấp ba đến nay, Vân Trì luôn thức dậy lúc bốn giờ sáng để học bài, chưa từng thay đổi vì bất cứ chuyện gì.
Bữa sáng cũng chưa từng cần Ninh Quân làm, không phải Ninh Quân không muốn làm cho cậu, mà là cậu thích mỗi ngày ra ngoài ăn những món điểm tâm khác nhau, cảm nhận khói lửa nhân gian không giống nhau.
Đôi giày trắng trước tủ giày vẫn còn ở đó, rõ ràng người vẫn chưa đi.
Ninh Quân đi tới gõ cửa: "Tiểu Trì? Có phải con không khỏe không?"
Giọng của Ninh Quân khiến người trên giường đột ngột mở mắt, lập tức tỉnh táo lại.
"Không có đâu mẹ, con vừa mới tỉnh, lập tức dậy ngay đây."
"Được, không vội, con không sao là được rồi, nếu mệt thì ngủ thêm một lát nữa."
"Vâng ạ." Vân Trì vừa nói vừa vén chăn lên nhìn xuống một cái.
Rất thoải mái, từ trên xuống dưới toàn thân đều lười biếng mềm nhũn, như thể áp lực học tập cũng được thả lỏng đi rất nhiều.
Chuyện xảy ra trong giấc mơ, có một người không nhìn rõ mặt dùng tay giúp cậu.
Có chút vụng về, có chút hấp tấp, nhưng kết quả thì cậu vẫn thích.
Lại nằm trên giường thêm mười phút để hồi tưởng một phen, Vân Trì mới xuống giường đi tới tủ quần áo tìm một chiếc q**n l*t.
Thay ga giường xuống ôm cùng đi vào nhà vệ sinh, nhét ga giường vào máy giặt, đổ nước giặt vào rồi trực tiếp bắt đầu giặt.
Còn Vân Trì thì đứng trước bồn rửa tay giặt q**n l*t của mình.
Ninh Quân không yên tâm về cậu, thấy cửa nhà vệ sinh mở toang nên đi tới định hỏi một tiếng, kết quả lại nhìn thấy con trai mình đang đứng đó giặt quần áo, máy giặt cũng đã bắt đầu vận hành.
Ờm...
Ninh Quân quay đầu bỏ đi luôn.
Con trai đã lớn rồi, sau này bà phải chú ý một chút mới được.
Vân Trì ngẩng đầu nhìn một cái, biểu cảm trên mặt không hề gợn sóng, chỉ là nhu cầu sinh lý bình thường thôi, có gì mà phải không được tự nhiên chứ.
Phơi quần áo xong, Vân Trì rửa mặt đánh răng rồi mới cầm cặp sách đi học.
Hôm nay tâm trạng tốt, toàn thân sảng khoái, bữa sáng Vân Trì chọn là một cây quẩy, hai quả trứng gà và một cốc sữa đậu nành.
Ăn cùng món dưa muối giòn ngon, nóng hổi ấm áp, ngay cả không khí cũng như trong lành hơn ba phần.
Ăn được một nửa, Vân Trì lấy điện thoại ra mở lên, chẳng lẽ là lắc giường suốt cả đêm sao?
Vừa vào trò chơi đã hiện ra một thông báo.
[Nhắc nhở! Bởi vì Ngu Mỹ Nhân thể lực không đủ, dẫn đến lòng có thừa mà sức không đủ, vì vậy vô cùng tiếc nuối thông báo cho bạn biết, đêm đầu tiên của bạn và Ngu Mỹ Nhân đã kết thúc trong thất bại.]
[Nhưng không sao đâu nha, trước lần yêu đương tiếp theo chỉ cần bổ sung thể lực đến trạng thái mạnh nhất là có thể tránh xảy ra loại sự việc này.]
[Mở khóa cửa hàng cấp hai cũng có thể đổi thuốc viên]
[Sau khi tới nơi cao cấp hơn tìm kiếm tài nguyên có thể thu được thảo dược để tự mình luyện chế đan dược]
[Chúc lần sau có thể thành công, chiu mi chiu chiu chiu]
Những thứ khác Vân Trì đều không nhìn thấy, chỉ nhìn thấy Ngu Mỹ Nhân lòng có thừa mà sức không đủ.
Ha.
Quả thực là niềm vui bất ngờ.
Giá trị no bụng và giá trị độ ẩm đều đã về không, xem ra đã bị tiêu hao sạch sẽ rồi.
Vân Trì cong môi cười.
Hóa ra là một tên vô dụng nhỏ!
Trần Hủ đeo cặp sách ngáp dài đi từ xa tới, liếc mắt đã nhìn thấy Vân Trì đang ngồi ở đó cười vô cùng vui vẻ.
Mặc dù mạch não của Vân Trì khác với người thường, nhưng bởi vì gương mặt lạnh nhạt thờ ơ của cậu, luôn mang lại cho người ta cảm giác xa cách thanh lãnh, đặc biệt là cậu còn không thích cười.
Nhưng ngay lúc này, vậy mà cậu ta lại nhìn thấy Vân Trì đang cười.
Không phải kiểu cười nhàn nhạt, mà là hàng mày cong lên, khóe môi nhếch cao, ngay cả trong mắt cũng nhuốm màu sắc rực rỡ.
Trần Hủ lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh.
Vân Trì lập tức bắt được, lúc nhìn sang thì nụ cười trên mặt đã thu lại, giống như thường ngày không có cảm xúc gì, dường như đối với chuyện Trần Hủ chụp lén mình cũng chẳng có phản ứng gì.
Trần Hủ lúng túng chào hỏi một tiếng, đi tới đặt điện thoại trước mặt cậu: "Tôi chụp lén đấy, cậu để ý không?"
Vân Trì cụp mắt nhìn chằm chằm bản thân trong tấm ảnh, sau đó ngẩng đầu nhìn Trần Hủ, tò mò hỏi: "Tại sao cậu chụp lén tôi?"
Câu hỏi này của Vân Trì khiến Trần Hủ ngây người mất ba giây.
Tại sao cậu ta lại chụp Vân Trì?
Một người đàn ông chụp lén một người đàn ông khác?
"Tôi tôi tôi có lời muốn nói--" Trần Hủ giơ tay lên, vô cùng ngượng ngùng, "Tôi không có ý gì khác đâu." Cậu ta thật sự không có ý gì khác cả!!!
Cậu ta không phải kẻ cuồng chụp lén!!! Cũng không có sở thích đặc biệt gì.
"Tôi chỉ là nhất thời lên cơn muốn chụp một tấm ảnh của cậu gửi cho Tần Triều thôi." Trần Hủ giải thích.
"Tại sao lại gửi cho Tần Triều?" Vân Trì lại hỏi.
"Bởi vì......" Trần Hủ ho khan một tiếng, chỉ là trong khoảnh khắc đó đầu óc chưa kịp suy nghĩ đã muốn gửi cho Tần Triều xem.
Cậu ta gọi đó là sự tâm ý tương thông giữa anh em.
"Xin lỗi nhé." Trần Hủ xin lỗi một câu, sau đó há miệng bịa luôn, "Tôi chỉ muốn cho cậu ấy nhìn thấy vẻ đẹp trai của cậu, từ khi cậu tới đây, danh hiệu nam thần trường học của cậu ấy chỉ có thể nhường ngôi, cậu mới là nam thần mới nổi của trường chúng ta."
"......" Vân Trì dùng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng liếc Trần Hủ một cái, coi cậu là đồ ngốc à?
Người coi người khác là đồ ngốc thì bản thân chắc chắn cũng chẳng có đầu óc gì, thảo nào chỉ có thể đứng nhất lớp thường.
"Thật sao?" Vân Trì hỏi cậu ta.
Trần Hủ nghiêm túc giơ tay thề: "Thật, cậu đẹp trai hơn Tần Triều."
"Ồ......" Vân Trì cầm cốc sữa đậu nành uống một ngụm, mặc dù Trần Hủ coi cậu là đồ ngốc, nhưng kiểu nịnh nọt này vẫn khiến cậu rất hưởng thụ, đặc biệt là kiểu nịnh nọt giẫm lên Tần Triều để tâng bốc cậu.
Vân Trì nhìn điện thoại của Trần Hủ một cái, ra vẻ dè dặt nói: "Điện thoại của cậu ấy bị giáo viên tịch thu rồi, cậu vẫn gửi qua được à?"
"Được chứ, cậu ấy có ba cái điện thoại." Trần Hủ nhìn cậu một cái, lúc ngón tay nhấn vào tấm ảnh trên điện thoại lại nhìn Vân Trì thêm lần nữa, thấy cậu đang nhấp từng ngụm sữa đậu nành, không những không phản đối mà còn có vẻ hơi vui mừng, liền cười rồi nhấn gửi.
Vân Trì càng thấy thoải mái hơn, duỗi thẳng đôi chân dài, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên thành cốc sữa đậu nành, thở dài khoan khoái một tiếng: "Thật ra Tần Triều rất......"
Trần Hủ ngẩng đầu nhìn cậu, rất gì?
Xấu? Đẹp trai?
Vân Trì mím môi, thốt ra hai chữ: "Phiền phức." Phiền đến mức muốn b*p ch*t hắn.
Trần Hủ suýt nữa bật cười thành tiếng, lần đầu tiên nghe thấy có người dùng từ phiền phức để miêu tả ngoại hình của người khác.
Anh em của cậu ta, đúng là người đầu tiên từ xưa đến nay.
.
Người đầu tiên từ xưa đến nay ấy đang nằm trên chiếc giường đôi xa hoa của mình, hít vào nhiều mà thở ra ít, mắt cũng không còn tập trung nổi.
Điện thoại kêu một tiếng, hắn gắng gượng chút sức lực cuối cùng mò tới mở lên.
Khỉ đột trên QQ gửi cho hắn một tấm ảnh.
Mắt hơi hoa lên, hắn mở ảnh lớn ra, một tấm ảnh đẹp trai với nụ cười tràn đầy sức sống bất ngờ đập vào mắt.
Đệt!!!
Cổ tay đau nhức của Tần Triều run lên, điện thoại rơi thẳng xuống mặt.
Tần Triều không kêu đau, thậm chí cũng chẳng hừ một tiếng nào, bởi vì chút đau đớn này đối với hắn hiện giờ đã chẳng là gì nữa.
Tần Triều mặt không cảm xúc gạt chiếc điện thoại trên mặt sang một bên, trừng mắt nhìn trần nhà thất thần.
Tối qua hắn nằm mơ một giấc mơ.
Giấc mơ rất trừu tượng, tận thế hay sơn động gì đó thì không cần nhắc nữa, đến cuối cùng cuối cùng, hắn vậy mà lại ở trong kén tằm tự làm chuyện đó với một con nhộng tằm suốt cả đêm......
Bây giờ hắn không thể nhìn nổi gương mặt này.
A--
A a--
A a a--
Tại sao lại thành ra thế này?
Tại sao hắn lại nằm mơ thấy kiểu giấc mơ đó?
Thượng đế biết đấy, hắn là trai thẳng, sao hắn có thể!!! làm loại chuyện đó chứ?
Đúng rồi, hắn nhớ ra rồi.
Tần Triều mở to mắt.
Hắn là bị ép buộc!!!
Đúng vậy!!!
Hắn vốn định chạy, nhưng lần nào cũng bị kéo trở lại.
Các vị Thượng đế trong và ngoài nước đều có thể làm chứng, là nhộng tằm chủ động trước.
Hắn đã cố gắng rồi, nhưng hắn không bò ra khỏi cái kén tằm đó được.
Cái kén ấy bọc hắn kín mít, cuối cùng hắn chỉ có thể ngậm nước mắt lao động.
Ba lần đó, bị ép buộc suốt ba lần, cổ tay của hắn cũng bị tổn thương do quá sức.
Điều đáng tức hơn là, Tần Triều run run vén chăn lên nhìn một cái, hắn giúp người khác cả một đêm, còn bản thân lại......
A--
Thôi chuyện đó cũng bỏ đi.
Tại sao bây giờ hắn vừa đói vừa khát???
Cổ họng khô đến bốc khói, dạ dày trống rỗng như sắp nuốt nổi ba con bò.
Gắng gượng chống đỡ cơ thể như bị rút cạn sức lực bò dậy, Tần Triều cầm cốc nước ở đầu giường lên tu một hơi sạch bách.
Không được, vẫn khát.
Không chỉ khát, hắn còn đói.
Không chỉ đói, hắn còn......
Tần Triều nhìn chằm chằm cái chăn.
Thậm chí hắn còn không nhấc nổi cánh tay lên để tự giải quyết một chút.
Bây giờ hắn thật sự rất! Đói! Khát! Đấy!