Sắp đến tháng mười rồi, hơi nóng cuối hạ và hơi lạnh đầu thu hòa lẫn vào nhau.
Bạn học Tần Triều mười bảy tuổi đứng trong hành lang tòa nhà dạy học khối mười hai của trường Trung học số Một Bình Thành, đón làn gió mát không rõ nóng lạnh này rồi ăn hết viên sô-cô-la được bạn học Vân Trì nhét vào miệng hắn.
Ngọt chết đi được.
Từ trước đến giờ hắn không quá thích đồ ngọt.
Nhưng hôm nay hương vị này cũng được, có lẽ vì là hàng nhập khẩu đắt cắt cổ nên khác chăng.
"Làm gì đấy?" Trần Hủ chạy lướt qua, dùng khuỷu tay huých vai hắn một cái, "Nhìn cô gái đẹp nào mà ngẩn người thế?"
Tần Triều chậm chạp quay đầu nhìn cậu ta, do dự rồi lại do dự, không biết có nên nói cho Trần Hủ chuyện "Kén tằm có thể là gay thích đàn ông, mà người đàn ông cậu ấy thích có khả năng là mình" hay không.
Dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của Vân Trì.
Hơn nữa còn là chuyện riêng tư vô cùng quan trọng, có khả năng hủy hoại tương lai của một con người.
Tần Triều nuốt bí mật này xuống, Trần Hủ cũng không nhận ra có gì không đúng, vội vàng nói: "Tao đi vệ sinh đây, mày tự đứng đây phát bệnh thần kinh đi." Nói xong xoay người chạy mất.
Tần Triều vò mặt một cái, chậm rãi đi về lớp học.
Trong lớp học, Vân Trì nhét hai viên sô-cô-la cho Giang Thư Ý: "Không có độc đâu, yên tâm ăn đi."
Giang Thư Ý nhìn sô-cô-la trong tay, nếu là trước đây, có lẽ cậu ta sẽ khó chịu thậm chí không thể chấp nhận được, nghiêm trọng hơn còn có thể cảm thấy người đối diện đang chế giễu mình.
Nhưng đây là Vân Trì.
Giang Thư Ý không nhịn được cong khóe môi, những chuyện kỳ quái cậu ta đã trải qua không biết nên định nghĩa là may mắn hay bất hạnh, người ngoài cuộc tự có cách nhìn của bọn họ, điều duy nhất cậu ta có thể chắc chắn là gặp được Vân Trì nhất định là may mắn của cậu ta.
Giang Thư Ý bóc vỏ rồi nhét một viên vào miệng, hương vị quen thuộc.
Vân Trì cũng ăn một viên, hai người đồng thời buông hai tay bên người, cằm đặt trên mặt bàn, chỉ có má là động đậy từng chút một, ánh mắt mơ màng.
Mệt! Quá! Đi!
"Còn đi học nữa không?" Giang Thư Ý yếu ớt hỏi.
"Đi." Vân Trì nghiến răng nghiến lợi, nhai sô-cô-la như đang nhai thịt Tần Triều, "Tôi muốn giẫm mặt hắn."
"... Được rồi." Giang Thư Ý nhìn tay chân mảnh khảnh của mình, đột nhiên sinh ra cảm giác bi tráng như liều mình bồi quân tử.
Gió hiu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê, Thư Ý một đi không còn như xưa.
Tần Triều vừa bước vào đã nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Vân Trì đang đặt trên bàn.
Tần Triều có định kiến khuôn mẫu với gay, hiểu biết nông cạn của hắn khiến hắn cho rằng gay phải là kiểu giọng điệu ẻo lả, đi đứng lắc hông.
Mà bạn học kén tằm này tuy da trắng, người rất nhát, nhưng không ẻo lả cũng không lắc hông, tuy gầy gò nhưng vóc dáng thẳng tắp, tuy eo thon chân dài nhưng cảm giác sức mạnh nên có vẫn đầy đủ, thế này cũng đâu giống gay.
Đúng rồi, tuy cậu bò tường như con sâu, nhưng bò cũng khá đàn ông đấy chứ.
Vân Trì vừa ngẩng mắt đã nhìn thấy Tần Triều, hai người đối mắt ba giây, ánh mắt Tần Triều dao động, là người dời mắt đi trước.
Vân Trì: "?"
Hắn vậy mà không chỉ vào cậu nói "Nhìn cái gì mà nhìn, móc mắt cậu ra bây giờ".
Không phải lại đang ấp ủ ý đồ xấu gì muốn bắt nạt cậu đấy chứ?
...
Tần Triều trở về chỗ ngồi, tựa vào đó ngẩn người, trước mắt đều là nhân vật trong trò chơi tên Ngu Mỹ Nhân kia.
Đó là ông xã mà Vân Trì nuôi trong game.
Người bình thường!
Không, đàn ông bình thường!!
Sẽ không nuôi ông xã trong game!!!
Cho nên Vân Trì rất có khả năng thật sự là một con nhộng gay nhỏ.
Khó trách cậu lại phản cảm với những tiếp xúc cơ thể bình thường của hắn như vậy, hóa ra hắn đã chạm vào điểm kết giới của con nhộng gay nhỏ rồi.
Haizz.
Là hắn sơ suất.
Nhưng rốt cuộc con nhộng gay nhỏ có ý đó với mình hay không đây?
Không hiểu thì hỏi.
Tần Triều lấy điện thoại ra, bắt đầu tìm kiếm: Biểu hiện của việc thầm thích một người.
Các loại đáp án đủ kiểu đủ dạng, Tần Triều đọc lướt mười dòng một lúc, dùng bộ não siêu đẳng đứng bét lớp chọn của mình tổng kết phân loại.
Sẽ không tự chủ được nhìn về phía người mình thầm thích.
Điều này khỏi cần nghĩ, con kén tằm đó lúc nào cũng nhìn hắn.
Khi đối mặt với người mình thầm thích, cảm xúc sẽ dao động rất lớn.
Điều này cũng khỏi cần nghĩ, con kén tằm đó ở trước mặt hắn đúng là tính khí thay đổi khó lường, lần nào hắn cũng muốn ra tay tẩn cậu.
Sẽ tạo ra đủ loại cuộc gặp gỡ tình cờ.
Điều này càng khỏi cần nghĩ, cậu còn gặp tình cờ đến tận nhà hắn rồi... Nếu nói vậy thì mỗi ngày cậu sang đó trèo tường chẳng lẽ cũng là cố ý tạo cơ hội gặp mặt?
Còn có chuyện tình cờ gặp Đinh Thành Huy trong ngõ nhỏ, dụ dỗ Đinh Thành Huy gọi điện tìm hắn...
Nhất định là như vậy, chuyện này đúng là chuyện mà đầu óc của Vân Trì có thể làm ra được.
Tần Triều nuốt nước bọt, chẳng lẽ hắn bị Vân Trì giăng bẫy rồi?
Càng nghĩ càng thấy đáng sợ!!!
Có hứng thú với cơ thể đối phương, sẽ không tự chủ được muốn đến gần.
Đọc đến đây, mặt Tần Triều đỏ lên, khóa quần của hắn còn bị cậu kéo rồi...
Sẽ đối xử khác biệt với người mình thầm thích và những người khác.
Cậu nhét sô-cô-la vào miệng hắn, nhưng lại không nhét vào miệng Giang Thư Ý...
"......" Tần Triều tắt điện thoại.
Xong rồi.
Hành vi của con nhộng gay nhỏ hoàn toàn phù hợp.
Cậu ấy thật sự thích hắn rồi!!!
Tần Triều ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi trên người Vân Trì.
Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ đang mở chiếu lên gương mặt nghiêng của cậu, khiến bóng dáng gầy gò ấy càng thêm cô đơn hiu quạnh.
Trong khoảnh khắc này, Tần Triều thậm chí còn có chút đồng cảm với Vân Trì, thích một trai thẳng như hắn định sẵn là một hành trình cô độc không có kết quả.
Haizz.
Chậc.
Sau này hắn phải giữ khoảng cách với Vân Trì, không thể cho cậu ấy những ảo tưởng viển vông, tất cả đều là vì tốt cho cậu ấy.
"Tần Triều."
"Tần-Triều."
"Tần Triều--"
Bạn học bàn trước dùng lưng đẩy bàn một cái, lấy sách che miệng nhắc hắn: "Thầy gọi cậu kìa."
Tần Triều hoàn hồn, liền nhìn thấy thầy dạy toán đang đứng trên bục giảng với gương mặt trầm xuống nhìn hắn.
Tần Triều dùng sách che điện thoại lại rồi đứng lên.
"Em làm gì đấy?" Thầy dạy toán trừng mắt nhìn hắn.
"Thưa thầy, em đang suy nghĩ." Tần Triều nghiêm túc đáp.
"Suy nghĩ cái gì?" Thầy dạy toán tức đến bật cười, "Thầy còn chưa giảng bài mà em đã suy nghĩ trước rồi, thầy còn phải khen em nữa đúng không?" Cái điện thoại to đùng như vậy, tưởng thầy mù à.
Tần Triều đang định nói thì phía trước truyền đến một giọng nói trong trẻo lạnh nhạt: "Man thinks, God laughs."
Trong lớp học im lặng một thoáng, sau đó cười ầm lên.
Thầy dạy toán không nhịn được cong môi, Giang Thư Ý cũng dùng sách che mặt lại.
Tần Triều: "......"
Để thu hút sự chú ý của hắn, con nhộng gay nhỏ đúng là hao tâm tổn trí.