Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 8: Cái Chết Trong Đêm

Tiếng gió rít khe khẽ ngoài cửa sổ, cuốn theo mùi hương hoa nồng nặc quẩn quanh những góc khuất của lâu đài. Đêm đã khuya, mọi thanh âm lắng xuống, chỉ còn tiếng chân rón rén như tiếng thì thầm của hiểm nguy.

Trong phòng, bốn người ngồi sát bên nhau. Ánh đèn nhỏ chiếu lên gương mặt họ, soi rõ những nét mỏi mệt sau một ngày dài bị nghi ngờ, dò xét. Tịnh Lan tựa nhẹ vai vào thành ghế, tay vẫn nắm chặt chiếc túi nhỏ chứa những vật dụng cần thiết. Vân Cơ đứng tựa lưng vào tường, mắt không rời khỏi cánh cửa gỗ. Thanh Sương ôm gối, ánh mắt nhìn xuống sàn, còn Nguyệt Minh thì ngồi co ro trên chiếc ghế, đôi mắt mở to, băn khoăn giữa sợ hãi và quyết tâm.

Không ai nói gì, nhưng sự căng thẳng như một sợi dây vô hình xiết lấy tất cả. Đã quá nửa đêm, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân lạ. Tịnh Lan ra hiệu im lặng. Bốn người nín thở, lắng nghe. Tiếng chân dừng lại trước cửa, rồi im bặt. Dưới khe cửa, một bóng đen lướt qua, nhanh như cánh chim đêm.

Vân Cơ đặt tay lên chuôi kiếm giấu dưới áo choàng, thì thầm:

– Không phải canh gác thường lệ.

Nguyệt Minh bấu chặt lấy thành ghế:

– Có khi nào là Hạ Kỳ Lam không?

Thanh Sương nhìn quanh, cố trấn an:

– Đêm nay ai cũng cảnh giác. Nếu có kẻ lạ lảng vảng, chẳng qua là do tình hình rối ren thôi.

Tịnh Lan lắng nghe một lúc, rồi khẽ mở túi, lấy ra một bình nhỏ đựng thứ bột trắng. Nàng rắc lên lưỡi dao nhỏ, giọng đều đều:

– Chỉ cần có động tĩnh, ta sẽ dùng thứ này. Nếu là độc, chỉ cần ngửi qua là biết.

Không khí trong phòng chùng xuống. Cả bốn đều hiểu, đêm nay có thể sẽ không ai được yên giấc.

Một tiếng hét chói lói vang lên từ phía vườn cấm. Bốn người giật mình, đồng loạt nhìn nhau. Không cần nói, ai cũng hiểu chuyện gì đó kinh hoàng vừa xảy ra.

Vân Cơ lao ra đầu tiên, kiếm đã rút sẵn. Tịnh Lan chạy theo sát gót, tay giữ chắc bình bột. Thanh Sương và Nguyệt Minh cũng không kịp nghĩ ngợi, chỉ kịp khoác thêm áo, lao theo bạn. Cả bốn len lỏi qua hành lang tối, men theo tiếng ồn ào, rồi dừng lại trước cổng vườn cấm.

Trước mắt họ là một cảnh tượng khiến ai nấy chết lặng. Dưới gốc cây hoa Phong Ảnh – loài hoa đã được ghi vào sách cổ là tuyệt chủng từ ba mươi năm trước – một thiếu nữ quý tộc nằm bất động, váy áo lấm lem, mái tóc đen xõa dài che khuất nửa khuôn mặt. Trên môi nàng, một vệt tím sẫm kéo dài đến tận mang tai. Mùi hương ngọt ngào nhưng nghẹt thở bốc lên từ những cánh hoa xung quanh.

Các thị nữ xúm lại, người khóc, người hoảng loạn. Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh đã có mặt từ lúc nào, đứng sừng sững bên cạnh lão thái giám Vương Đức. Gương mặt bà không một chút cảm xúc, chỉ liếc nhìn xác chết rồi quay sang đám đông:

– Ai là người phát hiện ra đầu tiên?

Một thị nữ run rẩy bước ra, mặt tái mét:

– Thưa phu nhân, tôi… tôi dậy sớm để tưới hoa. Vừa đến đây đã thấy tiểu thư nằm đó… Không thở nữa, miệng toàn mùi lạ…

Một nữ tỳ khác bỗng gào lên:

– Đó là tiểu thư Vũ Lan! Trời ơi, sao lại chết thảm thế này…

Lời xì xào vang khắp vườn cấm. Vân Cơ lặng lẽ quan sát, mắt đảo quanh, nhận thấy ngoài Trịnh Nhược Linh và Vương Đức, còn có mấy người của gia tộc Hoa Chủ và một số lính canh cao lớn. Mọi ánh nhìn đều hướng về cái xác, nhưng không ai dám đến gần.

Tịnh Lan bước lên phía trước, chậm rãi quỳ xuống bên cạnh thi thể. Nàng rút chiếc khăn mỏng, che mũi, cẩn trọng quan sát từng chi tiết. Gương mặt Vũ Lan vẫn giữ nét kinh hoàng, hai bàn tay co quắp, các ngón tím bầm. Trên cổ tay lấm tấm những vết chấm nhỏ màu đỏ, mùi hương kỳ lạ bốc lên nồng nặc.

Trịnh Nhược Linh nhìn sang, ánh mắt lạnh lùng:

– Lưu Tịnh Lan, cô hãy xem thử. Nghe nói cô giỏi giải độc, mau tìm nguyên nhân cái chết.

Tịnh Lan nhẹ nhàng lật bàn tay nạn nhân, dùng bột thử độc quét lên vết tím trên môi. Bột chuyển màu xanh thẫm, chứng tỏ có độc tố cực mạnh. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nghiêm trọng:

– Đây là độc của hoa Phong Ảnh. Loài hoa này đã tuyệt chủng nhiều năm, chỉ có trong truyền thuyết. Không rõ tại sao lại xuất hiện ở đây.

Vương Đức liếc nhìn Trịnh Nhược Linh, nhỏ giọng:

– Có thể có kẻ nào đó cố ý trồng lại loài hoa này.

Trịnh Nhược Linh gật đầu, rồi quay sang đám đông:

– Từ giờ, không ai được rời khỏi lâu đài. Ai cũng là nghi phạm, đặc biệt là những người từng học qua dược lý, giải độc.

Ánh mắt bà dừng lại lâu hơn trên bốn nữ chính, rồi liếc sang Hạ Kỳ Lam đang đứng nép trong bóng tối. Kỳ Lam không nói gì, chỉ mỉm cười nhạt, ánh mắt như đang xem trò tiêu khiển.

Vân Cơ bước lên, khẽ nhíu mày:

– Phu nhân định giam lỏng tất cả đến bao giờ? Chẳng lẽ muốn mọi người chết dần trong sợ hãi?

Trịnh Nhược Linh không đáp, chỉ ra hiệu cho lính đưa xác Vũ Lan đi. Bà quay lại, chỉ tay vào bốn người:

– Từ giờ, bốn cô không được rời khỏi tầm mắt của ta. Nếu có ý định gì, hãy nhớ, chỉ một sơ suất nhỏ cũng đủ trả giá bằng mạng sống.

Bóng tối như đặc quánh lại quanh vườn cấm. Tiếng khóc nức nở của thị nữ hòa lẫn tiếng gió, mùi hoa độc vẫn vương trên từng nhành cây.

***

Trong phòng riêng, cả bốn ngồi lặng lẽ. Không ai lên tiếng. Tịnh Lan vẫn ngồi bất động, ánh mắt trầm ngâm. Nàng lật đi lật lại mảnh vải thấm độc vừa lấy từ môi Vũ Lan, suy nghĩ miên man.

Thanh Sương lên tiếng trước, giọng khàn khàn:

– Các chị nghĩ ai làm chuyện này? Không lẽ lại là người trong bốn chúng ta?

Nguyệt Minh lắc đầu, đôi mắt ngấn nước:

– Không thể. Ta tin mọi người. Nhưng nếu có kẻ ngoài, thì người đó quá rành rẽ về hoa độc. Loài Phong Ảnh này tuyệt chủng từ lâu, ai còn giữ hạt giống?

Vân Cơ chau mày, giọng đanh lại:

– Ta nghi có người trong gia tộc Hoa Chủ nhúng tay. Chỉ họ mới đủ quyền lực và bí thuật để che mắt tất cả.

Tịnh Lan chậm rãi nói:

– Còn một khả năng nữa. Người đó phải biết rõ vườn cấm, lại nắm được thời điểm Vũ Lan ra ngoài. Đây không phải sát nhân ngẫu nhiên. Là một lời cảnh cáo.

Cả bốn nhìn nhau, ai cũng nhận ra một điều: nếu không nhanh chóng tìm ra hung thủ, tiếp theo có thể sẽ là chính họ.

Bên ngoài, tiếng lính canh đi tuần, tiếng xích sắt leng keng vang vọng. Không khí trong lâu đài ngột ngạt như lồng sắt.

***

Đến gần sáng, khi mọi người tưởng chừng đã kiệt sức, thì có tiếng gõ cửa dồn dập. Một lính canh bước vào, mặt mũi tái mét:

– Quý phu nhân gọi bốn vị xuống đại sảnh. Có chuyện khẩn cấp.

Không ai dám chần chừ. Họ lặng lẽ theo chân lính canh, đi qua những hành lang tối tăm, xuống đại sảnh nơi đèn lửa sáng trưng. Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh đã ngồi sẵn ở ghế chủ vị, bên cạnh là lão thái giám Vương Đức và một số người của các gia tộc lớn.

Giữa sảnh, xác Vũ Lan đã được phủ vải trắng, đặt trên bệ cao. Kế bên, một bàn dược được bày biện đủ loại bình lọ, hương liệu và một chậu hoa Phong Ảnh tươi rói, cánh hoa còn đẫm sương.

Trịnh Nhược Linh nhìn quanh, giọng lạnh tanh:

– Đêm qua, có kẻ đã lẻn vào vườn cấm, trồng lại hoa Phong Ảnh và g**t ch*t tiểu thư Vũ Lan. Bốn vị tiểu thư đều am hiểu thảo dược, không ai ngoài các cô có thể làm việc này mà không bị phát hiện.

Vân Cơ không giữ được bình tĩnh, bước lên, ánh mắt sắc lạnh:

– Phu nhân muốn tìm ra hung thủ, vậy hãy cho chúng tôi tự kiểm tra từng vật dụng, từng bình dược trong phòng. Nếu có chứng cứ, chúng tôi sẵn sàng nhận tội.

Trịnh Nhược Linh nhếch môi:

– Các cô thông minh thật. Nhưng cũng đừng quên, ở lâu đài này, không ai có thể qua mặt ta. Từ giờ, mỗi người sẽ bị giám sát riêng. Nếu còn chuyện bất thường, sẽ không chỉ một người mất mạng.

Ánh mắt bà lướt qua từng khuôn mặt, dừng lại lâu hơn trên Tịnh Lan. Nàng cảm nhận rõ áp lực, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, đáp lại bằng ánh nhìn kiên nghị.

Thanh Sương nhẹ nhàng hỏi:

– Phu nhân có thể cho biết, vì sao chỉ bốn chúng tôi bị nghi ngờ?

Trịnh Nhược Linh cười nhạt:

– Vì các cô là người ngoài, không có gốc rễ ở lâu đài này. Hơn nữa, mỗi người đều có lý do để tiếp cận vườn cấm. Lưu Tịnh Lan cần dược liệu, Hàn Vân Cơ từng luyện kiếm ở đó, Diệp Thanh Sương hay vẽ tranh hoa lạ, còn Tô Nguyệt Minh thì luôn tò mò về thảo mộc quý hiếm.

Bà ngừng một lát, rồi lặng lẽ ra hiệu cho Vương Đức. Ông ta mang ra một chiếc hộp nhỏ, đặt lên bàn. Bên trong là bốn lọ nước màu khác nhau.

– Đây là mẫu thử độc lấy từ môi Vũ Lan, áo choàng của bốn vị tiểu thư, và một chiếc khăn tay thêu hoa Bách Hợp.

Tịnh Lan sững người. Chiếc khăn ấy chính là vật nàng luôn mang theo, nhưng đã mất từ hôm qua. Nàng nhìn sang Vân Cơ, rồi khẽ lắc đầu.

Vương Đức chậm rãi mở từng lọ, nhỏ vào một miếng giấy bạc. Lọ thứ nhất chuyển màu xanh đen, giống hệt bột thử độc của Tịnh Lan. Lọ thứ hai vẫn trong suốt. Lọ thứ ba ngả vàng, còn lọ cuối cùng lập tức chuyển tím.

Trịnh Nhược Linh nhíu mày:

– Theo kết quả này, chỉ có hai mẫu dính độc, đó là khăn tay của Lưu Tịnh Lan và vạt áo của Hàn Vân Cơ. Các cô giải thích thế nào?

Vân Cơ cười nhạt, bước lên:

– Nếu ta là hung thủ, đã không để lại dấu vết rõ ràng như vậy. Thứ độc này, chỉ cần một chút cũng đủ giết người. Lưu lại nhiều như thế là để dẫn hướng điều tra.

Tịnh Lan cũng bình tĩnh đáp:

– Khăn tay của tôi đã mất từ hôm qua. Ai đó đã lấy trộm, cố ý để lại bên cạnh nạn nhân. Tôi xin phép kiểm tra lại hiện trường, có thể sẽ phát hiện thêm manh mối.

Trịnh Nhược Linh suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu:

– Được. Nhưng chỉ trong vòng một canh giờ. Nếu không có gì mới, hai người sẽ bị giam lỏng.

Vương Đức lẳng lặng dẫn cả bốn người trở lại vườn cấm. Sương mai còn đọng trên cánh hoa, ánh nắng yếu ớt xuyên qua tán cây rậm rạp.

Tịnh Lan cúi xuống lần nữa, quan sát kỹ từng gốc hoa. Nàng nhận ra dưới đất có những dấu chân nhỏ, in sâu vào lớp đất mềm, dẫn về phía góc vườn. Thanh Sương nhanh mắt, nhặt lên một cánh hoa bị vò nát, trên đó vương một sợi chỉ bạc rất mảnh.

Nguyệt Minh lặng lẽ đưa tay sờ vào thân cây Phong Ảnh, nhắm mắt cảm nhận. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng nàng. Thoáng qua, Nguyệt Minh nghe như có tiếng thì thầm của hoa cỏ, mơ hồ nói về một bàn tay xa lạ, lạnh giá, đã cấy ghép bông hoa này vào đất từ trước lễ hội.

Vân Cơ quan sát hàng rào phía sau, phát hiện một lỗ nhỏ vừa đủ cho một người lách qua. Nàng chỉ cho mọi người xem, giọng nghiêm nghị:

– Có người đã ra vào vườn cấm mà không đi qua lối chính. Đây là lỗ hổng trong hàng rào, chắc chắn không phải do bốn người chúng ta tạo ra.

Tịnh Lan lấy bột thử độc, quét lên cánh hoa Phong Ảnh. Chất bột chuyển màu đỏ thẫm, khác hẳn với màu trên khăn tay của nàng và áo của Vân Cơ. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên:

– Đây không phải cùng một loại độc. Ai đó đã pha trộn nhiều loại hoa, tạo ra thứ độc mới, chỉ giống về mùi hương nhưng khác về bản chất.

Thanh Sương nhặt sợi chỉ bạc, đưa lên cho mọi người xem:

– Loại chỉ này chỉ có trong y phục của nhóm thị nữ phục vụ cho Quý phu nhân. Chúng ta cần kiểm tra lại danh sách người trực đêm qua.

Nguyệt Minh khẽ chạm vào thân cây, thì thào:

– Có một thứ gì đó rất mạnh, không phải do người bình thường làm ra. Dường như có sự can thiệp của “Hương Khí” cao cấp.

Vân Cơ gật đầu:

– Nếu đúng như vậy, thì hung thủ phải là người có quyền lực lớn, hoặc… là người đứng sau tất cả.

Tịnh Lan thu nhặt các mảnh vật chứng, lặng lẽ bỏ vào túi. Ánh mắt nàng nhìn về phía đại sảnh, nơi Trịnh Nhược Linh vẫn ngồi, dáng vẻ điềm tĩnh. Trong lòng Tịnh Lan, một cơn sóng ngầm bắt đầu dâng lên.

***

Buổi trưa, trong phòng kín, bốn người ngồi quanh chiếc bàn nhỏ. Bên ngoài, nắng lên cao, tiếng chim hót xa xa như chọc vào không khí căng thẳng.

Thanh Sương lên tiếng trước:

– Nếu bị giam lỏng, chúng ta sẽ hoàn toàn bị động. Phải làm gì đó trước khi trời tối.

Vân Cơ suy nghĩ một lúc, rồi nói:

– Ta sẽ lẻn vào phòng của Quý phu nhân, tìm kiếm thêm chứng cứ. Nhưng cần một người đánh lạc hướng lính canh.

Tịnh Lan nhìn sang Nguyệt Minh:

– Ngươi có thể dùng thảo dược làm tê liệt giác quan của lính canh, chỉ trong chốc lát là đủ.

Nguyệt Minh gật đầu, lấy ra một nhúm lá xanh, nghiền nhỏ, trộn vào nước. Nàng đưa cho Thanh Sương:

– Chỉ cần hắt nước này vào đèn hương, lính canh sẽ mê man vài khắc.

Kế hoạch được vạch ra nhanh gọn. Đến chiều, khi lính canh đổi ca, Thanh Sương lẻn ra hành lang, lặng lẽ hắt nước vào lò hương. Một lát sau, hai lính canh gục xuống, mắt mờ dần.

Vân Cơ nhanh chóng lẩn vào phòng của Trịnh Nhược Linh. Nàng lục soát ngăn kéo, tủ áo, rồi dừng lại trước một chiếc hộp gỗ khắc hình hoa Phong Ảnh. Trong hộp là một tập giấy ghi chú, vài lọ hương liệu, và một mảnh giấy nhỏ viết vội: “Đã chuẩn bị xong, chỉ chờ tín hiệu.”

Vân Cơ đọc lướt qua, tim đập mạnh. Nàng nhét giấy vào tay áo, định rời đi thì nghe có tiếng động phía sau. Vân Cơ quay lại, thấy Hạ Kỳ Lam đứng dựa cửa, nụ cười lạnh lẽo trên môi.

– Ngươi nhanh tay đấy – Kỳ Lam nói khẽ – Nhưng lần này, không dễ qua mặt đâu.

Vân Cơ giữ vững bình tĩnh:– Ngươi là kẻ đã gieo độc lên hoa Phong Ảnh?

Kỳ Lam nhún vai:

– Nếu ta muốn giết, đã không để lại dấu vết. Chỉ là một trò chơi thôi. Nhưng trò chơi này, sẽ còn kéo dài.

Ánh mắt Kỳ Lam lóe lên, rồi nàng biến mất sau cánh cửa. Vân Cơ vội vã quay lại phòng, đưa giấy cho Tịnh Lan.

Tịnh Lan đọc kỹ, lặng lẽ gật đầu:

– Đây là nét chữ của lão thái giám Vương Đức. Ông ta đã chuẩn bị từ trước, phối hợp cùng ai đó trong lâu đài.

Nguyệt Minh thì thào:

– Vậy mục tiêu thực sự không phải Vũ Lan. Đó chỉ là bước đầu. Kẻ chủ mưu muốn gieo rắc sợ hãi, rồi sẽ nhắm đến người quan trọng hơn.

Bốn người trầm ngâm, trong lòng ai cũng hiểu, trò chơi quyền lực đã bắt đầu, và họ chỉ là những con cờ nhỏ bé.

***

Chiều xuống, lâu đài chìm trong không khí u ám. Các lối đi đều có lính canh gác, thị nữ đi lại lén lút, ánh mắt ai cũng lộ vẻ bất an.

Tịnh Lan tranh thủ lúc thay phiên, lẻn vào kho dược. Nàng kiểm tra từng bình lọ, phát hiện một số hương liệu lạ đã bị lấy mất. Trên giá, một lọ thủy tinh chứa thứ dịch màu xanh nhạt bị vỡ nắp, mùi hương bay ra ngòn ngọt, xen lẫn vị cay nồng. Nàng lấy vải bọc lại, đem về phòng.

Trở lại, Tịnh Lan đưa lọ cho Nguyệt Minh:

– Ngươi thử xem, đây là loại gì.

Nguyệt Minh mở ra, hít nhẹ, rồi nhăn mặt:

– Đây là dịch chiết từ hoa Phong Ảnh trộn với bạch liên. Sự kết hợp này sẽ tạo ra độc tố mạnh gấp đôi, lại có khả năng tác động lên “Hương Khí” của người tiếp xúc. Ai ngửi phải, nhẹ thì mê man, nặng thì tê liệt thần trí, thậm chí mất kiểm soát ký ức.

Thanh Sương rùng mình:

– Vậy nếu có ai dùng thứ này, thì không chỉ giết người, mà còn có thể thao túng ký ức, khiến người vô tội nhận tội thay.

Vân Cơ gật đầu:

– Đây là mưu sâu độc hiểm. Kẻ chủ mưu không chỉ muốn giết, mà còn muốn triệt tiêu mọi đối thủ về mặt tâm lý.

Bốn người nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng. Họ hiểu, nếu không tìm ra hung thủ, có thể sẽ bị biến thành vật hiến tế tiếp theo trong ván cờ quyền lực.

***

Đêm buông xuống lần nữa, lâu đài càng thêm tĩnh lặng. Trong phòng, bốn người thay phiên nhau canh gác, không ai dám ngủ sâu. Bên ngoài, tiếng gió lại mang theo mùi hoa độc, quẩn quanh như bóng ma.

Khoảng nửa đêm, khi mọi thứ tưởng như yên ắng nhất, thì có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Tịnh Lan ra hiệu cho mọi người im lặng, rồi tiến lại gần, khẽ hỏi:

– Ai đó?

Một giọng thì thầm đáp lại:

– Là ta, Hạ Kỳ Lam. Có chuyện muốn nói.

Vân Cơ bước tới, tay đặt sẵn lên chuôi kiếm:

– Ngươi muốn gì?

Cánh cửa hé mở. Kỳ Lam đứng ngoài, dáng người thanh mảnh, khuôn mặt chìm trong bóng tối. Nàng nhìn từng người, ánh mắt không giấu vẻ mệt mỏi.

– Các ngươi không phải hung thủ. Ta biết điều đó. Nhưng nếu không hợp tác, tất cả sẽ chết mà chẳng ai minh oan nổi.

Tịnh Lan nhìn thẳng vào mắt Kỳ Lam:

– Vậy mục đích của ngươi là gì?

Kỳ Lam khẽ thở dài:

– Ta muốn tìm ra kẻ thực sự đứng sau mọi chuyện. Nhưng ta chỉ có thể giúp các ngươi một lần này. Đêm nay, lúc giao ca, hãy đến phòng mật thất phía Tây. Ở đó có người đã nhìn thấy hung thủ thật sự.

Nói dứt lời, Kỳ Lam quay đi, bóng dáng nhanh chóng hòa vào bóng tối. Cả bốn nhìn nhau, mỗi người một ý nghĩ.

***

Canh ba, bốn người lặng lẽ rời khỏi phòng, men theo lối nhỏ dẫn về phía Tây lâu đài. Hành lang vắng ngắt, chỉ có ánh đèn lờ mờ và tiếng gió lùa qua khe cửa.

Họ dừng trước một cánh cửa nhỏ, khóa đồng sáng loáng. Vân Cơ rút thanh đoản kiếm, khéo léo mở khóa. Cánh cửa bật ra, bên trong là một căn phòng tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét.

Một người ngồi co ro trong góc, mặt che kín bởi khăn lụa. Tịnh Lan bước tới, nhẹ nhàng hỏi:

– Ngươi là ai?

Người kia run rẩy, khẽ kéo khăn xuống. Đó là một thị nữ trẻ, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng vì sợ hãi.

– Tôi… tôi tên Tiểu Đào. Đêm qua, tôi nhìn thấy một người lạ mặt lẻn vào vườn cấm. Kẻ đó mặc áo choàng đen, tay đeo găng bạc, đi rất nhẹ, chỉ để lại mùi hương hoa lạ…

Nguyệt Minh hỏi dồn:

– Có nhận ra mặt không?

Tiểu Đào lắc đầu:

– Tôi chỉ thấy bóng lưng. Nhưng khi hắn đi qua, tôi ngửi thấy mùi bạch liên trộn với phong ảnh – mùi hương này chỉ có ở phòng của Quý phu nhân.

Tịnh Lan chợt hiểu ra, thì thào:

– Vậy là có người dùng đồ của Quý phu nhân để giết người, rồi vu oan cho chúng ta.

Vân Cơ hỏi tiếp:

– Sau đó ngươi có báo cho ai không?

Tiểu Đào run rẩy:

– Không… Tôi sợ quá, chỉ biết trốn trong phòng. Đến sáng, khi nghe tin có người chết, tôi mới dám nói cho Hạ Kỳ Lam.

Thanh Sương vỗ về cô thị nữ:

– Cảm ơn ngươi. Nhưng nếu chuyện này lộ ra, ngươi sẽ gặp nguy hiểm. Hãy ở đây, đừng đi đâu cho tới khi chúng ta xử lý xong.

Tiểu Đào gật đầu, nước mắt rưng rưng.

Bốn người rời khỏi mật thất, lòng trĩu nặng. Họ biết, những gì vừa nghe được chỉ là một phần của sự thật. Kẻ chủ mưu vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong bóng tối, chờ thời cơ ra tay.

***

Sáng hôm sau, lâu đài lại chìm trong hỗn loạn. Tin tức về cái chết của Vũ Lan lan khắp nơi, ai cũng thì thầm bàn tán, ánh mắt dè chừng, nghi hoặc.

Trịnh Nhược Linh cho triệu tập toàn bộ gia nhân, tuyên bố sẽ điều tra tới cùng. Bà đứng trên bậc thềm, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng người.

– Từ hôm nay, mọi hoạt động đều bị kiểm soát chặt chẽ. Những ai có liên quan tới dược lý, thảo mộc, hoặc từng ra vào vườn cấm trong ba ngày qua, đều phải khai báo chi tiết. Nếu phát hiện ai che giấu, sẽ bị xử nghiêm.

Vương Đức đứng bên cạnh, lặng lẽ ghi chép. Bốn nữ chính đứng lẫn trong đám đông, ai cũng nín thở, chờ đợi phản ứng của những người xung quanh.

Bất ngờ, một lính canh chạy vào, thở hổn hển:

– Thưa phu nhân, phát hiện thêm một chiếc khăn tay thêu hình bạch liên trong phòng của thị nữ trưởng nhóm. Trên đó có vết máu khô và mùi hương hoa Phong Ảnh.

Trịnh Nhược Linh nhíu mày, ra hiệu mang khăn lên. Bà đưa lên mũi, ngửi thật kỹ, rồi quay sang nhìn Tịnh Lan.

– Cô có gì muốn nói về chiếc khăn này?

Tịnh Lan đáp bình tĩnh:

– Đây không phải khăn của tôi. Hình thêu khác hẳn, lại còn dính máu. Có thể hung thủ cố tình để lại để đánh lạc hướng điều tra.

Trịnh Nhược Linh im lặng, ánh mắt càng thêm sắc lạnh. Bà quay sang Vương Đức:

– Tăng cường canh gác, lục soát toàn bộ phòng của các tiểu thư, kể cả phòng của ta. Nếu có thêm bằng chứng, lập tức báo ta.

Bầu không khí càng thêm căng thẳng. Ai cũng cảm nhận rõ một cơn sóng ngầm đang cuộn trào dưới lớp vỏ bình yên.

***

Chiều xuống, Tịnh Lan ngồi một mình bên cửa sổ, mắt nhìn ra vườn cấm. Nàng nhớ lại từng chi tiết, từ vết tím trên môi Vũ Lan, chiếc khăn tay mất tích, đến sợi chỉ bạc trong vườn. Mọi dấu vết như những mảnh ghép rời rạc, chưa thể ráp lại thành bức tranh hoàn chỉnh.

Cánh cửa khẽ mở. Vân Cơ bước vào, đặt tay lên vai Tịnh Lan:

– Đừng quá lo lắng. Ta tin, chúng ta sẽ tìm ra sự thật.

Tịnh Lan mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu lại:

– Đôi khi ta tự hỏi, liệu có ngày nào được sống mà không phải nghi ngờ, không phải sợ hãi?

Vân Cơ siết chặt bàn tay nàng, ánh mắt kiên định:

– Ta sẽ bảo vệ nàng, bằng bất cứ giá nào.

Tịnh Lan tựa đầu vào vai Vân Cơ, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Một khoảnh khắc ngắn ngủi yên bình giữa cơn bão tố đang chực chờ ngoài kia.

***

Đêm buông xuống lần nữa, nặng nề và lạnh lẽo. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ băng qua hành lang, dừng lại trước phòng của Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh. Cánh cửa mở ra, rồi đóng lại khẽ khàng.

Bên trong, Trịnh Nhược Linh ngồi trên ghế, ánh mắt trầm ngâm. Bóng người cúi đầu trước mặt bà.

– Thưa phu nhân, mọi việc đã đúng như dự liệu. Bốn tiểu thư kia bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau. Không ai dám manh động.

Trịnh Nhược Linh mỉm cười, giọng lạnh băng:

– Rất tốt. Hãy tiếp tục gieo rắc sợ hãi. Ta muốn từng người một phải tự bộc lộ bí mật của mình. Khi tất cả đã rơi vào tuyệt vọng, đó mới là lúc ta ra tay.

Bóng người cúi đầu, rồi lặng lẽ biến mất vào bóng tối. Trong phòng, Trịnh Nhược Linh nhắm mắt, một nụ cười nhạt hiện trên môi.

***

Ở góc khuất cuối hành lang, Hạ Kỳ Lam đứng lặng, đôi mắt sâu thẳm dõi theo từng bóng người lướt qua. Nàng đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim gấp gáp. Nỗi day dứt, mâu thuẫn trong lòng khiến nàng không thể đứng yên.

“Chỉ còn một bước nữa… Nhưng liệu ta có thể giữ được lời hứa với người ấy không?”

Bóng tối nuốt lấy thân hình mảnh mai của Kỳ Lam. Ngoài kia, cơn gió lạnh quét qua vườn hoa độc, mang theo mùi hương chết chóc, báo hiệu một đêm nữa không yên bình.

***

Trong phòng, Tịnh Lan bần thần nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, ánh trăng nhạt nhòa soi lên khu vườn cấm, nơi cái chết của Vũ Lan vẫn còn ám ảnh. Nàng siết chặt bàn tay, trong lòng dâng lên nỗi lo lắng mơ hồ.

Một tiếng động nhẹ vang lên sau lưng. Tịnh Lan quay lại, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Nguyệt Minh.

– Chị Lan… Em vừa nghe được tin, Quý phu nhân đã triệu tập các trưởng nhóm thị nữ vào đêm nay. Có vẻ như bà ấy sắp có hành động mới.

Tịnh Lan gật đầu, ánh mắt sắc lại:

– Chúng ta phải chuẩn bị. Đêm nay, tuyệt đối không ai được rời phòng một mình. Nếu có chuyện gì bất thường, lập tức báo cho nhau.

Thanh Sương nhìn ra ngoài cửa, giọng trầm xuống:

– Em cảm giác có ai đó đang theo dõi từng bước chúng ta.

Vân Cơ siết chặt thanh kiếm, ánh mắt sáng lên:

– Để ta canh đêm nay. Các nàng hãy nghỉ ngơi, giữ sức cho trận chiến sắp tới.

Bốn người ngồi sát bên nhau, lòng trĩu nặng. Mỗi người đều ý thức rõ, cơn sóng ngầm đã bắt đầu cuộn trào, và họ đang ở giữa vòng xoáy hiểm nguy không lối thoát.

Ngoài kia, tiếng chuông vọng xa, hòa cùng tiếng gió và mùi hoa độc quẩn quanh lâu đài. Một đêm dài lại bắt đầu, với những bí mật, hiểm họa và cả những trái tim chưa kịp nói lời yêu thương.

Trong bóng tối, ánh mắt của một kẻ lạ lặng lẽ dõi theo từng cử động của bốn nữ chính. Đôi môi hắn khẽ nhếch lên, một nụ cười bí hiểm như lời thách thức với số phận.

Cơn gió lạnh lại thổi qua, mang theo mùi hoa Phong Ảnh tuyệt diệt – thứ hương thơm của cái chết, của quyền lực và của những giấc mơ chưa kịp thành hình.