Mùi máu còn tanh nồng vương trên những cánh hoa Bách Hợp trắng muốt, vệt đỏ loang lổ như những vết thương không bao giờ liền miệng. Đám nữ tì đã được lệnh giải tán, vườn cấm chỉ còn lại bốn người đứng lặng giữa những luống hoa ẩm lạnh sương đêm. Không ai lên tiếng, nhưng trong mắt họ đều hiện rõ sự mệt mỏi và cảnh giác.
Tịnh Lan là người phá vỡ sự im lặng. Nàng cúi sát xuống, lần tay lên cổ tay người nữ tì xấu số, ngón tay lạnh buốt run rẩy nơi mạch máu đã cạn khô.
– Vết cắt rất ngọt, không phải do dao thông thường – nàng nói khẽ, mắt hướng về phi tiêu cắm trên ngực áo. – Thứ này… là loại độc khí chỉ phái “Ảnh Vũ” mới dùng. Nhưng có thứ gì không ổn.
Vân Cơ đứng phía sau, hai tay khoanh lại, mắt nhìn xa xăm vào màn sương.
– Kẻ gây ra chuyện này muốn nhắn nhủ điều gì với chúng ta, hay là một lời cảnh báo?
– Đó là đòn đánh tâm lý, – Thanh Sương chen vào, giọng vẫn chưa hết hoảng loạn. – Ai đó muốn chúng ta nghi ngờ nhau. Nhưng cái chết này… không đơn giản.
Nguyệt Minh nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vai Thanh Sương, ánh mắt trấn an.
– Mùi hương quanh đây rất lạ, không giống các loại hoa độc thông thường, mà là…
Nàng ngập ngừng, ngón tay khẽ chạm vào một bông Bách Hợp gần đó.
– Có lẫn hương Bách Hợp, nhưng còn thêm thứ gì nồng nặc, dữ dội hơn.
Tịnh Lan khẽ gật đầu. Nàng rút ra một ống sứ nhỏ, lấy ít máu trên vết thương, ngửi rồi cau mày.
– Trong máu có độc hoa Bách Hợp hòa lẫn Tử Đằng. Hai loài này vốn khắc nhau, kết hợp lại chỉ có trong những nghi lễ phong ấn cổ xưa.
– Nghĩa là… – Vân Cơ nhìn nàng, giọng trầm xuống – đây không chỉ là một vụ ám sát. Ai đó đang tái hiện lại nghi lễ nguyền rủa.
Gió xào xạc, mang theo hơi lạnh lẽo từ những dãy hành lang trống vắng. Trong khoảnh khắc ấy, Tịnh Lan cảm thấy như mọi thứ quanh mình đều bị kéo ngược về quá khứ – về những câu chuyện mà mẹ nàng từng thì thầm kể bên ánh đèn dầu leo lét.
Nàng đứng dậy, giọng bình thản:
– Chúng ta phải quay về phòng ta. Ta cần xem lại mật thư của gia tộc.
Ba người còn lại im lặng đi theo. Hành lang dài hun hút, ánh đèn dầu loang lổ trên nền đá cẩm thạch, phản chiếu những cái bóng đổ dài, vặn vẹo như ký ức bị bóp méo.
***
Căn phòng của Tịnh Lan luôn ngăn nắp, hương thảo mộc phảng phất dịu nhẹ. Nàng rút từ ngăn bí mật dưới giá sách ra một hộp gỗ nhỏ, khóa bằng cơ quan tinh vi. Chỉ một thoáng, nàng đã mở được, lấy ra một cuộn lụa cũ kỹ, trên đó thêu những ký hiệu khó hiểu bằng chỉ bạc.
– Đây là phần đầu lời nguyền gia tộc Lưu – nàng nói, trải cuộn lụa lên bàn. – Mỗi đời trưởng nữ đều phải học thuộc lòng, nhưng chỉ khi máu Bách Hợp hòa với Tử Đằng thì bí mật mới dần hé lộ.
Vân Cơ cúi sát, ánh mắt nghiêm nghị:
– Lời nguyền viết gì?
Tịnh Lan chỉ vào dòng chữ thêu mờ nhạt:
– “Bách Hợp khai hoa, sinh tử song hành. Hương tịnh lan vương, máu hòa hoa độc. Khi nguyệt mờ, tử đằng kết chặt, bốn phương hội tụ – phong ấn mở ra, huyết lệ chảy thành sông.”
Nguyệt Minh rùng mình:
– Máu hòa hoa độc… có nghĩa là những cái chết trong vườn cấm đều là tế vật cho lời nguyền?
Tịnh Lan gật đầu:
– Có thể. Nhưng còn một ý khác: ‘bốn phương hội tụ’. Bốn gia tộc lớn từng tham dự vào nghi lễ phong ấn. Mỗi gia tộc gắn với một loài hoa độc, nhưng chỉ Bách Hợp mới giữ được chìa khóa.
Thanh Sương im lặng một lúc lâu, rồi thở dài:
– Vậy những người chết gần đây đều là hậu duệ của các gia tộc ấy? Hay ai đó đang muốn khơi lại mối thù cũ?
Tịnh Lan lật mặt sau cuộn lụa, chậm rãi:
– Mặt sau có thêu bốn ký hiệu: Bách Hợp, Tử Đằng, Cẩm Tú, Thiên Lý. Đó là bốn gia tộc gốc. Nhưng hai trong số ấy đã tuyệt diệt. Chỉ còn Lưu gia – Bách Hợp, Trịnh gia – Tử Đằng. Hai gia tộc còn lại mờ nhạt trong sử sách, nhưng ta nghi ngờ Diệp gia và Tô gia có liên hệ.
Nguyệt Minh ngỡ ngàng:
– Em… xuất thân Tô gia, nhưng gia đình em chỉ là một nhánh nhỏ, chẳng ai nhắc gì về lời nguyền.
– Diệp gia cũng vậy, – Thanh Sương nói nhỏ. – Cha em chỉ kể chuyện về hội họa, tuyệt không nhắc tới hoa độc. Nhưng… em từng nghe bà nội nói, “mỗi bức tranh đẹp là một lời nguyền lặng thầm”.
Vân Cơ trầm tư, rồi cất giọng:
– Có thể các gia tộc đã cố tình xóa sạch dấu vết để trốn tránh vận mệnh. Nhưng nếu lời nguyền cần bốn dòng máu hội tụ, thì…
Nàng ngước nhìn Tịnh Lan, ánh mắt sắc lạnh.
– …chúng ta chính là những người bị chọn.
Không khí lặng đi một nhịp. Tịnh Lan siết chặt mép bàn, bàn tay trắng bệch.
– Nếu đúng vậy, thì cái chết của nữ tì chỉ là sự khởi đầu.
Nguyệt Minh thì thầm, mắt ngân ngấn nước:
– Nếu tất cả đều là sắp đặt, có phải chúng ta… không ai có quyền lựa chọn?
Tịnh Lan nhìn sâu vào mắt từng người, giọng dịu dàng mà cứng rắn:
– Nếu đã bị trói vào lời nguyền, thì chỉ chúng ta mới có thể phá giải nó. Không ai ngoài bốn người này có thể thay đổi vận mệnh.
Ngoài cửa, tiếng bước chân khe khẽ vang lên. Cả bốn im bặt. Thanh Sương nhón chân nhìn qua khe cửa, thì thầm:
– Có ai đó ngoài hành lang.
Vân Cơ rút kiếm, động tác dứt khoát, tay ra hiệu cho mọi người lùi lại. Tịnh Lan thổi tắt đèn, căn phòng tối đen, chỉ còn ánh trăng mỏng hắt qua cửa sổ. Tiếng chân dừng lại trước cửa phòng, rồi một giọng già nua vang lên:
– Tiểu thư Lưu, phu nhân Trịnh Nhược Linh cho gọi.
Không ai đáp. Tịnh Lan đưa mắt ra hiệu, tất cả nín thở. Ngoài cửa, lão thái giám Vương Đức cất tiếng:
– Nếu các vị không mở cửa, ta đành báo lại rằng tiểu thư đã chống lệnh.
Vân Cơ nghiêng đầu, thì thầm:
– Chúng ta không thể tránh mặt lâu. Nếu Trịnh Nhược Linh đã nghi ngờ, mọi hành động sẽ bị theo dõi.
Tịnh Lan chỉnh lại áo, hít sâu, nhẹ nhàng mở cửa. Lão thái giám đứng đó, lưng còng, mắt sáng như loài chồn già.
– Phu nhân cho gọi gấp. Mời các vị theo ta.
Bốn người lặng lẽ nối bước Vương Đức, băng qua những hành lang lạnh lẽo, lên tầng cao nhất của lâu đài. Trên đường đi, ánh mắt tò mò của những người hầu lướt qua, nhưng không ai dám cất lời.
***
Phòng khách của Trịnh Nhược Linh rực rỡ ánh nến, hương Tử Đằng lan nhẹ trong không khí. Phu nhân ngồi phía sau chiếc bàn lớn, bộ váy cầu kỳ màu tím sẫm càng tôn thêm vẻ uy quyền. Bên cạnh, một bức bình phong thêu hoa Bách Hợp và Tử Đằng quấn vào nhau, như đang bóp nghẹt lẫn nhau.
– Các tiểu thư đến rồi? – Giọng Trịnh Nhược Linh dịu dàng, nhưng ánh mắt sắc như dao.
Tịnh Lan cúi đầu, giữ lễ nghi hoàn hảo:
– Bẩm phu nhân, chúng tôi có mặt.
Trịnh Nhược Linh nhìn từng người, khóe môi nhếch lên.
– Đêm qua lại có án mạng trong vườn cấm. Ta nghe nói các ngươi đều có mặt rất sớm ở hiện trường. Có gì cần giải thích không?
Vân Cơ đáp, giọng dứt khoát:
– Chúng tôi nghe thấy tiếng động, lập tức chạy tới. Nữ tì đã chết trước khi chúng tôi đến nơi.
– Phi tiêu của phái “Ảnh Vũ”, – phu nhân nhấn mạnh, mắt lướt qua Thanh Sương, – lại xuất hiện giữa vườn Bách Hợp. Kỳ lạ thay, những người liên quan đều là các tiểu thư có xuất thân đặc biệt.
Bà ngả lưng ra sau, đôi tay đan vào nhau:
– Ta muốn nghe các ngươi nói thật. Ai đã gặp Kỳ Lam đêm qua?
Tịnh Lan lặng lẽ liếc qua Thanh Sương. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài. Thanh Sương chợt ngẩng đầu, đáp:
– Tôi có gặp Kỳ Lam, nhưng chỉ là tình cờ ngoài hành lang. Cô ấy không tỏ ra có gì bất thường.
– Vậy còn các ngươi? – Mắt bà chuyển sang Nguyệt Minh, rồi Vân Cơ.
Vân Cơ đáp gọn:
– Ta không gặp. Nhưng ta nghi ngờ hung thủ cố tình đổ vấy cho Kỳ Lam để đánh lạc hướng điều tra.
Trịnh Nhược Linh mỉm cười, nụ cười lạnh băng.
– Các ngươi đều thông minh, nhưng trong lâu đài này, thông minh dễ chết sớm.Bà vỗ nhẹ lên mặt bàn, giọng chậm rãi:
– Ta muốn các ngươi ở lại trong khu vực phía Tây, không được rời khỏi phòng khi chưa có lệnh. Đêm nay, ta sẽ đích thân kiểm tra từng người.
Không khí trong phòng lạnh đi mấy phần. Lão thái giám Vương Đức đứng lặng bên cửa, ánh mắt lấp lánh như bắt được con mồi.
Nguyệt Minh lên tiếng, cố giữ giọng bình tĩnh:
– Thưa phu nhân, chúng tôi xin tuân lệnh. Nhưng xin hỏi, liệu có điều gì liên quan đến lời nguyền hoa độc mà phu nhân chưa nói cho chúng tôi biết?
Một vệt lạnh thoáng qua mắt Trịnh Nhược Linh. Bà cười khẩy:
– Lời nguyền chỉ là chuyện cổ tích. Ai tin vào nó sẽ tự rước họa vào thân.
Bà nghiêng người, ánh mắt xoáy sâu vào Tịnh Lan:
– Nhưng nếu ngươi muốn biết thêm, hãy tự tìm lấy trong vườn hoa đêm nay. Có những bí mật chỉ dành cho kẻ đủ dũng khí trả giá.
Tịnh Lan chắp tay:
– Đa tạ phu nhân chỉ dạy.
Trịnh Nhược Linh vẫy tay, ra hiệu cho bốn người lui ra. Khi cánh cửa khép lại, bà quay sang Vương Đức, giọng trầm hẳn:
– Theo dõi bọn chúng thật sát. Đặc biệt là Lưu Tịnh Lan. Đêm nay, ta không muốn có sơ suất.
***
Họ được dẫn về dãy phòng phía Tây, nơi từng là khu nghỉ của các tiểu thư quý tộc đời trước. Phòng ngủ bài trí đơn sơ, chỉ còn lại chút hơi thở cổ kính. Đêm xuống, bóng tối như nuốt chửng mọi ngóc ngách.
Thanh Sương ngồi bên cửa sổ, mắt dõi ra vườn hoa mờ tối.
– Chúng ta bị giam lỏng rồi, – nàng nói nhỏ. – Nếu không tìm được manh mối, sẽ có người tiếp theo phải chết.
Vân Cơ ngồi đối diện, kiếm đặt ngang đùi, ánh mắt trầm ngâm:
– Ta sẽ canh gác, các ngươi nghỉ đi. Đêm nay không ai được tách ra một mình.
Nguyệt Minh lặng lẽ rót trà, mùi hoa cúc lan nhẹ.
– Em không ngủ được. Tịnh Lan, chị nghĩ sao về lời nói của Trịnh Nhược Linh?
Tịnh Lan ngồi thẳng, ánh mắt xa xăm:
– Bà ta biết nhiều hơn những gì đã nói. Nhưng ta tin đêm nay là thời điểm phong ấn yếu nhất. Nếu muốn giải mã lời nguyền, phải vào vườn hoa đúng lúc trăng l*n đ*nh.
Thanh Sương ngập ngừng:
– Nhưng nếu ra ngoài, sẽ bị phát hiện. Ai cũng đang chờ chúng ta sơ suất.
Vân Cơ cười nhạt:
– Kẻ đi săn cũng có lúc trở thành con mồi. Đêm nay, chỉ cần một người đánh lạc hướng, ba người còn lại lẻn ra vườn cấm. Ta sẽ chịu trách nhiệm giữ chân lính canh.
Tịnh Lan nhìn ba người, chậm rãi:
– Ta sẽ đi cùng Nguyệt Minh và Thanh Sương ra vườn cấm. Vân Cơ ở lại, nếu có động tĩnh sẽ báo hiệu cho chúng ta rút lui.
Nguyệt Minh gật đầu, bàn tay nhỏ siết chặt lấy tay Thanh Sương.
– Em không muốn ai bị thương nữa.
Thanh Sương mỉm cười, khẽ tựa đầu vào vai Nguyệt Minh, giọng dịu lại:
– Chúng ta sẽ cẩn thận. Em tin vào chị.
Đêm mỗi lúc một sâu. Gió lạnh tràn qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa Bách Hợp quyện lẫn Tử Đằng, khiến ai cũng thấy gai người.
***
Khoảng nửa đêm, khi tiếng chuông canh ba vang lên, Vân Cơ nhẹ nhàng mở cửa, ra hiệu.
– Hai tên lính canh vừa đổi ca, có năm phút trống. Mau lên.
Ba người rón rén rời phòng, đi men theo hành lang tối. Tịnh Lan dẫn đầu, bước chân nhẹ như không chạm đất. Nguyệt Minh đi giữa, ánh mắt lo lắng nhưng kiên quyết. Thanh Sương đi sau cùng, thỉnh thoảng ngoái lại nhìn.
Vườn cấm hiện ra dưới ánh trăng xanh xao, những luống hoa trắng và tím chen nhau, bồng bềnh như sương mù. Tịnh Lan dừng lại bên một gốc Bách Hợp cổ thụ, nơi từng là trung tâm nghi lễ của tổ tiên nàng.
Nàng rút ra cuộn lụa, thì thầm:
– Theo truyền thuyết, khi máu Bách Hợp nhỏ xuống gốc hoa vào đêm nguyệt thực, phong ấn sẽ hé mở. Nhưng chỉ người mang đủ bốn dòng máu mới nhìn thấy lối đi ẩn.
Nguyệt Minh cúi xuống, chạm tay lên thân cây. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
– Em nghe tiếng thì thầm… như tiếng gọi từ lòng đất.
Thanh Sương run nhẹ, nhưng vẫn đứng sát bên cạnh.
– Nếu ai đó đang dõi theo chúng ta, liệu có bị phát hiện không?
Tịnh Lan lấy ra một lưỡi dao nhỏ, cắt nhẹ đầu ngón tay, để máu nhỏ xuống gốc Bách Hợp. Không gian bỗng rung lên khe khẽ, những cánh hoa trắng lay động, rồi một làn khói bạc mỏng manh tỏa ra, cuốn lấy ba người.
Trong màn sương ấy, họ nhìn thấy những hình ảnh chập chờn – bốn thiếu nữ mặc áo cổ phục, đứng thành vòng tròn quanh gốc Bách Hợp và Tử Đằng quấn xiết vào nhau. Gương mặt ai cũng u buồn, mắt đẫm lệ. Một giọng nói vang lên, xa xăm như từ đáy giếng:
– Máu hòa hoa độc, bốn phương hội tụ, sinh tử trùng phùng, nghiệp chướng chẳng dứt.
Nguyệt Minh bỗng bật khóc, hai tay ôm lấy đầu:
– Có ai đó… đang gọi em… là mẹ!
Thanh Sương run rẩy, mắt dán vào một trong bốn thiếu nữ – người ấy giống hệt bà ngoại nàng, chỉ khác đôi mắt ánh lên màu hổ phách.
– Họ là tổ tiên chúng ta… đều bị trói chặt bởi lời nguyền.
Tịnh Lan cố giữ bình tĩnh, hỏi vọng vào hư không:
– Làm sao phá giải lời nguyền? Hãy chỉ cho chúng ta!
Giọng nói vọng lại, yếu ớt:
– Khi bốn dòng máu hòa làm một, hương hoa Bách Hợp kết tụ, nước mắt người vô tội tưới lên căn nguyên, phong ấn sẽ vỡ. Nhưng nếu một trong bốn phản bội, máu sẽ nhuộm đỏ lâu đài, không ai thoát khỏi kiếp nạn.
Cảnh tượng tan đi, ba người choàng tỉnh. Trên mặt đất, gốc Bách Hợp đã rỉ ra một dòng nhựa đỏ quạch, tỏa mùi thơm ngọt lịm nhưng ghê rợn.
Nguyệt Minh lau nước mắt, thì thào:
– Nếu một người phản bội… nghĩa là có kẻ trong bốn chúng ta là gián điệp, hoặc sẽ bị ép phản bội.
Tịnh Lan lặng người. Trong đầu nàng chợt hiện lên khuôn mặt lạnh lùng của Hạ Kỳ Lam, rồi đến ánh mắt sắc như dao của Trịnh Nhược Linh.
– Có thể, người đó chưa lộ diện. Hoặc… chính chúng ta sẽ bị buộc phải chọn lựa.
Tiếng động bất ngờ vang lên phía sau lùm hoa. Cả ba giật mình, quay phắt lại. Một bóng người thấp thoáng, rồi biến mất. Thanh Sương toan đuổi theo, nhưng Tịnh Lan giữ lại.
– Không được manh động. Nếu có ai dõi theo, nhất định là người của Trịnh Nhược Linh hoặc Kỳ Lam.
Nguyệt Minh thì thầm:
– Chúng ta phải trở về, nếu không sẽ bị phát hiện.
Tịnh Lan cẩn thận bọc lại cuộn lụa, giấu dưới lớp đất mềm bên gốc Bách Hợp.
– Đêm mai, ta sẽ thử giải mã tiếp. Giờ phải trở về trước khi có ai kiểm tra phòng.
Ba người vội vã rời khỏi vườn cấm, băng qua hành lang lạnh lẽo, trở về phòng đúng lúc tiếng chuông canh tư vang lên. Vân Cơ đã chờ sẵn, ánh mắt lo lắng:
– Có ai theo dõi các ngươi. Ta nhìn thấy bóng áo xám lướt qua phía Nam vườn hoa.
Tịnh Lan gật đầu, giọng trầm:
– Có kẻ đang tìm cách ngăn cản chúng ta. Nhưng ta đã biết phần đầu của lời nguyền: chỉ cần bốn dòng máu hợp nhất, phong ấn sẽ mở. Nhưng nếu một người phản bội, tất cả sẽ chết.
Không ai nói gì thêm. Mỗi người lặng lẽ trở về giường, nhưng chẳng ai chợp mắt. Ngoài kia, gió rít qua những ô cửa, mang theo hương hoa lẫn máu, mùi vị của những bí mật chưa từng hé lộ.
Khi ánh sáng đầu tiên của buổi sớm vừa rọi qua rèm cửa, Tịnh Lan mở mắt, lòng vẫn nặng trĩu. Nàng biết, đêm nay chỉ là sự khởi đầu. Đâu đó, trong lâu đài này, kẻ nắm giữ bí mật cuối cùng của lời nguyền vẫn chưa lộ diện.
Dưới gốc Bách Hợp ngoài vườn cấm, một giọt nhựa đỏ vừa rỉ xuống, thấm vào đất, lan tỏa mùi hương lạ lùng. Không ai biết, trong bóng tối, có một đôi mắt dõi theo bốn người, ánh lên tia sáng lạnh buốt – như báo hiệu một cơn giông sắp sửa ập xuống lâu đài hoa độc, cuốn phăng mọi bình yên mong manh còn sót lại.