Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 19: Thật muốn moi nó xuống

"Tạo dáng đẹp không?" Tần Triều ngước mắt nhìn sang, trừng cậu ta một cái.

"Đẹp chết mày đi được." Trần Hủ tặc lưỡi, "Cũng ra dáng thiếu gia rồi đấy nhỉ, mày không phải chỉ để bọn tao tới xem mày đẹp trai cỡ nào đấy chứ?"

Tần Triều nheo mắt: "Bọn mày là ai? Sao cậu ta cũng tới?" Câu này là nói với Vân Trì.

Vân Trì chớp chớp mắt, không nói gì.

Trần Hủ vội vàng hòa giải: "Bạn học Vân Trì có lòng tốt tới thăm mày, khách đến nhà là khách, mày câm miệng cho tao."

Vân Trì không giải thích, cũng không hề có chút lúng túng nào vì không được chủ nhà hoan nghênh, còn thuận theo lời Trần Hủ hỏi hắn: "Nghe nói cậu ăn no quá, thứ gì ngon vậy, khiến cậu ăn đến mức ngay cả đi đường cũng không nổi nữa?"

Nhất định rất ngon, muốn nếm thử.

Trên mặt Tần Triều thoáng hiện vẻ lúng túng, giơ tay chỉ cậu hỏi Trần Hủ: "Đây là có lòng tốt tới thăm tôi đấy à? Hay cố ý tới tận cửa chế giễu tôi vậy?"

Trần Hủ cười đi vào: "Thế rốt cuộc mày bị sao vậy?"

"Tôi..." Khí thế của Tần Triều lập tức tan biến, không còn trung khí mười phần như lúc chửi kén tằm nữa, thở dài như người sắp chết, "Haiz, tôi xong rồi."

Trần Hủ: "......"

Vân Trì: "......"

Trần Hủ đánh giá hắn từ trên xuống dưới: "Tao thấy mày ổn mà." Sắc mặt hồng hào có sức sống, chẳng giống người bị bệnh chút nào.

Tần Triều nửa nằm nửa dựa ở đó nhìn Trần Hủ: "Tao không cử động được."

Trần Hủ không chút do dự đá một phát vào chân hắn: "Còn cảm giác không?"

"Cút." Tần Triều đưa tay sờ bụng dưới, "Tao cảm thấy tao ăn quá nhiều rồi, no đến mức không động đậy nổi..."

"Vậy nên." Vân Trì hơi cúi người xuống, chân thành hỏi, "Rốt cuộc cậu đã ăn cái gì, tôi có thể nếm thử một chút không?"

Tần Triều giơ tay định đè cổ cậu xuống đánh cho một trận, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi dùng ánh mắt lăng trì cậu: "Cậu có biết thế nào gọi là cảm thấy không?"

Vân Trì chần chừ nửa giây, quay đầu nhìn Trần Hủ, gật đầu với cậu ta: "Quả nhiên là học dốt, năng lực biểu đạt nghèo nàn đến vậy, điểm ngữ văn chắc chắn rất thấp."

Trần Hủ: "......"

"Nói tiếng người đi." Trần Hủ đá đá chân Tần Triều.

"Tiếng người chính là, từ sau khi cắn một miếng bánh bao nhân cua mày mua buổi sáng hôm qua, tao chưa từng ăn thêm bữa nào nữa." Tần Triều mắt vô thần, hai tay buông thõng hai bên, dùng hơi thở yếu ớt nói, "Nhưng tao rất no, giống như đã ăn mười cái bánh trứng áp chảo vậy, no đến mức không đứng dậy nổi, không đi nổi đường, như thể thức ăn đã dâng tới tận cổ họng, động một cái là sẽ rơi lộp bộp ra ngoài, hiểu chưa?"

Ờm...

Hai người hạng nhất khối đứng cạnh ghế nằm của Tần Triều, cúi đầu nhìn hắn, đại não vận chuyển hết công suất, đoạn đọc hiểu này nên hiểu thế nào đây?

Quá vô lý.

Nhưng Trần Hủ lại không cảm thấy Tần Triều đang đùa, dù sao cũng lớn lên cùng nhau, Tần Triều sẽ không chơi kiểu trò vô vị này.

"Vậy là dạ dày có vấn đề rồi, trước đây dạ dày của mày cũng có bệnh gì đâu." Trần Hủ khó hiểu, "Mày không bị bệnh dạ dày, định sẵn không thể làm nam chính tiểu thuyết rồi, chẳng lẽ sau khi vào hào môn, lúc thu dọn hành lý chuẩn bị nâng cấp thành tổng tài bá đạo, dạ dày tự nhiên bắt đầu không tốt nữa à?"

Tần Triều cạn lời trợn mắt nhìn cậu ta.

Hôm qua tâm trạng tệ muốn chết, hôm nay đã khá hơn một chút, nhưng vẫn còn hơi nghẹn trong lòng, không nhiều, nghẹn nhẹ thôi, khoảng bốn mươi phần trăm.

Nhưng những thứ đó giờ không còn là vấn đề nữa rồi, trọng điểm là hắn sắp bị no chết rồi!!!

"Tao nghi là tao mắc bệnh nan y." Tần Triều u u nói.

Gần đây cơ thể hắn có gì đó không ổn.

Lại nữa rồi.

Trần Hủ trừng hắn một cái: "Đừng có nói linh tinh."

Vân Trì đứng bên cạnh nghe hết từ đầu đến cuối, bước lên một bước, cúi người xuống, đưa tay thẳng tới bụng Tần Triều ấn xuống.

Hành động bất ngờ không báo trước này khiến Tần Triều giật mình, lập tức chộp lấy tay cậu, trừng mắt nhìn cái kén tằm lúc nào cũng xuất chiêu bất ngờ này: "Đồ làm màu, cậu lại muốn làm gì nữa?"

Vân Trì bị hắn nắm một tay cũng không giãy ra, tay còn lại thò từ bên kia sang lần nữa ấn lên bụng Tần Triều, xoa hai cái rồi ngẩng đầu nhìn Trần Hủ: "Bụng cậu ta lép hết rồi, rõ ràng là đói quá."

Trần Hủ: "......"

Đơn giản dứt khoát, không hổ là học bá, sao cậu ta lại không nghĩ ra nhỉ.

Trần Hủ đi tới cùng Vân Trì sờ bụng Tần Triều.

"Đệt..." Tần Triều sắp phát điên rồi, "Mẹ nó tao có mang thai đâu, hai đứa mày sờ cái gì hả?"

Tần Triều vừa nói vừa hất tay Trần Hủ và Vân Trì ra.

Một phen giày vò này khiến Tần Triều khó chịu đến mức cứ ôi ôi liên tục.

Vân Trì mở cặp sách của mình ra, lấy từ bên trong một vật màu đen hình cây bút, vừa vặn mở nắp vừa nói: "Hôm qua tôi cũng không có khẩu vị, cảm thấy dạ dày hơi đầy, nhưng không nghiêm trọng như cậu, hôm nay đã khỏi rồi, tôi đoán có phải cậu bị nhiễm loại virus nào đó rồi lây sang tôi không?"

"Sao không phải là cậu bị nhiễm rồi lây cho tôi?" Tần Triều trừng mắt nhìn vật thể không rõ trong tay cậu, "Cái gì thế? Cậu định làm gì? Đâm chết tôi à?"

"Mày bị bệnh à?" Trần Hủ cạn lời, "Cậu ấy đâm chết mày làm gì? Đây là thuốc dạ dày à? Nhưng thuốc dạ dày của cậu nhìn lạ thật đấy, có tác dụng không?" Không thể nào là một cây bút được chứ? Lúc này mà lấy ra một cây bút thì chẳng phải là thần kinh sao?

Vân Trì co một chân quỳ lên chiếc ghế dài của Tần Triều, Tần Triều không nhịn được dịch sang một bên một chút, cảnh giác nhìn cậu: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Tôi nói trước là tôi sẽ không uống thuốc của cậu đâu." Uống thuốc của cậu rồi đầu óc biến thành như cậu thì sao?

"Bút che khuyết điểm môi." Vân Trì nói, "Lát nữa cha cậu ấy sẽ lên thăm cậu ấy."

Trần Hủ ngẩn người.

Mười giây sau, cậu ta hiểu ra.

Vân Trì hất cằm với Trần Hủ, bình tĩnh nói: "Giữ cậu ấy lại."

"Được thôi." Trần Hủ lập tức tiến lên, quỳ xuống ở phía bên kia, giữ chặt hai cánh tay Tần Triều.

Tần Triều vốn đã không cử động được mấy, bị hai người khống chế như vậy thì còn sức phản kháng gì nữa, chỉ có thể cạn lời nhìn Trần Hủ: "Tuyệt giao đi." Người anh em này đã phản bội rồi.

"Được thôi." Trần Hủ đưa tay bóp cằm hắn, bẻ đôi môi đang mím chặt của hắn ra.

Vân Trì cúi người lại gần, chấm vật trong tay lên môi Tần Triều: "Tôi còn chưa dùng qua đâu, tiện nghi cho cậu rồi, ba mươi tám tệ tám, lát nữa chuyển khoản, không cần khách sáo."

Tần Triều bắt đầu giãy giụa: "Ưm ưm ưm..."

Vân Trì dứt khoát ngồi d*ng ch*n lên đùi Tần Triều để đè hắn lại, nhíu mày, giọng điệu không mấy thân thiện: "Cậu phiền quá, im miệng, không được động đậy."

Tần Triều: "?" Cậu còn lên mặt luôn rồi?

Quả nhiên không nên cho cái kén tằm này vào phòng.

Vân Trì cụp mắt xuống, cầm bút che khuyết điểm tô lên môi Tần Triều.

Mặt cậu cách Tần Triều rất gần, miệng Tần Triều bị Trần Hủ bóp nên không thể quay đi, chỉ có thể nhìn Vân Trì.

Đây là lần đầu tiên trong đời hắn ở gần một người đến vậy, gần đến mức có thể nhìn thấy nốt ruồi son cực kỳ kín đáo, rất nhỏ rất nhỏ ở khóe mắt trong của cậu.

Không hiểu sao lại thấy hơi khát nước, cổ họng Tần Triều chuyển động, nuốt một ngụm nước bọt.

Vân Trì nghiêm túc tô vẽ trên môi Tần Triều, vẻ mặt đó giống như đang hoàn thành một tác phẩm hội họa tinh xảo.

Môi của Tần Triều... bị Trần Hủ bóp thành mỏ gà rồi, không miêu tả nữa.

Môi vậy mà không có da chết, căng mọng ẩm mượt, hồng hào mềm mại, nhìn là biết rất khỏe mạnh.

Vân Trì thầm nghĩ, tiếc thật, Tần Triều không xứng có đôi môi như vậy, thật muốn moi xuống mang đi.

Tô xong rồi, Vân Trì dùng tay lau phần vừa tô tràn ra ở khóe môi Tần Triều, sau đó ngồi thẳng dậy ngả người ra sau ngắm nghía một hồi, hài lòng gật đầu: "Hiệu quả đúng là không tệ, may mà tôi không mua loại mười tám tệ tám, tiền nào của nấy, cổ nhân quả nhiên không lừa ta."

Cuối cùng Tần Triều cũng cứu được miệng mình khỏi tay Trần Hủ, vừa mở miệng định chửi hai tên ngốc này thì cửa phòng bị gõ vang.

"Tiểu Triều, cha vào đây."

Là giọng của Tần Hàn Nghĩa.

"......" Miệng Trần Hủ há thành hình chữ O, rồi chậm rãi khép lại, đỉnh thật.

Tần Hàn Nghĩa chỉ tượng trưng gõ cửa hai cái, cũng không đợi Tần Triều đồng ý đã đẩy cửa bước vào.

Sắc mặt Tần Hàn Nghĩa không được tốt lắm, vừa đi vừa nói: "Nghe anh con nói con ăn... cơ thể không khỏe, cha lên xem thử..." Người đã đi tới khu ban công, Trần Hủ và Vân Trì tránh sang hai bên đứng, người đang nằm trên ghế dài với đôi môi tái nhợt liền lọt vào tầm mắt Tần Hàn Nghĩa.

Bước chân Tần Hàn Nghĩa khựng lại, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin nổi: "Tiểu Triều, con không khỏe, sao sắc mặt lại kém thế này?"

Tần Triều mở miệng định giải thích: "Không phải, con..." Đây là do một tên thần kinh dùng son môi, không, son trắng bôi lên.

"Bác ơi, Tần Triều thật sự không khỏe, hai ngày rồi cậu ấy không ăn cơm." Vân Trì lên tiếng cắt ngang lời Tần Triều.

"Cái gì?" Tần Hàn Nghĩa không thể tin nổi, "Sao lại thế được? Vừa rồi Thư Văn chẳng phải nói con ăn no quá sao?"

"Ăn no quá? Sao có thể chứ?" Vân Trì mở to mắt, vẻ mặt vô tội đầy kinh ngạc, "Cậu ấy ăn uống không ngon miệng, không ăn nổi cơm đâu, bác xem bụng cậu ấy lép hết rồi này." Vân Trì xoay người cúi xuống, trực tiếp đưa tay vén áo Tần Triều lên, để lộ bụng hắn.

Oa.

Tần Triều vậy mà có tám múi cơ bụng!!!

Trong mắt Vân Trì lóe lên tia ghen tị, thật muốn moi xuống mang đi.

Còn nữa!!!

Rốn của hắn sao lại đẹp như vậy chứ???

Một cái rốn dài, thẳng đứng, ẩn giữa các múi cơ bụng...

Thật muốn moi xuống mang đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn