Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 21: Nếu làm Ngu Mỹ Nhân chết thì sẽ thế nào?

Vân Trì ngồi xe buýt quay về phố trung học, đi tìm Giang Thư Ý.

Thấy cậu tức giận hầm hầm, Giang Thư Ý hỏi đã xảy ra chuyện gì, Vân Trì không trả lời mà ngược lại hỏi cậu ta: "Cậu có định đăng ký lớp tán đả không?"

"Hả?" Giang Thư Ý không biết ý tưởng kỳ quái này của Vân Trì lại từ đâu chui ra, hơi nhíu mày, "Tôi không hợp với tán đả lắm, tôi thấy cậu cũng không... hợp lắm."

"Được, vậy cậu đi đăng ký cùng tôi đi."

Giang Thư Ý: "......"

Trên phố trung học có một võ quán, bên ngoài ghi dạy taekwondo, tán đả và võ thuật, Vân Trì không chút do dự kéo Giang Thư Ý đi thẳng vào.

Chủ nhật nên võ quán khá đông người, từng củ cải nhỏ mặc đồng phục luyện võ màu trắng đồng loạt xếp thành hàng đấm đá: "Hô, ha!"

Giang Thư Ý nhỏ giọng nói: "Không có anh chị lớn tuổi nào cả."

"Tôi tới rồi chẳng phải sẽ có sao." Vân Trì còn khá hài lòng, "Tôi thích làm người đặc biệt nhất."

Giang Thư Ý: "......"

Nhưng cậu ta thì không thích, cậu ta muốn chìm vào đám đông để không ai nhìn thấy mình.

"Cậu nghĩ mà xem." Vân Trì quay đầu bắt đầu tẩy não Giang Thư Ý, "Tình hình hiện giờ của cậu, sẽ có rất nhiều người tìm cậu gây phiền phức, giống như lần trước Trần Mộ Vân chặn tôi lại định đánh tôi vậy, cái tên Khâu Hoành Vũ chế giễu cậu cũng có thể tìm cơ hội đánh cậu, hai chúng ta không thể lúc nào cũng làm rùa rụt cổ được đúng không? Dù sao người đầu óc thiếu một sợi dây như Tần Triều để có thể lợi dụng cũng không nhiều."

Giang Thư Ý: "......"

Từ sau khi quen Vân Trì, trên đầu cậu ta dường như đã xuất hiện thêm sáu dấu chấm.

Giang Thư Ý bị thuyết phục rồi.

Sư phụ võ quán cũng khá ngạc nhiên, thời buổi này học sinh cấp ba đều sống dở chết dở, chút sức lực đều dùng để chơi game với ngủ nướng, vậy mà còn có người tới học võ.

Đương nhiên rồi, khách tới thì phải giữ khách lại.

"Cậu là con nhà bán bánh trứng áp chảo đúng không, tôi nói cho cậu biết nhé, cái cậu Giang, không, Tần Triều ấy, còn cả Trần Hủ nữa, hai đứa nó từ nhỏ đã theo tôi luyện võ rồi." Sư phụ võ quán đắc ý hất cằm, bắt đầu khoác lác, "Luyện ghê lắm, đánh khắp phố trung học không có đối thủ, mấy thằng nhóc du côn ngoài xã hội nghe thấy tên hai đứa nó là tè ra quần bỏ chạy luôn."

"?"

Vân Trì kéo Giang Thư Ý quay đầu bỏ đi.

"Ê..." Sư phụ võ quán kéo cậu lại, nhíu mày, "Sao còn chưa nói xong đã đi rồi?"

Vân Trì trợn đôi mắt đẹp nhìn ông ta: "Tôi học võ là để đánh Tần Triều."

"Ồ..." Sư phụ võ quán kéo dài giọng, "Ra là vậy... Được thôi, Tần Triều cũng chỉ đến thế thôi, chủ yếu là mấy thằng du côn kia chưa từng luyện võ nên trình độ kém, thế này nhé, cậu theo tôi học, chỉ cần chịu khó luyện tập, tôi đảm bảo sau này cậu đánh Tần Triều đến tè ra quần."

"Thật không?" Vân Trì nghi ngờ chớp chớp mắt, "Tôi thấy ông đang lừa tôi."

"Đương nhiên là thật." Sư phụ võ quán mỗi tay kéo một người đi vào trong, "Mười bảy tệ tám một tiết học trải nghiệm, hai cậu cứ thử trước đi, đừng nói đánh Tần Triều, học xong rồi một mình cậu có thể đánh cả Tần Triều lẫn Trần Hủ, hai cậu cùng xông lên thì có thể giẫm mặt Tần Triều xuống đất."

Vân Trì nhỏ giọng nói với Giang Thư Ý: "Ông ấy đang lừa chúng ta."

Giang Thư Ý: "......"

Sáu dấu chấm.

Mặc kệ sư phụ võ quán có quảng cáo quá đà hay không, nhưng đúng là đã quảng cáo trúng tim đen của Vân Trì, chỉ có mười bảy tệ tám thôi, thử một chút vậy, lỡ như thật sự có thể giẫm mặt Tần Triều thì sao?

Khởi động, bộ pháp, các đòn quyền cơ bản, hai người luyện trong võ quán suốt cả buổi chiều, mãi tới bữa tối mới về nhà.

Buổi tối, Vân Trì làm xong một bộ đề thi rồi tắm rửa xong mới lấy điện thoại ra.

Vừa vào game, thứ đập vào mắt chính là lời chào hỏi của Ngu Mỹ Nhân.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, sao giờ mới tới gặp anh? Đi đâu lêu lổng rồi?]

A a a a a!!!

Vân Trì hít sâu một hơi, giả vờ như không nhìn thấy.

Gói quà hôm nay gồm hai cuộn băng gạc, mỗi cuộn có thể hồi 30 điểm máu, còn có hai miếng băng cá nhân, mỗi miếng có thể chữa một vết thương nhỏ.

Giá trị nghẹn khuất: 53

Giá trị thỏa mãn: 3

Giá trị vui vẻ: 51

Giá trị no bụng của Ngu Mỹ Nhân là 300, giá trị độ ẩm 90, giá trị tâm trạng 60, giá trị tinh thần 80.

Mà độ hảo cảm của Ngu Mỹ Nhân với chủ nhân vậy mà đã cao tới 85.

Sau khi Ngu Mỹ Nhân bắt đầu gọi cậu là đồ ngốc nhỏ, độ hảo cảm vậy mà vẫn tăng vùn vụt, chủ nhân có sở thích đặc biệt gì sao?

Vân Trì nhìn chằm chằm màn hình, đột nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ, nếu trò chơi này không thể chơi lại, vậy nếu cậu làm Ngu Mỹ Nhân chết thì sao?

Như vậy chẳng phải sẽ game over, rồi có thể bắt đầu lại từ đầu sao?

Vân Trì cong môi cười.

Cửa hàng cấp hai đã có thể mở, chỉ cần năm mươi điểm nghẹn khuất là được, nhưng Vân Trì không mở, cậu muốn thử xem có thể g**t ch*t Ngu Mỹ Nhân hay không đã.

Bắt đầu làm việc thôi.

Thu thập trong chín mươi phút sẽ tiêu hao 30 điểm no bụng, 15 điểm độ ẩm, 15 điểm tâm trạng và 15 điểm tinh thần.

Hôm qua Tần Triều cho Ngu Mỹ Nhân ăn quá nhiều thứ, 300 điểm no bụng rất khó tiêu hao hết.

Giá trị tâm trạng thấp hơn 40 thì tên thần kinh Ngu Mỹ Nhân này sẽ không làm việc nữa, không có Tiêu Dao Hoàn thì phải để hắn đi ngủ.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, qua đây hầu hạ anh đi ngủ, cho phép em hôm nay có được anh.]

[Có□ Không□]

Lần trước khi l*m t*nh vào đêm đầu tiên trong hang động, Vân Trì đã chọn Có, nhưng vì giường quá nhỏ không thể triển khai nên không được.

Bây giờ giường đã được nâng cấp rồi, thật ra cậu khá muốn biết chọn Có sẽ thế nào.

Nhưng, Ngu Mỹ Nhân hiện giờ không xứng.

Cho nên, cút.

Vân Trì không chút do dự chọn Không.

Sau khi ngủ một giấc thuần túy, giá trị tâm trạng và giá trị tinh thần của Ngu Mỹ Nhân khôi phục một trăm, giá trị no bụng và độ ẩm giảm xuống, nhưng giá trị no bụng vẫn còn hơn hai trăm.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, ông đây sắp khát chết rồi, cho hớp nước uống đi.]

Mắt Vân Trì sáng lên, độ ẩm đã thấp hơn hai mươi phần trăm rồi, nhưng hắn chỉ kêu khát, cũng không nói không thể làm việc.

Biết đâu có thể khát chết hắn.

Tiếp tục làm việc, lại tiêu hao hơn một trăm, giá trị no bụng còn chưa tới một trăm, độ ẩm đã về không.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, khát khát khát, cho anh nước, không thì đánh chết em.]

Vân Trì nhìn phong cách ngôn ngữ quen thuộc một cách khó hiểu này, càng thấy nghẹn lòng.

Tần Triều chắc chắn đã tìm được gói ngôn ngữ ở đâu đó rồi lén cài cho cậu, hắn chỉ cố tình không thừa nhận thôi.

Ảnh đại diện của Ngu Mỹ Nhân đã đỏ bừng, cảm giác sắp nổ tung đến nơi, thiếu nước mà vẫn không chết, có lẽ phải vừa chết đói vừa chết khát mới được.

Ngủ một giấc dậy rồi tiếp tục làm việc.

Giá trị no bụng chỉ còn mười phần trăm rồi, đợt cuối cùng là có thể chơi chết hắn.

Vân Trì bỗng nhiên cảm thấy bắt đầu hưng phấn.

[Bởi vì Ngu Mỹ Nhân không ngừng làm việc không ngừng làm việc, cuối cùng đã lật tung toàn bộ thảo nguyên một lượt, tìm được rương báu ẩn giấu, điềm lành từ trên trời giáng xuống, tất cả chỉ số cơ thể khôi phục một trăm phần trăm, trong hai giờ làm việc không tiêu hao bất kỳ thể lực nào, ô de.]

Trên màn hình, Ngu Mỹ Nhân đã bắt đầu nhảy nhót reo hò.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, ông xã lợi hại không nào?]

!!!

Vân Trì trơ mắt nhìn các chỉ số đỏ chót của Ngu Mỹ Nhân trong nháy mắt biến thành màu xanh khỏe mạnh một trăm phần trăm, trời cũng sập rồi.

Không phải chứ, cái trò chơi rách này có bệnh à?

[Mở rương báu, cỏ sinh mệnh +2, mỗi cây cỏ sinh mệnh có thể tăng 1 điểm sinh mệnh.]

Vân Trì cạn lời.

Bất kể là chủ nhân hay Ngu Mỹ Nhân, giá trị sinh mệnh vẫn luôn là một trăm, chưa từng giảm qua, hơn nữa cọng cỏ rách này chỉ tăng có 1 điểm sinh mệnh, thế mà cũng gọi là rương báu?

Vân Trì nhìn đồng hồ đếm ngược hai giờ, mệt tim không thôi, cũng có nghĩa là trong hai giờ này cậu không thể g**t ch*t Ngu Mỹ Nhân.

Im lặng là Vân Trì của đêm nay.

Chuông báo thức vang lên, đã là nửa đêm mười hai giờ, đến giờ ngủ cố định của Vân Trì rồi.

Vân Trì dứt khoát tắt điện thoại leo lên giường ngủ, tối mai tiếp tục giết, cậu không tin mình không chơi chết được Ngu Mỹ Nhân.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn