Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 20: Một con game vớ vẩn mà làm ầm ĩ với tôi cả buổi

Điểm chú ý của Tần Hàn Nghĩa và Vân Trì đương nhiên không giống nhau, ông không nhìn cơ bụng của Tần Triều cũng không nhìn rốn hắn, ông chỉ nhìn thấy cái bụng lép rõ ràng của con trai mình, đây rõ ràng là đói bụng, đâu phải ăn no quá.

"Sao lại không ăn nổi cơm chứ?" Tần Hàn Nghĩa nhíu mày.

"Có lẽ là tới nơi ở mới nên ưu tư quá độ." Vân Trì thở dài một tiếng, "Gần đây tâm trạng Tần Triều luôn không tốt, cậu ấy nói mình rất thích người nhà, nhưng lại sợ người nhà không chấp nhận mình, cũng không muốn làm bác trai bác gái cùng anh trai chị gái lo lắng."

Tần Triều đã hoàn toàn ngây người rồi, hắn nằm đó, tầm mắt hơi dời lên trên vừa hay nhìn thấy miệng Vân Trì.

Cái miệng lúc nào cũng độc mồm độc miệng với hắn đang khép mở, nói ra những lời hoang đường hắn không tài nào hiểu nổi.

Vân Trì dùng ánh mắt thương xót nhìn Tần Triều một cái rồi nhìn sang Tần Hàn Nghĩa: "Cậu ấy cứ lén trốn đi khóc mãi, haiz..."

Đôi môi trắng bệch của Tần Triều cộng thêm một tràng lời nói của Vân Trì khiến Tần Hàn Nghĩa áy náy vô cùng, là ông đã xem nhẹ sức khỏe tâm lý của đứa trẻ rồi.

Tần Hàn Nghĩa muốn đưa Tần Triều tới bệnh viện, nhưng Tần Triều từ chối.

Đến bệnh viện chắc chắn sẽ phải làm nội soi dạ dày các loại kiểm tra, không đến mức đó, thật sự không đến mức đó, biết đâu ngày mai sẽ khỏi.

Ví dụ như đau nhức toàn thân, hôm nay đã đỡ hơn rất nhiều rồi.

Vì thế Tần Hàn Nghĩa gọi bác sĩ gia đình tới.

Trước khi bác sĩ tới, Vân Trì lau bớt một chút trên môi hắn, môi nhìn hồng hào hơn một chút, cũng tự nhiên hơn.

Đương nhiên bác sĩ không kiểm tra ra vấn đề gì, nhưng thấy Tần Triều không ăn nổi thứ gì nên cuối cùng truyền cho hắn một túi dịch dinh dưỡng.

Dịch dinh dưỡng có thể bổ sung năng lượng cho cơ thể, tránh để hắn tụt đường huyết mà ngất đi.

Thấy sắc mặt Tần Triều khá hơn rồi, Tần Hàn Nghĩa cũng thở phào nhẹ nhõm, ôn hòa nói với Vân Trì và Trần Hủ: "Các cháu cứ chơi vui vẻ, cần gì thì cứ nói."

"Cảm ơn bác." Vân Trì ngoan ngoãn gật đầu, "Tần Triều vẫn luôn nói cha cậu ấy rất giỏi, lại cực kỳ tốt bụng, hôm nay gặp bác quả nhiên giống hệt như lời cậu ấy nói."

"Đúng vậy." Trần Hủ đúng lúc châm thêm dầu vào lửa, "Tần Triều quả thật thường xuyên nói như vậy."

Tần Triều: "?"

Hắn nói lúc nào?

Hay là hắn đã mất đi ký ức của cả đời mình rồi?

Lời khen thẳng thắn chân thành của thiếu niên trực tiếp đánh vào trái tim của một cây quẩy già đen đã lăn lộn trong chảo dầu mấy chục năm.

Bạn bè của Tần Triều tốt hơn ông tưởng tượng rất nhiều, không phải loại du côn đầu đường xó chợ.

Cuối cùng Tần Hàn Nghĩa cũng đi ra ngoài, Tần Triều và Trần Hủ đồng thời quay đầu nhìn Vân Trì.

Trần Hủ là vừa chấn động vừa hoảng hốt.

Còn Tần Triều thì mang vẻ mặt cá chết, hắn thật sự phục rồi, cái kén tằm này là kiểu gặp đâu diễn đó phải không?

Hôm qua mới diễn một màn trước mặt cha mình, chưa diễn đủ hay sao, giờ lại diễn tới trước mặt cha người khác rồi?

"Không cần cảm ơn." Vân Trì xua tay, thu lại vẻ vô tội ban nãy, lúc này mặt đầy mây trôi nước chảy, "Chỉ là chuyện nhỏ nhấc tay thôi."

Tần Triều tức đến bật cười: "Tôi còn phải cảm ơn cậu nữa à?"

Vân Trì lắc đầu thở dài: "Cậu rất yếu."

Đáng tiếc cho cái thân phận quý tử hào môn, nếu có thể đổi cho cậu làm thử thì tốt biết bao.

Vân Đại Hải đúng là không được mà, không có năng lực cưới bốn bà vợ sinh năm sáu đứa con, khiến cậu có một thân bản lĩnh mà chẳng có chỗ thi triển.

Muốn moi cả người Tần Triều mang đi luôn.

"......" Tần Triều vò một cái lên mặt mình, trời đất ơi, cái mạch não này làm hắn cạn lời thật rồi.

Trần Hủ hoàn hồn, ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh, thở dài một hơi: "Bây giờ tao mới ngẫm ra, ông anh trai đó của mày đúng là trà xanh thật."

Trần Hủ kể lại cho Tần Triều những lời Tần Thư Văn đã nói trong phòng khách: "Mày thật sự phải cảm ơn Vân Trì đấy, nếu không bây giờ hình tượng của mày sẽ là một tên nhà quê chưa từng được ăn no, vừa bước vào hào môn đã ăn uống điên cuồng không biết xấu hổ rồi."

"Hừ." Tần Triều cười khẩy một tiếng, "Tao sợ cái đó à?"

Trần Hủ nhăn mặt: "Mặc dù trời trong nắng đẹp xã hội pháp trị, nhưng dù sao cũng là hào môn, mày... xem phim truyền hình nhiều vào rồi để tâm hơn chút đi, dù sao bọn tao cũng không có kinh nghiệm... Hào môn bọn mày sẽ không lấy súng ra đoàng đoàng bắn nhau đấy chứ?"

"Cút đi." Tần Triều bực mình nói, "Tao thấy mày bị ai đó lây bệnh rồi."

Trần Hủ hoàn toàn không nghe thấy hắn nói gì, vẫn còn đang cảm thán: "Người anh em từ nhỏ lớn lên cùng tao sau này bước vào hào môn rồi bị bắn thành cái sàng của tao ơi..." Cậu ta đã tưởng tượng tới cảnh Tần Triều nằm trong vũng máu, còn mình lao tới ôm hắn khóc trời khóc đất rồi...

Tần Triều quay đầu định tìm cái gối ôm đập lên đầu Trần Hủ một cái, còn chưa kịp tìm thấy thì một bàn tay trắng trẻo thon dài đã đưa tới trước mặt hắn: "Ba mươi tám tệ tám, cộng thêm phí ra sân năm mươi tệ, thanh toán đi, cảm ơn."

Tần Triều ngẩng đầu nhìn gương mặt nghiêm túc của Vân Trì, rất lâu sau vẫn không nói nên lời.

Mặc dù vừa rồi một loạt thao tác kỳ quái của Vân Trì khiến Tần Triều cảm thấy không cần thiết, nhưng việc cái kén tằm này biết nghĩ cho hắn vẫn khiến Tần Triều ghi nhận.

Nhưng bây giờ...

Tần Triều cạn lời, hoàn toàn hết tính khí rồi, lấy điện thoại ra: "Nào, tôi chuyển cho cậu, hai người đúng là bạn bè giữa đường nhặt được mà, đều nghĩ mọi cách để moi tiền tôi." Hôm qua vừa bị Trần Hủ lừa hơn một trăm tệ.

Vân Trì lấy điện thoại ra mở mã nhận tiền cho Tần Triều quét, miệng nói: "Tôi không moi tiền của cậu, đây là thu nhập từ lao động."

Trần Hủ: "Tao cũng là thu nhập từ lao động."

Tần Triều đã hiểu rồi, cái đồ chó chết Trần Hủ này đã hết thuốc chữa hoàn toàn.

Tần Triều bấm điện thoại, còn chưa kịp quét thì Tần Hàn Nghĩa gửi tới một thông báo chuyển khoản.

"Ông cha đại gia của tao chuyển cho tao một trăm nghìn tệ tiền tiêu vặt." Tần Triều nhíu mày, "Tháng này chẳng phải đã cho rồi sao?"

"Bao nhiêu cơ?!!!" Trần Hủ và Vân Trì đồng thời hét lên, hai đôi mắt cùng lúc trợn tròn nhìn Tần Triều.

Tần Triều vén mí mắt nhìn hai người một cái: "Một trăm nghìn mà, nhiều lắm à?"

Rồi cố ý thở dài:c"Không nhiều đâu nhỉ..."

"Đệt..." Trần Hủ lao tới bóp cổ hắn, nghiến răng nghiến lợi nói, "Tao liều mạng với loại phú nhị đại như mày, a a a a a--" Hiện tại tiền tiêu vặt của cậu ta mỗi tuần mới có năm mươi tệ, trước đây cậu ta với Tần Triều còn từng vì ai trả tiền ly trà sữa bảy tệ mà đánh nhau...

"Tao tuyên bố từ bây giờ tao bắt đầu ghét người giàu rồi."

Vân Trì lặng lẽ thu điện thoại lại, hủy mã nhận tiền, đổi thành danh thiếp WeChat.

Tần Triều dùng một tay hất Trần Hủ ra, chửi một câu: "Tao sắp no chết rồi mà mày còn bóp cổ tao, chờ tao khỏe lại đi, tao không đánh chết mày thì thôi... Không, tao dùng tiền đập chết mày."

Tần Triều dùng điện thoại quét mã QR trong tay Vân Trì: "Kết bạn? Tôi yêu cha--tôi?" Chữ cuối cùng, giọng Tần Triều còn vỡ cả âm.

Vân Trì yêu cha cậu?

Yêu cái rắm.

"Đúng vậy, kết bạn rồi sau này chuyển tiền cho tiện." Vân Trì bình tĩnh nói.

"Sau này?" Tần Triều còn chưa thoát khỏi cú sốc "Tôi yêu cha tôi", lại nghe thấy câu càng chấn động hơn, "Ai với cậu sau này? Tôi bị bệnh à mà ngày nào cũng chuyển tiền cho cậu?"

Mắt Vân Trì sáng lên, ngồi xổm bên cạnh hắn, mong chờ nhìn hắn: "Tần Triều, cậu có muốn thuê tôi làm quân sư cho cậu không? Tôi rất lợi hại đấy."

Tần Triều đưa một ngón tay chống lên trán cậu, không chút do dự đẩy cậu ra: "Cút."

Bàn tính trong đầu cậu sắp bắn thẳng vào mặt hắn rồi.

Vân Trì tiếc nuối thở dài, sau đó ghét bỏ liếc hắn một cái, lập tức cứng cỏi trở lại: "Tôi còn chẳng thèm hầu hạ cậu đâu."

"......"

Tần Triều day day đầu ngón tay.

Đúng! Là! Quá! Đáng! Đánh!

Tần Hàn Nghĩa bảo người giúp việc mang rất nhiều đồ ăn thức uống và đồ chơi tới.

Những món bánh tinh xảo cùng đồ ăn vặt cao cấp được bày trên chiếc bàn sắt phong cách đồng quê có viền ren ở ban công, Vân Trì và Trần Hủ ngồi đối diện nhau, bên tay đặt ly nước trái cây màu sắc đẹp mắt, từ đây có thể nhìn thấy khu vườn lớn và hồ bơi lớn của nhà họ Tần, tận hưởng một phen cuộc sống của quý tử hào môn.

Sau khi nếm xong bánh ngọt và đồ ăn vặt, cuối cùng Vân Trì cũng nhớ ra hôm nay mình còn có một mục đích khác.

Cậu mở điện thoại rồi đưa tới trước mặt người đang truyền dịch bên cạnh: "Cậu cập nhật gói ngôn ngữ ở đâu, phiền cậu tìm lại giúp tôi." Cậu vẫn không nỡ bỏ trò chơi này, những thứ khác thì thôi, nhưng gói ngôn ngữ của Ngu Mỹ Nhân nhất định phải tìm lại.

"Ai cập nhật gói ngôn ngữ cho cậu chứ, tôi rảnh lắm à?" Tần Triều tặc lưỡi một tiếng, "Chỉ chơi thử game của cậu thôi mà, nhìn cậu keo kiệt chưa kìa, lòng dạ nhỏ bằng lỗ kim à?"

"Chính là cậu." Vân Trì nhíu mày, "Trên đó còn hiện thông báo đã cập nhật gói ngôn ngữ, cậu nói cho tôi biết ở đâu đi, tôi đổi lại là được."

"Tôi không cập nhật."

"Cậu cập nhật rồi."

"Tôi không có."

"Có." Vân Trì nổi nóng, "Là cậu, là cậu."

"Ê ê ê ê..." Trần Hủ chen vào giữa hai người, "Sao vậy, game gì thế?"

Vân Trì gạt cậu ta sang một bên, trừng mắt nhìn Tần Triều: "Có phải cậu cố ý không?"

"Tôi cố ý? Tôi..." Tần Triều trăm miệng cũng không giải thích nổi, cuối cùng đành nhượng bộ, bất lực nói, "Thế này đi, cậu đăng ký tài khoản mới, tôi chơi giúp cậu tới đúng tiến độ hôm qua, được chưa? Nếu cần nạp tiền thì tôi nạp cho." Đúng là tay ngứa mới đi đụng vào điện thoại của cậu.

"Nếu chơi lại được thì tôi còn tìm cậu à?" Vân Trì tức giận nói.

"Hầy." Tần Triều tức đến bật cười, "Game gì mà không chơi lại được? Cậu cố ý kiếm chuyện với tôi đấy à?"

Vân Trì nhìn hắn một lúc, cầm cặp sách của mình lên, xoay người mở cửa rồi lặng lẽ bỏ đi.

Xong rồi.

Ngu Mỹ Nhân sến súa thật sự không bao giờ tìm lại được nữa.

Ngu Mỹ Nhân trước đây tuy sến súa nhưng ít nhất vẫn tôn trọng cậu là chủ nhân, còn Ngu Mỹ Nhân đã bị Tần Triều làm ô nhiễm bây giờ...

Cậu! Sẽ! Không! Nương! Tay! Nữa!!!

"Đệt chứ..." Tần Triều tức đến nói năng lộn xộn, chỉ vào bóng lưng Vân Trì, "Chỉ là một trò chơi rách thôi, cậu ta làm ầm lên với tao nửa ngày trời, tao còn nói sẽ chơi lại giúp cậu ta rồi, vậy mà vẫn không chịu buông tha... Tao nợ cậu ta chắc?"

Trần Hủ bất lực: "Hai người đúng là oan gia trời sinh, tao phục rồi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn