Thanh Sương trở lại phòng mình khi trăng đã lên tới đỉnh đầu. Không khí trong lâu đài chìm trong thứ tĩnh mịch lạ lùng, hương hoa độc vấn vít ngoài cửa sổ như bóng ma. Nàng khóa chặt cửa, kiểm tra lại từng góc phòng, rồi mới thở phào ngồi xuống chiếc bàn nhỏ. Tay nàng run nhè nhẹ khi rút ra bức họa dở dang – chân dung nạn nhân đầu tiên trong vụ án vườn cấm.
Nàng đã vẽ đi vẽ lại bức tranh này bốn lần. Mỗi lần, nét mặt người phụ nữ ấy lại hiện lên với một nỗi u uẩn không thể gọi tên. Đôi mắt sâu thẳm, làn môi mím chặt, bàn tay buông thõng bên vạt áo, móng tay dính chút máu đỏ. Thanh Sương đặt bức họa xuống ánh đèn, chăm chú xem xét từng chi tiết. Có gì đó sai lệch, như một bí ẩn vừa lẩn khuất dưới lớp màu.
Nàng lấy kính lúp soi kỹ phần cổ áo. Ở đó, sát đường viền ren, hiện lên một vết xước nhỏ, dài như vết cứa của lưỡi dao. Vết máu khô lấm tấm, nhưng nhìn kỹ lại có thêm một vệt xanh nhạt lạ thường. Thanh Sương ngẩn người, nhớ lại những lời Nguyệt Minh từng nói về loại độc “Tử Đằng” – loài hoa chỉ có dòng họ Trịnh sở hữu, thường để lại dấu vết màu xanh trên vết thương.
Nàng vội lấy màu, tô lại vết xước, ghi chú bên mép giấy: “Vết thương – độc Tử Đằng?”. Bàn tay run lên, Thanh Sương lật mặt sau của bức họa, viết thêm một dòng: “Có kẻ muốn giết người bằng cả dao lẫn độc. Nhưng vì sao lại để lộ vết tích?”
Một cơn gió mạnh tạt qua, cửa sổ chợt bật mở. Hương hoa độc dội vào phòng, Thanh Sương vội chạy tới đóng lại. Khi nàng quay về, bất chợt nhận ra trên bàn có thêm một mảnh giấy nhỏ – ai đó đã lặng lẽ đặt vào mà nàng không hề hay biết.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn một câu: “Ngươi vẽ chân dung ai, sẽ hóa thành kẻ thế mạng.”
Thanh Sương cảm giác sống lưng lạnh buốt. Nàng xé vụn mảnh giấy, giấu vào túi áo. Bước chân nhẹ nhàng, nàng lặng lẽ mở ngăn kéo, lấy ra một thanh chủy thủ nhỏ giấu trong hộp màu. Đêm nay, nàng không thể ngủ.
***
Khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Thanh Sương khoác áo, lặng lẽ rời phòng. Nàng đi men theo hành lang phía bắc, nơi ánh đèn lồng lấp loáng, bóng người in lên vách đá lạnh buốt. Vườn cấm ở cuối hành lang, cánh cổng sắt vừa hé mở – đúng như dấu hiệu trên bản đồ. Không khí nơi đây đặc quánh, hương hoa dày đặc đến ngột ngạt.
Thanh Sương núp sau bụi hoa bỉ ngạn, mắt dõi về phía cổng. Một bóng áo choàng xám lướt qua, động tác nhanh nhẹn như loài mèo hoang. Người ấy dừng lại bên bồn hoa Tử Đằng, rút ra một lọ nhỏ, lặng lẽ rắc thứ nước trong suốt lên gốc cây. Động tác ấy không phải của người làm vườn, càng không phải của người chưa từng dùng độc dược. Thanh Sương nín thở, lùi sâu hơn vào bóng tối.
Bỗng, một giọng nói trầm lạnh vang lên phía sau lưng:
– Ngươi theo dõi ai vậy, Diệp Thanh Sương?
Nàng giật mình quay lại. Trước mặt là Hạ Kỳ Lam, sát thủ của phái “Ảnh Vũ”, ánh mắt đen láy ánh lên tia giễu cợt. Áo choàng xám phủ kín thân người, chỉ để lộ gương mặt tái nhợt dưới ánh trăng.
Thanh Sương siết chặt chủy thủ, lùi lại một bước:
– Ngươi muốn gì?
Kỳ Lam nhếch mép cười nhạt:
– Ngươi thông minh hơn ta tưởng. Nhưng thông minh quá đôi khi lại thành ngu ngốc.
Nàng tiến sát, giọng thì thầm như gió lạnh:
– Đừng dính vào chuyện không phải của mình. Nếu không, ngươi sẽ là người tiếp theo nằm trong bức chân dung máu.
Thanh Sương không lùi nữa, ánh mắt sáng rực:
– Ta không sợ. Nếu ngươi muốn giết ta, cứ thử xem. Nhưng trước khi ngươi ra tay, ta đã kịp báo cho cả lâu đài biết rồi.
Kỳ Lam bật cười, tiếng cười khô khốc không mang chút sinh khí.
– Ngươi tưởng mình nhanh hơn ta sao?
Bàn tay nàng vung lên, một làn khói tím mỏng tỏa ra, mùi thơm ngọt lịm khiến Thanh Sương choáng váng. Nàng lập tức bịt mũi, lùi về phía lối thoát, nhưng Kỳ Lam đã chắn ngang. Đôi mắt của sát thủ ánh lên vẻ tàn nhẫn:
– Đừng phí sức. Hương này chỉ cần ngửi một hơi, ngươi sẽ không bao giờ tỉnh lại.
Thanh Sương cắn chặt môi, tay lén rút lọ thuốc giải mà Nguyệt Minh từng đưa. Nàng đổ vội vào miệng, nuốt trọn. Mùi hương dội vào óc, đầu choáng váng, tay chân rã rời, nhưng ý chí vẫn níu giữ nàng tỉnh táo.
Kỳ Lam hơi khựng lại, nhận ra đối phương không gục ngã như dự đoán.
– Hóa ra ngươi đã chuẩn bị từ trước.
Thanh Sương mím môi, ánh mắt kiên quyết:
– Ta không muốn chết vô nghĩa. Nhưng nếu ngươi muốn thử vận may, ta sẵn sàng.
Kỳ Lam rút từ thắt lưng ra một sợi dây thép mảnh, lao tới như bóng ma. Chủy thủ trong tay Thanh Sương loé lên, chém sượt qua cánh tay Kỳ Lam. Máu thấm vào vạt áo, nhưng sát thủ không hề nao núng. Nàng cười lạnh, vung tay phóng một chiếc phi tiêu nhỏ, cắm phập vào tường sát đầu Thanh Sương.
– Ngươi chỉ là một con họa sĩ non tay. Đừng tưởng chút kỹ năng phái “Ảnh Vũ” đủ để thoát khỏi ta.
Thanh Sương th* d*c, mồ hôi lạnh ứa trên trán. Nhưng đôi mắt nàng vẫn không rời đối thủ:
– Ta không mạnh bằng ngươi. Nhưng ta hiểu rõ ngươi hơn ngươi tưởng.
Kỳ Lam cau mày:
– Ý gì?
– Ngươi không phải kẻ giết người vì tiền. Ngươi đang trả thù ai đó. Ngươi hận dòng họ Trịnh, nhưng lại không muốn giết người vô tội. Ngươi đang do dự.
Kỳ Lam sững lại. Ánh mắt nàng lay động một thoáng, rồi trở về vẻ lạnh lùng thường thấy.
– Ngươi nghĩ mình hiểu ta?
– Không phải. Nhưng ta nhìn thấy trong mắt ngươi – mỗi lần ra tay, ngươi đều do dự một nhịp. Người thực sự tàn nhẫn sẽ không bao giờ lộ vẻ đó.
Kỳ Lam siết chặt nắm tay, giọng trầm xuống:
– Đừng thử khích ta.
– Nếu ngươi không muốn giết ta, hãy để ta đi. Nếu ngươi muốn bị vạch mặt, hãy tiếp tục.
Kỳ Lam đột ngột lùi lại, ánh mắt lấp lánh tia phức tạp.
– Ngươi muốn gì?
Thanh Sương cất chủy thủ, đáp nhỏ:
– Ta muốn biết sự thật. Vì sao tất cả phụ nữ từng ở lâu đài này đều biến mất hoặc chết thảm? Vì sao hoa độc chỉ nở khi có một người bị hiến tế? Và… ngươi thực sự là ai trong trò chơi này?
Không gian im lặng. Chỉ có tiếng gió lùa qua vườn hoa, hương Tử Đằng len lỏi từng ngón tay, từng sợi tóc.
Kỳ Lam ngẩng đầu, mắt nhìn lên trời. Đôi môi nàng mấp máy, như muốn nói điều gì đó, rồi lại thôi.
– Ngươi biết quá nhiều rồi đấy, Diệp Thanh Sương.
Nàng rút lui, bóng áo choàng xám tan vào màn đêm. Trước khi biến mất, Kỳ Lam ném lại một vật nhỏ – chiếc trâm cài tóc hình hoa Tử Đằng dính máu.
Thanh Sương nhặt lấy, bàn tay run rẩy. Nàng biết, vật này thuộc về nạn nhân – và trên thân trâm, có khắc một ký hiệu lạ: ba đường gạch xiên, hình như là ám hiệu của phái “Ảnh Vũ”.
Nàng cất trâm vào túi, quay về phòng, tim đập liên hồi. Bước chân nàng nặng trĩu, nhưng ý chí lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Nàng phải tìm ra chân tướng, dù phải đối đầu với cả lâu đài này.***
Đêm xuống sâu, Thanh Sương ngồi bên bàn, đặt chiếc trâm cạnh bức chân dung. Trên giấy, nét vẽ người phụ nữ ấy như chuyển động, đôi mắt trũng sâu ánh lên nỗi uất hận. Nàng chấm thêm một giọt máu vào khóe miệng, vẽ lại đường viền hoa Tử Đằng trên tóc. Càng nhìn, nàng càng thấy gương mặt ấy giống ai đó. Một ý nghĩ lóe lên – phải chăng nạn nhân từng là người của phái “Ảnh Vũ”?
Tiếng gió rít bên ngoài đột ngột dừng lại, không khí đặc quánh lại như trước cơn giông. Một tiếng động nhẹ vang lên từ cửa sổ – ai đó vừa ném vật gì qua khe cửa. Thanh Sương chậm rãi bước tới, nhặt lên một mảnh vải đen, bên trong gói một mẩu giấy nhỏ: “Cẩn thận. Đêm nay sẽ có máu rơi.”
Tim nàng thắt lại. Nàng vội chạy ra ngoài, men theo hành lang tới phòng Tịnh Lan. Dưới ánh đèn le lói, bóng Tịnh Lan hiện ra, mắt vẫn thao thức.
– Tịnh Lan, đêm nay không an toàn. Có kẻ đang nhắm vào chúng ta.
Tịnh Lan lặng lẽ gật đầu:
– Ta cũng vừa nhận được ám hiệu lạ. Có mùi hoa Tử Đằng quanh cửa phòng ta.
Nàng nhìn sâu vào mắt Thanh Sương, giọng trầm:
– Ngươi gặp Kỳ Lam rồi đúng không?
Thanh Sương khẽ gật, rút chiếc trâm ra đưa cho Tịnh Lan xem.
– Cái này… là của nạn nhân. Trên thân trâm có ký hiệu phái “Ảnh Vũ”.
Tịnh Lan cầm chiếc trâm, mắt lóe sáng:
– Ta từng thấy ký hiệu này trong sách cổ. Đó là ám hiệu “bị phản bội”. Người nào mang vật này sẽ bị chính đồng môn săn đuổi.
Thanh Sương thở gấp:
– Nghĩa là… nạn nhân từng là sát thủ, bị chính phái mình giết để bịt miệng?
Tịnh Lan gật nhẹ, ánh mắt trĩu nặng suy tư:
– Kỳ Lam không phải kẻ máu lạnh như bề ngoài. Có lẽ nàng bị ép buộc phải ra tay. Nhưng nếu chúng ta đào sâu hơn, sẽ nguy hiểm cho cả bốn người.
Một tiếng động vang lên ngoài hành lang. Cả hai lập tức tắt đèn, nín thở nghe ngóng. Tiếng chân nhẹ như mèo rón rén qua cửa, rồi dừng lại. Có ai đó đang dán sát vào vách, dường như lắng nghe động tĩnh bên trong.
Tịnh Lan ra hiệu cho Thanh Sương lùi lại, còn mình rút lọ dược nhỏ, rắc lên nền nhà một lớp bột mỏng. Mùi thơm phảng phất, át đi hương hoa độc. Bóng người ngoài cửa khựng lại, rồi rút lui.
Thanh Sương thì thầm:
– Chúng ta không thể ở trong phòng mãi. Phải báo cho Vân Cơ và Nguyệt Minh.
Tịnh Lan gật đầu, mắt dõi theo bóng tối ngoài cửa sổ:
– Đêm nay, mọi bí mật đều có thể phơi bày. Ngươi hãy giữ lấy chiếc trâm, đừng rời khỏi người.
***
Bên ngoài, bóng áo choàng xám lặng lẽ lướt qua hành lang, dừng lại ở cửa phòng Nguyệt Minh. Kỳ Lam áp tai nghe ngóng, ánh mắt lạnh như băng. Bên trong, Vân Cơ đang ngồi cạnh Nguyệt Minh, tay siết chặt chuôi kiếm, mắt không rời cánh cửa.
Kỳ Lam lặng lẽ rút ra một ống sáo nhỏ, thổi lên giai điệu chậm rãi, âm thanh quái dị như tiếng côn trùng gọi bầy. Nguyệt Minh khẽ run, mắt lạc đi trong khoảnh khắc. Vân Cơ lập tức ôm lấy nàng, bịt tai, thì thầm:
– Đừng nghe, đừng nhìn ra ngoài.
Cánh cửa rung lên khe khẽ, nhưng không bật mở. Kỳ Lam lướt qua, mắt lộ vẻ thất vọng. Nàng không muốn giết kẻ yếu, nhưng lệnh đã ban xuống, nàng không thể trái ý.
Kỳ Lam bỏ đi, lòng ngổn ngang. Bóng nàng tan vào màn đêm, chỉ còn lại tiếng sáo văng vẳng như tiếng khóc ai oán của những linh hồn bị lãng quên.
***
Gần sáng, Thanh Sương trở lại phòng mình, mệt mỏi rã rời. Nàng ngồi xuống bàn, nhìn chằm chằm vào bức chân dung máu. Bỗng nàng nhận ra – trên vạt áo của nạn nhân, có một vết thêu rất nhỏ, hình cánh chim sải ngang.
Nàng nhớ lại những câu chuyện trong sách cổ: cánh chim sải ngang là biểu tượng của phái “Ảnh Vũ”, dành riêng cho những người từng phản bội giáo phái. Nạn nhân là ai? Vì sao lại chết trong vườn cấm, mang theo ám hiệu bị phản bội?
Một tia sáng lóe lên trong đầu Thanh Sương. Nàng lập tức lấy giấy bút, vẽ lại biểu tượng ấy, ghi chú bên cạnh: “Nạn nhân – người của Ảnh Vũ, bị truy sát bởi đồng môn. Kỳ Lam là hung thủ? Hay chỉ là kẻ bị ép buộc?”
Khi trời vừa rạng, Thanh Sương gục đầu xuống bàn, đôi mắt cay xè. Trong giấc ngủ chập chờn, nàng mơ thấy khuôn mặt nạn nhân hiện lên, đôi mắt long lanh uất hận, môi mấp máy: “Hãy tìm ra sự thật. Đừng để máu ta uổng phí.”
Một tiếng động mạnh ngoài hành lang đánh thức nàng. Ai đó vừa chạy qua, tiếng chân gấp gáp, hỗn loạn. Thanh Sương bật dậy, lao ra ngoài. Tịnh Lan, Vân Cơ và Nguyệt Minh cũng đã đứng chờ, ánh mắt đầy lo lắng.
Vân Cơ lên tiếng:
– Có người bị tấn công ở vườn cấm. Ta vừa nghe tiếng kêu.
Cả bốn lao tới, không kịp nghĩ ngợi. Khi tới nơi, họ thấy một nữ tì nằm sõng soài dưới đất, máu chảy đầm đìa từ vết thương trên cổ. Trên ngực áo cô ta, cắm phập một chiếc phi tiêu nhỏ – đúng loại vũ khí của phái “Ảnh Vũ”.
Tịnh Lan cúi xuống kiểm tra, mặt tái đi:
– Làm rất gọn. Không để lại dấu vết khác ngoài phi tiêu.
Nguyệt Minh run rẩy:
– Có lẽ chúng ta bị đánh lạc hướng. Kỳ Lam muốn cảnh cáo, hoặc… muốn đổ tội cho ai đó.
Thanh Sương nhìn quanh, mắt dừng lại trên bức tường phía sau bồn hoa. Ở đó, một bức tranh chân dung bị vẽ nguệch ngoạc bằng máu, nét vẽ thô ráp nhưng rõ ràng là hình một thiếu nữ – đôi mắt trũng sâu, mái tóc dài, môi mím chặt. Bên dưới bức chân dung máu là một dòng chữ run rẩy: “Kẻ vẽ chân dung, sẽ là kẻ chết tiếp theo.”
Không khí đặc quánh nỗi sợ. Cả bốn nhìn nhau, trong mắt ai cũng ánh lên sự hoang mang và quyết liệt. Tịnh Lan thì thầm:
– Đêm nay chỉ mới bắt đầu. Chúng ta đang bị lùa vào bẫy.
Vân Cơ đặt tay lên vai Tịnh Lan, mắt sáng lên:
– Dù thế nào, ta cũng không để ai trong chúng ta ngã xuống.
Thanh Sương nuốt khan, đôi mắt ánh lên quyết tâm:
– Sẽ có thêm máu đổ, nếu ta không tìm ra sự thật.
Nguyệt Minh nắm chặt tay Thanh Sương, giọng khẽ run:
– Em tin mọi người. Chúng ta phải cùng nhau vượt qua.
Phía xa, giữa rừng hoa độc, bóng áo choàng xám của Kỳ Lam lại lướt qua, biến mất sau những tán Tử Đằng tím ngắt. Đôi mắt nàng ánh lên tia lạnh lẽo, nhưng cũng phảng phất một nỗi buồn không tên.
Mặt trời lên, nhuộm đỏ những vệt máu loang trên nền đất. Tiếng chuông lâu đài vang lên, báo hiệu một ngày mới – nhưng cũng là khởi đầu cho một vòng xoáy chết chóc chưa biết khi nào dừng lại.