Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi
Chương 16: Tần Triều: Để tôi xem cái kén tằm này đang chơi trò gì nào
Trong phòng khám nhỏ trên phố trung học, Vân Trì dựa ngồi trên chiếc giường bệnh phía trong cùng, cụp mắt nghịch điện thoại trong tay.
Vân Đại Hải mặt đen như đáy nồi ngồi trên ghế dài bên ngoài, nhìn hai người phụ nữ ở hai bên.
Trần Nhược Lan mặt mũi bầm dập khẽ sụt sùi, Ninh Quân mặt không cảm xúc khoanh tay đứng một bên, lạnh lùng nói với Vân Đại Hải: "Cho tôi một lời giải thích."
"Giải thích cái gì?" Vân Đại Hải tức giận nói, "Là Vân Trì tìm người đánh Mộ Vân trước, chuyện này cô biết không?"
"Không thể nào." Ninh Quân thản nhiên nói, "Tiểu Trì sẽ không làm vậy đâu." Con trai bà trước giờ không bao giờ làm chuyện không cần đầu óc.
Vân Đại Hải nhắm mắt lại, đè nén lửa giận, dùng sức gõ lên mặt bàn: "Chẳng lẽ Mộ Vân lại tự đánh mình thành ra như thế để cố tình vu oan cho nó sao?"
"Tại sao lại không thể?" Ninh Quân hỏi ngược lại.
"Cô chẳng phải đang cố tình gây sự sao?" Vân Đại Hải trừng mắt nhìn Ninh Quân, "Tôi phát hiện ra cô đúng là người không biết nói lý lẽ, chúng ta bàn chuyện nào ra chuyện đó, cô thế này thì không thể nói chuyện được."
"Bàn chuyện nào ra chuyện đó chính là cô ta..." Ninh Quân chỉ vào Trần Nhược Lan, "Đến đánh Tiểu Trì, rất nhiều người đều nhìn thấy, nhưng điều anh nói là Tiểu Trì đánh người, ai nhìn thấy?"
Trần Nhược Lan chỉ biết khóc, không nói lấy một câu, hoàn toàn không còn dáng vẻ giương nanh múa vuốt lúc nãy, nước mắt như hoa lê dính mưa, trông đáng thương vô cùng.
"Cô ấy có đánh Tiểu Trì hay không thì chưa nói, cô nhìn mặt cô ấy thành ra thế nào rồi?"
Ninh Quân nhiều năm một mình nuôi con, khổ cực gì cũng từng chịu qua, sức tay đương nhiên không nhẹ, khóe miệng Trần Nhược Lan còn bị đánh rách.
Ninh Quân liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, nhìn Vân Đại Hải, hỏi ngược lại: "Tại sao chuyện cô ta đánh Tiểu Trì lại chưa nói?"
"Cô..." Vân Đại Hải tức đến mức đứng bật dậy, "Có phải cô không thể nói chuyện đàng hoàng không? Rốt cuộc cô có nói lý lẽ hay không?"
"Tôi không nói chuyện đàng hoàng với anh sao?" Ninh Quân nhíu mày, "Câu nào của anh mà tôi không trả lời?"
...
Bên ngoài đang bình tĩnh cãi nhau, còn bên này ngón tay Vân Trì cũng bình tĩnh bấm trên màn hình.
Độ hảo cảm với chồng tự dưng biến thành sáu mươi, cơ chế tăng độ hảo cảm này rốt cuộc là gì vậy?
Hang động của cậu vẫn bừa bộn như cũ, độ hảo cảm lại vùn vụt tăng lên, chẳng phải rất nhanh là có thể sinh con rồi sao?
Sinh con ra thì để ở đâu? Bỏ đói nó à?
Nhưng biết đâu lại tăng thêm một lao động, chỉ dựa vào một mình ông chồng dầu mỡ thì tiến độ thật sự quá chậm.
Nếu là lao động thì cậu không ngại sinh hẳn một đội bóng đá.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Bé yêu, tâm trạng của anh không tốt, không thể đi thu thập tài nguyên được, hu hu hu, tủi thân quá, xin an ủi.]
?
Tâm trạng không tốt thì không làm việc nữa à?
"Đúng là làm màu quá đi."
Không có Tiêu Dao Hoàn, Vân Trì cho Ngu Mỹ Nhân ngủ một giấc, giá trị tâm trạng tăng ba mươi điểm, hiện tại tổng cộng là sáu mươi, từ màu đỏ cảnh báo chuyển thành vàng xanh, có thể làm việc rồi.
Tần Triều vắt chân ngồi trên chiếc ghế đối diện nhìn chằm chằm Vân Trì.
Giang Thư Ý ngồi ở bên kia.
Giang Thư Ý lo cho Vân Trì nên mới đi theo tới đây, còn vì sao Tần Triều lại tới thì không ai biết.
"Vân Trì, cậu không sao chứ?" Giang Thư Ý nhìn ra ngoài một cái rồi nhỏ giọng hỏi cậu.
"Không sao." Vân Trì nhìn điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên, "Tôi đang tích tụ cảm xúc."
"Hả?" Giang Thư Ý cười gượng một tiếng rồi lại ngồi xuống, thôi bỏ đi, đừng hỏi nữa, hỏi cũng không hiểu.
Lý do Tần Triều ngồi ở đây đơn giản chỉ là tò mò xem rốt cuộc tên nhát gan này muốn làm gì.
Bên ngoài cãi nhau ầm ĩ như thế, trong phòng còn có hai bạn học ngồi đây, vậy mà tên nhát gan này dường như không nhìn thấy cũng không nghe thấy, chìm đắm trong điện thoại không thể thoát ra được.
Hắn thật sự rất muốn khuyên cậu tới bệnh viện tâm thần khám thử.
Tần Triều không nhịn được đứng dậy đi tới, giật lấy điện thoại của cậu: "Cậu đúng là có bệnh nặng thật đấy, cũng không sợ mẹ cậu bị bắt nạt à."
Vân Trì nhíu mày đưa tay về phía hắn: "Trả đây."
"Còn là học bá cơ đấy, học người ta chơi điện thoại." Tần Triều nhìn màn hình điện thoại, "Cái quái gì đây? Trò chơi à?"
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Bé yêu, đói đói, cơm cơm.]
Vân Trì cho hắn một củ khoai tây nướng.
"Chồ..." Tần Triều kinh ngạc kêu lên thành tiếng, rồi lập tức liếc nhìn Giang Thư Ý một cái, hạ thấp giọng, "...ng?"
Chữ "ng" này rất có ý tứ.
Vân Trì thản nhiên nói: "Trong game tự có."
Loại nhân vật game dầu mỡ thế này bị người khác nhìn thấy đúng là rất mất mặt, nhưng cậu tuyệt đối sẽ không biểu hiện ra.
Dù thế nào cũng còn hơn Tần Triều.
Dù sao cái tên Ngu Mỹ Nhân là do cậu cẩn thận lựa chọn, không giống Tần Triều, ké fame người ta nhà Tần, nếu hắn họ Đường chẳng phải sẽ tên là Đường Triều sao?
Trong chốc lát, Vân Trì nhìn Ngu Mỹ Nhân cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.
Tối nay sẽ cho hắn ăn một bữa no nê.
"Ha." Tần Triều cụp mí mắt xuống, liếc Vân Trì một cái đầy ẩn ý.
Chẳng lẽ hắn chưa từng chơi game à?
Bây giờ trên thị trường, trò chơi nào mà nickname chẳng do người chơi tự đặt.
Vào game trước tiên chọn giới tính, sau đó chọn nhân vật, bất kể game offline hay online hay mấy loại game linh tinh khác, đến cái này cũng tự có sẵn thì còn muốn kiếm tiền nữa không... đương nhiên cũng có thể có thật, chỉ là hắn ít hiểu biết...
Nhưng, chồng?
Tần Triều khẽ nhướng mày.
Chậc chậc...
Không ngờ đấy.
"Vân Trì..." Vân Đại Hải đi vào.
Bàn tay cầm điện thoại của Vân Trì nhét ngay vào trong chăn, cụp mắt rồi lại ngẩng lên, vành mắt vậy mà đã đỏ sưng một mảng, cậu mím môi, đau buồn nhìn Vân Đại Hải: "Cha, đều là lỗi của con, cha đừng trách mẹ con, con xin lỗi dì."
Tần Triều: "?"
Đệt, chấn động hắn tám trăm năm.
Giang Thư Ý bình tĩnh há miệng thành hình chữ O, rồi lại bình tĩnh khép miệng lại.
Thao tác cơ bản thôi.
Cậu ta lặng lẽ lấy điện thoại ra, chờ đợi sự triệu hồi của bạn cùng bàn.
Tần Triều dùng đầu lưỡi chống vào má, tay luồn xuống dưới chăn của Vân Trì.
Cảm giác ấm áp truyền tới, bàn tay lạnh ngắt của Vân Trì theo bản năng né tránh, ngay giây tiếp theo, chiếc điện thoại trong tay đã bị người ta thuận tay lấy mất.
Tần Triều lùi lại mấy bước ngồi về chiếc ghế lúc trước, màn hình điện thoại vẫn chưa tắt, trò chơi vẫn đang tiếp tục.
"Tiểu Trì, con nói cho cha biết, có phải con tìm người đánh Mộ Vân không?"
Vân Trì thu tay về đặt lên đùi, hàng mi khẽ run, giọng nói hơi run rẩy: "Cậu ấy... nói vậy sao?"
"Đúng, Mộ Vân nói con tìm người đánh nó." Vân Đại Hải đang giận dữ ngút trời, nhất là sau khi "không thể giao tiếp" với Ninh Quân, cơn giận này càng bùng lên vùn vụt, nhưng vừa đối diện với đôi mắt đỏ hoe vô tội của Vân Trì thì lửa giận lại không phát tác được.
"Cậu ấy... Cậu ấy nói sao thì là vậy đi." Vân Trì cúi đầu xuống, học theo dáng vẻ khóc lóc của Diệp Tiếu mà cậu nhìn thấy trong tiệm bánh lúc nãy, bắt đầu sụt sùi.
Bốn người khóc trong tiệm bánh hôm đó, mỗi người một kiểu.
Tần Triều... mất mặt quá, không nói đến hắn.
Giang Thư Ý khóc lặng lẽ, lặng lẽ rơi nước mắt, vậy mà không phát ra một tiếng nào, thế thì không được, quá im lặng, khóc như thế có ích gì.
Bà chủ tiệm bánh ngồi trên ghế, hai tay che mặt, vừa khóc vừa phát ra tiếng, nhưng không hợp với hoàn cảnh hôm nay, phải tìm thời cơ thích hợp, ví dụ như lúc cảm xúc kích động hơn một chút rồi mới khóc như vậy.
Mẹ của Tần Triều thì khóc rất vừa vặn, cụp mắt ngồi ở đó, để lộ gương mặt nghiêng xinh đẹp, chóp mũi và vành mắt đều đỏ hồng, khăn giấy đặt bên cánh mũi... khóc rất đẹp, trông như có kinh nghiệm, trước đây có lẽ thường xuyên khóc.
Vân Trì rút một tờ khăn giấy đặt bên mũi, để lộ phần cổ đỏ sưng của mình cho Vân Đại Hải nhìn.
"..." Trong một thoáng, Vân Đại Hải vậy mà bắt đầu nghi ngờ lời Trần Mộ Vân nói.
Bộ dạng đáng thương ngoan ngoãn này của Vân Trì thật sự sẽ đi tìm người đánh cậu ta sao?
Tần Triều nghe Vân Trì nói chuyện, trong lòng dâng lên cảm giác nghẹn khuất kiểu hận sắt không thành thép, cậu diễn màn này làm gì chứ?
Chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra đây là tiểu tam dẫn người tới gây sự, không xử lý cậu ta còn giữ cậu ta lại ăn Tết à?
Chuyện nhà người khác hắn không có quyền lên tiếng, Tần Triều mắt không thấy tâm không phiền, cúi đầu bấm điện thoại, còn không quên mắng một câu: "Đồ nhát gan."
"Chú ơi, chỗ cháu có video, chú có muốn xem không?" Giang Thư Ý đúng lúc đứng dậy, đưa chiếc điện thoại đã chuẩn bị từ trước qua.
Vân Đại Hải sửng sốt, Giang Thư Ý đã mở video lên, bên trong truyền ra tiếng gào thét xé lòng xé phổi của Trần Nhược Lan.
Sắc mặt Vân Đại Hải thay đổi, im lặng xem video.
......
Tần Triều vừa lắc chân vừa bấm điện thoại.
Hóa ra là một trò chơi sinh tồn ngày tận thế.
Hắn cũng từng chơi rồi.
Nhưng không phải kiểu này, mà là loại 3D có thể cầm súng ra ngoài đoàng đoàng bắn zombie ấy, cái này là cái quái gì?
Chỉ có chữ?
Quả nhiên trò chơi ngu ngốc chỉ có kẻ ngu ngốc mới chơi.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Bé yêu, khu vực này đã thu thập tài nguyên xong rồi, xin thưởng nào, moah moah.]
Sến quá.
Tần Triều ghét bỏ nhíu mày: "Má ơi, mắt tôi bị đống chữ này làm ô nhiễm rồi."
Hóa ra kén tằm thích kiểu này.
Bé yêu?
Ha.
Tần Triều chưa từng chơi kiểu game này, nhưng game cũng không khó, rất dễ làm quen.
Thu thập tài nguyên xong rồi, phải một tiếng sau mới có đợt mới, không có việc gì làm nữa à?
Vậy thì chơi đại thôi.
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Bé yêu, anh hơi đói rồi nè.]
Đói rồi thì cho ăn.
Khoai tây nướng chỉ còn một cái, đơn giản, dùng lửa nướng thôi.
Nhận được công thức mới, bắp cải nướng, có thể tăng sáu mươi điểm no bụng.
Vậy thì nướng.
Loảng xoảng loảng xoảng, năm phần bắp cải nướng chớp mắt đã làm xong.
Ăn hai phần bắp cải nướng, chỉ số no bụng biến thành 150/100.
Ồ, trò chơi này vậy mà có thể tích trữ, game trước đây đến một trăm phần trăm rồi thì ăn thêm bao nhiêu cũng vô ích, coi như mất luôn, trò này vậy mà lại tích trữ phần ăn dư lại, thế còn đặt giới hạn một trăm để làm gì? Chẳng có độ khó gì cả, ăn thẳng là xong rồi còn gì?
Nhà thiết kế game đầu óc hơi có vấn đề.
Tần Triều dứt khoát cho Ngu Mỹ Nhân ăn hết ba phần bắp cải nướng còn lại, chỉ số no bụng biến thành 300/100.
Ồ, vẫn có giới hạn tối đa, vượt quá ba trăm thì không cho ăn nữa.
Trò chơi chán ngắt.
......
Sau khi nghe câu "Đừng làm cha tôi mất mặt", Vân Trì khẽ cong môi, mục đích đã đạt được, cậu lại tiến gần hơn một bước tới con đường làm đứa con hiếu thảo rồi.
Tần Triều cũng nghe thấy, không chịu nổi nên ngẩng đầu nhìn tên hèn nhát kia, vừa hay nhìn thấy nụ cười nơi khóe môi cậu.
"!"
Vân Trì đối diện với ánh mắt hắn, khựng lại một chút, thu nụ cười về rồi ghét bỏ quay mặt sang chỗ khác.
Tần Triều kéo khóe miệng một cái, lúc giả ngất chính là hắn đỡ cậu, dùng xong liền trở mặt à?
Vân Trì nhỏ giọng nói: "Cha, con không tìm người đánh Mộ Vân, nhưng nếu cha muốn con xin lỗi thì con có thể đi xin lỗi cậu ấy."
Lời này nói ra khiến người ta chẳng biết phải tiếp lời từ góc độ nào.
Vân Đại Hải hoàn toàn không nói nên lời nữa.
Ông còn có thể làm gì đây?
"Đồ ngu." Tần Triều cười khẩy một tiếng, "Hành vi học sinh tiểu học, đồ hèn nhát."
Xem đủ náo nhiệt rồi, Tần Triều đứng dậy, ném điện thoại lên người Vân Trì, xoay người đi ra ngoài.
Bên ngoài, Ninh Quân và Trần Nhược Lan đều không nói gì, Tần Triều liếc qua mặt hai người một cái, trong đầu vẫn là dáng vẻ lúc trước hai người muốn xé xác đối phương ngay trên đường phố, mà hiện giờ lại im hơi lặng tiếng.
Tần Triều lại không nhịn được quay đầu nhìn người đàn ông tên Vân Đại Hải kia một cái.
Trông cũng chỉ khoảng hơn mét bảy, ngoại hình cũng tạm được, nhưng cũng chỉ là tạm được thôi, Vân Trì có thể lớn lên với gương mặt đó, ông ta chỉ có thể xem như không kéo chân sau.
Chỉ một người đàn ông như vậy, lại khiến hai người phụ nữ vì ông ta mà diễn cả một vở cung đấu.
Đúng là thế phong nhật hạ.
Đổi lại là hắn, hắn sẽ trực tiếp đạp cho ông ta thành phế nhân.
"Đứng lại." Trần Nhược Lan không nhịn được lên tiếng, vừa rồi chính là nam sinh cấp ba này kéo tay bà ta không cho động đậy.
Tần Triều dừng bước, hất cằm về phía bà ta, giữa chân mày đều là lệ khí: "Làm gì? Tôi nói cho bà biết, tôi họ Tần, bà ra ngoài hỏi thăm trước xem cha tôi làm nghề gì, tốt nhất đừng chọc vào tôi, nếu không tôi sẽ khiến cả nhà bà không sống nổi ở Bình Thành nữa."
Trần Nhược Lan bị dọa đến ngẩn người.
Tần Triều nghênh ngang bỏ đi.
Vân Đại Hải cũng đi ra, vẻ mặt rất bình tĩnh, vẫy tay với Trần Nhược Lan: "Đi thôi."
Thấy ông cứ vậy đi ra, sắc mặt Trần Nhược Lan có chút khó coi, rõ ràng là không hài lòng, không muốn cứ thế mà đi, nhưng không biết nghĩ tới điều gì, chỉ động khóe môi, cuối cùng không nói gì, đi theo sau Vân Đại Hải rời đi.
Chỉ là trước khi đi còn quay đầu hung hăng trừng Ninh Quân một cái.
Ninh Quân đứng đó hít sâu một hơi rồi bật cười, bà đi vào trong nhà, nói với Vân Trì: "Con trai, mẹ nghĩ kỹ rồi, cuộc hôn nhân này mẹ không ly hôn nữa, đời này mẹ sẽ buộc chết với Vân Đại Hải." Ai dám động tới con bà, bà sẽ liều mạng với kẻ đó.
Vân Trì tán thưởng gật đầu: "Mẹ cuối cùng cũng giác ngộ rồi."
Giang Thư Ý: "?"
Ninh Quân như một con sư tử cái bị k*ch th*ch bản năng bảo vệ con non, ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước ra ngoài.
Giang Thư Ý: "."
"A, Tần Triều đúng là đồ thần kinh." Vân Trì nhíu chặt mày nhìn điện thoại của mình.
Giao diện điện thoại vẫn là trò chơi Bàn Tay Vàng, chỉ là rất nhiều chỉ số trong trò chơi đã thay đổi.
Giá trị nghẹn khuất: 53
Giá trị thỏa mãn: 3
Giá trị vui vẻ: 51
Giá trị no bụng của Ngu Mỹ Nhân vậy mà biến thành ba trăm???
[Có thể mở cửa hàng cấp hai]
[Sửa chữa thành công hệ thống ngôn ngữ lỗi của Ngu Mỹ Nhân]
[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, anh đây sắp no chết rồi, qua xoa bụng cho anh đây một cái.]
Vân Trì giận bốc khói: "Thư Ý, xong rồi, điện thoại của tôi bị Tần Triều lây nhiễm rồi."
Rốt cuộc hắn đã làm gì với trò chơi của cậu vậy???