Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 22: Đệt, cái đồ kén tằm này đang làm cái quái gì thế???

Trời sáng rồi!

Tần Triều đứng trên ban công nhỏ hít thở không khí trong lành, cảm nhận cảm giác đói quen thuộc bình thường thuộc về buổi sáng trong dạ dày, tuy trên người có chút mệt mỏi khó hiểu, nhưng không nhiều, chỉ hơi mệt thôi, so với chuyện đau lưng nhức mỏi chuột rút mấy ngày trước của hắn thì cảm giác này chẳng đáng là gì.

Quan trọng nhất là tâm trạng hắn rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức nhớ lại cảnh mình khóc lóc nước mắt nước mũi trong tiệm bánh trứng trước đó, hắn chỉ muốn tát chết chính mình.

Hắn, anh Triều tung hoành vô địch cả phố trung học, sao có thể khóc được chứ?

Lịch sử đen tối phải quên đi.

Tần Triều lắc lắc đầu, được rồi, quên rồi, sau này ai dám nhắc lại, xử nó.

Gọi anh giao bánh trứng: Khỉ đột, mang hai phần bánh kếp trứng, thêm xúc xích thêm trứng.

Sống động như khỉ đột: Hello?

Gọi anh giao bánh trứng: Hôm nay tâm trạng tốt, mỉm cười.jpg

Sống động như khỉ đột: ......

Trần Hủ đi mua bánh kếp trứng cho tên thần kinh Tần Triều kia, nhìn thấy Giang Thư Ý đeo cặp sách từ bên trong đi ra, lưng hơi còng đầu rũ xuống, hai cánh tay buông thõng hai bên lắc qua lắc lại, trông như xác sống vậy.

"Cậu bị làm sao thế?" Trần Hủ túm dây đeo cặp của cậu ta xoay người lại, "Bị dịch cúm gà à?"

"..." Giang Thư Ý ngẩng đầu lên, câu "đánh quyền đánh ra đấy" suýt buột miệng nói ra, đến bên miệng lại cứng rắn đổi thành "làm đề nhiều quá, tay bị chuột rút rồi".

Cậu ta không chắc Vân Trì có muốn để người khác biết cậu đang luyện quyền vì muốn giẫm mặt Tần Triều hay không.

"!!!" Trần Hủ chấn động rồi, đây là định cuốn chết cậu ta, học sinh đứng nhất khối này sao?

...

Hai người cùng đến trường, Trần Hủ theo lệ thường đi đến bên sân thể dục đưa bánh kếp cho Tần Triều ăn, liền thấy tên này thế mà đang chạy vòng quanh sân, lão Vương chắp tay đứng bên cạnh nhìn, thấy Trần Hủ đi tới liền nói: "Hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi à, hai đứa không chỉ không đi học muộn, Tần Triều còn tự giác chạy vòng, em ấy bị k*ch th*ch gì thế?"

Trần Hủ: "... Chắc là hưng phấn thôi."

Hưng phấn vì hôm qua nhận được mười vạn tiền tiêu vặt.

Không thể nghĩ, vừa nghĩ đến là Trần Hủ muốn ôm ngực, người sống trên đời sao có thể chua xót đến vậy chứ.

Tần Triều đã chạy tới rồi.

Quần đồng phục màu đen khiến đôi chân vừa dài vừa thẳng, trên mặt là nụ cười tràn đầy sức sống tuổi trẻ, hoàn toàn khác với bộ dạng nửa chết nửa sống ngày hôm qua, Tần Triều hôm nay đúng là đắc ý như gió xuân.

Đập vào mặt đều là sức sống của thiếu niên.

Lão Vương rất hài lòng, vỗ vai hắn: "Đây mới là dáng vẻ học sinh cấp ba nên có chứ, mau ăn sáng đi, ăn xong đi học."

Lão Vương chắp tay sau lưng đi mất.

Trần Hủ đánh giá hắn từ trên xuống dưới: "Khỏi rồi à?"

"Khỏi rồi." Tần Triều kéo vạt áo lau mồ hôi trên mặt, hớn hở ra mặt, "Hai ngày trước tao như sắp chết ấy, hôm nay có cảm giác sống lại đầy máu, sướng."

Thấy hắn như vậy, Trần Hủ cũng thở phào nhẹ nhõm: "Anh trai à, tao xin mày đấy, yên ổn chút đi, đừng gây chuyện nữa."

Tần Triều nhận bữa sáng, khoác vai Trần Hủ: "Yên tâm đi, bây giờ tao khỏe lắm."

Tần Triều ngồi trên khán đài bên sân thể dục ăn bánh kếp trứng, ánh mắt không nhịn được liếc về phía góc khuất một cái.

Trần Hủ nhìn theo tầm mắt hắn, hai tay chống ra sau lười biếng nói: "Bạn học kén tằm toàn đến lúc tiết tự học buổi sáng đã trôi qua một nửa mới xuất hiện thôi."

"Liên quan gì đến tao?" Tần Triều cạn lời.

"Tao thấy mày nhìn bên đó, tưởng mày nhớ cậu ta chứ... Ơ?" Trần Hủ kinh ngạc ngồi thẳng dậy, chỉ về phía cổng trường, "Kia là kén tằm của mày à?"

"Kén tằm của mày ấy." Tần Triều mắng một câu rồi mới ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy một người rũ đầu còng lưng vung vẩy hai cánh tay, tập tễnh lẫn trong dòng người đi học giờ cao điểm bước vào trường.

Thế mà không đi học muộn.

"Trạng thái tinh thần này giống Giang Thư Ý y như đúc, hôm nay không phải kén tằm, mà là xác sống." Trần Hủ nhíu mày, "Chẳng lẽ chiều hôm qua hai người bọn họ thật sự lén tao làm đề cả buổi chiều đến mức tay bị chuột rút?"

Tần Triều cạn lời: "Sau này mày tránh xa hai người đó ra đi, tao thấy đầu óc mày cũng không bình thường rồi, ai mẹ nó làm đề mà làm đến chuột rút tay được, lại lén làm chuyện gì đó không biết nữa." Con kén tằm kia rất có thiên phú gây chuyện.

...

Vân Trì rũ đầu bước vào lớp, ngồi cùng với Giang Thư Ý cũng đang rũ đầu, hai người đồng thời thở dài một tiếng.

Hôm nay cả người Vân Trì đau nhức đến mức buổi sáng còn chẳng có khẩu vị.

Khi tiếng chuông tự học buổi sáng vang lên, lão Vương và Tần Triều một trước một sau bước vào.

Lão Vương đứng trên bục giảng đảo mắt nhìn xuống, nhìn một lớp học người ngả nghiêng đông xiêu tây vẹo, khẽ ho một tiếng: "Mọi người nhìn tinh thần khí sắc của Tần Triều đi, sáng sớm đã tràn đầy sinh lực, còn chạy hai vòng trên sân thể dục, rồi nhìn lại các em xem, ai nấy đều ủ rũ rũ mắt cụp mày."

"Thầy ơi, thầy đừng nâng một người rồi dìm cả đám thế chứ." Tần Triều ở phía sau tiếp lời, "Đây chỉ là một ưu điểm nhỏ bé nhất trong vô số ưu điểm của em thôi, thầy ngàn vạn lần đừng phóng đại nó, mặt em đỏ hết rồi."

Phụt.

Có người bật cười một tiếng: "Cậu đỏ mặt? Cậu có mặt à?"

"Hầy." Tần Triều chép miệng, "Gương mặt đẹp trai thế này của tôi, cậu ghen tị đúng không?"

Lão Vương trừng mắt, chỉ vào Tần Triều: "Đúng là cho em chút ánh nắng là em rực rỡ ngay, ngậm miệng lại."

Tần Triều mỉm cười đối diện, tâm trạng hắn tốt, cơ thể khỏe, không chấp nhặt với lão Vương, hắn cho phép hôm nay lão Vương tùy ý mắng chửi mình.

Sự thật chứng minh lão Vương là một giáo viên tốt, không phạt thể xác học sinh, chỉ là bị chọc tức bỏ đi thôi.

Vân Trì cũng tức giận, dựa vào cái gì mà cậu đau lưng nhức mỏi chuột rút chân tay, còn Tần Triều lại có thể rạng rỡ vui vẻ như vậy?

Khó chịu.

Thò tay vào ngăn bàn lấy sách giáo khoa, liền sờ thấy hai cái hộp cứng.

Vân Trì lấy đồ ra, hửm? Là cái gì vậy?

"Cậu cho tôi à?" Vân Trì hỏi Giang Thư Ý.

Giang Thư Ý nghiêng đầu nhìn một cái, một hộp sô-cô-la và hai túi lớn thịt bò khô.

"Không phải." Giang Thư Ý lắc đầu, "Nhưng bao bì rất quen mắt, trước đây tôi thường xuyên ăn."

?

Vân Trì chậm rãi hiện ra một dấu chấm hỏi, vẻ mặt mờ mịt.

Thấy vậy Giang Thư Ý lại bổ sung một câu: "Rất đắt, đặc biệt đắt, sô-cô-la là hàng nhập khẩu, trong nước rất khó mua được." Cậu hiểu chưa?

Vân Trì nhìn cậu ta: "Vậy nên, ai cho tôi?"

Giang Thư Ý: "..."

"Chắc là Tần Triều." Giang Thư Ý bất lực.

Vân Trì lại hiện ra một dấu chấm hỏi, không nhịn được quay đầu nhìn một cái, sao có thể chứ?

"Hắn bị bệnh à? Tại sao lại cho tôi đồ ăn?"

Giang Thư Ý lắc đầu, cũng có chút mờ mịt: "Không biết, có lẽ quan hệ của hai người... tốt lên rồi?"

"Không thể nào." Vân Trì nhíu mày suy nghĩ một lúc, trừ khi...

Sau giờ học, Tần Triều đi ngang qua chỗ Vân Trì thì bị gọi lại.

Tần Triều dừng bước, từ trên cao nhìn xuống cậu, giọng điệu khó chịu: "Làm gì?"

"Cái này là cậu nhét vào ngăn bàn tôi à?" Vân Trì chỉ hộp sô-cô-la trên bàn hỏi hắn.

Giang Thư Ý nhìn hắn, hai bạn học bàn trước dựng tai lên nghiêng người lắng nghe.

Tần Triều dùng nắm đấm che môi ho hai tiếng rồi cười khẩy một tiếng: "Cậu bị bệnh à, sao có thể."

Tần Triều xoay người bỏ đi, Vân Trì cũng cầm cái hộp trên bàn đứng dậy đi theo ra ngoài.

Tần Triều liếc về phía sau một cái, ánh mắt lướt qua món đồ trong tay cậu, khó hiểu: "Cậu đi theo tôi làm gì?"

"Tôi đâu có đi theo cậu." Vân Trì bình tĩnh nói, "Tôi nghi ngờ có người nặc danh cho tôi sô-cô-la là để đầu độc hại chết tôi, cho nên tôi đi mách thầy giáo."

"Khụ khụ khụ..." Tần Triều suýt nữa bị một ngụm nước bọt làm sặc chết, đệt, rốt cuộc ai tạo ra cái thứ chó má này vậy, đúng là quá đủ rồi.

Tần Triều khoác cổ Vân Trì kéo cậu khỏi con đường dẫn đến văn phòng giáo viên.

Đẩy người ngã lên cửa sổ bên hành lang, một tay Tần Triều chống tường, nghiến răng nhìn cậu: "Đầu óc cậu có vấn đề gì à?" Nói rồi thật sự không nhịn được, co ngón tay lại gõ mạnh hai cái lên trán Vân Trì.

Cậu bị Tần Triều đánh rồi!!!

Vân Trì nhắm mắt lại, nuốt cục tức này xuống, vốn dĩ đã định từ bỏ luyện tán đả rồi, nhưng bây giờ cậu quyết định tiếp tục luyện.

"Vậy đây có phải cậu cho không?" Vân Trì lắc lắc cái hộp trong tay.

"Phải." Tần Triều cạn lời, chỉ có thể thừa nhận, "Hôm qua chẳng phải chưa chuyển cho cậu cái gọi là phí biểu diễn đó sao, lấy cái này bù có được không?" Chủ yếu là hôm qua con kén tằm này đúng là đã đứng về phía hắn diễn một màn, cuối cùng còn tức giận bỏ đi, trong lòng hắn không yên nên mới nghĩ đến chuyện dỗ dành một chút...

Biết sớm thế này...

Đánh chết hắn cũng không dỗ, thà chuyển cho cậu ba trăm tệ còn hơn.

Vân Trì chợt hiểu ra, hôm qua vốn dĩ Tần Triều định chuyển khoản, nhưng sau đó bị chuyện khác cắt ngang, rồi hắn quên mất.

"Cậu nói sớm đi chứ, đương nhiên là được rồi." Phí biểu diễn mới có năm mươi tệ, sô-cô-la và thịt bò khô này Giang Thư Ý nói đắt lắm, cậu lời rồi.

Lông mày Vân Trì nhướng lên, vui vẻ đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cậu trực tiếp bóc bao bì ra, hộp lớn như vậy mà bên trong chỉ có hơn hai mươi viên sô-cô-la, Vân Trì móc một viên từ bên trong ra đưa tới bên miệng Tần Triều: "Cho cậu ăn."

"?"

Tần Triều cụp mắt nhìn ngón tay trắng nõn thon dài khớp xương rõ ràng như thể không có lỗ chân lông nào đang cầm viên sô-cô-la kia, ngẩn người vài giây rồi mặt bỗng đỏ bừng lên, đệt, con kén tằm này đang làm gì vậy???

Vân Trì ngẩng mắt lên, thấy hắn không há miệng, trực tiếp nhét vào cho hắn.

"..."

Tần Triều theo bản năng ngậm lấy.

Thấy hắn không nhổ ra, Vân Trì hài lòng xoay người, được rồi, Tần Triều vẫn chưa mất hết nhân tính đến mức dùng kim tiêm đầu độc cậu trong sô-cô-la.

Là cậu lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.

Chỉ là vừa rồi không cẩn thận bị hắn cắn trúng ngón tay, Vân Trì ghét bỏ lau tay lên quần.

Tần Triều dùng đầu lưỡi đẩy viên sô-cô-la trong miệng, đại não bắt đầu xoay vòng nhảy múa điên cuồng.

Có một suy nghĩ hắn không biết có nên nghĩ hay không!!!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn