Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 18: Tôi có thiên phú làm trà xanh

Giang Thư Ý đương nhiên là không đi.

Nói ra cũng khá châm chọc, cậu ta đã sống ở đó mười bảy năm, chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình không thể quay về nữa.

Ban đầu Trần Hủ còn lo Giang Thư Ý sẽ cảm thấy khó chịu trong lòng, nhưng không ngờ Giang Thư Ý lại nói với Vân Trì: "Hôm qua tâm trạng Tần Triều đã không tốt rồi, cậu đi nói không chừng còn có thể khiến cậu ấy vui lên."

"Vậy thì chắc chắn cậu ta sẽ vui." Vân Trì hừ nhẹ, "Dù sao thú vui của cậu ta chính là áp bức tôi."

"..." Giang Thư Ý cười gượng, "Tôi cũng không có ý đó."

"Tôi biết mà, cậu đang lo cho tôi." Vân Trì vỗ vai cậu ta, "Cậu yên tâm, tôi sẽ chuyển đạt sự quan tâm của cậu dành cho cậu ta cho cậu ta biết, nếu không với lòng dạ hẹp hòi như vậy, có khi cậu ta sẽ sinh oán niệm với cậu rồi trả thù cậu... Yên tâm đi, tôi có kinh nghiệm, tôi sẽ giúp cậu."

Giang Thư Ý: "Ờm..."

Trần Hủ không nhịn được lên tiếng đính chính cho anh em tốt của mình: "Thật ra Tần Triều là người khá tốt..."

Vân Trì nhìn cậu ta.

Trần Hủ khựng lại, giơ ngón tay cái với Vân Trì: "Cậu nói gì cũng đúng."

Giang Thư Ý nhìn Trần Hủ một cái.

Trước đây cậu ta có rất nhiều bạn bè, những người bạn đó đều đối xử rất tốt với cậu ta, cậu ta nói gì bọn họ cũng phụ họa theo, giống như Trần Hủ đối với Vân Trì lúc này vậy.

Giang Thư Ý kéo Vân Trì sang một bên, nhỏ giọng nói: "Tôi cảm thấy Trần Hủ không thật lòng làm bạn với cậu đâu."

"Đương nhiên rồi." Vân Trì gật đầu, "Cậu ta với Tần Triều là cá mè một lứa, thông đồng làm bậy."

"Hả?" Cậu ta chỉ muốn nhắc nhở Vân Trì một chút thôi, dù sao bọn họ cũng không hiểu Trần Hủ, đừng giống như cậu ta trước đây không nhìn rõ người khác, nhưng Trần Hủ với Tần Triều cũng chưa đến mức thông đồng làm bậy...

"Cậu ta biết làm trà sữa ngon, biết làm bánh ngọt ngon, chúng ta giảng bài cho cậu ta, đôi bên cùng có lợi, lợi dụng cậu ta một chút thì sao nào? Hơn nữa ngoài cậu ta ra còn ai có thể mắng Tần Triều để chọc tôi vui nữa?" Vân Trì hơi nhíu mày, "Cậu thấy tôi làm vậy không tốt à? Nếu trong lòng cậu khó chịu thì chúng ta không để ý tới cậu ta nữa."

"......"

Khóe miệng Giang Thư Ý giật mấy cái, cuối cùng nghẹn ra một câu: "... Khá tốt."

Vân Trì nghĩ ngợi một chút rồi lại cố gắng thuyết phục Giang Thư Ý: "Đừng có cảm giác đạo đức mạnh như vậy chứ, làm người vẫn nên có giới hạn thấp một chút, như vậy mới vui vẻ hơn."

Giang Thư Ý: "......"

Trần Hủ đứng ở cửa, vừa xem tin nhắn riêng của Đinh Thành Huy kể chuyện bát quái hôm qua Tần Triều giúp Vân Trì đánh người, vừa quay đầu nhìn hai người đang tụm lại thì thầm to nhỏ.

Sau đó cậu ta thấy Giang Thư Ý quay đầu nhìn mình một cái, từ vẻ hơi đề phòng lúc trước biến thành đầy mắt... đồng tình?

Sống động như khỉ đột: Chuyện hay thế mà sao mày không gọi tao???

Đại Đinh Đinh: Mải xem náo nhiệt nên quên mất...

Sống động như khỉ đột: Tuyệt giao đi.

Đại Đinh Đinh: Cái thằng đó ấy, trời đất ơi, mày không biết đâu, đúng là nhân tài luôn.

Có lẽ gõ chữ thấy mệt, Đinh Thành Huy gửi tin nhắn thoại qua.

"Cái thành ngữ đó gọi là gì nhỉ, họa thủy đông dẫn hay là không đánh mà khuất phục cái gì đó mẹ nó ấy, chỉ thấy cái thằng đó ngồi xổm xuống đất một cái, nắm đấm của Trần Mộ Vân đã lao tới trước mặt anh Triều nhà mình rồi, ha ha ha ha ha, lần đầu tiên tao thấy vẻ mặt của thằng Triều như vậy, tròng mắt sắp rớt ra luôn rồi, khặc khặc khặc khặc khặc... Ban đầu nó nói là tới đánh người, sau đó lại giúp cái thằng đó một chọi năm, mày đoán cái thằng đó đi đâu? Nó chạy rồi, chạy còn nhanh hơn thỏ nữa, ha ha ha khặc khặc khặc, mày nói xem có nghẹn khuất không chứ."

Một đoạn chưa đủ đã ghiền, Đinh Thành Huy lại gửi thêm một đoạn một phút toàn tiếng "cục tác cục tác", khiến Trần Hủ cạn lời.

Trình độ ngôn ngữ kiểu này mà còn đi kể chuyện bát quái nữa, căn bản không thể khiến người ta nhập vai được.

Sống động như khỉ đột: Một chọi năm? Thế mày đâu?

Đại Đinh Đinh: Tao đứng xem náo nhiệt.

Sống động như khỉ đột: Thumbs up.jpg

Sống động như khỉ đột: Chờ bị diệt khẩu đi.

Trần Hủ cất điện thoại đi, tiếc nuối thở dài một hơi, biết trước hôm qua đã không về nhà bà nội rồi, bỏ lỡ mất.

Đinh Thành Huy đúng là không được, điện thoại để làm cảnh à? Cũng không biết lấy ra quay video.

Đồ vô dụng.

Trần Hủ và Vân Trì đi xe buýt, năm trạm đường, không cần chuyển tuyến, một tệ là tới.

Trần Hủ và Vân Trì theo sau người giúp việc đi vào cửa, trước tiên được dẫn tới phòng khách gặp Tần Hàn Nghĩa.

Hôm nay là chủ nhật, Tần Hàn Nghĩa đang tiếp khách ở nhà.

Vân Trì và Trần Hủ bước tới lễ phép chào hỏi.

Tần Hàn Nghĩa đưa mắt đánh giá hai người một lượt, thái độ khá hòa nhã: "Đây là lần đầu tiên có bạn học của Tiểu Triều tới chơi, các cháu cứ ăn uống vui chơi thoải mái, đừng khách sáo, cứ xem nơi này như nhà mình."

"Tiểu Triều đâu, vẫn chưa xuống lầu à?" Tần Hàn Nghĩa hỏi Tần Thư Văn vừa từ trên lầu đi xuống.

Tần Thư Văn lắc đầu, có vẻ muốn nói lại thôi.

"Sao vậy?" Tần Hàn Nghĩa nhíu mày, "Chẳng phải đã bảo nó xuống gặp chú Doãn và Bối Bối sao?"

"Tâm trạng em ấy không được tốt." Tần Thư Văn nói.

"Không được tốt?" Tần Hàn Nghĩa không vui nhíu mày, "Sao lại không được tốt? Xuống ngồi một lát cũng không được à, đi gọi nó, bảo nó xuống đây, chẳng có chút lễ phép nào cả."

Tần Thư Văn đứng yên không nhúc nhích, trông như có vài lời khó nói ra.

"Có gì thì cứ nói, trước mặt chú Doãn của con còn có gì không thể nói được?"

Tần Thư Văn bất đắc dĩ, cuối cùng mở miệng: "Hình như là..." Tần Thư Văn nhìn những người trong phòng khách một cái rồi hạ thấp giọng, "Hình như là ăn quá no, không tiện đi lại."

Phòng khách rơi vào một khoảng lặng.

Cô gái xinh đẹp thanh tú đang ngồi trên ghế sofa hơi nhíu mày, một tia ghét bỏ thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất.

Tần Hàn Nghĩa không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, nhất thời vừa lúng túng vừa khó xử.

Con trai ruột bị tráo đổi nuôi dưỡng, đến mười bảy tuổi mới trở về, gia đình trước đây lại là gia đình bán bánh trứng áp chảo.

Mà trước đây Thư Ý là đứa trẻ được ông dốc lòng bồi dưỡng, ngoan ngoãn hiểu chuyện, thông minh lanh lợi, năm nào cũng đứng nhất trường, ai gặp cũng phải khen vài câu.

Bây giờ thì hay rồi, ăn no quá.

Tần Hàn Nghĩa nhanh chóng chỉnh lại biểu cảm, áy náy cười cười: "Vốn còn muốn để Bối Bối gặp Tiểu Triều, xem ra hôm nay không đúng dịp rồi."

"Không sao, trẻ con mà, ham ăn cũng là chuyện bình thường." Tổng giám đốc Doãn hòa nhã nói, "Sau này còn nhiều cơ hội."

Vân Trì và Trần Hủ lén nhìn nhau một cái.

Cảm giác thật huyền ảo.

Tần Triều ăn no đến mức không đi nổi?

Tần Triều ngày nào cũng kêu cơm nhà không ngon rồi bảo Trần Hủ mang cơm cho mình mà lại ăn! no! quá!!!

Trần Hủ đi theo người giúp việc lên lầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thằng này lại giở trò quỷ gì đây."

"Cậu ta giở trò gì thì tôi không biết." Vân Trì liếc xuống dưới lầu một cái rồi cũng nhỏ giọng nói, "Tôi chỉ ngửi thấy một mùi trà đậm đặc thôi."

"Mùi trà gì?" Trần Hủ không phản ứng kịp.

"Trà xanh ấy." Vân Trì nhướng mày, "Cậu không ngửi thấy à?"

Trần Hủ nhìn cậu, suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu: "Tôi thấy không giống đâu, có lẽ cậu hiểu lầm rồi."

Vân Trì giơ một ngón tay lắc lắc trước mặt cậu ta, bình tĩnh nói: "Tôi có thiên phú ở phương diện này, cậu không hiểu đâu." Một học sinh cấp ba chỉ biết học hành, không hiểu chuyện đời như cậu ta quả nhiên không thể so với người từng trải phong phú từ nhỏ như cậu.

Trần Hủ: "......" Cậu ta đúng là không hiểu thật.

Người giúp việc đi phía trước gõ cửa rồi gọi một tiếng: "Tiểu Triều, bạn của cậu tới rồi."

"Vào đi." Bên trong truyền ra giọng nói yếu ớt vô lực như sắp tắt thở.

Người giúp việc đẩy cửa ra rồi lùi lại một bước: "Mời vào."

Trần Hủ đi vào trước, Vân Trì theo sau, liền nhìn thấy một bức mỹ thiếu niên nằm nghỉ.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính sát đất rải xuống chiếc ghế nằm màu trắng ở ban công nhỏ, thiếu niên mặc bộ đồ ở nhà màu xám đậm nửa nằm nửa dựa ở đó, đôi chân dài một chân co lên một chân duỗi thẳng, vài sợi tóc mái trước trán tùy ý buông xuống, gương mặt tuấn mỹ đang cúi mắt nhìn điện thoại hơi nhíu mày mang theo vài phần u sầu...

Vân Trì hơi nghiêng đầu, cũng khá... đẹp mắt.

Cậu cũng muốn qua đó nằm thử một chút.

"Đệt, mày tạo dáng cho ai xem thế?" Răng Trần Hủ chua đến sắp rụng rồi, mẹ nó, lần này thằng anh em cùng lớn lên từ nhỏ với mình lại ra vẻ thành công thật rồi.

Đừng nói là nó nghĩ rằng mặc long bào vào là có thể khiến nó quên mất thời huy hoàng năm xưa hai đứa đứng trên tường thi xem ai đái xa hơn đấy chứ?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn