Hoa Nở Trên Tro Tàn

Chương 15: Liên Minh Bất Đắc Dĩ

Tiệm thuốc bỏ hoang nằm cuối con ngõ hẹp, mái hiên mục nát phủ một lớp rêu xanh. Ánh sáng ban mai len lỏi qua những kẽ gạch vỡ, rọi xuống nền đất đẫm máu và dấu chân ướt sũng. Lục Khê đứng tựa cửa, vai khoác Dư Sở nặng trĩu, mùi tanh tưởi của máu và độc dược vẫn còn vương trong không khí lạnh lẽo. Tạ Dực lặng lẽ đứng bên, dáng người cao lớn như một tấm khiên bất động, ánh mắt trầm ngâm dõi về phía trước. Tề Minh ngồi thu mình ở góc tối, ngón tay lấm máu siết chặt sợi dây đỏ trên cổ tay, ánh mắt đầy toan tính và bướng bỉnh. Mỗi người như một mảng tối sáng chắp vá, chẳng ai chịu để lộ tâm tư thật.

Trong căn phòng nhỏ, tiếng thở của Dư Sở yếu ớt, ngắt quãng giữa những cơn co giật nhẹ. Lục Khê cúi xuống, kiểm tra mạch đập nơi cổ tay hắn, bàn tay lạnh ngắt như không còn máu. Đôi mắt phượng dài của y ánh lên vẻ kiên cường lẫn lo lắng, nét u buồn càng sâu trên làn da trắng mờ.

“Độc này sẽ không chờ ai.” Tạ Dực cất giọng trầm thấp, hơi khàn, như thể mang theo cả đêm dài không ngủ. “Người của ta có thể kéo dài thời gian, nhưng nếu không có thuốc giải thật sự, Dư Sở sẽ không qua khỏi.”

Lục Khê không đáp, rút từ ngực áo ra mấy viên thuốc xanh, đưa cho Tạ Dực. “Cho hắn uống, sẽ làm chậm độc phát tác. Nhưng chỉ là tạm thời.” Y ngẩng đầu, ánh mắt chuyển sang Tề Minh, giọng đều đều: “Ngươi biết rõ đường đi nước bước của Hứa Thanh Viên. Nếu muốn lấy lại những gì đã mất, tốt nhất nên hợp tác.”

Tề Minh bật cười, tiếng cười khô khốc vang lên trong căn phòng ẩm thấp. “Lục Khê, ngươi nghĩ sau tất cả, ta còn muốn giúp ngươi ư? Ngươi từng là nguyên nhân của mọi mất mát của ta. Ta chỉ muốn nhìn ngươi chịu khổ, quằn quại trong tuyệt vọng.”

“Chẳng ai ở đây còn đủ tư cách để phán xét người khác,” Tạ Dực chen vào, giọng lạnh như nước đá. “Nếu ngươi thực sự muốn trả thù Hứa Thanh Viên, thì đừng giả vờ mình không cần chúng ta. Một mình ngươi không thể bước qua tay hắn.”

Tề Minh cắn chặt môi, ánh mắt lay động. Sợi dây đỏ trên cổ tay hắn nhỏ máu, từng giọt rơi xuống nền như một thứ hiến tế thầm lặng. Yên lặng kéo dài, chỉ còn tiếng mưa rơi lách tách ngoài hiên.

“Ngươi muốn gì?” Lục Khê hỏi, không chút cảm xúc. “Nói điều kiện của ngươi đi.”

Tề Minh ngước lên, đôi mắt trẻ con ánh lên sự cứng đầu và tổn thương sâu kín. “Ta muốn lời hứa của ngươi. Khi mọi chuyện kết thúc, ngươi phải ở lại bên ta. Không rời nửa bước, dù sống hay chết.”

Không khí chợt đông cứng. Tạ Dực khẽ cười, tiếng cười sắc như mũi dao: “Ngươi nghĩ Lục Khê là vật sở hữu sao? Đừng ảo tưởng nữa, Tề Minh.”

“Còn ngươi thì khác chắc?” Tề Minh gằn giọng, mắt đỏ au. “Ngươi cũng muốn giữ y cho riêng mình. Các ngươi đều giống nhau, chỉ biết ích kỷ.”

Lục Khê nhìn hai người, lòng trào dâng cảm giác mệt mỏi đến tận xương tủy. Y biết bản thân không có lựa chọn nào khác. Mọi sự kiêu ngạo, tự tôn, đều phải gác lại để cứu lấy Dư Sở và tiến về phía trước. “Được,” y đáp, giọng khàn đặc. “Nếu chúng ta còn sống sót, ta sẽ giữ lời.”

Tề Minh bật cười, nụ cười méo mó pha lẫn đau đớn và hả hê. Hắn lôi từ tay áo ra một xấp bùa vàng, vẽ chằng chịt ký hiệu run rẩy. “Muốn vào được phủ Minh chủ, các ngươi phải theo lệnh ta. Nếu ai làm trái, ta không cứu nổi đâu.”

Tạ Dực nhướng mày, nửa giễu nửa cảnh giác. “Ta đi trước, Lục Khê ở giữa, Tề Minh dẫn đầu. Không ai được rời khỏi tầm mắt ta.”

Không ai phản đối. Lục Khê cẩn thận bế Dư Sở lên lưng, cảm nhận từng nhịp thở yếu ớt phả lên gáy mình. Bàn tay y siết chặt vạt áo, ánh mắt dán chặt về phía trước. Ba người, ba ý niệm, tạm thời thành một liên minh mong manh trên nền tro tàn của thù hận.

Họ rời tiệm thuốc, len lỏi qua những con hẻm ngoằn ngoèo, ánh sáng mờ xám của buổi sớm phủ lên mái ngói vỡ và tường đá rêu phong. Tề Minh không nói gì, thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Khê, ánh mắt phức tạp khó đoán. Tạ Dực đi cạnh, tay luôn đặt trên chuôi kiếm, mỗi bước chân đều như dằn từng tiếng thở.

Tới một bức tường đá lớn phủ đầy rêu, Tề Minh dừng lại, dán bùa lên khe tường, lẩm nhẩm chú ngữ. Tường đá rung nhẹ, lặng lẽ mở ra một lối hẹp tối om. “Đi theo ta. Không được rẽ trái,” hắn nhắc lại, giọng lạnh băng.

Lục Khê bước vào trước, Dư Sở trên lưng, Tạ Dực sát phía sau. Đường hầm lạnh buốt, mùi ẩm mốc và kim loại han rỉ trộn lẫn, khiến người ta khó thở. Tiếng nước nhỏ giọt vang vọng, hòa vào nhịp tim dồn dập của từng người. Tề Minh dẫn đường, ánh mắt không rời khỏi những góc tối phía trước.

Họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục. Tề Minh dán bùa, miệng lẩm bẩm: “Mở.” Cửa bật ra, bên trong là căn phòng nhỏ, đèn lồng mờ ảo treo lơ lửng. Trên bàn đặt một hộp sắt và một bình sứ nhỏ. Tề Minh mở hộp, lấy ra viên ngọc đỏ như máu, đưa cho Lục Khê: “Chỉ dùng được một lần. Ngươi giữ đi. Nếu ngươi chết, mọi chuyện cũng chấm hết.”

Tạ Dực cẩn thận kiểm tra căn phòng, mắt không rời từng chi tiết. “Có bẫy không?”

Tề Minh nhún vai, ánh mắt sắc lạnh. “Muốn thử không?” Không khí trong phòng như đặc lại, mỗi người đều giấu một lưỡi dao trong lòng.

Lục Khê cất viên ngọc, hỏi thẳng: “Thuốc giải đâu?”

Tề Minh chỉ bình sứ: “Trong đó chỉ đủ cho một người. Muốn có thêm, phải vào mật thất cuối cùng – nơi Hứa Thanh Viên giấu bí mật Hoa Ấn.”

Lục Khê lặng lẽ lấy một phần thuốc giải, rót cho Dư Sở. Sắc mặt Dư Sở dịu lại, hơi thở đỡ gấp gáp hơn. Đặt hắn nằm xuống tấm nệm cũ, Lục Khê xoay người, đôi mắt phượng sắc lạnh nhìn hai người kia: “Giờ thì nói đi, mỗi người muốn gì?”

Tạ Dực khoanh tay, ánh mắt phủ một lớp sương mờ. “Ta muốn biết sự thật về Hoa Ấn. Nếu đúng như ngươi nói, Hoa Bỉ Ngạn trên tro tàn có thể thay đổi thiên mệnh, ta sẽ không để bất kỳ ai lợi dụng nó, kể cả ngươi.”

Lục Khê bật cười, nụ cười sắc lạnh. “Ngươi nghĩ ta muốn lặp lại bi kịch kiếp trước sao?”

Tạ Dực không trả lời, chỉ nhìn y thật lâu. Đôi mắt màu trà ẩn chứa những mâu thuẫn không tên, vừa dịu dàng vừa xa cách.

Tề Minh chen vào, giọng khàn đặc: “Ta chỉ muốn Hứa Thanh Viên chết. Còn ngươi, Lục Khê, ta không cho phép ngươi rời khỏi ta nữa.”

Bầu không khí như đông cứng lại, mỗi người đều mang trong lòng một mối dây ràng buộc không thể tháo gỡ.

Lục Khê nhìn cả hai, ánh mắt quyết liệt: “Nếu không hợp tác, tất cả đều chết. Tạm thời gác lại ân oán, cùng nhau tiến lên.”

Tạ Dực cười nhạt: “Ngươi nói thì dễ, nhưng liệu có ai thật sự tin tưởng ai ở đây không?”

Lục Khê im lặng, tay run nhẹ nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Y chưa bao giờ tin ai, kể cả bản thân.

Tề Minh mở cửa, dẫn họ ra hành lang tối om, chỉ có ánh đèn lồng yếu ớt le lói trên tường đá. Mỗi bước chân dẫm lên ký ức cũ, từng tiếng khóc, từng vết máu loang vẫn còn ám ảnh đâu đó trong bóng tối.

Càng đi sâu, không khí càng nặng nề. Tạ Dực đi sát Lục Khê, tay luôn sẵn sàng rút kiếm. Tề Minh liên tục dán bùa, thì thầm chú ngữ trong miệng. Ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Lục Khê, vừa đố kỵ vừa si mê, vừa đau đớn vừa khao khát.

Một cánh cửa sắt chắn ngang, trên khóa có lỗ tròn vừa khít viên ngọc. Lục Khê đặt viên ngọc đỏ vào, cửa bật mở, để lộ căn mật thất rộng, tường đá lạnh ngắt, giữa phòng là chiếc bàn đá bày la liệt bình lọ, sách cổ, một hộp gỗ chạm khắc tinh xảo. Nắp hộp khắc hình đóa bỉ ngạn đỏ rực, bên dưới dòng chữ nhòe mực: “Mỗi linh hồn đều phải trả giá.”

Tạ Dực dò xét xung quanh, giọng trầm: “Nơi này có cơ quan.”

Lục Khê gật đầu, nhận ra hương độc quen thuộc của phái Hoa Ảnh. Bàn tay y khẽ run, ký ức máu lửa năm xưa chợt ùa về, khiến lòng y như bị bóp nghẹt.Tề Minh kéo tay y lại, thì thầm: “Chỉ truyền nhân Hoa Ảnh mới mở được hộp này. Nếu không đúng cách, tất cả sẽ chết.”

Lục Khê lấy ngân châm, chích vào đầu ngón tay, nhỏ máu lên nắp hộp. Một tiếng “tách” khô khốc vang lên. Hộp mở, bên trong là cuộn giấy da cũ kỹ, bình sứ nhỏ, viên ngọc bích hình hoa bỉ ngạn.

Tạ Dực lấy cuộn giấy, mở ra xem. Trên giấy là bản đồ mật thất phủ Minh chủ, cùng chú thích nguệch ngoạc – nét chữ của Hứa Thanh Viên. “Đây là mật lệnh của hắn. Có thể nhờ nó mà tìm ra phòng chứa thuốc giải.”

Tề Minh cầm bình sứ, ngửi kỹ. “Thuốc này đủ cho ba người. Nhưng chỉ một liều thực sự giải được độc của Hứa Thanh Viên. Hai liều còn lại chỉ kéo dài sự sống, không giải tận gốc.”

Lục Khê chia thuốc cho Dư Sở, giữ lại phần còn lại. Y nhìn hai người, ánh mắt sắc lạnh: “Chúng ta sẽ tiến vào phòng cuối cùng. Không ai được rời nhau nửa bước. Nếu thất bại, tất cả cùng chết.”

Tạ Dực gật đầu: “Ta sẽ không để bất cứ ai tổn thương ngươi.”

Tề Minh mím môi, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị: “Chỉ cần ngươi giữ lời, ta không phản bội.”

Cả ba lần theo bản đồ, băng qua hành lang chằng chịt cơ quan. Lục Khê dẫn đầu, dùng ngân châm giải từng bẫy độc, mồ hôi túa ướt lưng áo. Tạ Dực bảo vệ phía sau, ánh mắt luôn cảnh giác mọi chuyển động. Tề Minh dán bùa liên tục, ánh mắt dán vào lưng Lục Khê, vừa lo lắng vừa khao khát chiếm hữu.

Cuối hành lang là cánh cửa đá khắc hai đóa bỉ ngạn – một đỏ, một trắng, quấn lấy nhau như định mệnh không thể tách rời. Lục Khê đặt tay lên cửa, cảm nhận luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Y thấp giọng với Tạ Dực: “Nếu ta thất bại, đừng để Hứa Thanh Viên lấy được bí mật này. Đừng để ai lợi dụng nó.”

Tạ Dực nắm lấy tay y, bàn tay ấm áp siết chặt. “Từ giờ, ngươi không phải chiến đấu một mình.”

Lục Khê dịu đi trong chốc lát, rồi quay sang Tề Minh: “Ngươi chắc chắn mở được cửa này?”

Tề Minh gật đầu, dán bùa lên khe cửa, miệng lẩm bẩm chú ngữ. Đá rung chuyển, cửa mở ra, bên trong ánh đèn rực rỡ. Giữa phòng, Hứa Thanh Viên đứng lặng, áo trắng như tuyết, ánh mắt lạnh lùng xoáy sâu vào ba người.

“Các ngươi đến rồi.” Hắn cười nhẹ, giọng vang lên mềm mại nhưng ẩn chứa sát khí. “Ta đã chờ lâu lắm rồi.”

Lục Khê cảm nhận tim đập dồn, mồ hôi lạnh rịn sau gáy. Tạ Dực rút kiếm, ánh thép loé lên trong ánh đèn. Tề Minh siết chặt sợi dây đỏ, ánh mắt căm hận. Hứa Thanh Viên tiến lại gần, ánh mắt lướt qua từng người: “Các ngươi muốn thuốc giải, bí mật Hoa Ấn, hay mạng của ta?”

“Ta muốn mạng ngươi,” Tạ Dực lạnh lùng đáp, lưỡi kiếm rung nhẹ.

Tề Minh gằn giọng, mắt không rời Hứa Thanh Viên: “Ta muốn ngươi trả lại tất cả những gì đã cướp.”

Lục Khê đứng chắn giữa hai người, ánh mắt kiên định: “Ta chỉ muốn kết thúc tất cả.”

Hứa Thanh Viên cười buồn, một làn khói mỏng toả ra từ ống tay áo hắn, mùi hương quen thuộc khiến đầu óc Lục Khê choáng váng. Tạ Dực kịp thời chắn trước mặt y. Tề Minh vung dây đỏ, tạo thành vòng tròn bảo vệ: “Đừng hít vào! Độc này xé nát linh hồn.”

Lục Khê bịt mũi, chích ngân châm vào huyệt đạo, dùng máu làm bùa hộ thân. Tạ Dực làm theo, ánh mắt không rời Hứa Thanh Viên. Không khí căng như dây đàn. Hứa Thanh Viên tiến lại gần, từng bước nhẹ nhàng như lướt trên xác người.

“Lục Khê, vì sao ngươi không chịu trở về bên ta?” Hắn hỏi, giọng mềm như gió thoảng.

“Số mệnh là để phá vỡ, không phải khuất phục,” Lục Khê đáp, ánh mắt kiên quyết.

Hứa Thanh Viên cười nhạt, giơ tay lên. Hàng trăm cánh hoa bỉ ngạn đỏ thẫm cuốn thành lốc xoáy máu, quấn lấy ba người. Tạ Dực vung kiếm thành lưới bạc, chắn trước Lục Khê. Tề Minh ném bùa, ánh sáng vàng đánh vỡ một phần trận pháp. Lục Khê lách người, ngân châm lóe lên, áp sát Hứa Thanh Viên.

Nhưng Hứa Thanh Viên đã đợi sẵn. Hắn xoay người, ném bình sứ nhỏ về phía Tề Minh: “Muốn thuốc giải không? Giết Lục Khê đi.”

Tề Minh chết lặng, sợi dây đỏ quấn siết cổ tay, máu rỉ ra từng giọt. Lục Khê nhìn hắn, ánh mắt bình thản: “Nếu muốn giết ta, cứ làm. Nhưng ngươi sẽ mất tất cả.”

Tề Minh run rẩy, nước mắt lăn dài trên má, cuối cùng ném bình sứ xuống đất, ôm chặt lấy Lục Khê: “Tại sao ngươi không bao giờ chọn ta?”

Lục Khê nhẹ nhàng đẩy hắn ra, ánh mắt dịu lại: “Xin lỗi.”

Hứa Thanh Viên cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng: “Các ngươi thật yếu đuối. Để ta kết thúc tất cả.”

Hắn rút dao găm, lao thẳng về phía Lục Khê. Tạ Dực chắn trước, kiếm chạm dao tóe lửa. Tề Minh vung bùa, ánh sáng b*n r*, đẩy Hứa Thanh Viên lùi lại. Lục Khê tranh thủ, lao tới bàn đá, mở hộp nhỏ lấy viên thuốc giải vàng và cuộn giấy da, ném cho Tạ Dực: “Bắt lấy!”

Tạ Dực bắt được viên thuốc, lập tức nhét vào miệng Dư Sở đang nằm bất động ở góc phòng. Hứa Thanh Viên gào lên, lao về phía Lục Khê. Tề Minh vung dây đỏ, tạo kết giới cản đường hắn. “Chạy đi!” Tề Minh hét.

Tạ Dực bế Dư Sở, cùng Lục Khê và Tề Minh lao ra hành lang tối. Tiếng hét của Hứa Thanh Viên vang vọng phía sau, hòa vào tiếng chân dồn dập và nhịp tim cuồng loạn.

Họ thoát ra lối ngầm, ánh sáng chiều rọi xuống khuôn mặt tái nhợt của Lục Khê. Ba người đứng th* d*c giữa lối thoát chật hẹp – một kẻ ôm chặt sợi dây đỏ, mắt đẫm lệ; một kẻ siết kiếm, ánh mắt quyết liệt; một người cõng Dư Sở, vai nặng trĩu.

Liên minh bất đắc dĩ đã thành hình – ba con người, ba vết thương, ba động cơ đối lập nhưng buộc phải nương tựa vào nhau để sống sót. Phía sau, tiếng cười của Hứa Thanh Viên vẫn vang vọng, ám ảnh như bóng ma.

Trước mặt, con đường dẫn về phía hoàng thành mở ra, nhưng mỗi bước chân đều là hiểm họa. Trời tối dần, mây đen tụ lại phía chân trời. Lục Khê siết chặt cuộn giấy, ánh mắt lướt qua Tạ Dực và Tề Minh – nơi chữ “tin tưởng” chỉ là một lời nói dối mong manh.

Trong sâu thẳm, y hiểu, tất cả chỉ mới là khởi đầu. Mọi liên minh đều có thể sụp đổ trong chớp mắt, bất kỳ ai cũng có thể trở thành kẻ đâm sau lưng mình. Bên ngoài mật thất, gió nổi lên, cuốn theo mùi hoa bỉ ngạn và máu còn vương trên áo. Lục Khê ngoái lại nhìn bóng tối phía sau, nơi quá khứ như muốn nuốt trọn mọi hy vọng, chỉ còn lại một tia sáng yếu ớt phía trước – con đường mà họ buộc phải bước tiếp, dù biết rằng mỗi bước chân đều nhuốm máu và dối trá.

Một tiếng động lạ vang lên phía sau. Tạ Dực xoay người, kiếm rút khỏi vỏ, ánh mắt lạnh lùng quét qua bóng tối. Tề Minh lùi lại, sợi dây đỏ sáng rực lên. Lục Khê nín thở, mắt nhìn về lối ra – bóng áo trắng của Hứa Thanh Viên lại thấp thoáng, nụ cười của hắn như vết cắt khắc sâu vào tận xương tủy.

Không ai nói gì. Mỗi người đều hiểu, trận chiến thực sự chỉ vừa bắt đầu.