Sáng sớm, trời còn vương chút sương bạc. Bên ngoài cửa kính, những vệt nắng đầu tiên lặng lẽ len vào phòng, vẽ trên nền gạch những vệt sáng nhạt. Tô Nguyệt Minh ngồi bên mép giường, lặng lẽ vuốt mái tóc còn ướt đẫm mồ hôi. Đêm qua, bóng tối vây kín lấy nàng như lớp màn không thể xuyên thủng. Những lời nguyền, hình bóng tổ tiên, tiếng gọi xa xăm ấy vẫn còn vang vọng, bám riết lấy tâm trí. Ngón tay nàng run nhẹ. Lòng bàn tay lạnh ngắt.
Tịnh Lan đã rời đi từ lúc trời còn nhá nhem, nói phải gặp một lão ngự y trong lâu đài, dò hỏi về các loại độc dược mới xuất hiện. Thanh Sương ngủ vùi vì kiệt sức, Vân Cơ thì vẫn ngồi trầm ngâm bên bàn, đôi mắt không rời khỏi cửa sổ. Chỉ có Nguyệt Minh là không tài nào yên được.
Nỗi bất an dâng lên từng đợt như cơn sóng ngầm. Nàng không dám nhắm mắt. Mỗi khi khép mi, hình ảnh người mẹ trẻ tuổi – mái tóc nâu mềm, khuôn mặt dịu dàng – lại hiện về, giọng nói thì thầm gọi tên nàng giữa biển máu đỏ. Những tiếng kêu cứu, những bàn tay chìa ra rồi tan biến vào khoảng không. Nguyệt Minh chợt nấc khẽ, đôi mắt long lanh, môi run rẩy.
Một tiếng động nhỏ vang lên bên ngoài hành lang. Nguyệt Minh giật mình. Có tiếng gõ cửa, nhẹ nhàng nhưng gấp gáp.
Nàng bước tới, mở hé cánh cửa. Một tiểu nữ mặc áo xanh nhạt đứng đó, mặt tái đi vì sợ hãi, đôi môi mím chặt. Vừa thấy Nguyệt Minh, cô bé đã níu lấy tay áo nàng, th* d*c:
– Xin cứu tỷ tỷ của muội… tỷ ấy trúng độc, đang hấp hối ngoài nhà kho phía Tây…
Chưa kịp hỏi gì thêm, cô bé đã kéo Nguyệt Minh chạy về phía cuối hành lang. Gió sáng sớm lùa vào, làm tà áo nàng bay lất phất sau lưng. Vừa chạy, Nguyệt Minh vừa cố trấn tĩnh. Trái tim nàng đập loạn lên, không chỉ vì nguy cấp trước mắt, mà còn bởi ký ức cũ lại rần rật trỗi dậy: những ngày chạy bộ khắp làng, cầu xin y sư cứu mẹ, những lần tuyệt vọng nhìn người thân dần lịm đi vì không ai giải nổi độc bệnh.
Nhà kho phía Tây ẩm thấp, cửa gỗ mục nát. Trong góc tối, một thiếu nữ nằm co quắp, sắc mặt xám xanh, môi tím ngắt. Cô ta th* d*c, hai tay ôm bụng, thân thể run rẩy từng chập. Mùi hương lạ vảng vất trong không khí: ngọt nồng như mật, nhưng xen lẫn vị cay nồng của lá thuốc chưa bén lửa.
Nguyệt Minh quỳ xuống, nhẹ nâng cổ tay thiếu nữ lên, áp sát ngón tay vào mạch. Mạch đập yếu ớt, từng nhịp rối loạn. Dưới lớp vải áo, những vệt bầm tím loang lổ trên da, dọc theo mạch máu là những chấm đỏ li ti.
– Muội ấy bị trúng độc hoa, rất mạnh… – Nguyệt Minh lẩm bẩm, ánh mắt sắc lại.
Cô gái nhỏ đi cùng bật khóc, run rẩy nắm lấy tay áo nàng:
– Xin cứu tỷ ấy… tỷ ấy chỉ ăn một miếng bánh do người hầu mang đến, rồi ngã quỵ…
Nguyệt Minh đảo mắt quanh phòng. Trên sàn có mẩu bánh vỡ vụn, vương vài sợi lông trắng mỏng, như từ nh** h**. Nàng khẽ nhíu mày, ghé sát, ngửi thử. Mùi thơm ngọt dịu, nhưng bên trong lẩn khuất vị cay, the. Đó là mùi của một loại hoa độc cực hiếm – không phải loài nào nàng từng biết qua.
– Ai mang bánh tới? – Nàng hỏi nhỏ.
Cô gái nhỏ lắc đầu, nước mắt chảy dài:
– Một tỷ nữ trong nhà bếp… muội không rõ mặt, chỉ biết áo màu lam, đội khăn trắng…
Nguyệt Minh lặng đi. Nàng đặt tay lên trán thiếu nữ, lấy tay còn lại lật vạt áo, kiểm tra những vết mẩn đỏ. Đầu ngón tay nàng khẽ run. Ký ức cũ lại ùa về: đêm ấy, mẹ nàng cũng nằm bất động, môi tím bầm, hơi thở thoi thóp, quanh người phủ một mùi thơm kỳ dị. Nàng từng bất lực, chỉ biết khóc. Nhưng hôm nay, nàng không cho phép mình lùi bước.
Nàng rút trong ống tay áo ra một túi nhỏ đựng thảo dược, nhanh nhẹn trộn vài lá xanh thẫm với chút rễ cây khô, nghiền vụn trên lòng bàn tay. Hương thơm dìu dịu lan ra, át đi mùi độc khí.
– Giữ chặt lấy tay tỷ tỷ muội, đừng để tỷ ấy cắn lưỡi – Nguyệt Minh nói, giọng bình tĩnh hơn.
Cô bé gật đầu, run rẩy làm theo.
Nguyệt Minh cạy hàm thiếu nữ, nhét dần từng chút bột thuốc vào miệng. Một lúc sau, thân thể kia co giật dữ dội, rồi mềm nhũn ra. Mồ hôi túa đầy trán, hai tay buông thõng. Nguyệt Minh vội vã day mạnh huyệt nhân trung, ép thiếu nữ nuốt thuốc. Nàng cảm nhận từng mạch máu dưới đầu ngón tay mình – dòng chảy hỗn loạn, đau đớn, giãy giụa như muốn vỡ tung.
Ánh sáng ngoài cửa sổ chuyển dần sang vàng rực. Nguyệt Minh kiên nhẫn, không ngừng xoa bóp các huyệt đạo. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương nàng, bàn tay run lên vì hồi hộp và lo âu. Một lúc sau, hơi thở thiếu nữ dần đều lại, sắc mặt bớt tím, môi đã nhạt đi phần nào.
Nguyệt Minh thở phào, lặng lẽ lau mồ hôi trên trán cô gái. Trong lòng dâng lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa xót xa. Nàng biết, chỉ cần chậm trễ thêm một khắc, người này sẽ như bao người thân năm xưa – vĩnh viễn không tỉnh lại.
Cô gái nhỏ bật khóc nức nở, quỳ sụp xuống:
– Tỷ ơi, tỷ tỉnh rồi… tỷ ơi…
Thiếu nữ mở mắt, đôi mắt lờ đờ, môi mấp máy:
– Ai… ai đã cứu ta…
– Là Tô Nguyệt Minh, y nữ trong lâu đài – cô bé vội nói.
Nguyệt Minh cúi người, nhẹ nhàng dặn dò:
– Độc này chưa tan hết, phải uống thuốc ba ngày mới khỏi. Không được ăn gì lạ, càng không được rời khỏi phòng. Có ai đến gần, lập tức gọi người lớn, không được tùy tiện nhận đồ từ bất kỳ ai.
Cô gái nhỏ gật đầu lia lịa. Thiếu nữ vừa tỉnh lại thì thào:
– Cảm ơn… cảm ơn y nữ…
Nguyệt Minh không nói thêm, ánh mắt dừng lại trên mẩu bánh vụn. Nàng bọc lại, cho vào túi vải, rồi đứng lên. Khi bước ra khỏi nhà kho, gió buổi sớm thổi qua, làm nàng lạnh sống lưng. Nàng biết, độc dược này không phải loại thường – nó ẩn chứa thứ gì đó tinh vi và lạ lẫm, không giống bất kỳ loại hoa độc nào từng xuất hiện trong lâu đài.
Nàng trở về phòng, lòng rối bời. Đẩy cửa bước vào, đã thấy Vân Cơ ngồi cạnh cửa sổ, mắt vẫn dõi xa xăm.
– Có chuyện gì vậy? – Vân Cơ hỏi, giọng trầm.
Nguyệt Minh đáp khẽ:
– Lại có người trúng độc. Một loại hoa lạ, chưa từng thấy qua. Mùi thơm ngọt nhưng ngấm vào máu thì cực độc, phát tác nhanh.
– Ngươi có nghi ngờ ai không?
Nàng lắc đầu, giọng nhỏ lại:
– Người mang bánh mặc áo lam, đội khăn trắng. Nhưng trong lâu đài này, ai chẳng mặc như thế…
Vân Cơ im lặng. Ánh mắt nàng sắc lại, như muốn soi thấu mọi bí mật sau lớp tường đá.
– Đừng đi một mình nữa, – nàng dặn, giọng dịu đi – Đêm qua đã đủ nguy hiểm rồi.
Nguyệt Minh cúi đầu, môi mím lại. Nàng biết Vân Cơ lo cho mình, nhưng vết thương trong tim nàng đâu dễ lành. Dẫu cứu được người, bóng ma quá khứ vẫn bám riết không rời.
Thanh Sương vừa tỉnh dậy, dụi mắt, hỏi bâng quơ:
– Có chuyện gì mà hai người trầm ngâm thế? Đừng bảo lại có ai trúng độc nữa nhé.
Nguyệt Minh không đáp, chỉ lặng lẽ đặt túi vải đựng mẩu bánh lên bàn. Thanh Sương tò mò mở ra, đưa lên ngửi thử, rồi nhăn mặt:
– Mùi này lạ quá… Không phải hoa Lan Tử, cũng chẳng giống Mạn Đà La. Ngươi nghĩ là loại gì?
Nguyệt Minh lắc đầu, ánh mắt trĩu nặng:
– Ta chưa từng gặp qua. Nhưng độc tính mạnh, ngấm rất nhanh. Nếu không có thuốc giải, người kia đã chết rồi.
Tịnh Lan trở về, sắc mặt nghiêm trọng. Vừa vào phòng, nàng đã nhìn quanh, hỏi nhỏ:
– Có ai lạ xuất hiện không?
– Không, – Vân Cơ đáp – Chỉ có người trong phòng bếp, nhưng sáng nay đã lục soát cả dãy hành lang, không phát hiện gì.
Tịnh Lan ngồi xuống bên bàn, cầm lấy túi vải, quan sát kỹ mẩu bánh và sợi lông hoa trắng mỏng.
– Đây là lông nhụy của hoa Ngân Độc. Loài này chỉ nở vào cuối hạ, trong rừng sâu phía Bắc. Rất ít người biết cách trích nhựa của nó để chế độc.
Nguyệt Minh ngẩng đầu, đôi mắt mở to:
– Ngân Độc? Ta chỉ nghe danh, chưa từng nhìn thấy.
Tịnh Lan gật đầu:– Đúng. Nhưng còn một điều kỳ lạ. nh** h** này có vết nhuộm xanh lục, như đã ngấm thêm một loại thuốc khác.
Thanh Sương ngạc nhiên:
– Ai có thể phối trộn độc dược tinh vi đến thế? Chẳng lẽ lại là người của Trịnh Nhược Linh?
Vân Cơ gõ nhẹ ngón tay lên bàn, giọng trầm ngâm:
– Không loại trừ ai. Nhưng ta nghĩ, có lẽ Kỳ Lam đã trở lại lâu đài. Độc thủ này… chỉ có người từng luyện ám sát phái Ảnh Vũ mới đủ bản lĩnh.
Không khí trong phòng nặng nề hẳn. Nguyệt Minh nắm chặt vạt áo, lòng rối như tơ vò. Ký ức mẹ nàng năm xưa – cũng chết vì một loại độc hoa, cũng không ai cứu nổi – giờ lại hiện về rõ ràng, tàn nhẫn.
Tịnh Lan đặt tay lên vai nàng, giọng nhẹ nhàng:
– Ngươi làm tốt lắm, Minh. Nếu không có ngươi, cô gái kia đã mất mạng rồi.
Nguyệt Minh nhìn xuống, mắt rưng rưng:
– Nhưng ta vẫn không cứu được mẹ mình…
Tịnh Lan siết nhẹ vai nàng, ánh mắt dịu lại:
– Không ai có thể thay đổi quá khứ. Nhưng ngươi đang cứu lấy tương lai của người khác. Đó là điều mẹ ngươi hẳn sẽ tự hào.
Nguyệt Minh mím môi, nước mắt lăn dài. Nỗi đau cũ vẫn còn đó, như vết thương không thể khép miệng. Nhưng đâu đó trong lòng, một sợi dây nhỏ đã bắt đầu rung lên – như lời an ủi dịu dàng, như tia sáng le lói xuyên qua màn đêm.
Thanh Sương lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, cầm tay nàng:
– Ta từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng cũng đã có lúc bất lực. Mỗi người đều mang một vết thương, chỉ khác là có người giấu kỹ, có người thì không.
Vân Cơ đứng lên, bước tới cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn hoa:
– Chuyện trúng độc sáng nay nhất định sẽ lan ra khắp lâu đài. Ta phải điều tra lại danh sách người ra vào nhà kho phía Tây. Nếu đúng là Kỳ Lam, thì không chỉ có một người là mục tiêu.
Tịnh Lan gật đầu, ngón tay lướt nhẹ trên túi vải:
– Đêm nay ta sẽ vào vườn cấm lần nữa, thử nghiệm chút nhựa Bách Hợp với mẩu bánh này. Nếu hai loại độc phối hợp, có thể sẽ lộ ra thành phần còn ẩn giấu.
Nguyệt Minh ngước mắt nhìn Tịnh Lan, giọng khàn khàn:
– Cho ta đi cùng… Ta muốn tận mắt nhìn thấy, muốn biết vì sao lại có người nhẫn tâm gieo độc như thế.
Tịnh Lan lặng lẽ nhìn nàng, cuối cùng gật đầu:
– Được. Nhưng phải hết sức cẩn trọng.
Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua những tán cây, in bóng lên sàn đá lạnh lẽo. Trong lòng mỗi người, nỗi bất an vẫn còn âm ỉ. Nguyệt Minh ngồi lặng bên bàn, hai bàn tay đan vào nhau. Nàng nghĩ tới ánh mắt người mẹ trong giấc mơ, nghĩ tới câu nói xa xăm của tổ tiên: "Máu hòa hoa độc, bốn phương hội tụ… nghiệp chướng chẳng dứt." Liệu có bao giờ vết thương trong lòng nàng thực sự lành lại? Hay sẽ mãi rỉ máu, chờ đợi một ngày được xoa dịu bởi chính bàn tay mình?
Buổi trưa, khi mọi người đã tản đi làm nhiệm vụ riêng, Nguyệt Minh ở lại phòng, nghiền ngẫm những gì vừa xảy ra. Nàng lấy ra quyển sổ nhỏ, ghi lại triệu chứng, màu sắc vết bầm, mùi vị độc dược. Từng nét chữ run rẩy, đậm nhạt không đều. Nàng nhớ lại những buổi tối xưa, mẹ ngồi bên thềm nhà, dạy nàng phân biệt từng loại lá, từng loại rễ cây. Tiếng cười dịu dàng, bàn tay ấm áp ấy – giờ chỉ còn trong hồi ức.
Khi cơn gió lùa vào, mang theo hương hoa lạ, Nguyệt Minh ngước nhìn bầu trời, cảm thấy một điều gì đó rất lớn sắp sửa xảy ra. Một nỗi lo mơ hồ, như bóng tối len lỏi giữa trưa hè.
Chiều xuống, không khí trong lâu đài có phần ngột ngạt. Khắp nơi rộ lên lời bàn tán về vụ trúng độc. Các quý nữ truyền tai nhau, ai nấy đều thấp thỏm, lo lắng cho an nguy của chính mình. Lão thái giám Vương Đức đi đi lại lại ngoài hành lang, ánh mắt lén lút, dường như đang dò xét từng người một.
Khi Nguyệt Minh đi ngang qua vườn phía Nam, bà quản sự già kéo nàng lại, hỏi nhỏ:
– Nghe nói y nữ họ Tô sáng nay cứu được người trúng độc. Ngươi có thấy gì lạ không?
Nguyệt Minh chỉ lắc đầu, không nói gì thêm. Nhưng trong lòng nàng, linh cảm nguy hiểm càng lúc càng rõ rệt. Bước chân nàng trở nên nặng nề.
Trở về phòng, nàng gặp Thanh Sương đang ngồi trước giá vẽ, tay cầm cọ, ánh mắt lạc lõng. Thanh Sương khẽ hỏi:
– Ngươi nghĩ ai đã ra tay sáng nay?
Nguyệt Minh khẽ đáp:
– Ta không biết. Nhưng độc này không thể là ngẫu nhiên. Có ai đó đang thử nghiệm một loại độc mới, hoặc gửi đi một lời cảnh cáo.
Thanh Sương im lặng, vẽ một nét dài trên giấy. Trong căn phòng nhỏ, hương hoa và mùi màu nước quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương chua chát, day dứt.
Chiều muộn, khi hoàng hôn vừa buông xuống, Tịnh Lan và Vân Cơ trở về. Họ mang theo những thông tin mới: không ai trong nhà bếp nhận trách nhiệm mang bánh tới. Danh sách người ra vào nhà kho cũng không phát hiện gì lạ, ngoài một bóng áo xám xuất hiện thoáng qua lúc bình minh.
Vân Cơ nhíu mày:
– Áo xám… chỉ có lão Vương Đức và vài người hầu cấp thấp. Nhưng những người đó đều bị kiểm tra kỹ, không ai rời khỏi khu vực được phân công.
Tịnh Lan lật mẩu bánh trong lòng bàn tay, giọng chắc nịch:
– Có lẽ kẻ đó đã thay đổi y phục, hoặc dùng ám hiệu để ra vào. Nếu là người của Trịnh Nhược Linh, nhất định sẽ không để lại dấu vết dễ dàng như vậy.
Nguyệt Minh ngồi bên, lòng rối bời. Ánh mắt nàng dừng lại trên nh** h** trắng trong túi vải, nhớ lại từng cử động, từng hơi thở đứt quãng của thiếu nữ sáng nay. Trái tim nàng nhói lên, như bị bóp nghẹt. Dù đã cứu sống một người, nhưng nỗi bất lực vẫn chưa buông tha.
Đêm buông xuống, trời trở lạnh. Bốn người lặng lẽ rời phòng, men theo lối nhỏ dẫn ra vườn cấm. Gió đêm rít qua những tán cây, mang theo mùi hương kỳ lạ của nhựa Bách Hợp và Ngân Độc. Ánh trăng lấp lánh trên nền cỏ ướt, phản chiếu những cái bóng mảnh mai của các thiếu nữ.
Tịnh Lan dừng lại bên gốc Bách Hợp, cẩn thận lấy ra lọ nhựa đỏ vừa trích hôm trước. Nguyệt Minh lấy mẩu bánh, nhỏ lên một giọt nhựa. Ngay lập tức, bánh chuyển màu xanh lục, rồi tỏa ra mùi thơm lạ, ngọt gắt.
– Độc tính tương tác… – Tịnh Lan thì thầm – Có thành phần ẩn giấu bên trong. Không chỉ là Ngân Độc, mà còn có nhựa Bách Hợp, hoặc một loài hoa cùng họ.
Nguyệt Minh cúi sát, quan sát kỹ. Trên bề mặt bánh, những vệt xanh nhỏ li ti nổi lên như mạng nhện, đan xen với sắc trắng của nh** h**.
– Ai đó đang thử phối hợp các loại hoa độc, tìm ra một thứ độc dược mới… – nàng nói khẽ.
Vân Cơ quan sát xung quanh, bàn tay đặt sẵn trên chuôi kiếm:
– Ta có cảm giác bị theo dõi. Chúng ta không nên ở lại lâu.
Thanh Sương rút trong tay áo ra một mẩu giấy nhỏ, lặng lẽ đưa cho Tịnh Lan:
– Lúc chiều, có người nhét giấy này vào khe cửa phòng ta.
Tịnh Lan mở ra, bên trong chỉ có một dòng chữ: "Khi nhựa hoa hòa vào máu, lời nguyền mới thực sự bắt đầu."
Không ai nói gì. Lòng ai cũng trĩu nặng.
Gió đêm lạnh buốt. Nguyệt Minh nhìn xuống lòng bàn tay mình, cảm giác trống rỗng xen lẫn sợ hãi. Nàng nhớ lại đôi mắt thiếu nữ sáng nay, nhớ lại tiếng gọi "mẹ" trong giấc mơ, nhớ lại ánh mắt tổ tiên từ quá khứ vọng về. Tất cả như hòa vào nhau, tạo thành một vết thương không thể lành.
Khi bốn người rút lui về phòng, bóng tối trong lâu đài dày đặc hơn bao giờ hết. Ngoài hành lang, tiếng bước chân ai đó lướt nhẹ, rồi biến mất sau góc tường. Trên vạt áo Nguyệt Minh, một cánh hoa trắng mỏng dính lại, run rẩy như muốn báo hiệu một điều gì đó sắp sửa xảy ra.
Đêm ấy, không ai ngủ được. Trong đầu Nguyệt Minh, những tiếng thì thầm, những ký ức đau thương, những câu hỏi không lời đáp quấn lấy nhau như mạng nhện. Nàng úp mặt vào gối, nước mắt lặng lẽ thấm ướt vải. Chỉ có một ý nghĩ duy nhất cháy bỏng trong tim: Dù vết thương này không thể lành, nàng cũng sẽ không lùi bước. Phải tìm ra kẻ gieo độc, phải cứu lấy những người vô tội, và trên hết – phải phá tan lời nguyền đang trói buộc cả bốn người trong mê cung hoa độc này.
Khi trời gần sáng, một bóng người lặng lẽ rời khỏi khu vườn cấm, áo choàng xám lẫn vào bóng tối, tay nắm chặt một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu xanh lục. Dưới ánh trăng, đôi mắt ấy ánh lên tia sáng lạnh lẽo, miệng khẽ nhếch thành một nụ cười bí hiểm.
Trong phòng, Nguyệt Minh bỗng choàng tỉnh, tim đập thình thịch. Nàng cảm nhận rất rõ: một trận cuồng phong mới sắp ập đến, mang theo mùi máu, nước mắt và những vết thương không bao giờ lành.