Phố thành Tân Khê rực sáng trong đêm hội hoa bỉ ngạn. Đèn lồng đỏ treo dọc hai bên đường, ánh lửa lung linh quét những vệt sáng lên nền đá xám. Mùi nhang trầm, hương hoa và khói pháo hòa quyện, tràn ngập trong không khí. Dòng người như sóng trào, tiếng cười nói vọng lên từng đợt, che giấu những mưu mô đang len lỏi giữa biển người.
Lục Khê khoác áo choàng đen, mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt, lặng lẽ bước giữa dòng người. Bàn tay mang găng, dáng đi nhẹ như không chạm đất. Ánh mắt y bình thản, nhưng dưới lớp bình thản ấy là tầng tầng sóng ngầm. Dư Sở lặng lẽ theo sát, bước chân vững vàng, luôn giữ khoảng cách vừa đủ để che chắn cho y khỏi mọi hiểm nguy bất ngờ.
Trước cổng thần điện, lễ tế hoa bỉ ngạn sắp sửa bắt đầu. Đám đông chen lấn, ai cũng mong chờ được nhìn thấy truyền nhân mang “Hoa Ấn” đỏ thẫm – biểu tượng cho vận mệnh mới của Đại Chu. Lục Khê hiểu rõ, nơi này đêm nay không chỉ là lễ hội, mà còn là một chiếc lưới khổng lồ chực chờ siết chặt bất cứ ai bước vào.
Một giọng nói vang lên giữa quảng trường, dịu dàng mà đinh tai:
“Đêm nay, chúng ta cầu cho Đại Chu thái bình, cầu cho hoa bỉ ngạn mãi không lụi tàn.”
Hứa Thanh Viên xuất hiện trong bộ y phục trắng, dáng vẻ hòa nhã như ánh trăng. Nụ cười của y mềm mại, lời nói như rót mật vào tai quần chúng. Nhưng Lục Khê nhận ra, bên trong vẻ dịu dàng ấy là một tầng hàn khí lạnh lẽo.
Hứa Thanh Viên lướt qua, dừng lại sát bên Lục Khê, khẽ cúi đầu chào nhã nhặn:
“Lục huynh, thật trùng hợp. Không có ngươi, đêm hội này e rằng cũng kém phần rực rỡ.”
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng chỉ mình Lục Khê nghe ra sự giễu cợt sâu kín. Y né tránh ánh mắt kia, đáp bằng giọng nhàn nhạt:
“Bỉ ngạn chỉ nở đẹp trên tro tàn, ngươi chẳng phải hiểu rõ nhất sao?”
Khóe môi Hứa Thanh Viên cong lên, mắt nheo lại:
“Quả vậy. Đôi khi, chỉ có hủy diệt mới sinh ra cái đẹp thực sự.”
Dư Sở tiến lên, thân mình hơi che trước Lục Khê. Hứa Thanh Viên nhún vai, lùi nửa bước, ánh mắt không rời khỏi y. Y ghé sát, thì thầm:
“Ta có món quà nhỏ cho ngươi. Đừng từ chối, sẽ rất đáng tiếc.”
Chỉ còn lại mùi hương trầm lạnh lẽo và cảm giác gai buốt dọc sống lưng. Dư Sở nắm chặt chuôi ám khí, thấp giọng cảnh báo:
“Ta thấy không ổn, nên rời đi thôi.”
Lục Khê lắc đầu:
“Không được. Ta phải xem hắn muốn gì.”
Lễ tế bắt đầu, mọi người tụ lại thành vòng quanh đài cao. Hứa Thanh Viên dẫn đầu các thần quan, tay nâng bát hương, miệng ngâm chú cổ. Hoa bỉ ngạn trong bát hương bốc cháy, lửa xanh rực lên. Đám đông reo hò, chẳng ai để ý Hứa Thanh Viên đang lén liếc về phía Lục Khê, ánh mắt như mũi dao sắc.
Tiếng trống hội vang dồn dập. Đoàn vũ nữ áo đỏ tiến vào, lụa dài quấn quanh thân, động tác mê hoặc, mỗi cử chỉ như thôi miên. Dư Sở cau mày:
“Trong lụa có tẩm mê hương.”
Lục Khê gật đầu, mùi hương ngọt ngào kia không phải hương hoa thường. Chỉ một hơi cũng có thể khiến người ta mê man. Y nín thở, giả vờ say men hội, lùi dần ra sau. Dư Sở áp sát, che chắn y khỏi dòng người. Một vũ nữ tiến lại gần, tay áo phất ngang cổ Lục Khê. Trong khoảnh khắc, ngón tay ai đó lướt qua da y, lạnh buốt như băng.
Cả thân thể Lục Khê run lên, đầu óc choáng váng, cảnh vật chao đảo. Dư Sở kịp đỡ lấy y, thì thầm:
“Ngươi trúng độc rồi!”
Cố gắng giữ tỉnh táo, Lục Khê siết chặt nắm tay, nhưng tứ chi mềm nhũn. Hứa Thanh Viên thong thả tiến lại, dáng đi ung dung, nụ cười càng sâu:
“Lục huynh không khỏe? Để ta giúp một tay.”
Hai thị vệ áo trắng lao đến, định đỡ lấy Lục Khê. Dư Sở rút ám khí, mắt đỏ ngầu:
“Tránh ra!”
Một tên thị vệ khác vòng ra sau, chộp lấy vai Dư Sở, ghìm mạnh xuống đất. Hứa Thanh Viên cúi xuống, ngón tay trắng muốt nâng cằm Lục Khê, ánh mắt lạnh lẽo:
“Lục huynh, ngươi che giấu giỏi thật. Nhưng trước bỉ ngạn, bí mật nào cũng lộ ra thôi.”
Bàn tay y trượt xuống cổ áo, định lột lớp vải bảo vệ cuối cùng. Dư Sở điên cuồng giãy giụa, nhưng bị đè chặt. Đám đông bị mê hương làm mờ mắt, chẳng ai nhận ra giữa quảng trường là một vở kịch tàn nhẫn.
Lục Khê nghiến răng, cố vùng ra nhưng vô lực. Đúng lúc ấy, một bóng đen lao tới, kiếm sáng quét ngang, lụa đỏ rách toạc trong gió. Tạ Dực xuất hiện, ánh mắt lạnh băng, kiếm vung lên chặt phăng bàn tay Hứa Thanh Viên đang giữ cổ áo Lục Khê.
Hứa Thanh Viên lùi lại, máu nhỏ xuống đầu ngón tay, vẫn mỉm cười:
“Tạ công tử, ngươi đến thật đúng lúc.”
Tạ Dực không đáp, vung kiếm che chắn cho Lục Khê. Ánh mắt hắn lo lắng lẫn tức giận:
“Ngươi lúc nào cũng tự chuốc lấy phiền phức.”
Lục Khê gượng cười, giọng yếu ớt:
“Nếu không có ta, ngươi chắc chán chết.”
Tạ Dực không nói, kéo mạnh y vào lòng, một tay ghì chặt, một tay vung kiếm chém tới tấp. Dư Sở nhân lúc hỗn loạn, lao đến đỡ lấy Lục Khê, kéo y lùi khỏi vòng vây. Tạ Dực đánh gục hai tên thị vệ, liếc nhìn Hứa Thanh Viên. Hai ánh mắt giao nhau, lạnh buốt như hai lưỡi dao.
Hứa Thanh Viên giơ tay, đám thị vệ rút lui. Y cúi đầu, cười nhạt:
“Hôm nay, nể mặt Tạ công tử, ta tạm tha cho Lục huynh. Nhưng đêm còn dài, trò vui mới chỉ bắt đầu.”
Y quay người, bóng trắng tan vào khói hương.
Tạ Dực dìu Lục Khê lách vào ngõ nhỏ, Dư Sở bám sát phía sau. Phố vắng dần, chỉ còn tiếng trống hội vọng lại xa xăm. Tạ Dực đặt Lục Khê tựa vào tường, rút bình ngọc, đổ thuốc vào miệng y:
“Ngậm chặt, đừng nuốt vội.”
Vị thuốc đắng lan khắp cổ họng. Một lúc sau, đầu óc Lục Khê tỉnh lại, cơn choáng váng dịu xuống. Dư Sở lo lắng hỏi:
“Ngươi không sao chứ?”
Lục Khê lắc đầu, ánh mắt dịu đi:
“Chưa chết được. Còn nhiều việc chưa làm.”
Tạ Dực nhếch môi:
“Chết vì bị lột áo giữa quảng trường, cũng oanh liệt đấy.”
Lục Khê lườm hắn:
“Ngươi thử đứng giữa trăm người bị lột áo xem có thấy vinh quang không.”
Dư Sở đỏ mặt, ho khan:
“Chuyện này… Lục huynh, ngươi thực sự không sao chứ?”
Tạ Dực khoanh tay, tựa vào tường:
“Ta nói rồi, y là nữ cải nam trang, lại còn đẹp hơn khối nữ tử. Hứa Thanh Viên chắc phải mê mẩn lắm.”
Lục Khê đá nhẹ vào chân hắn, mặt lạnh:
“Ta là nam tử thật, đừng nói bậy.”
Tạ Dực cúi sát tai y, cười khẩy:
“Nam tử nào mà môi hồng mắt phượng, tay mềm mại thế này?”
Hắn chộp lấy cổ tay Lục Khê, kéo găng tay ra. Vết sẹo cũ mới hiện rõ dưới ánh đèn lồng. Lục Khê giật tay lại, gằn giọng:
“Chạm nữa ta cắn.”
Tạ Dực nhướn mày:
“Cắn thử xem ai đau hơn.”
Dư Sở đứng bên, bối rối nhìn hai người, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Chúng ta nên đi, Hứa Thanh Viên không bỏ qua dễ dàng đâu.”
Tạ Dực gật đầu, nhưng vẫn không buông Lục Khê. Hắn nhìn sâu vào mắt y:
“Ta hỏi thật, ngươi là nam hay nữ?”
Lục Khê mím môi, ánh mắt bướng bỉnh:
“Ngươi nghĩ sao?”
Tạ Dực cười nhẹ:
“Ta thấy giống nữ cải nam trang hơn. Nếu ngươi là nam thật, Đại Chu này nên đổi lại luật kế vị.”
Lục Khê liếc hắn:
“Còn ngươi? Ngoài lạnh trong nóng, cứu mỹ nhân như vậy, chẳng lẽ cũng là nữ cải nam trang?”
Tạ Dực bật cười:“Nếu ta là nữ, chắc ngươi đã động lòng rồi.”
Lục Khê thản nhiên:
“Ta không thích nữ tử ngực phẳng.”
Tạ Dực cười lớn hơn, cúi sát xuống, trán gần chạm trán y:
“Vậy nam tử môi mỏng, mắt phượng thì sao?”
Lục Khê nghiêng đầu tránh, mắt sáng như lưỡi dao:
“Ta chỉ thích kẻ không hỏi mấy câu ngốc nghếch.”
Tạ Dực lặng đi một nhịp, rồi thả lỏng tay, giọng bình thản:
“Được, không hỏi nữa. Ngươi là ai, ta cũng cứu – thế thôi.”
Đêm lặng lại, chỉ còn tiếng tim Lục Khê đập mạnh trong ngực. Y nhìn Tạ Dực, trong mắt hắn là sự chân thành lẫn bất lực. Mỗi lần được cứu, lại thêm một vết cắt mới, đau, nhưng cũng dịu dàng.
Dư Sở kéo áo Lục Khê:
“Đi thôi, đêm nay không an toàn.”
Ba người lẩn vào con phố nhỏ, xa dần tiếng trống hội, đèn lồng đỏ loang bóng trên tường. Lục Khê dần lấy lại sức, bước chân vững hơn, nhưng nỗi bất an vẫn quấn quanh như khói mê hương chưa tan.
Tạ Dực đi cạnh, hỏi nhỏ:
“Ngươi từng nghĩ sẽ sống yên ổn với thân phận này chưa?”
Lục Khê đáp, giọng lặng lẽ:
“Yên ổn? Ngươi từng thấy ai mang Hoa Bỉ Ngạn mà yên ổn chưa?”
Tạ Dực trầm ngâm:
“Nếu một ngày ngươi không cần che giấu nữa, ngươi sẽ làm gì?”
Lục Khê im lặng, rồi đáp:
“Ta sẽ tự tay đốt sạch mọi thứ từng khiến ta phải giấu mình.”
Tạ Dực bước sát thêm, như muốn chắn gió thay y.
Phía trước, bóng một người thấp thoáng cuối ngõ. Dư Sở khựng lại, ra hiệu cảnh giác. Lục Khê rút ám khí, mắt sáng lên. Nhưng bóng kia lướt qua rồi mất hút, chỉ để lại tiếng cười khẽ.
Tạ Dực kéo tay Lục Khê, thì thầm:
“Đừng rời ta. Đêm nay, ai cũng có thể là kẻ địch.”
Lục Khê nhìn bàn tay mình trong tay hắn, cảm giác lạnh lẽo dịu lại phần nào. Bóng hai người in trên tường, kéo dài nhập làm một.
Đi được một đoạn, Lục Khê dừng lại, nhìn thẳng Tạ Dực:
“Nếu hôm nay ta bị vạch trần giữa quảng trường, ngươi sẽ làm gì?”
Tạ Dực không do dự:
“Giết hết kẻ nào dám nhìn ngươi.”
Lục Khê bật cười, có chút chua xót:
“Ngươi nói nhẹ nhàng quá. Máu chảy thành sông rồi ai dọn?”
Tạ Dực nghiêm mặt:
“Nếu phải dọn, ta dọn cùng ngươi.”
Không khí lặng đi. Dư Sở đứng phía sau, tay siết chặt chuôi ám khí, ánh mắt phức tạp.
Từ xa, pháo hoa rực đỏ bùng lên. Đêm hội vẫn tiếp tục, nhưng với Lục Khê, mọi thứ đã đổi màu. Y biết, Hứa Thanh Viên sẽ không dừng lại. Cái bẫy đêm nay chỉ là khúc dạo đầu. Sau màn pháo hoa, chắc chắn sẽ còn sóng gió.
Tạ Dực bước gần, giọng trầm xuống:
“Ngươi không cần gồng lên mãi như vậy.”
Lục Khê quay mặt đi, che giấu xúc cảm vừa thoáng qua:
“Ta đâu biết cách nào khác.”
Tạ Dực đặt tay lên vai y, ánh mắt dịu lại:
“Nếu mệt, dựa vào ta một lần xem sao.”
Lục Khê không đáp, chỉ lặng lẽ đi tiếp. Gió đêm lùa qua, mang theo mùi hoa bỉ ngạn và khói pháo, lạnh cắt tận xương.
Phía sau, Dư Sở lặng lẽ nhìn hai người, trong mắt là nỗi buồn bất lực. Hắn biết, dù đi cùng y bao lâu, cũng không thể bước vào thế giới của Lục Khê và Tạ Dực.
Đêm dần tàn, phố xá vắng bóng người. Ba người rẽ vào ngõ nhỏ, dừng dưới mái hiên cũ. Lục Khê ngồi xuống bậc thềm, tháo găng tay, ngắm vết sẹo trên cổ tay. Tạ Dực ngồi cạnh, lặng lẽ nhìn y.
Một lúc sau, Lục Khê lên tiếng, giọng khàn mệt:
“Ngươi từng nghĩ, nếu ta là nữ, mọi chuyện có dễ dàng hơn không?”
Tạ Dực đáp ngay:
“Không. Dù ngươi là ai, mọi chuyện vẫn thế. Ta cũng đâu có dễ dàng gì.”
Lục Khê nhắm mắt, cười mỏng:
“Ngươi thật cố chấp.”
Tạ Dực nhún vai:
“Ta học của ngươi đấy.”
Tiếng pháo hoa lại nổ vang, ánh sáng đỏ hắt lên mái hiên. Dư Sở dựa lưng vào cột, mắt nhìn xa xăm. Chỉ còn tiếng thở của ba người hòa vào nhau, một khoảng lặng mong manh giữa đêm dài.
Lục Khê mở mắt, nhìn Tạ Dực, hỏi nhỏ:
“Ngươi nghĩ Hứa Thanh Viên sẽ làm gì tiếp?”
Tạ Dực trầm ngâm:
“Hắn muốn vạch trần ngươi trước thiên hạ, nhưng cũng muốn giữ ngươi cho riêng mình. Chính vì vậy, hắn càng nguy hiểm.”
Lục Khê gật đầu, ánh mắt chìm vào bóng tối:
“Ta sẽ không để hắn đạt được ý nào.”
Tạ Dực nhìn y, ánh mắt sâu thẳm, rồi bất ngờ hỏi:
“Nếu ngươi là nữ, ngươi có thích ta không?”
Lục Khê nhìn hắn, lóe lên tia giễu cợt:
“Nếu ngươi là nữ, ta sẽ suy nghĩ.”
Tạ Dực cười, tiếng cười nhỏ nhưng vang xa trong đêm. Hắn đứng dậy, chìa tay:
“Đi thôi. Đêm nay chưa kết thúc đâu.”
Lục Khê nắm lấy tay hắn, đứng dậy. Dư Sở lặng lẽ đi sau, ánh mắt tối lại.
Ba người băng qua những con phố vắng, tránh xa ánh đèn hội. Trên mái nhà phía xa, bóng Hứa Thanh Viên thấp thoáng, nụ cười lạnh lẽo vẽ cong bên môi. Y nhặt một cánh hoa bỉ ngạn rơi dưới chân, nghiền nát trong lòng bàn tay, mùi hương máu tanh lan vào gió đêm.
Ở góc phố khác, Tề Minh đứng dưới tán cây, mắt lóe sáng kỳ dị, sợi dây đỏ trên cổ tay khẽ đung đưa, như gọi mời một trận bão mới.
Lục Khê cảm nhận rõ bất an quấn quanh mình, như những cánh hoa bỉ ngạn chờ ngày nở rộ trên tro tàn. Y biết, sóng gió chỉ vừa bắt đầu. Đêm nay, sẽ không ai ngủ yên.
Trên trời, pháo hoa tắt dần, ánh trăng nhợt nhạt soi xuống những kẻ mang trong lòng quá nhiều bí mật. Lục Khê siết chặt bàn tay, ánh mắt kiên định hướng về phía trước – nơi những vết thương chưa lành, nơi mọi lựa chọn đều nhuốm máu.
Phía sau, tiếng bước chân ai đó vang lên, hòa vào gió. Lục Khê ngoái lại, bắt gặp ánh mắt lạnh của Tạ Dực. Không cần lời, y biết – đêm hoa bỉ ngạn này sẽ còn kéo dài, cho đến khi mọi bí mật được phơi bày.
Một tiếng động khẽ vang ở cuối ngõ. Dư Sở rút ám khí, Tạ Dực đặt tay lên chuôi kiếm, Lục Khê siết chặt găng tay, ánh mắt lóe sáng.
Đêm chưa tàn. Tro tàn quá khứ chưa nguội. Đóa hoa bỉ ngạn vẫn chờ ngày bùng nở – giữa bóng tối dày đặc và những trái tim rớm máu.