Vân Trì chống cằm nhìn ra cửa.
Tần Triều không đến giờ tự học buổi sáng, hai tiết đầu cũng trốn học, hắn lại làm sao nữa đây?
Vừa nghĩ tới Tần Triều thì Tần Triều xuất hiện.
Nhìn người xuất hiện ở cửa, mắt Vân Trì sáng lên, ngoắc tay với hắn.
Tần Triều thật sự không biết phải nói sao, người này đã sốt ruột đến vậy rồi à?
Tần Triều đi tới, cúi người chống lên bàn cậu, nhìn cậu: "Sao thế?"
"Sao cậu lại trốn học, cậu đi đâu rồi?"
"..." Tần Triều thở dài, quản cũng nghiêm quá rồi đấy.
Hắn phải nói thế nào đây? Cõng theo một quả trứng hắn sinh ra à?
"Có chuyện."
"Ồ." Vân Trì cũng không phải muốn dò hỏi hắn đã đi đâu, chỉ là tiện miệng mở đầu một chủ đề thôi, rất nhanh đã chuyển vào chuyện chính, "Cậu đói không?"
Đói không?
Tần Triều giật mình, sao cậu lại hỏi như vậy, chẳng lẽ Vân Trì lại phát bệnh rồi?
Lẽ nào thật sự là mình lây cho Vân Trì?
Nếu để Vân Trì biết bên cạnh mình có một con quỷ nhỏ, chẳng phải sẽ bị dọa chết sao?
"Tôi... không đói." Tần Triều nuốt nước bọt, lo lắng hỏi, "Cậu đói à?"
"Tôi không đói." Vân Trì nghiêm túc nói, "Tôi chỉ là quan tâm cậu thôi." Trước đây hắn có phải thật sự bị mình lây không nhỉ?
Nếu để hắn biết những tình trạng đó của hắn đều có khả năng liên quan đến mình, hắn có đánh chết mình không?
Tần Triều nhìn cậu vài giây, cũng không nói ra được có gì không ổn, chuyện nào nghĩ không thông đều quy về thành "Vân Trì thích hắn nên mới quan tâm hắn".
Tần Triều lấy từ trong cặp ra một hộp bánh quy đặt lên bàn cậu, sau đó đứng dậy đi mất.
Lại cho cậu đồ nữa?
Vân Trì nhíu mày, chẳng lẽ hắn bỏ loại độc dược mãn tính nào đó vào trong, định lâu dài cho cậu ăn rồi đầu độc chết cậu sao?
"Cậu ta muốn làm gì vậy?" Vân Trì hỏi Giang Thư Ý.
Giang Thư Ý suy nghĩ rất lâu, chần chừ nói: "Nếu cậu là con gái thì tôi sẽ nghĩ cậu ta đang theo đuổi cậu, nhưng cậu là con trai, cậu ấy có lẽ... muốn làm anh em với cậu?"
Vân Trì: "......" Nằm mơ đi.
Chính Giang Thư Ý nói ra câu này cũng chẳng tin lắm, nói đến anh em thì Tần Triều có quá nhiều rồi, anh em ở khắp mọi nơi.
Giang Thư Ý lại lặng lẽ nhìn Vân Trì một cái, trong đầu hiện lên một câu nói, khi loại bỏ mọi khả năng không thể xảy ra, thứ còn lại dù có hoang đường đến đâu cũng là sự thật.
!!!
Nếu Vân Trì không đồng ý, Tần Triều sẽ không ép buộc cậu chứ?
Giang Thư Ý bắt đầu lo lắng cho Vân Trì.
Vân Trì đã mở hộp ra, chia cho cậu ta một nửa số bánh quy gói nhỏ bên trong.
Giang Thư Ý: "..."
Vân Trì rất đói, nhưng biết mình không thể ăn quá nhiều một lúc, nên cậu bóc một chiếc bánh quy ra, cứ cách mười phút lại lén cắn một miếng để đỡ thèm, dùng cách đó để chống lại cơn đói.
Giờ nghỉ giữa tiết, lão Vương tới một chuyến, gọi Tần Triều ra hành lang rồi mắng xối xả một trận, Tần Triều bị phun đầy mặt nước bọt.
Lão Vương chính là muốn cho mọi người nghe thấy để đả kích Tần Triều một chút, loại mặt dày thế này, mắng hắn hắn còn tưởng đang khen hắn ấy chứ, chém ba dao xuống còn không rách nổi da.
Lão Vương chỉ vào chóp mũi hắn: "Tôi nói cho em biết nhé Tần Triều, sắp thi đại học rồi, em còn tiếp tục sống mơ mơ màng màng như thế thì cút khỏi lớp Hai cho tôi."
Trần Hủ thò đầu từ cửa sổ lớp Ba ra: "Thầy Vương, nhìn em này, lần này em cao hơn Tần Triều mười điểm, chúng ta mới là thầy trò trời sinh."
"Giỏi lắm cơ đấy?" Thầy Vương chỉ chỉ cậu ta, lại thêm một đứa mặt dày nữa, "Chữ em viết như gà bới, chỉ cần viết đẹp hơn một chút thôi là còn được thêm năm điểm nữa."
Trần Hủ rụt đầu trở về.
Lão Vương đi rồi, Tần Triều lau một vệt nước bọt trên mặt, lững thững đến bên cửa sổ lớp Ba, đưa tay siết cổ Trần Hủ, Trần Hủ đập tay hắn: "Đệt, siết chết ông đây rồi..."
Tần Triều nhíu mày, buông cậu ta ra, sau đó đưa tay sờ đầu cậu ta: "Mày bị sốt đấy à?"
"Sốt?" Trần Hủ tự sờ một cái, "Không mà, chỉ là sáng nay chảy chút máu mũi thôi."
"Con mẹ nó mày đang sốt đấy." Tần Triều cạn lời, thò đầu vào trong gọi một tiếng, "Ai có nhiệt kế không, cho mượn một cái, cảm ơn."
Rất nhanh đã có một cô gái đưa qua một chiếc nhiệt kế điện tử, Trần Hủ kẹp vào nách.
"Hôm nay sao mày lại đến muộn nữa?" Trần Hủ bất đắc dĩ, "Mặc dù tao thật sự rất muốn đè đầu mày, nhưng Triều à, mày tiếp tục thế này không được đâu, mày quá lười nhác rồi, mày thiếu sự giáo dục bằng roi vọt của lão Giang."
"Tao..." Tần Triều mở miệng muốn kể cho cậu ta nghe chuyện con quỷ quả trứng kia, nhưng nghĩ ngợi một chút rồi lại ngậm miệng.
Trần Hủ rất coi trọng việc học, vẫn nên đừng làm cậu ta phân tâm.
"Tao là vì biến cố gia đình..."
"Phi, cút." Trần Hủ cười khẩy một tiếng, "Thôi đi cha nội, bớt kiếm cớ lại, hai chúng ta ai mà không hiểu ai chứ, con mẹ nó mày chỉ là không muốn học thôi, chỉ cần mày muốn học thì chẳng có gì ảnh hưởng được mày." Cậu ta quá hiểu Tần Triều rồi, khả năng chịu áp lực của tên này thuộc hàng đỉnh cao.
Được rồi, Tần Triều cạn lời.
Nhiệt kế reo lên, Trần Hủ lấy ra nhìn một cái, đệt, ba mươi chín độ.
"Tao thấy mình chẳng có phản ứng gì lớn, không sốt chết được đâu." Trần Hủ sờ đầu, cảm thấy trạng thái rất ổn.
"Phi, cút." Tần Triều đi xin nghỉ phép cho cậu ta, lại giúp cậu ta gọi điện cho mẹ, sau đó đóng gói đưa người tới cổng trường.
Lúc quay trở lại, tiết ba đã bắt đầu rồi.
Lão Vương chỉ vào hắn: "Đứng đó nghe cho tôi." Đối mặt với Tần Triều, đúng là bốc hỏa.
Tần Triều cầm sách đứng ở cửa nghe giảng, cách lão Vương chỉ có ba bước chân, lão Vương liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy hắn.
Đứng một lúc, Tần Triều liền dựa vào tường, chủ yếu là vì hắn đói mà... đói đến cồn cào ruột gan.
Ánh mắt vô thức liếc về phía Vân Trì, liền thấy cái kén tằm kia lén lút nhét bánh quy vào miệng, má phồng lên một cái rồi dừng rất lâu, sau đó lại phồng lên một cái nữa, một miếng bánh quy mà ăn mất tận năm phút.
Giang Thư Ý đang nhìn bảng thì ánh mắt lại trôi về phía Tần Triều.
Hình như cậu ta thật sự đã phát hiện ra chân tướng được che giấu dưới lớp vỏ hoang đường kia.
Giang Thư Ý nhíu mày một cái, nếu là thật thì cha của Tần Triều sẽ đánh chết hắn mất.
Hơn nữa nếu để cha hắn biết sự tồn tại của Vân Trì...
Hồi nhỏ cậu ta thích chó con, Diệp Tiếu liền mua cho cậu ta một con để nuôi, khi đó cậu thật sự rất thích nó, lúc học tập luôn mất tập trung chạy ra vườn chơi với nó, sau đó, chó con biến mất.
Cho dù thành tích học tập của cậu ta không hề giảm sút, nhưng chó con vẫn biến mất.
Cậu ta hỏi cha chó con đã đi đâu, cha chỉ xoa đầu cậu ta rồi nói với cậu ta: "Chó con sẽ làm con phân tâm, cha hy vọng con có thể chuyên tâm học hành, đừng nghĩ đến những chuyện khác."
Giang Thư Ý thu hồi ánh mắt, nhưng Tần Triều không giống cậu ta, nếu người bị đem chó con đi là Tần Triều, chắc Tần Triều sẽ làm loạn long trời lở đất mất.
Còn năm phút nữa là tan học thì trước mắt Vân Trì lại hiện lên.
[Nhắc nhở! Nhắc nhở! Đừng quên cho Vân Đản Đản ăn cơm, bỏ đói con trai sẽ bị trừng phạt đấy.]
Vân Trì: "..."
Tan học, Tần Triều lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho cậu thanh niên ở quán net trước.
—— Thằng nhóc kia đâu rồi, đi chưa?
Cậu thanh niên ở quán net trả lời: Hay là cậu qua đây xem thử đi?
Tần Triều: "?"
Ý là vẫn chưa đi đúng không?
Tần Triều do dự mãi, hắn bỏ người ở quán net cũng không được, dù sao quản lý quán net cũng tìm được hắn, mà quả trứng kia tự mình cũng có thể tìm được hắn.
Tần Triều ra khỏi cổng trường, tài xế đã đợi hắn rồi, sáng nay tài xế không đón được hắn, buổi trưa đã đến từ sớm, nhìn thấy Tần Triều đi ra liền vội vàng tiến tới.
"Lát nữa tôi tự về." Tần Triều không đợi tài xế lên tiếng đã chạy mất.
Tài xế không còn cách nào khác, chỉ đành gọi điện cho Diệp Tiếu.
Diệp Tiếu thì khá dễ nói chuyện, bảo anh ta cứ về đi, chỉ dặn đừng nói cho Tần tổng biết.
Tần Triều đến quán net, cậu thanh niên kia vẻ mặt phức tạp chỉ vào bên trong.
"?"
Tần Triều đi vào, liền thấy hơn nửa số người trong quán net đều đang đứng vây quanh một máy tính.
Tần Triều có linh cảm, người bị vây không phải là quả trứng kia đấy chứ?
"Đệt, thao tác này đỉnh thật đấy, nhóc con, không đi học là ngày nào cũng chơi game à?"
"Liên quan gì đến anh." Là giọng của quả trứng.
"Tính khí cũng dữ thật."
Quả trứng: "Đưa tiền."
"Ba mươi tệ, ném vào cặp cậu rồi đấy."
"Này nhóc con, sang chỗ tôi đi."
Quả trứng: "Đợi một lát, mấy người đứng xem này, nộp chút phí đứng xem đi, trứng luộc, mì gói, xúc xích đều được, không thể xem chùa."
"Này nhóc con, tôi cho cậu ba trăm, cậu giúp tôi dẫn một em gái nhé."
Quả trứng: "Dẫn em gái là có ý gì? Một lần ba trăm à? Mấy người còn ai muốn dẫn em gái nữa không? Tôi đều làm được."
Tần Triều: "..."
Mới không gặp nửa ngày, quả trứng này đã học được cách bán nghệ kiếm sống rồi.
Tần Triều chen vào, liền nhìn thấy trên màn hình là tựa game cực kỳ nổi tiếng trong hai năm gần đây, chẳng lẽ quả trứng này là một thiên tài trứng?
"Mày làm gì thế?"
Nghe thấy giọng của Tần Triều, quả trứng kia vui mừng quay đầu lại, sau đó nhảy bật lên nhào tới: "Cha à, cha tan học rồi à."
Tần Triều: "..."
Người vây xem: "..."
Ánh mắt của cả đám nhìn Tần Triều đều trở nên không đúng lắm.
Một đứa nhóc hơn mười tuổi không đi học, lại gọi một học sinh cấp ba là cha?
"Triều Tử, cậu nâng cấp rồi à?" Có người quen biết Tần Triều hô một tiếng.
Tần Triều đỏ bừng mặt chửi một câu, sau đó vỗ lên đầu quả trứng một cái: "Đừng gọi bậy, gọi anh đi."
Quả trứng nhíu mày suy nghĩ một lúc, không lên tiếng.
Tần Triều ho khan một tiếng: "Em họ tôi trốn học, tôi tới bắt nó."
"Ồ..." Vậy thì hiểu rồi, đứa em họ này đúng là khá đáng đòn.
"Đi thôi." Tần Triều nói.
"Vâng." Quả trứng lập tức ngoan ngoãn đáp lời, sau đó bắt đầu thu dọn chiến lợi phẩm của mình.
Không biết kiếm đâu ra một cái ba lô rách thủng lỗ, bên trong nhét đầy bánh mì, mì gói, xúc xích... vậy mà còn có cả một bao thuốc lá.
Tần Triều nhìn mà đau răng, hất tay nó ra, ném cái ba lô lên bàn rồi chộp lấy cánh tay đứa nhỏ: "Mày đi nhặt ve chai à?"
Đứa nhỏ bĩu môi: "Mới không phải ve chai, đều là đồ ăn cả."
Tần Triều: "..."
Tần Triều không cho nó mang những thứ đó, quả trứng cố chấp lấy hết tiền bên trong ra nhét vào túi quần rồi mới đi theo Tần Triều.
Tần Triều cạn lời: "Tiền tao cho mày đâu rồi?"
"Tiêu hết rồi."
"Tiêu hết rồi?" Tần Triều kinh ngạc nhìn nó, "Mày làm gì thế?"
"Ăn cơm mà." Quả trứng bẻ ngón tay đếm, "Sau khi cha đi con tới siêu thị một chuyến, mua rất nhiều đồ ăn, hết ba trăm tệ, vừa chơi game vừa ăn, ăn xong lại đi mua một chuyến nữa, lại ăn hết, rồi lại lại lại đi mua thêm một chuyến nữa, sau đó hết tiền, rồi thấy bọn họ đang chơi game, con liền bảo con chơi giúp bọn họ, bảo bọn họ mua đồ ăn cho con, thế là bọn họ mua cho con."
"Sau đó đồ nhiều quá, con xin một cái ba lô để đựng, cha à, con có giỏi không?" Quả trứng chớp đôi mắt to ngây thơ nhìn Tần Triều.
Tần Triều: "......"
Tần Triều nhìn nó, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, nếu hắn mang quả trứng này ném vào vùng núi sâu cách mấy ngàn cây số rồi bỏ đi, chắc nó không tìm về được đâu nhỉ?
Tần Triều cảm thấy kế hoạch này khả thi, giả vờ như không có chuyện gì tiếp tục đi về phía trước: "Sao mày biết chơi game?"
"Con là hệ thống mà, đương nhiên biết chơi game rồi."
Tần Triều nghĩ ngợi rồi nói: "Vậy chiều nay mày cày rank giúp cả tài khoản của tao luôn đi." Cày rank xong thì ném nó đi.
"Vâng ạ, cha."
Tần Triều dẫn nó vào siêu thị, trước tiên đi mua một cái ba lô, quả trứng tự chọn một cái màu hồng, bên trên còn treo một con búp bê bé gái xinh đẹp.
Tần Triều: "... Mày thích màu hồng à?"
"Không được sao?" Quả trứng nghiêng đầu, "Con không được mua màu hồng à?"
"Được chứ, đương nhiên là được." Tần Triều nhún vai, đây là một hệ thống chưa từng được loài người thuần hóa.
"Cảm ơn cha." Quả trứng vui vẻ đeo chiếc ba lô màu hồng của mình lên, sau đó...
"Cha à, con đói..." Quả trứng lại bắt đầu rồi.
Tần Triều: "..."
Nuôi một quả trứng rốt cuộc phải tốn bao nhiêu tiền đây?
Tần Triều dẫn quả trứng kia tới quán gà hầm Hoàng Môn, gọi bốn phần gà hầm Hoàng Môn cỡ lớn.
Quán gà hầm Hoàng Môn nằm ở phía sau phố trung học, trên con phố này bán quần áo nhiều hơn, đồ ăn thì không nhiều, năm đó quán gà hầm Hoàng Môn không tìm được mặt bằng ở phố trung học nên mới thuê chỗ này, quán này và cửa hàng đồ chiên trên phố trung học chỉ cách nhau một bức tường... đối diện cửa hàng đồ chiên là quán bánh trứng áp chảo, bên cạnh là quán mì gạo.
Hai cha con ăn ngấu nghiến, người này còn đói hơn người kia.
Tần Triều vừa ăn vừa suy tính kế hoạch của mình, hắn chưa đủ tuổi nên không thể lái xe, mà con quỷ nhỏ này không có giấy tờ tùy thân nên không thể đi tàu hỏa hay xe khách được, có thể gọi taxi.
Nhưng con quỷ nhỏ này thông minh lắm, nếu hắn gọi taxi đưa nó tới nơi cách mấy ngàn cây số, khó tránh khỏi việc nó sẽ nghi ngờ.
Hơn nữa hắn dẫn theo con quỷ nhỏ đi, chắc chắn sẽ phải nghỉ mấy ngày, xin nghỉ cũng là một vấn đề.
Quả trứng dường như cảm nhận được ác ý của ông cha tồi tệ này, vừa ăn vừa lấy từ trong túi ra một viên kẹo đưa cho Tần Triều: "Viên kẹo này ngon lắm, con để dành cho cha đấy." Nó ăn khỏe thế này, không lấy lòng cha một chút thì lỡ cha vứt nó đi thì sao? Trong túi chỉ còn lại một viên kẹo quên chưa ăn.
Tần Triều: "..."
Đệt, con quỷ nhỏ này đang thử thách lương tâm làm người của hắn.
Quả trứng nghiêng cái đầu đủ màu sắc nhìn hắn: "Cha à, cha không định không nuôi con nữa đấy chứ?"
"Làm sao có thể." Tần Triều lập tức phủ nhận, nhận lấy viên kẹo nhét vào túi, "Mày đã gọi tao là cha rồi, sao tao có thể không nuôi mày được." Không nuôi thì cũng đâu thể nói trước mặt mày được, đồ trứng ngốc.
Trứng ngốc liếc hắn một cái, ông cha giả dối.
"Cha không thể vứt con được đâu, nếu không cha sẽ bị trừng phạt... con cảm nhận được mẹ con rồi." Quả trứng đột nhiên ngồi thẳng người dậy, mắt cũng sáng lên.