Con người vừa suy nghĩ, Thượng Đế liền bật cười.
Tần Triều vừa suy nghĩ, răng giả của Thượng Đế cũng sắp cười rớt ra rồi.
Vân Trì nhìn thầy dạy toán đi tới tịch thu điện thoại của Tần Triều, nhún vai, thấy chưa, đây chính là cái giá của việc suy nghĩ.
Tần Triều cạn lời, kén tằm đúng là khắc hắn.
Sau giờ học Tần Triều đi tìm lão Vương xin lại điện thoại, bị lão Vương chỉ thẳng vào mũi mắng mười phút rồi đuổi ra ngoài.
Tần Triều bị phun đầy mặt nước bọt, vừa quay đầu đã thấy một con kén tằm lén lút khả nghi đang dựa vào lan can hành lang, thò đầu ngó nghiêng vào trong văn phòng.
?
Trong lòng Tần Triều đang gào thét, con nhộng gay nhỏ này chẳng lẽ không có chút ý thức che giấu nào sao? Theo hắn đến tận văn phòng luôn rồi.
Tần Triều đi ra khỏi văn phòng, Vân Trì quay đầu giả vờ ngắm phong cảnh dưới lầu.
Tần Triều nhìn thẳng phía trước không để ý tới cậu, bước nhanh rời đi, sau này hắn tuyệt đối không thể cho Vân Trì có cơ hội đến gần mình.
Vân Trì vừa vung tay vừa tập tễnh quay về lớp học, mày mắt giãn ra, tràn đầy vui vẻ.
"Cậu đi đâu thế?" Giang Thư Ý tò mò, vừa rồi còn ủ rũ lắm mà.
"Đi nghe lão Vương mắng Tần Triều ngoài văn phòng." Vân Trì cảm khái, "Vẫn là lão Vương có vốn từ phong phú thật đấy, câu mắng người không câu nào trùng câu nào, cực kỳ giải tỏa áp lực, không giống tôi, mắng người cũng không biết mắng, chỉ biết dùng tiếng Anh châm chọc mỉa mai, tên học dốt Tần Triều đó có khi còn chưa hiểu nữa." Chậc, chỉ trách cậu quá ưu tú thôi.
Giang Thư Ý: "......"
"Cậu muốn đi nghe không?" Vân Trì hất cằm lên, "Bây giờ tôi cảm thấy sống lại đầy máu rồi."
"......" Giang Thư Ý thẳng thừng từ chối, "Không cần đâu, Tần Triều không phải là máu của tôi, hắn bị mắng chết tôi cũng không hồi sinh được."
Vân Trì: "Tiếc thật."
Giang Thư Ý: "......" Thật ra cũng chẳng có gì đáng tiếc cả.
Vân Trì đầy máu rồi thì phấn đấu vươn lên, buổi tối lúc làm đề liền tăng tốc độ, hoàn thành việc học bình thường sớm hơn mười phút, sau đó lấy điện thoại ra.
Đến đây nào, quyết đấu đi, Ngu Mỹ Nhân, tối nay chính là ngày chết của anh!!!
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Hi, đồ ngốc nhỏ, lại nhớ ông xã rồi à? Hôm nay ông xã tâm trạng tốt, cho phép em ôm anh một cái.]
Chủ nhân trên màn hình bị Ngu Mỹ Nhân mạnh mẽ kéo vào lòng, còn cúi đầu hôn lên trán cậu một cái.
Vân Trì hít sâu một hơi, cậu bẩn rồi!!!
Nhưng cũng may Ngu Mỹ Nhân sắp lên đường xuống suối vàng rồi, bẩn thì bẩn vậy.
Làm việc đi, Ngu Mỹ Nhân.
Một trăm điểm no bụng và một trăm điểm độ ẩm thật ra rất dễ tiêu hao, đi càn quét thảo nguyên vài lần chín mươi phút là được.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, anh đói rồi, khát rồi, đến lúc hầu hạ anh ăn cơm rồi.]
Vân Trì không nhịn được lên tiếng: "Nằm mơ đi."
Giá trị no bụng: 0
Độ ẩm: 0
Giá trị tâm trạng: 40
Giá trị tinh thần: 20
Ngu Mỹ Nhân nằm bẹp trên màn hình, lồng ngực phập phồng, mặt mày vàng vọt, giống hệt một con cá thiếu nước sắp chết, đang giãy giụa hấp hối.
Nhưng!!!
Hắn không chết!!!
Hắn chỉ không thể tiếp tục làm việc nữa, nhưng hắn không chết!!!
Không chết!!!
Vẫn còn sống...
Vân Trì thậm chí còn có ý muốn đập điện thoại, tại sao, tại sao Ngu Mỹ Nhân lại khó giết như vậy? Tại sao?
Độ hảo cảm vậy mà còn từ 85 ngày hôm qua biến thành 90?
Rốt cuộc cậu có hảo cảm gì với Ngu Mỹ Nhân?
Hảo cảm vì hắn gọi cậu là đồ ngốc nhỏ sao?
Vân Trì nhắm mắt lại, được rồi, cậu hiểu rồi, Ngu Mỹ Nhân là giết không chết.
Kể từ ngày cậu chọn hắn, cậu đã không thể nào thoát khỏi hắn nữa.
Vân Trì đứng dậy đi vào phòng tắm tắm rửa, để nước nóng cuốn trôi sự hối hận của mình.
Cậu không nên vì muốn nghe chuyện hóng hớt mà đi trêu chọc Tần Triều!!!
Ngu Mỹ Nhân dầu mỡ là do Tần Triều g**t ch*t.
Mối thù giết chồng, ngày sau nhất định phải báo.
Tắm xong, Vân Trì tự hòa giải với chính mình, lần nữa mặt không cảm xúc mở điện thoại ra.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Chủ nhân bảo bối, đói đói, cơm cơm, xin mà, làm ơn làm ơn, ông xã yêu em, moah moah.]
?
Ngu Mỹ Nhân dầu mỡ?
Vân Trì kinh ngạc, gói ngôn ngữ trở lại rồi?
Vân Trì có chút vui mừng, lúc có được không biết trân trọng, mất đi rồi mới biết dầu mỡ cũng có vẻ đẹp của dầu mỡ.
Vân Trì nhanh chóng cho Ngu Mỹ Nhân ăn một miếng cơm, tăng cả giá trị no bụng lẫn độ ẩm lên sáu mươi.
Ngu Mỹ Nhân từ dưới đất bò dậy, chống nạnh.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, ông xã rộng lượng, lần này tạm tha cho em, sau này còn dám để anh đói nữa, anh sẽ không khách khí đâu.]
Thế mà còn vung vung nắm đấm nữa!!!
Vân Trì: "......"
A a a a a a a --
Được, cậu biết rồi, Ngu Mỹ Nhân là loại sẽ cúi đầu vì năm đấu gạo!!!
Tên khốn Tần Triều đó rốt cuộc kiếm đâu ra cái gói ngôn ngữ chết tiệt này vậy.
Được, anh cứ chờ đấy.
Đi làm việc đi.
Vân Trì không g**t ch*t được Ngu Mỹ Nhân, chỉ có thể trút giận bằng cách hành hạ hắn.
Nếu đói đến cực hạn sẽ cầu xin tha thứ, vậy thì cả đời này anh đừng hòng được ăn no.
Trước đây vì muốn g**t ch*t Ngu Mỹ Nhân nên đã tích trữ rất nhiều vật tư, bây giờ bắt đầu lấy ra chế tạo đồ đạc.
Liềm cuốc rìu phải nâng cấp, bàn ghế đơn giản cũng có thể chế tạo rồi.
Giá trị tâm trạng thấp hơn bốn mươi thì không thể làm việc.
Tên phiền phức Ngu Mỹ Nhân đúng là lắm chuyện thật.
Được rồi, chỉ có thể đi ngủ trước.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, qua đây hầu hạ anh đi ngủ, cho phép em hôm nay có được anh.]
[Có□ Không□]
Vân Trì không chút do dự chọn Có.
Vân Trì lòng như tro tàn lựa chọn mặt lạnh đi ngủ.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Oa ôi, một đêm tuyệt vời sắp bắt đầu rồi đây, có sử dụng đạo cụ bao cao su tình yêu không?]
[Có□ Không□]
Vân Trì: ?
Trò chơi này thật là... ừm...
Vân Trì mím môi, đưa ngón tay nhẹ nhàng nhấn một cái, Không.
Chẳng phải nói có thể sinh con sao, đã làm biện pháp bảo vệ thì sinh con kiểu gì.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, không làm biện pháp bảo vệ sẽ sinh ra nhóc con đấy, xin hãy lựa chọn cẩn thận, có làm biện pháp bảo vệ không?]
[Có□ Không□]
Vân Trì cạn lời, cậu chẳng lẽ lại không biết sao?
Không phải vì sinh con thì tại sao cậu phải lăn giường với tên ngốc Ngu Mỹ Nhân chứ.
Không.
Trên màn hình đột nhiên hiện ra cửa sổ thông báo.
[Nhắc nhở quan trọng!!! Nhắc nhở quan trọng!!! Nuôi con là một việc cần tiêu hao rất nhiều tài nguyên và tinh lực, bạn chắc chắn đã chuẩn bị sẵn sàng để sinh con chưa?]
[Có□ Không□]
Đúng vậy.
Có phải nuôi con ngoài đời thật đâu, cần chuẩn bị cái gì chứ.
[Nhắc lại lần nữa!!! Nhắc lại lần nữa!!! Căn cứ hang động vẫn chưa hoàn thiện, môi trường sinh tồn khắc nghiệt, không khuyến khích sinh con, bạn chắc chắn đã chuẩn bị sẵn sàng để sinh con chưa?]
[Có□ Không□]
Có bệnh à.
Vân Trì mặt không cảm xúc chọn Có.
Chỉ là chơi một trò chơi thôi mà, ngay cả Ngu Mỹ Nhân còn không chơi chết được, vứt đứa bé sang một bên chắc cũng không chết nổi đâu, cùng lắm thì đút cho nó một miếng màn thầu, còn có thể thế nào nữa?
Hơn nữa lần trước Ngu Mỹ Nhân gần như đã cày nát cả bãi cỏ rồi, trong kho có cả một đống khoai tây, bắp cải và màn thầu, căn bản không thể chết đói được.
[Nhắc lại lần nữa!!! Nhắc lại lần nữa!!! Một khi nhóc con được sinh ra, trước khi nhóc con trưởng thành, trò chơi sẽ cấm thoát, bạn xác định mình đã chuẩn bị sẵn sàng để sinh con chưa?]
[Có□ Không□]
Trò chơi rách nát này chơi còn khá chân thực, Vân Trì chỉ nhìn lựa chọn cuối cùng, Có.
[Lần xác nhận cuối cùng cuối cùng cuối cùng, không đeo bao rất dễ mang thai, mang thai có thể sẽ sinh con, môi trường khắc nghiệt, không thích hợp để nhóc con sinh tồn, bạn thật sự xác định mình đã chuẩn bị sẵn sàng để sinh con chưa?]
[Có□ Không□]
Vân Trì đã thấy phiền rồi, có, có có có có có, có, có mà!!!
[Được rồi, tôn trọng lựa chọn của bạn.]
Bíp--
[Chương trình sinh con với loài người đang được xây dựng, vui lòng chờ đợi--]
Vân Trì: ?
Ai là người?
Ngu Mỹ Nhân được tính là người à?
Trên màn hình, Ngu Mỹ Nhân chắp tay sau lưng đứng ở đó.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Tiểu sa điêu, em yêu anh đến thế sao? Yêu anh đến mức nóng lòng muốn có một đứa con mang chung huyết mạch với anh à?]
!
A a a a a a--
Vân Trì phát điên đến không chịu nổi, cậu có hơi không muốn đứa con này nữa rồi.
Cậu muốn tìm lại xem, biết đâu còn có cách khác để g**t ch*t Ngu Mỹ Nhân.
Vân Trì chạm vào màn hình, muốn quay lại.
Bíp--
[Chương trình sinh con đã xây dựng hoàn tất, chúc mừng hệ thống con số 444, bây giờ hãy thoải mái yêu đương đi nào, hy vọng bạn sớm được như ý nguyện, có được nhóc con loài người thuộc về riêng mình.]