Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 12: Nào nào, quẩy lên hết cho ông!

Buổi chiều Tần Triều không đi học, ở nhà phê nguyên cả nửa buổi chiều, giống như vừa nhai hết một xe kẹo cao su Xuanmai lại còn được tiêm đầy một hồ máu gà vậy.

Con người sao có thể vui vẻ đến thế chứ?

Khoảng thời gian này nhìn bề ngoài Tần Triều có vẻ rất lạc quan tươi sáng vô tâm vô phổi, nhưng biến cố gia đình này thật sự không phải chuyện nhỏ, trong thời gian ngắn thực ra rất khó điều chỉnh lại được.

Hắn cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể đè nén trong lòng không nghĩ tới.

Nhưng bây giờ!!!

Lòng dạ hắn rộng lớn như biển cả, vạn dặm không mây, trời xanh biển biếc, đúng là nghĩ thoáng vô cùng.

Đến bữa tối, Tần Thư Duyệt lại bắt đầu nói kháy: "Tự dưng đau cơ, không đi học, kiếm lý do thì cũng phải kiếm lý do nào lừa được người ta chứ, lừa đồ ngốc à."

Tần Triều chống thẳng một chân đứng đó cười híp mắt, loại lời này không sao cả, hắn không care, bây giờ dù có người tới mắng hắn vài câu, hắn cũng có thể tươi cười đón tiếp, tâm trạng tốt đẹp vô cùng.

"Để con nấu cho cha mẹ một bát bún ốc nhé, được không?"

Từ sau khi trở về, hai chữ cha mẹ này luôn khiến Tần Triều khó mở miệng vô cùng, nhưng hôm nay hắn vui, cái gì cũng gọi ra được.

"Con biết nấu ăn à?" Diệp Tiếu kinh ngạc.

"Đương nhiên." Toàn thân Tần Triều đau nhức, đầu óc lại hưng phấn, giống như có hai người đang giằng co qua lại trong cơ thể, một người nói "Mày mệt rồi, về phòng nằm đi", một người nói "Nằm cái gì mà nằm, đứng dậy quẩy cho ông", cuối cùng bên đứng dậy quẩy chiếm thế thượng phong.

Hắn nhất định phải làm gì đó để phát tiết đống hưng phấn dư thừa này.

"Cha con... lão Giang bọn họ bình thường bận rộn, lúc nhỏ con thường tự nấu ăn, con còn giặt quần áo dọn dẹp nhà cửa nữa, lười biếng là lão Giang cầm chổi đánh con." Không giống Giang Thư Ý, đến q**n l*t cũng không biết giặt.

Tần Triều đắc ý vô cùng, nhưng sắc mặt Tần Hàn Nghĩa và Diệp Tiếu lại thay đổi, Diệp Tiếu càng đỏ hoe mắt, ôm lấy cánh tay Tần Hàn Nghĩa: "Lão Tần..."

Lại sắp khóc rồi!

Tần Triều cảm thấy mẹ ruột hắn khóc mà hắn cười thì không hay lắm, đến mức biểu cảm có hơi méo mó.

Tần Thư Duyệt nheo mắt, nhìn sang Tần Thư Văn bên cạnh: "Cậu em trai này của chúng ta đúng là rất biết cách bán thảm."

Tần Thư Văn vê vê ngón tay, trên mặt vẫn ôn hòa như cũ: "Em trai quả thực đã chịu rất nhiều khổ cực, chúng ta nên bù đắp cho em ấy nhiều hơn."

"Vậy sao?" Tần Thư Duyệt khinh thường hừ một tiếng, cũng không biết rốt cuộc là đang hừ ai.

Tần Triều nhìn điện thoại một cái, sau đó nói với người giúp việc: "Dì Hà, phiền dì giúp cháu lấy đồ ăn giao tận nơi."

Đồ ăn giao tận nơi là gói nguyên liệu do Tần Triều gọi điện đặt từ ông chủ quán bún ốc trên phố trường cấp hai, gói nguyên liệu nghĩa là tất cả mọi thứ đều còn sống, nhưng đã phối sẵn đầy đủ, chỉ cần tự nấu là được.

Tần Triều đặc biệt dặn phải thêm mùi.

Mặc dù biết bún ốc chính tông thật ra không hôi, nhưng lúc Tần Triều biết chuyện đó thì đã muộn rồi, hắn đã ăn bún ốc thêm mùi suốt bao nhiêu năm và còn yêu luôn hương vị ấy.

Cho nên hắn coi như không biết, bún ốc phải thêm mùi mới được, không hôi thì không chính tông.

Trước đây Tần Triều cảm thấy bún ốc và hào môn không hợp với nhau, nhưng hôm nay hắn vui, hắn vui thì hào môn cũng phải ăn bún ốc thêm mùi.

Logic thông suốt.

Người giúp việc rất nhanh đã xách hai túi lớn trở về, Tần Triều vui vẻ tập tễnh đi vào bếp, lúc vào còn cứng ngắc xoay người lại cười: "Đợi con nhé, xong ngay thôi."

Ba nồi cùng nấu một lúc, không chỉ người nhà họ Tần mỗi người một bát, mà cả bữa ăn của nhân viên tối nay cũng là bún ốc, món ngon thế này nên được chia sẻ.

Túi đựng măng chua vừa mở ra, mùi hương nồng nặc lập tức lan tỏa, cả biệt thự trong nháy mắt tràn ngập thứ mùi này.

Tần Thư Văn nhìn bát đồ ăn bóng dầu to đùng đặt trước mặt mình, đã nhịn nãy giờ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa mà quay đầu: "Ọe——"

Tần Thư Duyệt kinh ngạc, biểu cảm vô cùng khoa trương: "Thư Văn sao thế? Không thích món em trai đặc biệt nấu cho chúng ta à?"

Tần Thư Văn xua tay, há miệng muốn nói chuyện, lại thêm một tiếng nôn khan, khóe mắt cũng rịn ra nước mắt.

Tần Hàn Nghĩa nhìn hắn ta một cái: "Tiểu Văn không sao chứ?"

Tần Thư Văn bịt mũi, cuối cùng cũng mở miệng được, giọng nghèn nghẹt: "Cha, có lẽ khứu giác của con nhạy hơn người khác một chút, ngửi không nổi mùi này... ọe." Tiếng ọe này bị Tần Thư Văn dùng tay bịt miệng chặn cứng lại, người vốn luôn nho nhã lúc này trông có phần chật vật.

"Ra là vậy." Tần Thư Duyệt nhún vai, "Chị còn tưởng em ghét món em trai nấu chứ."

Tần Triều cười hì hì: "Anh hai không thích ăn à? Không thích thì đừng ăn nữa, không sao đâu."

Tần Triều cười vô cùng chân thành, ánh mắt chân thật đơn thuần.

Tần Hàn Nghĩa nhìn hắn, cũng không nhịn được cong khóe môi.

Đứa con trai này bị ôm nhầm, rốt cuộc chuyện xảy ra như thế nào đến nay vẫn chưa điều tra rõ, Diệp Tiếu đêm nào cũng ôm hắn khóc, làm trong lòng ông cũng chẳng dễ chịu gì, cảm thấy mình mắc nợ hắn rất nhiều.

Đứa trẻ đã trở về, cũng không thân thiết với người nhà, không ngoan ngoãn hiểu chuyện như Thư Ý, nhưng hôm nay nhìn lại, hóa ra là một đứa trẻ có lòng dạ rộng rãi.

Mặc dù chỉ làm một bát bún ốc không lên được mặt bàn, nhưng đó cũng là tấm lòng của hắn.

Tần Hàn Nghĩa phất tay: "Là do em trai các con tự tay làm, mọi người đều nếm thử đi."

"Đúng vậy, Thư Văn, đừng phụ lòng em trai một phen tâm ý." Tần Thư Duyệt là người đầu tiên cầm đũa lên, người vừa rồi còn công kích không sai biệt nay đột nhiên biến thành một người chị tốt.

Tần Hàn Nghĩa hài lòng gật đầu.

Lồng ngực Tần Thư Văn phập phồng một cái, tiếng ọe đã lên đến nửa chừng lại bị nuốt trở vào.

Tâm trạng Tần Thư Duyệt cũng vui vẻ hơn, gắp một đũa bún ăn xong còn gật đầu đánh giá: "Không tệ, cực kỳ ngon."

Tần Hàn Nghĩa cũng không ngửi nổi mùi này cho lắm, nhưng khá hơn Tần Thư Văn một chút, thấy Tần Thư Duyệt ăn rất vui vẻ: "Thư Duyệt thích ăn món này à?"

"Trước đây chưa từng ăn." Tần Thư Duyệt lắc đầu, "Nhưng dù sao đây cũng là bữa ăn đầu tiên em trai nấu sau khi trở về, bất kể thế nào cũng chỉ có hai chữ ngon miệng, đúng không cha?"

"Đúng." Tần Hàn Nghĩa gật đầu, "Nói hay lắm, làm chị cả phải có dáng vẻ của chị cả."

Diệp Tiếu đã chẳng còn ngửi thấy hôi hay không hôi nữa rồi, đây là món con trai bà nấu, cho dù là thuốc độc bà cũng sẽ ăn xuống.

Tần Triều vui vẻ ăn từng miếng lớn bún ốc, hoàn toàn không biết đến sự "ấm áp tình thân" trên bàn ăn, hắn chỉ biết mình vui vãi chưởng.

Khóe môi Tần Thư Duyệt hơi nhếch lên, năm ngoái cô bị nhiễm virus mất khứu giác, chạy bệnh viện biết bao lần, bác sĩ nói là dây thần kinh bị tổn thương, rất khó hồi phục, vì chuyện đó cô còn buồn bã rất lâu, còn bây giờ thì... ha ha ha, ai mà ngờ được lại có ngày hôm nay.

Tần Thư Văn gắp một đũa bún cho vào miệng: "Ọe——"

Tần Hàn Nghĩa không nhịn được: "Thư Văn, con..."

"Em bịt mũi lại đi." Tần Thư Duyệt chu đáo lấy khăn giấy đưa cho hắn ta, "Đừng làm tổn thương trái tim của em trai."

Tần Hàn Nghĩa lại nuốt những lời đó trở về.

Điều ông hy vọng nhất chính là cả nhà anh em hòa thuận, sống chung vui vẻ.

Tần Triều húp bún xì xụp: Vui quá đi, ngon quá đi.

Nhưng mà vẫn hơi chưa no, thiếu một chút, không nhiều, chỉ hơi thiếu thôi, khoảng hai mươi phần trăm ấy mà.

.

Buổi chiều Tần Triều không đến lớp, Vân Trì sống thoải mái hơn nhiều, dù sao cũng không cần hầu hạ người ta đi tiểu nữa.

Đến bữa tối, Vân Trì gọi sườn xào chua ngọt và thịt ba chỉ hấp rau mai, hai món mặn một món rau ăn kèm một bát cơm, một mình ăn sạch sẽ không còn gì.

"Hôm nay cậu ăn khá nhiều đấy." Giang Thư Ý nói.

"Bữa sáng với bữa trưa đều chẳng có khẩu vị gì, bây giờ thì có rồi, cứ như cả ngày chưa ăn cơm vậy." Vân Trì sờ sờ bụng dưới, ấn xuống một chút, đừng có phồng lên, che mất một múi cơ bụng của cậu mất.

"Có phải dạ dày cậu không được tốt không?" Giang Thư Ý nhíu mày, "Tốt nhất đừng ăn uống vô độ."

"Ừm, cậu nói đúng, sau này tôi sẽ chú ý."

Tự học buổi tối xong trở về nhà, Ninh Quân hỏi cậu có muốn ăn khuya không, Vân Trì từ chối, tối hôm qua cậu ăn khuya xong no đến mức không ngủ được, tối nay không thể ăn nữa, nếu không dạ dày thật sự sẽ hỏng mất.

Làm xong một đề hóa học, đến mười một giờ rưỡi, Vân Trì lấy điện thoại ra.

Giai đoạn đầu xây dựng doanh trại cần thu thập thật nhiều tài nguyên, chủ nhân lại phái Ngu Mỹ Nhân đi thu thập tài nguyên ở bãi cỏ hai lần chín mươi phút, tài nguyên bãi cỏ hoàn toàn cạn kiệt, cần một tiếng nữa mới hồi phục, nhưng lần này Tiêu Dao Hoàn đã phát huy tác dụng, cả hai lần đều nhận thưởng gấp ba, thu hoạch đầy ắp, tương ứng với đó là điểm tâm trạng của Ngu Mỹ Nhân giảm mạnh, chỉ còn ba mươi phần trăm.

Trên ảnh đại diện của Ngu Mỹ Nhân xuất hiện một đám mây đen, rõ ràng tâm trạng tụt xuống đáy rồi.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Cảnh cáo bé yêu nhé, đừng chọc anh... Nhưng nếu em nhất quyết muốn chọc thì cũng không phải là không được.]

Đáng tiếc Tiêu Dao Hoàn đã hết rồi, Vân Trì cũng không biết tăng điểm tâm trạng bằng cách nào, dù sao cũng không chết được, cứ vậy đi.

Mở khóa công thức món khoai tây nướng, vốn dĩ Vân Trì không định tăng đầy điểm no bụng cho Ngu Mỹ Nhân, nhưng không ngờ khoai tây nướng lại có thể tăng bốn mươi điểm no bụng, ăn liền hai củ khoai tây nướng, điểm no bụng tràn ra ngoài, trực tiếp lên một trăm ba mươi.

Vân Trì bĩu môi: "Anh đúng là ăn khỏe thật đấy."

Nhìn chỉ số chín mươi của mình, Vân Trì cảm thấy không thể chịu thiệt được, thế là cũng cho bản thân ăn một củ khoai tây nướng, tốt rồi, bây giờ cậu cũng một trăm ba mươi.

Trong cái nhà này, cậu mới là chủ nhân!!!

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn