Vân Trì vô cùng tức giận!!!
Hậu quả rất nghiêm trọng!!!
Nghiêm trọng đến mức viết liền ba đề thi!!!
Giang Thư Ý cầm bút nhìn Vân Trì cắm đầu cắm cổ làm bài, có chút ngưỡng mộ cậu.
Vân Trì rất dễ tiến vào một trạng thái nào đó, ví dụ như vừa mới trải qua nhiều chuyện như vậy, lúc này thế mà vẫn có thể bình tĩnh làm bài, còn cậu ta thì không được.
Cậu ta không viết nổi lấy một chữ.
Trong đầu toàn là q**n l*t với tất...
"Vân Trì." Giang Thư Ý nhỏ giọng gọi cậu.
Vân Trì không nói gì, cây bút trong tay sắp bay lên luôn rồi.
Ninh Quân bưng mì gạo tới đặt lên bàn: "Buổi trưa chưa ăn cơm, ăn cơm trước đi."
"Cảm ơn dì." Giang Thư Ý cảm ơn Ninh Quân.
"Cháu là bạn của Tiểu Trì à?" Ninh Quân từng thấy hai người đi cùng nhau, cũng biết Giang Thư Ý là con trai ông chủ tiệm bánh rán, càng biết chuyện bát quái đổi con trong hào môn, không khỏi nhìn cậu ta thêm vài lần, "Chuyện hôm nay cảm ơn cháu."
"Không cần đâu ạ." Giang Thư Ý vội lắc đầu, "Cháu cũng đâu giúp được gì."
"Không, cháu có giúp mà." Ninh Quân mỉm cười với cậu ta, người có thể theo kịp mạch não của con trai bà thật sự không nhiều.
"Học lực của cháu thế nào?" Ninh Quân hỏi cậu ta.
Giang Thư Ý nhìn Vân Trì đang nghiến răng nghiến lợi làm đề ở đối diện, gật đầu rồi lại lắc đầu: "Trước đây cháu là hạng nhất toàn khối, sau khi Vân Trì tới thì cháu thành hạng nhì toàn khối rồi."
"Ồ, vậy à." Ninh Quân cười gượng một tiếng, "Thế năng lực chịu đựng tâm lý của cháu thế nào?"
"Hả?" Giang Thư Ý đầy đầu dấu hỏi, chuyện này có thể hỏi thẳng vậy sao? Không chừa cho cậu ta chút thể diện nào à?
Cậu ta nên trả lời là có hay không?
Ninh Quân hơi cúi người, xoa đầu cậu ta: "Sau này có chuyện gì thì cứ tới tìm dì, được rồi, ăn cơm đi, nếm thử tay nghề của dì."
Giang Thư Ý: "?"
Ninh Quân quay đầu nhìn cậu ta một cái, âm thầm thở dài trong lòng.
Từ nhỏ đến lớn con trai bà kết giao rất nhiều "người bạn được gọi là bạn", bà chưa từng thấy bọn họ thân thiết cỡ nào, chỉ thấy bọn họ kỳ quái đến mức nào thôi.
Một cô bé nuôi muỗi, con trai bà đi theo cùng cho muỗi ăn, bị cắn đầy người nổi cục.
Một cậu bé nuôi rắn, con trai bà đi xem rắn, bị dọa sốt cao suốt ba ngày.
Hồi cấp hai có một người bạn có cha bạo hành mẹ, con trai bà đi theo xem náo nhiệt, tiện tay báo cảnh sát luôn, sau đó cả nhà người ta tìm tới gây phiền phức cho cậu, bồi thường ba nghìn tệ mới giải quyết xong chuyện này.
Có một khoảng thời gian con trai bà ngày nào cũng lẩm bẩm "phụ nữ bị đánh đều đáng đời", bà phải tốn rất nhiều công sức mới uốn nắn lại được suy nghĩ lệch lạc đó cho cậu.
Trên người con trai bà có lẽ có từ trường đặc biệt gì đó, chuyên hấp dẫn kiểu bạn bè như vậy, bà thật sự sợ rồi.
Còn có một cô bé nữa, không phải bạn của cậu, nhưng cô bé đó thích học tập, từ cấp hai đến cấp ba hai người đều học cùng một trường, cô bé đó vạn năm hạng nhì, bị con trai bà cuốn đến mức sắp trầm cảm luôn rồi.
Lần chuyển trường này, cuối cùng cô bé cũng có thể đứng nhất rồi, bà còn vui thay cho cô bé ấy.
Mà người bạn mới này, không chỉ là hạng nhì toàn khối, còn có câu chuyện đổi con trong hào môn còn truyền kỳ hơn cả nuôi rắn với cho muỗi ăn...
Đúng là bạn bè được ông trời lựa chọn.
Ninh Quân sắp bị PTSD luôn rồi.
"Vân Trì, ăn cơm đi." Giang Thư Ý nói với Vân Trì.
Cuối cùng Vân Trì cũng đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Giang Thư Ý: "Tôi thật sự muốn cắn chết Tần Triều."
"Có lẽ... cậu ấy cũng không cố ý đâu." Giang Thư Ý lắp bắp.
"Thế này mà còn không phải cố ý?" Vân Trì nghiến răng nghiến lợi, "Trò chơi rách này tôi quyết định không chơi nữa." Vốn dĩ cậu còn muốn chơi lại từ đầu, nhưng không tìm thấy chỗ chơi lại, trò chơi này vốn đã có bug, cậu vất vả lắm mới chơi tới bây giờ, lại bị Tần Triều phá hỏng.
Ngu Mỹ Nhân giờ còn dám không coi chủ nhân như cậu ra gì, gọi cậu là đồ ngốc nhỏ nữa, công lý ở đâu?
Trước đây là sến súa, bây giờ là to gan!!!
Hiện giờ Vân Trì còn chẳng muốn nhìn thấy cái điện thoại rách đó.
Giang Thư Ý không nhịn được cười một tiếng: "Cậu cũng lạ thật đấy, bình thường là người rất điềm tĩnh, chơi game lại nghiêm túc như vậy."
"Tôi..." Vân Trì không biết nói gì để phản bác, "Tôi chỉ ghét Tần Triều thôi, cậu không ghét cậu ta à?"
"Cậu ấy cũng đâu có chọc tôi." Giang Thư Ý húp một sợi mì gạo, thần sắc có chút ủ rũ.
Vân Trì ăn một miếng lớn, cuối cùng khẩu vị của cậu cũng tốt lên rồi, buổi sáng còn buồn nôn, bây giờ thì khỏi hẳn.
"Vân Trì." Giang Thư Ý khẽ khàng gọi cậu.
"Ừ?"
"Cha mẹ tôi mua cho tôi một cái máy giặt, mất mặt quá." Giang Thư Ý cụp mắt xuống, "Tôi còn hơi ngại không dám về nhà nữa."
Vân Trì đương nhiên biết cái máy giặt cậu ta nói là cái gì, bởi vì cậu đã đứng xem toàn bộ quá trình!
"Tốn điện không?"
"Hả?"
"Tôi cũng rất muốn có một cái máy giặt như vậy, tôi cũng không thích giặt tất với q**n l*t." Vân Trì thở dài, "Đáng tiếc không phải đồ dùng thiết yếu, không có lý do gì để cha tôi mua cho tôi cả."
Giang Thư Ý: "... Tôi chỉ là không nghĩ tới những chuyện này thôi, trước đây tôi chưa từng tự giặt quần áo, chỉ cần lấy từ tủ đồ ra mặc là được."
"Vậy cậu muốn giặt không?" Vân Trì hỏi cậu ta.
Giang Thư Ý sửng sốt, thuận theo câu hỏi của Vân Trì suy nghĩ thật lâu, sau đó hơi xấu hổ cúi đầu xuống: "Không muốn."
"Thế thì tốt mà." Vân Trì ngưỡng mộ, "Cậu về cảm ơn cha mẹ đã mua máy giặt cho cậu chẳng phải được rồi sao."
Cũng đúng.
"Nhưng Tần Triều trông có vẻ rất buồn, trước đây cậu ấy đều tự giặt." Giang Thư Ý nhớ tới dáng vẻ khóc lóc hôm nay của Tần Triều, cảm thấy có chút áy náy.
"Cậu ta buồn cái gì?" Vân Trì chấn kinh, "Cậu ta còn không cần giặt tất với q**n l*t nữa, cậu ta còn buồn? Cậu ta buồn mà còn chơi hỏng cả game của tôi, sao cậu ta không lên trời luôn đi?"
Giang Thư Ý: "..."
Trần Hủ vừa bước vào nghe thấy câu này, suýt nữa bị ngạch cửa làm vấp ngã, sao thế, chuyện anh em tốt của cậu ta không giặt q**n l*t với tất đã truyền khắp toàn cầu rồi à?
Hơn nữa, rõ ràng là hắn tự giặt mà.
Là ai đang tung tin đồn về Tần Triều vậy?
Đồn hay lắm.
"Cậu tới đây làm gì?" Vân Trì nhìn thấy Trần Hủ thì có chút khó chịu.
Không phải khó chịu với Trần Hủ, mà là khó chịu với thân phận bạn của Tần Triều.
Trần Hủ xách hai ly trà sữa đi vào đặt lên bàn: "Tới xem hai cậu thôi."
Nhà Trần Hủ mở siêu thị mini, ở con phố bên cạnh, là bạn thân nhiều năm với nhà họ Giang, Trần Hủ và Tần Triều cũng lớn lên cùng nhau.
Buổi trưa hôm nay cậu ta về nhà bà nội ăn cơm nên không xem náo nhiệt.
Sau khi về đều là nghe mẹ kể lại, Tần Triều làm loạn một trận ở nhà họ Giang như vậy, tâm trạng Giang Thư Ý rõ ràng sa sút, vợ chồng nhà họ Giang không biết nên an ủi thế nào, mẹ Trần Hủ liền bảo Trần Hủ sang xem thử, sợ Giang Thư Ý nghĩ quẩn rồi xảy ra chuyện.
"Tới xem náo nhiệt à?" Vân Trì suy bụng ta ra bụng người.
Trần Hủ: "..."
"Là quan tâm." Trần Hủ mở túi, đưa cho mỗi người một ly trà sữa, "Tự làm đấy, nếm thử đi."
"Tự làm à?" Giang Thư Ý kinh ngạc, "Cậu còn biết làm trà sữa nữa sao?"
Vân Trì đã cắm ống hút uống một ngụm, sau đó mắt sáng lên: "Bên trong có gạo à?"
"Không phải gạo, là cơm rượu, cơm rượu nước cốt dừa với mấy thứ trân châu viên linh tinh gì đó, dù sao cũng là nấu một nồi nguyên liệu lên, ngon không?"
"Ngon." Vân Trì uống được thứ ngon, chân mày khóe mắt cũng giãn ra hơn, không còn quá bài xích Trần Hủ nữa.
Giang Thư Ý cũng uống một ngụm, cảm ơn Trần Hủ: "Cảm ơn."
"Không có gì." Trần Hủ ngồi vắt chân, giả vờ không để ý liếc lên mặt Giang Thư Ý một cái, ăn được uống được nói chuyện được, chắc là không có vấn đề gì.
Ninh Quân nghe thấy động tĩnh liền đi ra, Trần Hủ vội vàng đứng dậy chào hỏi: "Chào dì, cháu là... bạn của Vân Trì, cháu tên Trần Hủ."
Lại thêm một người bạn nữa?
Ninh Quân dịu dàng hỏi: "Cháu có điểm gì đặc biệt không?"
"Hả?" Trần Hủ sửng sốt.
"Cậu ấy dị ứng trứng." Vân Trì ngẩng đầu lên, "Mẹ, nếu mẹ làm mì gạo cho cậu ấy thì đừng cho trứng cút vào."
"Ồ..." Trần Hủ vội cảm ơn, "Cảm ơn dì, làm phiền dì rồi."
Dị ứng trứng à, vậy đúng là khá đặc biệt.
"Không phiền, cứ ngồi đi, muốn uống gì thì tự lấy." Ninh Quân xoay người lại đi vào bếp, rốt cuộc con trai bà kết giao bao nhiêu bạn bè rồi vậy?
Chơi điện thoại không tốt sao, sao cứ chấp nhất chuyện kết bạn thế?
......
Ăn mì gạo uống trà sữa, lại có người ở bên cạnh bầu bạn, Giang Thư Ý cảm thấy cũng không còn khó chịu như vậy nữa, cầm bút lên bắt đầu làm đề.
Trần Hủ tiện tay cầm bài thi của Vân Trì lên xem thử.
Ây da.
Học bá đúng là học bá, bài thi này viết sạch sẽ gọn gàng, liếc mắt nhìn qua cứ như máy in in ra vậy.
Trần Hủ nhìn hai người đang cúi đầu làm đề, một người hạng nhất toàn khối, một người hạng nhì toàn khối...
Không chép thì phí, thế là cậu ta về nhà lấy cặp sách tới nhập hội luôn.
Ba người cắm đầu làm bài suốt cả buổi chiều, lúc nghỉ giữa chừng, Trần Hủ lấy bài thi của mình ra bắt đầu hỏi bài.
Vân Trì nhìn một lượt các câu làm sai của cậu ta, hơi nhíu mày, ánh mắt lướt qua mặt cậu ta một cái, sau đó phát ra một tiếng hừ khẽ từ cổ họng.
Tuy không nói gì, nhưng Trần Hủ đã nhìn thấy sự khinh thường trên mặt cậu.
Trong ánh mắt ấy, lòng tự trọng của Trần Hủ hiếm khi bùng nổ: "Thật ra thành tích học tập của tôi cũng không tệ đâu, tôi đứng nhất lớp đấy."
"Hạng nhất?" Vân Trì rõ ràng không tin, giá trị của hạng nhất bây giờ thấp đến vậy rồi sao?
"Thật mà." Trần Hủ đẩy Giang Thư Ý một cái, "Không tin cậu hỏi cậu ấy đi."
"Tôi không biết mà." Giang Thư Ý sửng sốt, "Cậu đứng nhất à?"
"..." Trần Hủ gật đầu, "Thật đấy, ngoại trừ lớp chọn, tôi là hạng nhất trong các lớp thường, cũng coi như nửa hạng nhất toàn khối."
Vân Trì bĩu môi, rõ ràng rất coi thường cái hạng nhất này của cậu ta.
Trần Hủ tiếp tục tăng thêm trọng lượng: "Tôi còn giỏi hơn Tần Triều nhiều, Tần Triều là hạng nhất từ dưới đếm lên, còn tôi là hạng nhất từ trên đếm xuống."
Mắt Vân Trì sáng lên, gật đầu: "Đúng vậy, thế cậu mạnh hơn cậu ta rồi."
Giang Thư Ý: "?"
"Đúng không." Trần Hủ đẩy bài thi của mình qua, "Nó chính là đồ học dốt, năm nào cũng đội sổ, tôi còn coi thường nó nữa, cậu nói xem có phải đầu óc nó có vấn đề không?"
"Đúng, chắc chắn đầu óc cậu ấy có vấn đề." Vân Trì nhận lấy bài thi của cậu ta, cầm bút lên.
"Ba đứa mình." Trần Hủ chỉ Vân Trì, chỉ Giang Thư Ý, rồi lại chỉ bản thân mình, "Cậu xem, hai hạng nhất, một hạng nhì, bọn mình mới là cùng một vòng tròn, loại học dốt như Tần Triều không xứng ngồi chung với bọn mình."
"Đúng." Vân Trì gật đầu thật mạnh, "Nào, tôi giảng bài cho cậu."
Trần Hủ nhìn Giang Thư Ý một cái, hất cằm, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo: "Cậu hạng nhì này cũng nghe cùng đi, nếu không phải thấy cậu có tiềm năng thì còn chẳng xứng ngồi cùng bọn tôi là những người hạng nhất đâu."
Giang Thư Ý: "..."
Vân Trì giảng bài ngắn gọn súc tích, lại rất biết nắm trọng điểm, Trần Hủ có cảm giác như được khai sáng, như được rót thẳng chân lý vào đầu, nhất thời nhìn Vân Trì như nhìn thấy vị cứu tinh.
Nếu Vân Trì tới sớm hơn chút nữa, chắc chắn cậu đã đạp Tần Triều xuống rồi, vào lớp chọn làm hạng nhất từ dưới đếm lên rồi, đáng tiếc quá, lớp mười hai không đổi lớp, cho dù cậu ta nghiền ép được Tần Triều cũng không vào được lớp chọn, chỉ có thể tiếp tục làm hạng nhất.
Ôi, ông trời hại cậu ta mà.
Ngày hôm sau là chủ nhật, Trần Hủ lại tới, xách theo ba ly trà sữa và ba phần bánh cuộn khăn lông.
Ngoài Giang Thư Ý và Vân Trì ra, phần còn lại là cho Ninh Quân.
Ninh Quân vô cùng bất ngờ, đứa trẻ này EQ cao thật đấy, Vân Trì ở cùng cậu ta có lẽ sẽ tốt hơn những người bạn nuôi rắn với cho muỗi ăn kia.
"Cũng là tự làm à?" Giang Thư Ý chấn kinh, "Cậu giỏi vậy sao?"
"Haizz, bản thân tôi không ăn được mà, nên tôi thích làm." Trần Hủ cười tít mắt, "Mọi người thích thì sau này tôi thường xuyên làm cho mọi người."
"Vậy làm phiền rồi." Vân Trì cảm ơn cậu ta, sau đó nói, "Sau này bọn tôi giảng bài cho cậu, cậu làm đồ ăn ngon cho bọn tôi, cố gắng sớm ngày trở thành hạng ba của lớp chọn."
"Không không không..." Trần Hủ xua tay với cậu, "Cậu đánh giá tôi cao quá rồi, chuyện đó thật sự tôi không làm được, tôi chỉ cần bình thường đạp chết Tần Triều là được."
Vân Trì lập tức cười tít mắt: "Sau này chúng ta là bạn tốt rồi."
Trần Hủ âm thầm niệm trong lòng, anh em tốt là để đâm sau lưng, vì tiền đồ rộng mở, hy sinh anh em một chút thì sao nào?
Anh em gọi điện tới.
Trần Hủ nhận máy.
Đầu bên kia truyền tới giọng nói thoi thóp như sắp chết: "Khỉ đột, mau tới cứu giá."
"Mày bị bệnh à?" Trần Hủ đối diện với ánh mắt Vân Trì, chỉ chỉ vào điện thoại, nhỏ giọng nói, "Tần Triều đấy, nghe tôi mắng nó này."
Giọng trong điện thoại hít vào ít thở ra nhiều: "Mày mau tới đi, tới muộn là không gặp được tao nữa đâu."
Trần Hủ lớn tiếng: "Đầu mày bị lừa đá à? Cái gì, tham quan biệt thự nhà mày? Vậy... đi không?" Hai chữ cuối là hỏi Vân Trì.
Tham quan biệt thự đó nha.
Mắt Vân Trì sáng lên hết lần này đến lần khác.
"Vậy tao dẫn Vân Trì với Giang Thư Ý cùng đi được không?"
"Mày nói nhảm nhiều thế làm gì, mau tới nhặt xác cho tao." Tần Triều chửi um lên rồi cúp điện thoại, "Đồ thần kinh."
Trần Hủ cúp điện thoại, nói với Vân Trì: "Đi không? Nó cầu xin bọn mình cùng đi tham quan biệt thự đấy."
"Thật ra tôi là người không có lòng hiếu kỳ quá lớn, cũng không quá muốn đi." Vân Trì dè dặt đặt bút xuống, "Nhưng nếu cậu ấy đã cầu xin như vậy rồi thì đi xem thử cũng được... Nhưng cậu ấy bắt nạt tôi, phải làm sao đây?"
"Không sao, tôi bảo kê cậu, cái đồ học dốt Tần Triều đó không đánh lại tôi đâu."
"Được, vậy lúc về tôi lại giảng bài cho cậu."