Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 11: Vào game lần nữa, niềm vui của Tần Triều tăng gấp đôi

Tần Triều nằm bò ra bàn suốt hai tiết học liền, cảm giác này thật ra có hơi quen thuộc.

Trước đây khi đi leo núi cùng Trần Hủ và Đinh Thành Huy, hắn cũng như vậy.

Lần đó bọn họ leo năm sáu tiếng mới lên tới đỉnh núi, lúc xuống núi chân đã mỏi nhừ không chịu nổi, về nhà nghỉ ngơi mấy ngày mới hồi phục lại.

Vậy lần này là vì sao?

Tần Triều nghĩ mãi không ra, hơn nữa hắn còn không buồn ngủ, theo lý mà nói hắn đã mệt thành cái dạng này rồi, tinh thần hẳn phải rất uể oải mới đúng, nhưng tinh thần hắn lại rất tốt, cho nên dù cơ thể khó chịu, hắn vẫn có thể nghe giảng.

Đúng là thân tàn chí kiên số một.

Tần Triều chống bàn đứng dậy, sau đó tập tễnh di chuyển đến bên cạnh bàn của Vân Trì.

Cái kiểu đau nhức cơ bắp này một khi đã ngồi xuống rồi lại đứng lên, đúng là lấy mạng người ta.

Tần Triều đau đến nhe răng nhếch miệng.

"Này, Tần Triều, chân cậu bị sao thế?" Có người hỏi.

"Tối qua học hành hưng phấn quá, không ngủ được, dứt khoát đi chạy hai mươi cây số." Tần Triều há miệng là bịa.

"Ngẩng đầu lên nhìn đi, bò đang bay trên trời ị trúng đầu cậu rồi kìa."

Trong lớp vang lên một trận cười.

"Cút."

Tần Triều co ngón tay gõ gõ lên bàn Vân Trì.

Vân Trì ngẩng đầu.

"Đi." Tần Triều ngoắc ngoắc ngón tay với cậu hai cái.

Cậu gọi chó đấy à? Bẻ gãy ngón tay cậu luôn giờ.

"Làm gì?"

"Đi vệ sinh." Tần Triều nói.

Cả buổi sáng hắn đã uống hai chai nước, cứ cảm thấy hơi khát, chắc là bánh kếp cuốn ăn sáng nay mặn quá.

"Bây giờ tôi không cần đi vệ sinh." Vân Trì liếc hắn một cái thật nhanh, cuối cùng vẫn không nhịn được, lại hừ hừ nhỏ giọng một câu, "Thận tôi tốt."

Giang Thư Ý ở bên cạnh lặng lẽ thở dài.

Gần đây cậu ta cùng ăn cơm cùng về nhà với Vân Trì, ít nhiều cũng hiểu được tính tình của người bạn cùng bàn này.

Cậu chính là cố ý, cậu cũng hơi sợ Tần Triều tìm mình gây phiền phức, nhưng có vài câu đáng đòn nếu không nói ra thì cậu lại rất khó chịu, thế nên mới thành ra như vậy, hừ hừ vừa đủ để Tần Triều nghe thấy.

Thì đó, thật sự khá là đáng đòn.

"Cậu nói gì?" Tần Triều cúi người nằm bò trên bàn cậu, nghiêng đầu nhìn cậu, "Cậu tưởng tôi què rồi thì không đánh được cậu nữa đúng không?"

Lại dọa cậu.

Ngoài câu này ra cậu còn biết nói câu nào khác không?

Vân Trì lập tức đứng dậy, nắm lấy cánh tay hắn: "Đi thôi, đi nhà vệ sinh, tôi hầu cậu đi tiểu."

Tần Triều: "?"

Giang Thư Ý suýt nữa phun cả ngụm nước ra ngoài.

Bạn cùng bàn của cậu ta lúc để ý thì thật sự rất để ý, mà lúc không để ý thì cũng thật sự khiến người ta bất ngờ.

Vân Trì đỡ tên tàn phế đi nhà vệ sinh, rồi trong nhà vệ sinh gặp Khâu Hoành Vũ, kẻ lần trước cố ý gây sự với Giang Thư Ý.

"Anh Triều." Khâu Hoành Vũ vội kéo quần lên, cũng không biết đã tiểu xong chưa, định đi ra ngoài, nhưng nhìn thấy Vân Trì đang bị Tần Triều khoác vai, lại khựng bước, nhìn sang.

Ôi chà, đây chẳng phải vị lần trước cãi lại hắn sao.

Khâu Hoành Vũ trừng mắt nhìn cậu.

Vân Trì cũng nhận ra hắn.

Lần trước Tần Triều cũng khoác vai hắn như vậy đấy.

"Nhìn cái gì?" Tần Triều vốn đã thấy Khâu Hoành Vũ chướng mắt, lười cho sắc mặt tốt.

"Không nhìn gì." Khâu Hoành Vũ sờ sờ chóp mũi, "Cậu ăn... phi, cậu tiểu đi, tôi đi đây..." Khâu Hoành Vũ chuồn mất thật nhanh.

Tần Triều muốn đá hắn một cái nhưng không tài nào nhấc nổi chân lên, chỉ có thể mắng: "Đệt ông nội cậu, vừa nãy cậu ăn no rồi đúng không?"

Vân Trì thấy hai người bọn họ không giống bạn bè cho lắm, không nhịn được tò mò hỏi: "Cậu ta cũng là một trong những người bị cậu bắt nạt à?"

Tần Triều nghiêng đầu nhìn cậu, đầu ngón tay chọc chọc lên mặt cậu hai cái: "Vân Trì, tôi cảnh cáo cậu, đừng thách thức giới hạn của tôi, bây giờ tôi rất muốn ấn đầu cậu vào cái bên kia..."

Tần Triều xoay đầu cậu nhìn sang bên cạnh: "Thấy chưa, bồn rửa tay đấy, tôi ấn đầu cậu vào trong đó, cậu tin không?"

Vân Trì thuận theo nhìn sang bên đó một cái, rồi quay đầu lại, đối mắt với Tần Triều.

Ngoại hình của Vân Trì thật sự rất xuất sắc, lạnh lùng tuấn tú, làn da cũng đẹp, nhìn ở khoảng cách gần như thế này, trên mặt cậu cứ như không có lỗ chân lông, láng mịn non mềm.

Khiến người ta muốn véo rách nó ra.

Một gương mặt như vậy, chỉ cần ngoan ngoãn đừng nói chuyện, đừng gây sự, sẽ không có ai tìm cậu gây phiền phức.

Đáng tiếc, lại mọc một cái miệng biết nói.

Thật muốn tìm một cây kim khâu cái miệng đó lại.

Tần Triều giơ tay lên, Vân Trì lùi về sau né một chút, rồi tay nhanh như chớp thò xuống kéo phẹc-mơ-tuya quần hắn ra: "Cậu tiểu đi, tôi không ở cùng cậu nữa."

"Đệt..." Tần Triều cửa trước mở toang, hoảng hốt đẩy người ra ngoài, lại vì đứng không vững nên lùi về sau hai bước, bắp chân đập vào bồn tiểu, cơ thể ngã về phía sau...

May mà hắn nhanh tay lẹ mắt, chống tay lên tường giữ vững cơ thể, nếu không hắn đã ngồi vào trong bồn tiểu rồi.

Một phen này làm Tần Triều toát mồ hôi lạnh khắp người, ngã không đáng sợ, đáng sợ là ngồi vào trong bồn tiểu.

Thật sự ngồi vào đó, thanh danh cả đời của hắn coi như xong hết.

Vân Trì đã chạy ra ngoài từ lâu, còn nhanh hơn cả Khâu Hoành Vũ.

Dù sao chân cậu cũng dài hơn Khâu Hoành Vũ.

Tần Triều vất vả lắm mới đứng thẳng được, nghiến răng nghiến lợi mắng người: "Vân Trì, con mẹ nó cậu cứ đợi đấy."

[Phát hiện nhiều lần tiếp xúc cơ thể, độ hảo cảm tăng mười điểm]

Vân Trì chạy một mạch về lớp học, thở hổn hển.

Giang Thư Ý nhìn ra phía sau cậu một cái: "Tần Triều đâu?"

Vân Trì ngồi xuống, điều hòa lại hơi thở: "Cậu ta muốn ấn đầu tôi vào bồn rửa tay, nên tôi chạy mất rồi."

"..." Giang Thư Ý bất đắc dĩ, "Cậu nói gì với cậu ta thế?"

"Tôi có nói gì đâu." Vân Trì nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi nói, "Có lẽ là tôi nói cậu ta thận không tốt nên chọc đúng chỗ đau của cậu ta rồi... Suýt nữa thì đầu tôi chui vào bồn rửa tay, trong bồn rửa tay toàn vi khuẩn, chắc chắn rất bẩn."

Giang Thư Ý: "..."

Lúc Tần Triều quay lại thì đã vào tiết học rồi, Vân Trì lại ngoan như chim cút nằm bò trên bàn, Giang Thư Ý vừa ngẩng đầu đã thấy Tần Triều "hung dữ" liếc sang bên này một cái.

"..."

Gọi anh giao bánh trứng: Tao định xử lý tên thần kinh kia rồi.

Sống động như khỉ đột: Ai? Tên thần kinh nào? Mày quen thần kinh hoang dã ở bên ngoài mà tao lại không biết? Bánh à, mày không yêu khỉ đột nữa sao?

Gọi anh giao bánh trứng: ....... Kén tằm.

Sống động như khỉ đột: À, hóa ra là yêu rồi à...

Tần Triều cạn lời, Trần Hủ mẹ nó cũng là một tên thần kinh.

Sống động như khỉ đột: Cuối cùng mày cũng định đánh cậu ta à?

Gọi anh giao bánh trứng: Đánh cái rắm, thật sự đánh rồi thì lão Vương khóc mất.

Sống động như khỉ đột: Thế mày định làm gì?

Tần Triều cong môi, gõ xuống điện thoại ba chữ: Hành - khóc - cậu ta.

.

Tan học buổi trưa, Vân Trì cùng Giang Thư Ý về nhà, sau đó ghé quán bún gạo ăn cơm trước.

Trong quán, một mình Ninh Quân bận không xuể nên thuê thêm một dì hơn bốn mươi tuổi đến giúp việc.

Vân Trì giúp bưng vài phần bún gạo xong, Ninh Quân liền giục cậu đi ăn cơm.

Thời gian buổi trưa vẫn rất gấp, ngoài ăn cơm ra còn phải tranh thủ ngủ một giấc trưa, nếu không buổi chiều sẽ không có tinh thần lên lớp.

Khẩu vị của Vân Trì không được tốt lắm, cứ cảm thấy dạ dày hơi đầy, buổi sáng đã không ăn được mấy miếng, bây giờ cũng không đói.

Vân Trì vừa ăn cơm vừa lấy điện thoại ra.

Quà đăng nhập: một cái màn thầu, một chai nước khoáng và một viên Tiêu Dao Hoàn.

Tiêu Dao Hoàn?

Vân Trì kiểm tra một chút, Tiêu Dao Hoàn có thể tăng hai mươi điểm tâm trạng, sau khi uống Tiêu Dao Hoàn tâm trạng vui vẻ, có xác suất rơi gấp đôi gấp ba vật tư.

Tiến vào trò chơi, Vân Trì trước tiên nhìn lướt qua các chỉ số, trò chơi tự động lưu lại, lúc hôm qua cậu thoát ra như thế nào thì bây giờ vẫn như thế đó... Không, chỗ độ hảo cảm đã từ không biến thành mười.

Tại sao?

Vân Trì có chút khó hiểu, cậu tưởng rằng trò chơi đưa ra ba lựa chọn, chỉ có chọn C hai người cùng làm việc mới tăng độ hảo cảm, hóa ra không phải, sai khiến chồng làm việc cũng có thể tăng độ hảo cảm.

Có lẽ đây chính là cái gọi là thú vui tình cảm.

Đống lửa, rìu và giường đã được xây dựng xong, tài nguyên trong doanh trại cũng đã tiêu hao hết, tiếp theo cần phải ra ngoài thám hiểm rồi.

Vân Trì bấm vào mục ra ngoài ở góc dưới bên phải, tiến vào giao diện bản đồ.

Trên bản đồ có ba lựa chọn, một bãi cỏ màu xanh lá, một hồ nước màu xanh lam, một khu rừng màu đỏ.

Hồ nước và khu rừng sẽ xuất hiện quái vật, không khuyến khích người mới đến đó, bãi cỏ không có nguy hiểm, có thể đi.

[Phái ai đi thu thập tài nguyên?]

Đương nhiên là chồng rồi.

Trước khi phái chồng ra ngoài, Vân Trì cho hắn uống viên Tiêu Dao Hoàn kia trước.

[Ngu Mỹ Nhân tăng ba mươi điểm tâm trạng, mười điểm tinh thần]

Điểm tâm trạng của Ngu Mỹ Nhân từ chín mươi trước đó biến thành một trăm hai mươi, điểm tinh thần từ chín mươi biến thành một trăm.

Tiêu Dao Hoàn cộng nhiều vậy sao? Thế thì cũng khá hữu dụng đấy.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Bé yêu, anh vui quá, xoay vòng nhảy nhót, niềm vui của anh đã tràn ra ngoài rồi đây...]

[Chồng Ngu Mỹ Nhân vì quá vui nên ôm lấy bạn và trao cho bạn một nụ hôn kiểu Pháp.]

Trên màn hình, hai nhân vật nhỏ ôm lấy nhau rồi hôn nhau kịch liệt.

Hình ảnh quá cay mắt, Vân Trì không nhịn được đưa tay chọc mạnh vào màn hình.

"Mau tách ra đi, tôi sắp bẩn rồi." Vân Trì lẩm bẩm, "Dám hôn chủ nhân, đúng là đại nghịch bất đạo, nghịch tử, đáng bị đày ra biên cương."

Cuối cùng cũng tách ra, Vân Trì hậm hực cho Ngu Mỹ Nhân đi thu thập vật tư, lần này là chín mươi phút.

Chín mươi phút thu thập tài nguyên tiêu hao ba mươi điểm no bụng và mười lăm điểm đủ nước.

Vân Trì dứt khoát lại bấm thêm một lần thu thập chín mươi phút nữa.

Hai lần thu thập mang về một lượng lớn vật tư, nhưng Tiêu Dao Hoàn lại không phát huy tác dụng, không kích hoạt được phần thưởng nhân đôi.

Tuy vậy thu hoạch cũng không tệ, ngoài màn thầu ra còn có khoai tây, khoai lang và hai chai nước khoáng, ít nhất cũng không chết đói.

Ngu Mỹ Nhân chỉ còn hai mươi điểm no bụng, Vân Trì cho hắn ăn ba cái màn thầu nướng, tăng lên thành tám mươi điểm no bụng.

Ăn no là chuyện không thể nào cho anh ăn no được, không chết đói là được rồi.

Sau khi trở về doanh trại thì trời tối, trò chơi nhắc nhở đã đến giờ ngủ.

Vân Trì bấm vào chiếc giường.

[Đêm đầu tiên trong hang động, có muốn làm chuyện ấy với chồng không?]

[Có□ Không□]

Vân Trì trợn to mắt, làm chuyện ấy?

Vân Trì mím môi, tuy Ngu Mỹ Nhân thường xuyên nói mấy lời sến súa lại còn rất giống Tần Triều, nhưng không chịu nổi lòng hiếu kỳ của Vân Trì quá mạnh, thế là cậu dè dặt đưa ngón tay lên nhẹ nhàng chọn Có.

[Xin lỗi nha, giường quá nhỏ, một thân kỹ năng trên giường của Ngu Mỹ Nhân không có đất dụng võ, xin hãy tiếp tục cố gắng chế tạo một chiếc giường lớn sang trọng nhé, cố lên.]

Vân Trì: "..."

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Bé yêu, đáng thương quá, không thể làm chuyện ấy với em rồi...]

Vân Trì lập tức tắt trò chơi đi, sến súa chết mất, còn ngấy hơn cả bát cơm thịt kho tàu này.

Đáng đời chết đói anh.

.

Tần Triều ngủ trưa dậy chỉ cảm thấy tâm trạng vui vẻ một cách khác thường, niềm vui phát ra từ tận đáy lòng khiến hắn cảm thấy thế giới này đẹp đẽ chưa từng có.

Bị ôm nhầm thì sao chứ.

Hắn rất vui.

Người nhà họ Tần nói kháy thì sao chứ.

Hắn rất vui.

Thiếu ngủ thì sao chứ.

Hắn rất vui.

Hắn nằm trên giường cảm nhận sự hưng phấn kỳ diệu như pháo hoa nổ tung trên vỏ não này, đến cả khi nghĩ tới cái kén tằm Vân Trì kia, hắn cũng cảm thấy cái kén tằm đó sao mà đáng yêu thế.

Ai bảo phải hành cậu khóc chứ.

Hắn vui vẻ, không hành cậu nữa.

Vén chăn xuống giường, bịch một tiếng, đầu gối Tần Triều khuỵu xuống quỳ thẳng trên sàn.

Hai chân hắn cứng đến mức không gập được.

"Đệt... Chân tôi sắp gãy rồi à?"

...

"Không sao, đây là do cơ bắp mệt mỏi sau vận động khiến axit lactic và lượng lớn chất trung gian có tính axit tích tụ gây ra, cậu không giãn cơ đúng không?" Bác sĩ gia đình được Diệp Tiếu gọi điện mời tới đứng bên giường hỏi hắn.

Tần Triều nằm đó không muốn nói chuyện, hắn có vận động đâu chứ!!! Giãn cơ cái rắm ấy.

Diệp Tiếu có chút lo lắng: "Vậy phải làm sao, có cần đưa nó tới bệnh viện không?"

"Xoa bóp giãn ra là được." Bác sĩ nghĩ ngợi rồi nói, "Chân cậu ấy cứng quá rồi, tôi dùng súng massage cơ giúp cậu ấy giảm bớt, tăng tốc trao đổi chất, để axit lactic phân giải rồi đào thải ra ngoài."

Súng massage cơ?

"Không cần đâu nhỉ..." Tần Triều có chút bài xích, thứ đó không phải đồ tốt đẹp gì.

"Cần chứ, không thì tình trạng này của cậu, tối nay sẽ đau đến không ngủ được."

Tần Triều chần chừ nằm sấp trên giường, bác sĩ cầm súng massage cơ đứng bên cạnh, ra hiệu với tài xế tới giúp một cái, tài xế quỳ một chân lên giường, cùng bác sĩ mỗi người một bên giữ chặt hắn lại.

Bác sĩ giơ khẩu súng massage cơ trong tay lên: "Tôi bắt đầu đây nhé, cố nhịn một chút."

Một lát sau.

"A——" Tiếng kêu gào thảm thiết xé lòng truyền ra từ phía trên biệt thự, làm từng đàn chim bay hoảng loạn.

Diệp Tiếu đau lòng ngồi xổm bên giường: "Con trai, không sao chứ?"

Nước mắt Tần Triều bắn cả ra ngoài, chảy dọc theo má xuống dưới, Diệp Tiếu lấy khăn giấy lau cho hắn: "Đau thì cứ khóc ra đi, đừng ngại."

"A——" Lại thêm một tiếng kêu thảm thiết.

Tần Triều vặn vẹo muốn bò về phía trước, giống hệt một cái kén tằm.

Tài xế kéo chân hắn lôi trở lại.

Tần Triều nắm chặt ga giường, đến khóc cũng không khóc nổi nữa, mẹ nó đây là cực hình gì trong thập đại khốc hình thời Mãn Thanh vậy, để hắn chết luôn đi.

Điều quỷ dị hơn là, mẹ nó hắn đau đến thế này rồi mà vẫn cảm thấy vô cùng vui vẻ, sung sướng, hưng phấn...

"A————"

Hắn thật sự quá vui rồi!!!

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn