Trong khoảnh khắc lặng im, một bóng trắng như sương khói trượt ra từ cuối ngõ, nhẹ đến nỗi không ai nghe nổi tiếng bước chân. Hứa Thanh Viên xuất hiện, y phục trắng tinh không vương bụi, gương mặt tuấn tú vẫn vẽ nụ cười dịu dàng, nhưng ánh mắt đã lạnh lùng đến rợn người. Đôi mắt ấy quét một vòng, dừng lại rất lâu trên người Lục Khê, lặng lẽ như tảng băng trôi dưới đáy hồ sâu.
Gió đêm khẽ lùa, mang theo mùi hương hoa bỉ ngạn lẫn hơi thuốc độc nhàn nhạt, quẩn quanh trong ngõ nhỏ. Tạ Dực lập tức tiến lên, chắn phía trước Lục Khê, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm. Dư Sở di chuyển sang bên phải, lưng khẽ dựa vào tường, ngón tay lướt nhẹ qua ám khí giấu trong tay áo, ánh mắt bình tĩnh mà trầm lặng. Lục Khê không động, chỉ đứng thẳng, đôi mắt phượng dài nhìn thẳng vào Hứa Thanh Viên, lạnh lùng không chút dao động.
“Muộn thế này, ngươi còn chưa ngủ à, Thanh Viên?” Giọng Lục Khê vang lên, dửng dưng như thể đang hỏi thăm chuyện cũ.
Hứa Thanh Viên cười nhẹ, giọng nói mang vẻ uể oải của kẻ đã nhìn thấu mọi trò chơi: “Ta đến đây vì ngươi, Lục Khê. Đêm nay, chúng ta cần một lời kết.”
Tạ Dực nhíu mày: “Chuyện gì cũng có thể để sáng mai.”
Hứa Thanh Viên không thèm liếc sang Tạ Dực, chỉ chăm chăm nhìn Lục Khê: “Có những chuyện, nếu để đến sáng mai, sẽ không còn kịp nữa.” Hắn dừng một nhịp, rồi thong thả nói tiếp, từng chữ rành rọt: “Ta đến để cho ngươi lựa chọn. Một là ở lại bên ta, hai là nhìn cả võ lâm bị hủy diệt.”
Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh như đông cứng. Gió lặng, tiếng bước chân phía xa cũng tắt ngấm, chỉ còn tiếng tim đập trong lồng ngực mỗi người.
Tạ Dực rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh thép lạnh lóe lên, giọng trầm như sắt đá: “Đừng mơ uy h**p y.”
Hứa Thanh Viên nhướn mày, ánh nhìn khẽ xẹt qua Tạ Dực, rồi lại quay về với Lục Khê, dửng dưng như đang nói về thời tiết: “Ngươi nghĩ ta không dám sao? Cái giá phải trả cho sự do dự của ngươi, chẳng lẽ chưa đủ nặng?”
Lục Khê siết găng tay, giọng bình thản: “Ngươi định lấy ai ra làm vật hi sinh trước?”
Hứa Thanh Viên không đáp, chỉ lặng lẽ giơ tay, trong lòng bàn tay là một lọ sứ nhỏ. “Chỉ cần một giọt, cả thành Trường An sẽ hóa thành địa ngục. Nhưng ta đâu muốn thế. Ta muốn ngươi. Chỉ cần ngươi ở lại, mọi thứ sẽ bình yên.”
Dư Sở tiến lên nửa bước, giọng trầm đục: “Nếu ngươi chỉ cần một người, vậy lấy mạng ta trước đi.”
Hứa Thanh Viên nhìn hắn, ánh mắt thản nhiên: “Ta không thích lãng phí thời gian với kẻ ngoài cuộc.”
Dư Sở không nói nữa, chỉ đứng chắn trước Lục Khê, ánh mắt kiên định không chút do dự. Hứa Thanh Viên khẽ nhếch môi, cổ tay áo động nhẹ, một làn khói thơm lặng lẽ lan tỏa. Tạ Dực nhận ra, lập tức kéo Lục Khê lùi lại. Dư Sở đã hít phải, sắc mặt thoáng chốc tái đi, nhưng vẫn nghiến răng đứng vững.
Hứa Thanh Viên vung tay, kim bạc b*n r* như mưa về phía Dư Sở. Tạ Dực lao lên chặn, nhưng tốc độ kim bạc vượt ngoài dự đoán. Dư Sở chỉ kịp đẩy Lục Khê lùi lại, ba mũi kim cắm sâu vào ngực, máu lập tức ướt đẫm áo.
“Lục Khê… đừng… để hắn thắng…” Dư Sở lảo đảo, vẫn gượng đứng, khóe môi cố gắng nở một nụ cười yếu ớt.
Lục Khê nhào tới, hai tay run rẩy kiểm tra vết thương, sắc mặt trắng bệch. Độc lan cực nhanh, mạch đập của Dư Sở yếu dần. Y vội vàng lấy ngân châm, điểm huyệt cầm máu, nhưng chất độc đã bắt đầu làm tím cả cánh tay Dư Sở.
Hứa Thanh Viên đứng đó, ánh mắt không gợn sóng: “Ta không muốn giết ai cả. Nhưng nếu các ngươi cứ khăng khăng cản đường ta… Ta sẽ không ngại đâu.”
Tạ Dực vung kiếm, ánh mắt lạnh lẽo: “Ngươi đúng là đồ điên.”
“Ta chỉ muốn giữ lại người duy nhất thuộc về mình. Đó là điên sao?” Hứa Thanh Viên hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.
Lục Khê siết chặt bàn tay, ánh mắt đỏ lên vì giận. Y lấy thuốc giải từ túi áo, nhỏ một giọt lên vết thương, da Dư Sở lập tức chuyển màu tím sẫm, độc càng lan nhanh hơn. Lục Khê rùng mình, môi run lên, biết rõ chỉ Hứa Thanh Viên mới có thuốc giải thực sự.
“Ngươi muốn gì?” Lục Khê ngẩng đầu, giọng khản đặc.
Hứa Thanh Viên bước tới, bình thuốc giải lấp lánh trong lòng bàn tay: “Trở thành người của ta. Chỉ cần như vậy, ta sẽ cứu hắn. Còn nếu không—ta sẽ để ngươi nếm trải nỗi đau mất tất cả.”
Tạ Dực kéo Lục Khê lại, ánh mắt sắc như đao: “Không ai có quyền ép ngươi.”
Lục Khê nhìn vào mắt Tạ Dực, rồi lại nhìn Dư Sở đang hấp hối trong vòng tay mình. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ký ức xưa cũ ùa về—máu, nước mắt, phản bội, và cả nỗi tuyệt vọng khi phải lựa chọn. Nhưng ánh mắt y chỉ càng thêm kiên quyết. Y nhẹ nhàng đặt Dư Sở xuống, đứng thẳng đối diện Hứa Thanh Viên, từng chữ rành rọt: “Ngươi sẽ không bao giờ có được ta.”
Hứa Thanh Viên khẽ cười, nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt lạnh lẽo như vực sâu: “Vậy thì, ngươi đừng trách ta.”
Hắn lùi lại, rút ra một bình nhỏ khác, chất lỏng đen sẫm bên trong phản chiếu ánh trăng. “Một giọt là đủ.”
Dư Sở th* d*c, cố gắng mở mắt: “Lục Khê… đừng vì ta mà khuất phục…”
Lục Khê nghiến răng, không nói một lời. Tạ Dực lặng lẽ đứng bên, ánh mắt tối sầm, bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
Đột nhiên, một bóng nhỏ lao từ trên mái nhà xuống, sợi dây đỏ trên cổ tay lóe lên trong ánh trăng. Tề Minh xuất hiện, sắc mặt kích động, hai mắt đỏ rực.
“Hứa Thanh Viên, ngươi không xứng!” Tề Minh gào lên, bùa chú phóng ra, khói tím lan tỏa, mùi tà khí quện trong gió. Hứa Thanh Viên nghiêng người, tay áo khẽ động, mọi bùa chú đều bị hóa giải trong nháy mắt.Tề Minh điên cuồng tấn công, nhưng chỉ như muỗi đốt inox. Hứa Thanh Viên chẳng thèm để ý, mắt vẫn chỉ dán vào Lục Khê. “Ngươi nghĩ bọn họ có thể cứu ngươi sao? Ngươi chỉ là của ta.”
Lục Khê đứng chắn trước Dư Sở và Tạ Dực, ánh mắt lạnh lẽo: “Muốn đấu, thì đấu. Muốn hủy diệt, thì ta sẽ ngăn ngươi tới cùng.”
Hứa Thanh Viên rút ra một ống sáo ngọc, thổi lên một khúc nhạc lạ. Âm thanh lạnh lẽo vang lên, mặt đất rung chuyển, những chiếc kim bạc từ khe gạch trồi lên, xếp thành một trận đồ kỳ dị vây quanh tất cả. Không khí trong ngõ nhỏ đặc quánh, mùi thuốc độc và tà khí hòa quyện, áp lực nặng như đá đè.
Tạ Dực lảo đảo vì độc, kiếm vẫn giơ lên không chịu buông. Dư Sở bất động, sắc mặt xám xịt. Tề Minh bị trận pháp đẩy lùi, sắc mặt tái mét nhưng vẫn cố gắng vung bùa chú, ánh sáng tà thuật lập lòe.
Lục Khê nhắm mắt, tập trung tinh thần, nhớ lại những ký hiệu nhỏ khắc trên tường, những trận pháp từng được Hứa Thanh Viên dạy năm xưa. Y lật nhanh ngân châm, châm vào các huyệt vị trên cổ tay, khí nóng dâng trào khắp cơ thể.
Y lao về phía Hứa Thanh Viên, động tác nhanh như gió, ám khí bắn vào các điểm then chốt của trận pháp. Tạ Dực vung kiếm, phá vỡ một góc trận, máu từ khóe môi nhỏ xuống nhưng ánh mắt vẫn sáng bừng ý chí.
Hứa Thanh Viên thoáng ngạc nhiên: “Ngươi vẫn nhớ sao?”
Lục Khê không đáp, tay trái vung ngân châm, cắm thẳng vào viên đá trung tâm. Trận pháp rung lên, kim bạc rơi lả tả, ánh sáng mờ dần.
Mọi thứ lắng xuống trong thoáng chốc. Hứa Thanh Viên nhìn Lục Khê, ánh mắt pha trộn giữa thất vọng, đau đớn và thù hận. “Ngươi nhất định phải đối đầu với ta?”
Lục Khê gật đầu, giọng khàn đặc: “Nếu ngươi còn chút lương tri, hãy dừng lại. Ta sẽ không để ngươi làm hại ai nữa.”
Hứa Thanh Viên im lặng, đứng lặng giữa trận tàn, vai khẽ run. Hắn rút từ trong áo ra một bình thuốc nhỏ, đưa lên trước mặt Lục Khê.
“Ngươi muốn cứu Dư Sở, được thôi. Nhưng phải hứa—cả đời này không rời khỏi ta.”
Tạ Dực hét lên: “Lục Khê, đừng!”
Dư Sở khẽ lắc đầu, môi run rẩy: “Đừng vì ta…”
Lục Khê nhìn bình thuốc, rồi nhìn hai người—một người yêu thầm y đến chết lặng, một người từng là tri kỷ, giờ thành kẻ đối đầu không đội trời chung. Đáy mắt y rực lên ngọn lửa quyết liệt.
“Ngươi có thể giết ta, nhưng sẽ không bao giờ có được linh hồn ta.” Y nói, từng chữ như chém vào không khí.
Hứa Thanh Viên siết chặt bình thuốc, mắt đầy giận dữ và tuyệt vọng. “Nếu đã vậy, tất cả cùng chết.”
Hắn ném mạnh bình thuốc xuống đất, chất độc vỡ tung, khói đen bốc lên, mùi tanh nồng lan khắp ngõ. Lục Khê lập tức dùng thân mình chắn cho Dư Sở và Tạ Dực, hít phải luồng độc khí, ngực đau nhói như bị lửa đốt.
Tề Minh hét lớn, lao vào giữa làn khói, bùa chú phát sáng dữ dội, tạo thành một màn chắn tạm thời. Tạ Dực kéo Lục Khê và Dư Sở lùi khỏi đám khói, thân thể run lên vì trúng độc, nhưng ánh mắt vẫn không chịu khuất phục.
Lục Khê ho khan, máu trào lên cổ họng. Y cố gắng gượng dậy, lấy ngân châm phong tỏa huyệt đạo của Dư Sở, nhỏ một giọt máu của mình vào miệng hắn, mong kéo dài chút sinh mạng mong manh. Nhưng y hiểu rõ, nếu không có thuốc giải của Hứa Thanh Viên, tất cả chỉ là vô vọng.
Đối diện y, Hứa Thanh Viên đứng giữa khói độc, gương mặt tuấn tú như hóa đá. Hắn nhìn sâu vào mắt Lục Khê, giọng khàn đặc: “Ngươi sẽ phải quay về bên ta, dù là sống hay chết.”
Lục Khê nhìn hắn, ánh mắt không còn chút cảm xúc: “Từ giờ phút này, ta và ngươi là kẻ thù. Nếu ngươi còn dám làm hại người ta yêu quý, ta sẽ không tha cho ngươi.”
Hứa Thanh Viên lặng lẽ xoay người, bóng trắng khuất dần vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng gió rít và mùi hoa bỉ ngạn tanh nồng vương lại.
Tạ Dực đỡ lấy Lục Khê, bàn tay nhẹ nhàng siết vai y: “Ngươi đã làm hết sức. Đừng tự trách.”
Lục Khê không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn Dư Sở. Bàn tay y nắm chặt tay hắn, lạnh toát. Dư Sở gắng gượng nở một nụ cười, đôi mắt nhắm lại, hơi thở mỏng manh như tơ nhện. Tề Minh ngồi bệt bên tường, mắt long lên vì giận dữ, sợi dây đỏ trên cổ tay siết chặt đến bật máu.
Phía đông trời bắt đầu hửng sáng. Ánh bình minh rọi xuống con ngõ nhỏ vẫn ám mùi độc và máu. Đêm qua, mọi mặt nạ đều đã rơi xuống, những vết thương mới loang đỏ trên nền tro tàn của quá khứ.
Lục Khê ngước nhìn vệt sáng đầu tiên trên mái ngói vỡ, lòng trào dâng một quyết tâm lạnh lẽo. Y biết, đêm dài chưa kết thúc, mọi lựa chọn vẫn còn đó, và con đường phía trước chỉ càng thêm khốc liệt.
Ở góc tối cuối ngõ, Hứa Thanh Viên đứng lặng, máu chảy rỉ từ kẽ ngón tay siết chặt. Đôi mắt u ám dõi theo bóng lưng Lục Khê, lời thì thầm vang lên trong gió: “Ngươi sẽ thuộc về ta, Lục Khê. Dù phải hủy diệt cả thế giới này.”
Tiếng chuông xa xa báo hiệu một ngày mới. Nhưng với Lục Khê, trận chiến thực sự chỉ vừa bắt đầu. Trên mái nhà phía xa, một tín hiệu lạ lóe lên trong ánh sáng nhạt, báo hiệu một đợt phục kích mới sắp sửa ập tới.
Gió thổi qua, cuốn theo mùi máu, độc dược và hoa bỉ ngạn. Lục Khê siết chặt bàn tay, ánh mắt hướng về phía trước—nơi không còn đường lui, nơi mọi lựa chọn đều nhuốm máu, nơi số mệnh và tình yêu sẽ quyết định ai còn, ai mất.
Và trong tận cùng của đêm dài, khi mọi mặt nạ đã rơi xuống, Lục Khê biết, y sẽ không khuất phục. Không vì ai, chỉ vì chính mình, vì những người y yêu thương, và vì một vận mệnh đã đến lúc phải đổi thay.