Gió rít qua khe cửa, mang theo mùi hoa độc u uẩn len lỏi khắp phòng. Bốn người ngồi sát bên nhau, mỗi người một tâm trạng, nhưng ánh mắt đều hướng về Tịnh Lan. Sau những ngày e dè, dè chừng lẫn nhau, cuối cùng, một sợi dây vô hình đã kéo họ lại, buộc họ phải đối diện với thực tại: chỉ khi cùng nhau, họ mới mong thoát khỏi vũng lầy này.
Tịnh Lan đặt tay lên bàn, giọng nói trầm tĩnh:
– Chúng ta không thể chờ thêm. Nếu không chủ động, sớm muộn cũng sẽ thành con mồi trong trò chơi này.
Nguyệt Minh kéo vạt áo, đôi mắt long lanh ánh lo lắng:
– Nhưng nếu bị phát hiện thì sao? Quý phu nhân đâu dễ bỏ qua…
Vân Cơ nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh:
– Ta không sợ. Sợ nhất là chần chừ để kẻ khác dắt mũi.
Thanh Sương nhếch mép, nụ cười như ánh lửa:
– Bốn người chúng ta, mỗi người đều có thứ Quý phu nhân muốn. Muốn sống, phải chủ động ra tay trước.
Không khí trong phòng ngưng đọng. Ngoài kia, tiếng động lạ khẽ vang lên, tựa như bước chân ai đó lướt qua dãy hành lang. Bốn người im lặng, lắng nghe. Khi tiếng động chìm vào im lặng, Tịnh Lan mới thở ra, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:
– Đêm nay, chúng ta bắt đầu. Từng người một sẽ chia sẻ những gì biết về cái chết của Vũ Lan. Từ đó, ghép lại, ta sẽ thấy được bức tranh thật.
Nguyệt Minh nhắm mắt, hít sâu, rồi nói trước:
– Tối hôm ấy, khi đi qua vườn cấm, em ngửi thấy mùi hương rất lạ. Không giống bất kỳ loài hoa nào trong lâu đài. Về sau mới biết, đó là Phong Ảnh – loài hoa độc đã tuyệt diệt từ nhiều năm trước. Nhưng tại sao nó lại xuất hiện?
Thanh Sương chống cằm, ánh mắt lóe sáng:
– Em từng lẻn vào phòng lưu trữ dược liệu, phát hiện lọ hương khí của phòng Vũ Lan bị tráo đổi. Lọ mới tinh, nhưng đáy lọ còn dính một lớp bột trắng nhạt. Em đã lấy một ít đem giấu. Nếu đúng là Phong Ảnh, thì không phải ai cũng tiếp cận được loài hoa ấy.
Vân Cơ chậm rãi lên tiếng:
– Ta nghe được từ các thị vệ, đêm ấy có người ra vào vườn cấm, nhưng không ai dám tra hỏi vì sợ liên lụy. Có một bóng người mặc áo choàng xám, dáng đi rất lạ – không phải người trong lâu đài.
Tịnh Lan lặng im, rồi lấy từ trong tay áo ra một mảnh vải nhỏ:
– Ta tìm thấy cái này dưới gốc cây cạnh nơi Vũ Lan ngã xuống. Trên vải có vết hương, lẫn cả mùi máu rất nhạt. Ta đã thử giải phẫu mùi hương ấy… đúng là Hương Khí của Phong Ảnh, nhưng bị pha lẫn một loại thuốc gây mê.
Cả bốn nhìn nhau, mọi mảnh ghép dần hiện lên trong đầu mỗi người. Không ai lên tiếng. Một lát sau, Thanh Sương khẽ hỏi:
– Có thể nào… ai đó đã dùng Hương Khí để điều khiển Vũ Lan, hoặc làm tê liệt nàng ta trước khi ra tay?
Tịnh Lan gật đầu:
– Nếu dùng đúng liều lượng, Hương Khí của Phong Ảnh khiến con người rơi vào trạng thái mộng du, không kiểm soát được ý thức, ký ức bị xáo trộn. Nếu phối hợp với thuốc mê, nạn nhân sẽ chết mà không biết vì sao.
Nguyệt Minh co người lại, giọng thì thào:
– Vậy ai có thể lấy được Phong Ảnh? Lâu đài này, ngoài chủ vườn và những người thân cận Quý phu nhân, còn ai có quyền tiếp cận?
Vân Cơ ngẫm nghĩ:
– Ta nghi có nội gián trong nhóm thị nữ. Người mặc áo choàng xám kia rất có thể là một trong số đó, hoặc là kẻ ngoài lâu đài được ai đó dẫn đường.
Thanh Sương lên tiếng, giọng chắc nịch:
– Ta sẽ thử tìm hiểu trong nhóm thị nữ. Đêm mai, có buổi đổi ca canh gác. Ta có thể trà trộn vào, dò la động tĩnh.
Tịnh Lan nhìn sang Nguyệt Minh:
– Nguyệt Minh, em hãy cố gắng tiếp cận phòng dược liệu. Xem thử còn dấu vết gì lạ, hoặc ai từng ra vào trái phép.
Vân Cơ đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt kiên quyết:
– Ta sẽ dò hỏi các thị vệ, tìm hiểu về người áo choàng xám. Nếu cần, ta có thể mai phục ở vườn cấm.
Cả bốn trao đổi ánh mắt, lần đầu tiên, một sự đồng lòng không lời hiện lên rõ rệt. Những ngờ vực ban đầu nhường chỗ cho niềm tin mong manh nhưng mãnh liệt. Mỗi người đều cảm nhận được, bên dưới lớp vỏ lạnh lùng, xa cách kia, là những trái tim cùng chung một nhịp đập.
Đêm dần khuya, không ai muốn chia tay sớm. Họ ngồi sát bên nhau, kể cho nhau nghe những mẩu chuyện nhỏ về bản thân. Nguyệt Minh khẽ kể về ngôi làng nơi nàng lớn lên, những ngày thơ bé hái lá thuốc cùng mẹ, rồi ánh mắt chùng xuống khi nhắc đến dịch bệnh. Tịnh Lan lắng nghe, bàn tay vô thức nắm chặt lấy tay Nguyệt Minh như muốn truyền đi chút hơi ấm.
Thanh Sương khoe một tấm bùa nhỏ nàng tự vẽ, miệng cười mà mắt ánh buồn:
– Ta từng nghĩ, chỉ cần vẽ đủ nhiều bức chân dung, người ta sẽ không còn bị quên lãng. Nhưng hóa ra, ký ức cũng có thể bị cướp mất chỉ bằng một làn hương.
Vân Cơ không nói nhiều, chỉ lặng lẽ rót trà cho từng người, ánh mắt thỉnh thoảng dừng lại trên khuôn mặt Tịnh Lan. Dưới ánh đèn mờ, bóng dáng mảnh mai của nàng như tan vào bóng tối, vừa gần vừa xa.
Một lúc sau, Thanh Sương lên tiếng, phá tan không khí trầm mặc:
– Mỗi người một bí mật, một vết thương. Nhưng tối nay, ta muốn tin rằng, nếu không ai buông tay, chúng ta sẽ không gục ngã.
Nguyệt Minh gật đầu, mắt đỏ hoe:
– Em cũng muốn tin như vậy.
Bên ngoài, tiếng gió rít lên dữ dội. Trong phòng, bốn người ngồi sát bên nhau, chia sẻ từng câu chuyện, từng nỗi sợ, từng tia hy vọng nhỏ nhoi. Dưới lớp vỏ cứng cỏi, ai cũng mang một góc khuất mềm yếu cần được chở che.
Khi canh ba điểm, họ mới lặng lẽ chia tay, mỗi người mang theo một phần lòng tin và quyết tâm mới. Bóng Tịnh Lan dừng lại lâu nhất nơi cửa, ngoái nhìn ba người còn lại, ánh mắt ánh lên sự dịu dàng hiếm thấy. Rồi nàng rời đi, bóng lưng mảnh mai khuất dần trong hành lang.
***
Sáng hôm sau, sương phủ kín lối đi. Tịnh Lan lặng lẽ tiến về phía phòng dược liệu, nơi Nguyệt Minh đã hẹn gặp. Bên trong, Nguyệt Minh đang ngồi trước kệ thuốc, cẩn thận kiểm tra từng lọ. Nhìn thấy Tịnh Lan, nàng vội vã kéo lại:
– Chị Lan, em phát hiện lọ thuốc gây mê trong phòng dược bị thiếu đi một phần nhỏ. Sổ ghi chép không ai ký nhận, chỉ có dấu ngón tay mờ. Em dùng bột than kiểm tra, phát hiện trên lọ còn vết hương Phong Ảnh, đúng loại chị đã nói.
Tịnh Lan nhíu mày:
– Có ai khả nghi ra vào phòng này gần đây không?
Nguyệt Minh lắc đầu:
– Thị nữ phụ trách dược liệu hôm qua bị bệnh, có người thay ca, nhưng không rõ là ai. Em đã ghi nhớ hình dáng, sẽ hỏi thêm các chị em khác.
Tịnh Lan gật đầu, ánh mắt trầm tư.
– Chúng ta phải cẩn thận. Kẻ đứng sau không phải người tầm thường, có thể thao túng cả hệ thống kiểm soát thuốc trong lâu đài.
Thanh Sương xuất hiện ở cửa, khẽ ra hiệu. Khi cả ba tụ lại, nàng thì thầm:
– Tối qua, ta nghe được trong phòng thị nữ có người nhắc đến mật lệnh mới của Quý phu nhân. Họ nói phải chuẩn bị “đón khách quý”, đồng thời kiểm soát chặt khu vườn cấm. Có người lạ mặt xuất hiện, mang theo hộp gỗ nhỏ, không rõ bên trong là gì.
Vân Cơ cũng đến, trên áo còn dính vài cánh hoa rơi. Nàng thì thào:
– Ta dò la được, nhóm thị vệ canh vườn cấm đã bị đổi người. Họ e dè, không dám nói nhiều, nhưng có vẻ đều chịu sức ép từ trên xuống. Có một người bị thương ở tay phải, dường như do va chạm với thứ gì đó rất sắc.
Tịnh Lan nghe xong, ánh mắt càng thêm lạnh.
– Vết thương ấy rất giống dấu vết bị cứa bởi gai Phong Ảnh. Loài hoa ấy không chỉ độc mà còn có gai sắc lạ thường, chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ để lưu lại dấu vết.
Nguyệt Minh bỗng run lên:
– Nếu vậy… có thể người đó đã trực tiếp lấy hoa, hoặc bị ép tham gia.
Thanh Sương cười nhạt:
– Đã đến lúc ta phải gặp mặt kẻ đó.
Họ bàn bạc, thống nhất mỗi người sẽ theo dõi một hướng: Thanh Sương trà trộn vào nhóm thị nữ, Nguyệt Minh ở lại phòng dược liệu, Vân Cơ canh giữ lối vào vườn cấm, còn Tịnh Lan sẽ tìm cách tiếp cận người bị thương kia.
***
Trưa hôm đó, Tịnh Lan giả vờ đi dạo quanh vườn, mắt không rời khỏi nhóm thị vệ. Nàng nhanh chóng nhận ra một gã cao lớn, tay phải quấn băng trắng, nét mặt lấm lét. Nàng chọn lúc vắng người, nhẹ nhàng tiến lại gần, mỉm cười hỏi han:
– Chào anh, hình như tay anh bị thương? Để tôi xem thử.
Gã ngập ngừng, nhưng trước ánh mắt dịu dàng của Tịnh Lan, hắn không dám từ chối. Nàng tháo băng, thấy một vết rạch mảnh, viền đỏ tím – đặc trưng của độc Phong Ảnh.
Tịnh Lan nhỏ giọng:– Vết thương này… chỉ có thể do Phong Ảnh gây ra. Anh lấy hoa ấy làm gì?
Mặt gã tái mét, run rẩy lùi lại:
– Tôi… tôi chỉ làm theo lệnh. Có người đưa tiền, bắt tôi vào vườn hái một nhành hoa, đặt vào hộp gỗ. Tôi không biết là ai, chỉ thấy họ mặc áo choàng xám, nói giọng đàn bà.
Tịnh Lan hỏi dồn:
– Họ còn nói gì nữa không? Đưa hoa cho ai?
Gã lắc đầu:
– Không… chỉ bảo tôi để hộp ở phòng phía tây, rồi đi ngay. Tôi không dám hỏi nhiều.
Tịnh Lan gật đầu, đưa cho hắn một lọ thuốc:
– Dùng cái này bôi lên, sẽ đỡ đau. Nhưng tuyệt đối không hé răng với ai khác.
Gã cảm ơn rối rít, vội vã rời đi. Tịnh Lan nhìn theo, trong đầu tính toán. Phòng phía tây… nơi ấy chỉ có những khách quý đặc biệt hoặc người thân cận Quý phu nhân mới được ra vào.
***
Chiều xuống, bốn người tụ họp trong một góc vắng ở khu vườn sau. Mỗi người báo lại kết quả điều tra. Khi nghe đến chi tiết về phòng phía tây, Vân Cơ cau mày:
– Phòng đó trước kia là nơi Quý phu nhân tiếp khách riêng. Gần đây đóng kín, chỉ có lão thái giám Vương Đức và vài người thân cận lui tới.
Nguyệt Minh rụt rè:
– Em từng thấy lão Vương Đức cầm hộp gỗ đi qua dãy hành lang, mặt lấm lét. Có khi nào…
Thanh Sương cắt lời:
– Lão ta là cánh tay phải của Quý phu nhân, có thể là người giao nhận hoa độc.
Tịnh Lan trầm ngâm:
– Nếu lần theo dấu vết của lão, có thể chúng ta sẽ biết ai thực sự đứng sau.
Vân Cơ vỗ vai Tịnh Lan, giọng dịu lại:
– Ta sẽ đi cùng nàng tối nay. Nếu lão Vương Đức có động tĩnh, ta sẽ bám theo. Nhưng phải hết sức cẩn thận, lão già ấy không đơn giản.
Thanh Sương và Nguyệt Minh thì thầm bàn bạc cách đánh lạc hướng nhóm thị nữ.
– Em sẽ giả vờ bị ngã, gây ồn ào ở khu bếp, lôi kéo sự chú ý – Thanh Sương nói, mắt ánh lên tia ranh mãnh.
Nguyệt Minh gật đầu:
– Em sẽ vào phòng dược liệu kiểm tra lại sổ sách, xem có ai lạ lấy thuốc.
Tịnh Lan nhìn ba người, bỗng cảm thấy một cảm giác yên tâm lạ lùng. Nàng khẽ nói:
– Cảm ơn các nàng. Nếu không có các nàng, ta không biết mình sẽ ra sao.
Thanh Sương cười tươi:
– Nói cảm ơn nhiều quá hóa khách sáo. Từ giờ, chúng ta là đồng minh, cùng sống cùng chết.
Ánh nắng cuối ngày rọi qua kẽ lá, in bóng bốn người lên nền đất. Không ai nói thêm gì, chỉ lặng lẽ siết chặt tay nhau, như thể muốn truyền cho nhau chút dũng khí còn sót lại.
***
Đêm buông xuống, mọi thứ chìm trong tĩnh lặng giả tạo. Trong bóng tối, bốn người chia nhau thực hiện kế hoạch. Thanh Sương gây ra một trận náo loạn nhỏ ở bếp, khiến thị nữ đổ xô tới. Nguyệt Minh lẻn vào phòng dược liệu, kiểm tra nhanh sổ sách, phát hiện một dòng chữ mờ: “H.K.L.” – ba ký tự viết vội, có thể là tên viết tắt.
Cùng lúc đó, Vân Cơ và Tịnh Lan lặng lẽ bám theo lão Vương Đức đang lững thững đi về phía phòng phía tây, tay xách theo hộp gỗ nhỏ. Lão dừng lại trước cánh cửa gỗ, ngó quanh, rồi dùng chìa khóa mở khóa, lặng lẽ bước vào.
Vân Cơ ra hiệu cho Tịnh Lan nấp sau tán cây. Cả hai nín thở quan sát. Qua khe cửa, họ thấy lão Vương Đức đặt hộp gỗ lên bàn, mở nắp – bên trong là nhành Phong Ảnh tím đen, héo rũ, vẫn tỏa ra mùi hương ngọt ngào chết chóc.
Một bóng người trong phòng, mái tóc dài uốn lọn, khuôn mặt sắc sảo – Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh. Bà đưa tay vuốt nhẹ cánh hoa, khóe miệng nhếch lên:
– Tốt lắm. Từ giờ, không ai được bén mảng tới đây trừ khi có lệnh của ta. Người đó… đã để lại dấu vết?
Lão Vương Đức cúi đầu:
– Thưa phu nhân, hắn đã nhận đủ tiền, không dám hé răng. Nhưng có lẽ vẫn còn nghi ngờ.
Trịnh Nhược Linh nhếch môi:
– Kệ hắn. Chỉ cần Phong Ảnh trong tay ta, mọi kẻ cứng đầu đều phải khuất phục.
Tịnh Lan và Vân Cơ nhìn nhau, tim đập thình thịch. Đúng lúc ấy, một bóng người vụt qua hành lang phía xa, bóng áo choàng xám lướt nhanh về phía phòng dược liệu. Nguyệt Minh đang ở đó!
Vân Cơ thì thầm:
– Ta đi cứu Nguyệt Minh, nàng ở lại theo dõi Quý phu nhân.
Tịnh Lan gật đầu, tim như bóp nghẹt. Nàng bám sát phòng phía tây, nín thở lắng nghe. Bên trong, Trịnh Nhược Linh thì thầm với lão Vương Đức:
– Đêm mai, hãy chuẩn bị thêm một liều Hương Khí nữa. Ta muốn thử nghiệm trên người tiếp theo.
Ngoài hành lang, Vân Cơ lao vụt đi, lặng lẽ như bóng ma. Khi đến phòng dược liệu, nàng thấy cửa khép hờ. Bên trong, Nguyệt Minh đang bị một kẻ áo choàng xám dồn sát góc tường. Hắn cầm một chiếc khăn tẩm hương, định áp vào mặt nàng.
Vân Cơ không do dự, lao vào tung cú đá mạnh, đẩy kẻ lạ văng ra. Gã quăng lại một lọ nhỏ, mùi hương ngào ngạt tỏa ra. Nguyệt Minh ngã khuỵu, mặt tái nhợt, mắt dại đi.
Vân Cơ quát lớn:
– Nguyệt Minh, tỉnh lại!
Nàng lao tới, ôm lấy Nguyệt Minh, bịt mũi nàng lại, lôi ra khỏi phòng trước khi bản thân cũng ngấm mùi hương mê hoặc. Kẻ áo choàng xám lợi dụng lúc hỗn loạn, biến mất vào bóng tối.
Vân Cơ dìu Nguyệt Minh về phòng, lay mãi nàng mới tỉnh. Nước mắt Nguyệt Minh trào ra:
– Hắn… hắn nói sẽ lấy mạng người tiếp theo nếu chúng ta còn điều tra.
Vân Cơ siết chặt tay nàng, giọng run run:
– Đừng sợ. Có ta ở đây rồi.
***
Cùng lúc đó, Thanh Sương lẻn về phòng, trên tay là mảnh giấy nhỏ vừa nhặt được ở bếp – một tấm bản đồ vẽ tay, đánh dấu vị trí vườn cấm và phòng phía tây, kèm dòng chữ: “Đêm mai, cánh cổng sẽ mở.”
Tịnh Lan tập hợp cả ba người lại, giọng nghiêm nghị:
– Đêm mai sẽ có biến. Có thể Quý phu nhân hoặc người của bà ấy sẽ ra tay với một người trong chúng ta. Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng.
Thanh Sương chìa ra mảnh bản đồ, ánh mắt rực lên:
– Em sẽ canh ở vườn cấm. Nếu có ai lạ xuất hiện, em sẽ báo hiệu.
Vân Cơ ôm vai Nguyệt Minh, thì thầm:
– Ta sẽ không rời nàng nửa bước.
Nguyệt Minh gật đầu, cố lấy lại bình tĩnh:
– Em sẽ kiểm tra lại toàn bộ dược liệu, không để ai lén lấy hương khí nữa.
Tịnh Lan nhìn cả ba, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định:
– Đêm mai, dù có chuyện gì, cũng không được hành động đơn độc. Chúng ta phải tin tưởng nhau.
Bên ngoài, gió lại nổi lên, mang theo hương Phong Ảnh nồng nàn, rờn rợn. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ đứng trên mái nhà, dõi theo từng cử động của bốn cô gái dưới sân. Đôi mắt ấy ánh lên tia lạnh lẽo, như báo hiệu một cơn giông sắp ập đến.
Bốn người đứng sát bên nhau, tay nắm chặt tay, ánh mắt không rời về phía trước. Trong họ, niềm tin vừa nhen nhóm, nhưng bóng tối cũng đã phủ lên từng bước chân, từng hơi thở.
Đêm mai – cánh cổng sẽ mở, bí mật sẽ phơi bày, và số phận của họ có thể sẽ thay đổi mãi mãi.