Thời gian ăn sáng của nhà họ Tần vẫn rất đông đủ.
Người nhà họ Tần ngày thường đều bận rộn, bữa trưa và bữa tối rất khó tụ họp đầy đủ, cho nên Tần Hàn Nghĩa quy định thời gian ăn sáng cả gia đình nhất định phải ngồi cùng nhau ăn.
Bất kể tối hôm trước xã giao đến muộn thế nào, sáu giờ rưỡi sáng cũng phải bò dậy ăn sáng, ăn xong lại quay về ngủ bù.
Hôm nay chị cả Tần Thư Duyệt đi công tác nhiều ngày ở ngoài cũng xuất hiện, mọi người trên bàn ăn đều ăn mặc chỉnh tề ngồi đó chờ... Tần Triều.
Sáu giờ bốn mươi lăm.
Tần Triều khập khiễng vịn cầu thang đi xuống.
Tần Thư Duyệt ngước mắt quét qua một lượt, mái tóc rối bù, vết thương nơi thái dương, tư thế đi lại, tất cả đều đang nói rõ một chuyện.
"Tần Triều, em đánh nhau rồi à?"
Tần Triều chống eo, điều khiển đôi chân không dám gập lại, tư thế kỳ quặc ngồi xuống ghế, sau đó lắc đầu: "Không có."
"Không có?" Tần Thư Duyệt cười lạnh một tiếng, "Em lừa ai đấy?"
Tần Triều nhíu mày nhìn cô, có chút khó chịu: "Em lừa chị làm gì?"
"Gia quy không cho phép đánh nhau gây gổ trong trường." Tần Thư Duyệt khoanh tay ngồi đó, đôi mày thanh tú hơi nhướng lên, "Tiểu Ý ở trường lúc nào cũng đứng nhất, cũng chưa từng đánh nhau gây gổ, em là cậu út thật sự của nhà họ Tần, chẳng lẽ còn kém hơn con trai nhà bán bánh trứng sao?"
?
Tần Triều liếc nhìn cô.
Kém cái đầu chị ấy.
"Chị cả, đừng nói như vậy." Tần Thư Văn không đồng tình nói, "Tiểu Triều mới về nhà, vẫn chưa thích nghi thôi."
"Về đây hai tháng rồi đấy, đến cả quy tắc ăn sáng cũng không biết sao? Cả bàn người ngồi đợi em ấy ăn cơm, em ấy đúng là quý giá thật đấy."
"Tiểu Triều là tối qua học bài quá khuya nên sáng nay không dậy nổi." Diệp Tiếu yếu ớt chen vào.
"Học bài?" Tần Thư Duyệt cười một tiếng, "Ở nhà tôi hình như chưa từng thấy em ấy học bài, tôi nhớ trước đây Tiểu Ý ngày nào cũng ôm sách đọc mà."
Tần Triều hơi choáng váng, bụng còn đói đến kêu ọc ọc, hắn có chút bực bội nhìn Tần Thư Duyệt, cũng chẳng buồn suy nghĩ nữa: "Hay là chị đưa Tiểu Ý nhà chị về lại đi."
Bị chặn họng, Tần Thư Duyệt không vui: "Em có ý gì?"
Tần Triều mỉm cười với cô, hỏi ngược lại: "Vậy chị có ý gì đây?"
Mùi thuốc súng trên bàn ăn lập tức trở nên nồng nặc, Diệp Tiếu ở dưới bàn nắm lấy cổ tay Tần Triều, ra hiệu cho hắn nhịn một chút.
Tần Thư Duyệt quay đầu nhìn Tần Hàn Nghĩa: "Cha, quy củ trong nhà không còn tính nữa sao?"
Sắc mặt Tần Hàn Nghĩa hơi trầm xuống: "Tiểu Văn nói đúng, em trai con mới về nhà, còn chưa thích nghi với gia đình, con là chị gái phải bao dung em nhiều hơn."
"Ồ." Tần Thư Duyệt giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay, cười với Tần Triều, "Bây giờ đã sáu giờ năm mươi rồi, em trai yêu quý, có thể ăn sáng được chưa?"
Tần Triều: "?"
Người nhà các người đều bị bệnh à.
"Em nói không ăn thì có thể không ăn thật sao?" Tần Triều chân thành hỏi.
Tần Hàn Nghĩa cầm đũa lên, bình tĩnh nói: "Ăn cơm."
Tần Thư Văn cười với Tần Triều: "Tiểu Triều, đối với chị cả vẫn nên tôn trọng một chút, được rồi, ăn cơm đi."
Tần Thư Duyệt quay đầu: "Thật ra em cũng không cần hòa giải đâu."
"..."
Tần Triều nhìn đến ngây người, đây là tấn công không phân biệt đối tượng à?
Hay là cả nhà đi xét nghiệm gen đi, bây giờ hắn nghi ngờ trong gen của nhà này có bệnh.
Ánh mắt đầy áp lực của Tần Hàn Nghĩa quét qua, môi Tần Thư Duyệt động đậy một chút, cuối cùng không nói gì, cụp mắt cầm đũa lên.
Diệp Tiếu vốn chẳng có cảm giác tồn tại gì nghiêng đầu nhìn Tần Triều, muốn lặng lẽ an ủi hắn một chút, lại thấy con trai mình đã bắt đầu một miếng một cái bánh bao nhỏ tinh xảo rồi, cứ như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra vậy.
Diệp Tiếu không nhịn được thở dài trong lòng, tâm lớn như vậy cũng tốt, không giống Tiểu Ý trước đây ở đây, lúc nào cũng mặt ủ mày chau.
Diệp Tiếu đưa tay sờ sờ tay Tần Triều, dịu dàng nói: "Ăn chậm thôi." Nói cho cùng vẫn là bà không có năng lực, không thể đứng ra bênh vực con mình.
.
Hôm nay tâm trạng Vân Trì rất tốt, thế là lại đi vòng tới cạnh sân thể dục.
Hôm qua Tần Triều không tới bên này, hắn đâu thể ngày nào cũng tới đây được.
Mang tâm lý đánh cược một phen, Vân Trì ném cặp trước rồi mới trèo tường.
Lần này cậu cẩn thận rồi, cặp sách tuyệt đối sẽ không rơi xuống đâu.
Lúc ngồi vắt chân trên đầu tường thì chạm mắt với người đang ăn bánh kếp dưới đó.
Vân Trì mím môi, được rồi, cậu cược thua rồi.
Tần Triều vừa ăn vừa liếc nhìn cậu, cũng không nói gì.
Phí hoài đôi chân dài như thế, nhất quyết phải làm kén tằm.
Trần Hủ cũng nhìn cậu, học bá này đúng là cố chấp với chuyện trèo tường thật đấy.
Là cài đặt chương trình gì bắt buộc phải vượt qua cửa này mới được phải không.
Vân Trì không muốn làm kén tằm, không thì lại bị cười nhạo nữa, thế là cậu đối mặt với hai người rồi co gối nhảy xuống.
"Ơ..."
Trần Hủ chỉ kịp hô lên một tiếng.
Tần Triều cạn lời bước sang bên cạnh một bước, bình tĩnh nhấc vai lên một chút.
Vân Trì nhảy xuống, cơ thể có chút không vững, lúc ngã người về phía trước liền thuận tay vịn lấy cánh tay người bên cạnh để giữ thăng bằng.
"Tôi chịu cậu rồi." Trần Hủ bất đắc dĩ, "Cậu có chấp niệm gì với việc trèo tường vậy? Nói ra giải đáp thắc mắc cho tôi với, cảm ơn."
"Tôi học được rồi." Vân Trì có chút chột dạ rút cái vuốt của mình khỏi cánh tay Tần Triều, bình tĩnh nói với Trần Hủ, "Bây giờ tôi có thể nhảy xuống rồi, không cần làm kén tằm nữa."
Trần Hủ lựa chọn vỗ tay giữa cười và chế giễu.
"...Vậy cậu giỏi quá cơ."
Tần Triều phát ra một tiếng hừ khẽ đầy châm chọc từ trong lỗ mũi.
Vân Trì cũng không nhìn hắn, xách cặp sách lên rồi đi.
"Đứng lại." Tần Triều nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng, nói không rõ tiếng, "Quay lại đây."
Vân Trì quay người nhìn cậu ta, hơi nhíu mày, biểu cảm trên mặt vô cùng rõ ràng: Cậu có việc gì à?
Tần Triều ném túi đựng bánh trong tay vào thùng rác, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay với cậu: "Lại đây."
Vân Trì cân nhắc ba giây rồi chậm rãi đi tới bên cạnh hắn, đưa tay vỗ vỗ chỗ trên cánh tay vừa bị mình làm nhăn: "Được chưa?"
Mạch não siêu cấp khác người.
Trần Hủ quay đầu sang bên cạnh lại bắt đầu nhịn cười.
Có phải lúc tạo ra con người, tạo hóa đã bỏ thêm thứ gì vào não cậu ấy không?
"Đỡ tôi về lớp." Tần Triều đưa tay về phía cậu.
?
Vân Trì không dám tin nhìn hắn, rất lâu sau mới nói: "Bạn học Tần Triều, cậu đang bắt nạt tôi đấy à?"
"Khụ khụ khụ..." Trần Hủ bị nước bọt làm sặc, bắt đầu ho dữ dội.
Vân Trì liếc cậu ta một cái, giá mà trò chơi trong điện thoại cậu là thật thì tốt biết mấy, cậu sẽ nhét Trần Hủ vào đó rồi sai khiến cùng.
Tần Triều nheo mắt chỉ vào cậu, giọng điệu hung dữ: "Tôi bắt nạt cậu? Cậu nói lại lần nữa xem."
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Vân Trì mím môi: "Được rồi, cậu không có." Nói xong liền nhấc cánh tay Tần Triều đặt lên vai mình.
Sau khi mượn lực đứng thẳng người, Tần Triều đẩy cậu một cái, thế là Vân Trì mang gương mặt đẹp trai lạnh tanh kéo theo một tên tàn phế bước về phía trước.
Trần Hủ đi bên cạnh xem náo nhiệt.
"Ơ, tao thấy mình vẫn chưa no ấy." Tần Triều trừng cậu ta một cái.
"Mày bị bệnh à?" Trần Hủ cười ném cho hắn một cái xem thường, "Mày là heo hả? Hai cái bánh kếp, không chừa một miếng nào, vậy mà mày bảo chưa no?"
"Cũng không phải là chưa no..." Tần Triều khoác vai Vân Trì, tay còn lại sờ bụng dưới một cái, "Chỉ là có một cảm giác, giống như..." Tần Triều cân nhắc cách dùng từ, "Giống như mới ăn no tám phần, vẫn còn dư chỗ ấy."
Nhưng cũng không hợp lý lắm, hôm nay hắn ăn đủ nhiều rồi.
Bữa sáng nhà họ Tần thanh đạm ít muối, trước đây Tần Triều không thích lắm, nhưng sáng nay hắn ăn không ít, sau đó còn ăn thêm hai cái bánh kếp Trần Hủ mua từ phố trung học mang tới cho hắn, theo lý mà nói phải no căng rồi mới đúng, nhưng sao cứ cảm thấy còn thiếu thiếu gì đó nhỉ.
Trần Hủ: "Mấy ngày nay ngày nào tao cũng mang đồ ăn cho mày, tao khuyên mày tiết chế ăn uống đi, không thì chức hoa khôi nam trường sẽ phải đổi người đấy, nói thật nhé, tao xếp hàng lâu lắm rồi."
Hoa khôi nam trường?
Vân Trì không nhịn được liếc xéo hắn, kết quả bị bắt tại trận, Tần Triều liếc cậu: "Cậu có ý kiến gì à?"
"Không có." Vân Trì thu hồi ánh mắt, nhỏ giọng nói, "Cảm thấy mình ăn không no, có thể là gan không tốt, cần ngủ sớm dậy sớm để dưỡng gan bổ thận."
"Ai gan thận không tốt?" Tần Triều thuận tay véo mạnh lên mặt Vân Trì một cái.
Da Vân Trì trắng, bị Tần Triều véo như vậy, trên mặt lập tức hiện rõ ba dấu ngón tay.
"Ơ..." Trần Hủ ở phía sau đá hắn một cái, nhắc nhở, "Tay ngứa thật đấy, để lão Nhiếp nhìn thấy là thành bắt nạt thật luôn rồi."
Tần Triều nghiêng đầu nhìn một cái, sau đó chậc một tiếng: "Ôi chao, mềm mịn như con gái ấy."
Vân Trì hít sâu một hơi, lúc bị bắt nạt tốt nhất không nên phản kháng, nếu không chỉ k*ch th*ch ác thú vị của kẻ gây sự, khiến đối phương càng được đằng chân lân đằng đầu.
Cậu nhịn.
Lúc vào tòa nhà giảng dạy và leo cầu thang, toàn bộ sức nặng của Tần Triều đều đè lên người Vân Trì, thỉnh thoảng còn ai da một tiếng: "Cái chân này của tôi không gập được, cậu đi chậm thôi."
"Hôm qua cậu bị người ta đánh à?" Vân Trì tò mò hỏi.
Tiếc thật, cảnh hay như vậy cậu lại không nhìn thấy.
Nếu không cậu có thể nhân cơ hội chạy lên đá thêm hai cái.
"Ít nguyền rủa tôi thôi." Tần Triều nghiến răng hít hà, "Lúc tôi chạy năm nghìn mét chân cũng chưa đau nhức như thế này."
"Ngủ một giấc dậy là thành thế này luôn à?" Trần Hủ đi sang phía bên kia đỡ lấy hắn, nghi ngờ nhìn hắn, "Hay là tối qua mày đi làm chuyện xấu gì đó không tiện nói ra?"
"Tao có thể làm gì?" Tần Triều liếc cậu ta.
Trần Hủ cười khẽ một tiếng: "Ai mà biết được."
Vân Trì lẩm bẩm như muỗi vo ve: "Có khi là báo ứng đấy."
"Cậu nói gì?" Tần Triều nghiêng mắt nhìn.
"Không có gì." Vân Trì nhìn thẳng phía trước, mặt không cảm xúc, "Tôi nói cậu tự nhiên thành thế này thì cũng khá đáng thương."
Đáng đời.
Sắp hết giờ tự học sáng rồi, lão Vương không có trong lớp, lúc tới cửa lớp, Vân Trì hất cánh tay Tần Triều khỏi cổ mình, sau đó ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước vào lớp.
"..."
Tần Triều bị cú hất này làm suýt đâm vào khung cửa, nghiến nghiến răng sau.
Được lắm, cậu có gan.
Trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
"Cậu sao lại đi cùng Tần Triều vậy?" Giang Thư Ý nhỏ giọng hỏi Vân Trì.
Cậu ta nhìn thấy từ cửa sổ, Vân Trì bị Tần Triều khoác cổ kéo tới đây, nhưng tuyệt đối không phải vì quan hệ tốt mới khoác cổ.
Vân Trì cũng nhỏ giọng nói: "Tôi bị bắt nạt rồi."
"Hả?" Giang Thư Ý giật mình ngồi thẳng dậy, hạ thấp giọng, "Không đến mức chứ, Tần Triều cậu ấy... không phải loại người như vậy đâu nhỉ?" Cậu ta cũng chưa từng nghe nói Tần Triều có sở thích đó mà.
"Có." Vân Trì cực kỳ kiên định gật đầu, "Tôi chính là bị cậu ta bắt nạt rồi, tôi còn không dám phản kháng, nếu tôi phản kháng chắc chắn cậu ta sẽ đánh tôi."
"À..." Giang Thư Ý không theo kịp mạch não của cậu, chỉ có thể thuận theo mà hỏi, "Vậy cậu định làm thế nào?"
"Cậu từng bị bắt nạt chưa?" Vân Trì không đáp mà hỏi ngược lại.
Giang Thư Ý lắc đầu: "Chưa..." Mặc dù bạn bè trước đây đều không để ý tới cậu ta nữa, nhưng như vậy cũng không tính là bắt nạt.
"Ồ, vậy cậu cũng không có kinh nghiệm." Vân Trì nghĩ ngợi, "Tạm thời tôi vẫn an toàn, đợi khi nào tôi không an toàn nữa, tôi sẽ mách giáo viên."
Giang Thư Ý: "..."
Kẻ bắt nạt Tần Triều nằm vật trên bàn nghiêng đầu sang một bên, điện thoại tựa vào quyển sách, cánh tay mềm nhũn duỗi dài ra, ngón tay thon dài lười biếng lướt trên màn hình.
[Ngủ một giấc dậy toàn thân đau nhức vô lực là nguyên nhân gì?]
Làm việc quá sức.
Không có, hôm qua hắn không vận động cường độ cao.
Thiếu ngủ.
Đúng là hơi thiếu ngủ thật, nhưng ngày nào hắn cũng thiếu ngủ, giờ chỉ thiếu điều đi hai bước rồi quỳ xuống luôn thôi, chắc chắn không phải do thiếu ngủ gây ra.
Cảm cúm sốt cao.
Tần Triều khó khăn lấy chiếc nhiệt kế thủy ngân đang kẹp dưới cánh tay ra, ba mươi sáu độ hai, rất tốt, không sốt cũng không cảm.
Cơ thể thiếu dinh dưỡng.
Ôi trời, hắn giờ là phú nhị đại rồi đấy, dinh dưỡng của hắn dư dả lắm.
Gọi anh giao bánh trứng: Khỉ đột thân yêu à, hình như tao mắc bệnh nan y rồi.
Sống động như khỉ đột: Cút.